Câu Chuyện Cảm Động Về Người Đàn Ông Già Và Biển Cả

Giáo trình thương mại điện tử xuất bản lần thứ tư phần 1 cung cấp kiến thức cơ bản và ứng dụng thực tiễn trong lĩnh vực thương mại điện tử.

Người đăng

Ẩn danh
180
3
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Khám Phá Câu Chuyện Cảm Động Về Ông Già Và Biển Cả

Tác phẩm “Ông già và biển cả” (The Old Man and the Sea) của nhà văn vĩ đại Ernest Hemingway không chỉ là một câu chuyện đơn thuần về nghề chài lưới. Đây là một bản anh hùng ca về ý chí nghị lực và phẩm giá con người trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Được xuất bản lần đầu vào năm 1952, tác phẩm nhanh chóng trở thành một hiện tượng văn học, mang về cho Hemingway giải Pulitzer năm 1953 và góp phần quan trọng giúp ông giành giải Nobel Văn học năm 1954. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính, một lão ngư Santiago già nua, đơn độc, người đã trải qua 84 ngày liền không bắt được một con cá nào. Bối cảnh của câu chuyện diễn ra tại một làng chài Cuba nhỏ bé, nơi cuộc sống của người dân gắn liền với biển cả mênh mông. Thông qua hành trình ra khơi của Santiago, Hemingway đã khéo léo sử dụng nguyên lý tảng băng trôi, để những gì được viết ra chỉ là một phần nổi, còn lại là những tầng ý nghĩa sâu sắc về cuộc đấu tranh sinh tồn, giá trị con người và mối quan hệ phức tạp giữa con người và thiên nhiên. Vẻ đẹp của tác phẩm không nằm ở một chiến thắng huy hoàng, mà ở chính sự kiên cường của con người ngay cả khi đối mặt với thất bại. Đây là một câu chuyện truyền cảm hứng bất tận, một tác phẩm kinh điển mà giá trị của nó vẫn còn nguyên vẹn cho đến ngày nay, tiếp tục lay động trái tim của hàng triệu độc giả trên toàn thế giới.

1.1. Giới thiệu tác phẩm kinh điển của Ernest Hemingway

Ernest Hemingway, một trong những tượng đài của văn học Mỹ thế kỷ 20, đã để lại một di sản đồ sộ với phong cách viết độc đáo và súc tích. “Ông già và biển cả” được xem là đỉnh cao trong sự nghiệp của ông, một tác phẩm ngưng đọng những triết lý nhân sinh sâu sắc nhất. Tác phẩm kể về những nỗ lực phi thường của một người lao động bình thường, qua đó ca ngợi sức mạnh tinh thần và phẩm giá không thể bị hủy diệt của con người. Hemingway sử dụng ngôn ngữ giản dị, câu văn ngắn, trực tiếp nhưng đầy ám ảnh, tạo nên một câu chuyện vừa chân thực, vừa mang tầm vóc biểu tượng. Tác phẩm không chỉ là một câu chuyện về nghề cá, mà còn là một ẩn dụ về hành trình của đời người, với những khát vọng, thử thách và cả những bi kịch không thể tránh khỏi.

1.2. Bối cảnh làng chài Cuba và lão ngư Santiago

Câu chuyện lấy bối cảnh tại một làng chài Cuba ven biển, nơi cuộc sống giản dị và khắc khổ. Nhân vật trung tâm là lão ngư Santiago, một người đàn ông gầy gò, có “những vệt nám vô hại của căn bệnh ung thư da do ánh nắng phản chiếu từ mặt biển nhiệt đới gây ra”. Mọi thứ ở ông đều cũ kỹ, ngoại trừ đôi mắt, “chúng có cùng màu với biển cả, vui vẻ và không hề thất bại”. Hình ảnh chiếc áo sơ mi của ông, được vá đi vá lại nhiều lần đến mức trông như một cánh buồm (“His shirt had been patched so many times that it was like the sail”), là một biểu tượng mạnh mẽ cho cuộc đời đầy gian truân nhưng không bao giờ gục ngã của ông. Santiago là hiện thân cho những con người lao động bình dị, những người hàng ngày phải đối mặt với biển cả để mưu sinh, mang trong mình một sức sống và niềm tin mãnh liệt vào cuộc đời.

II. Thử Thách Lớn Nhất Của Lão Ngư Trong Ông Già Và Biển Cả

Thách thức lớn nhất mà lão ngư Santiago phải đối mặt không chỉ đến từ biển cả hung dữ mà còn từ chính sự nghiệt ngã của số phận và nỗi cô đơn của tuổi già. Sau 84 ngày ròng rã trở về tay không, ông trở thành đối tượng của sự thương hại và cả những lời chế giễu trong làng chài Cuba. Vận rủi đeo bám dai dẳng khiến ông bị coi là “salao”, kẻ đen đủi nhất. Thử thách này không chỉ là về vật chất, mà còn là một đòn giáng mạnh vào lòng kiêu hãnh và niềm tin của một người đi biển lão luyện. Trong hoàn cảnh đó, sự hiện diện của cậu bé Manolin trở thành nguồn an ủi và động lực duy nhất. Mối tình bạn vong niên giữa hai người là một điểm sáng ấm áp, đối lập với sự khắc nghiệt của cuộc sống. Manolin không chỉ mang thức ăn, giúp đỡ Santiago chuẩn bị ngư cụ mà còn mang đến niềm tin và sự tôn trọng tuyệt đối. Cậu bé tin rằng Santiago là “người đánh cá giỏi nhất”. Cuộc đối thoại của họ về những trận bóng chày, về tay đấm vĩ đại DiMaggio, cho thấy một sự gắn kết sâu sắc, vượt qua khoảng cách tuổi tác. Thử thách của Santiago, do đó, không chỉ là việc bắt một con cá, mà là hành trình khẳng định lại giá trị con người mình, chứng minh rằng dù vận rủi hay tuổi tác có thể làm ông suy yếu, nhưng không thể đánh bại được tinh thần và ý chí nghị lực của ông.

2.1. 84 ngày không bắt được cá và nỗi cô đơn

Chuỗi 84 ngày thất bại là một thử thách tâm lý nặng nề. Nó đẩy lão ngư Santiago vào tình thế bị cô lập và đối mặt với sự hoài nghi của chính mình. Sự cô đơn không chỉ đến từ việc ông phải ra khơi một mình mà còn từ cảm giác bị cộng đồng xa lánh vì vận rủi. Trong những đêm dài, Santiago thường mơ về châu Phi thời trai trẻ, về “những bãi biển vàng trải dài và những bãi biển trắng... và những con sư tử trên bãi biển” (“he dreamed of Africa when he was a boy and the long golden beaches...and he had seen lions on the beaches in the evening”). Giấc mơ này là biểu tượng cho sức mạnh, tuổi trẻ đã qua và khát vọng chinh phục vẫn còn âm ỉ trong ông. Nó là sự đối lập với thực tại già nua, yếu đuối, giúp ông tìm thấy sức mạnh để tiếp tục cuộc đấu tranh sinh tồn.

2.2. Tình bạn vong niên giữa Santiago và cậu bé Manolin

Tình bạn vong niên giữa Santiago và cậu bé Manolin là một trong những khía cạnh cảm động nhất của tác phẩm. Manolin là người duy nhất không mất niềm tin vào ông lão. Cậu bé chăm sóc Santiago, mang cho ông bữa tối và nói: “Ông không thể đi câu mà không ăn” (“You can’t fish and not eat.”). Tình cảm của Manolin không phải là sự thương hại, mà là lòng kính trọng và ngưỡng mộ sâu sắc. Cậu bé là hiện thân của thế hệ tương lai, người kế thừa những kinh nghiệm và tinh thần của Santiago. Mối quan hệ này cho thấy giá trị con người không nằm ở những thành công vật chất, mà ở sự kết nối, tình yêu thương và niềm tin mà con người dành cho nhau. Manolin chính là lý do để Santiago tiếp tục chiến đấu, để chứng minh mình xứng đáng với niềm tin của cậu bé.

III. Bí Quyết Sinh Tồn Cuộc Đấu Tranh Của Ông Già Và Biển Cả

Chuyến ra khơi lần thứ 85 là đỉnh điểm của cuộc đấu tranh sinh tồnlão ngư Santiago phải đối mặt. Đây không còn là một chuyến đi câu thông thường, mà là một cuộc thử sức thực sự giữa con người và sức mạnh vĩ đại của thiên nhiên. Bí quyết để Santiago tồn tại và chiến đấu không nằm ở sức mạnh cơ bắp, vốn đã suy giảm theo tuổi tác, mà ở kinh nghiệm, kỹ năng và một ý chí nghị lực phi thường. Ông nói với Manolin: “Ta có thể không khỏe như ta nghĩ, nhưng ta biết nhiều mánh khóe và ta có quyết tâm” (“I may not be as strong as I think, but I know many tricks and I have resolution.”). Quyết tâm đó được thể hiện rõ nét khi ông một mình vật lộn với con cá kiếm khổng lồ, một đối thủ mà ông vừa căm ghét, vừa kính trọng. Cuộc chiến kéo dài ba ngày ba đêm trên biển cả mênh mông là một bản hùng ca về sự kiên cường. Santiago phải chịu đựng sự đau đớn về thể xác, sự mệt mỏi và nỗi cô đơn tột cùng. Tuy nhiên, ông không bao giờ bỏ cuộc. Ngay cả khi đã chiến thắng được con cá kiếm, thử thách vẫn chưa kết thúc. Cuộc chiến với đàn cá mập sau đó là một bi kịch không thể tránh khỏi. Dù mất đi thành quả lao động của mình, Santiago vẫn chiến đấu đến cùng, sử dụng mọi vũ khí có thể để bảo vệ con cá. Hành động này khẳng định phẩm giá và giá trị con người ông: chiến đấu không chỉ vì kết quả, mà vì chính cuộc chiến đấu.

3.1. Cuộc vật lộn với con cá kiếm khổng lồ ngoài khơi xa

Việc câu được con cá kiếm khổng lồ, lớn hơn cả con thuyền của ông, là một sự kiện phi thường. Cuộc đối đầu này không phải là giữa kẻ chinh phục và kẻ bị chinh phục. Santiago coi con cá kiếm là một đối thủ xứng tầm, một người anh em. Ông nói: “Cá à, ta yêu quý và kính trọng mày lắm. Nhưng ta sẽ giết mày trước khi ngày hôm nay kết thúc”. Mối quan hệ này thể hiện sự tôn trọng sâu sắc của con người và thiên nhiên. Santiago không chiến đấu một cách mù quáng; ông chiến đấu với tất cả kỹ năng, kinh nghiệm và sự thấu hiểu đối với đối thủ của mình. Cuộc chiến này là một phép thử về giới hạn của sức chịu đựng và sự kiên cường của con người.

3.2. Cuộc chiến với đàn cá mập và sự mất mát tột cùng

Sau khi khuất phục được con cá kiếm, Santiago phải đối mặt với một kẻ thù khác: đàn cá mập hung dữ. Chúng bị hấp dẫn bởi mùi máu của con cá và tấn công không ngừng. Từng con một, chúng rỉa sạch thịt con cá, chỉ để lại bộ xương khổng lồ. Cuộc chiến với đàn cá mập là một cuộc chiến tuyệt vọng. Santiago chiến đấu với dao, với mái chèo, và cuối cùng là với một cái chày. Dù biết không thể thắng, ông vẫn không đầu hàng. Khi trở về, thành quả của ông chỉ còn là một bộ xương, nhưng ông không thất bại. Ông đã đi quá xa, đã chiến đấu hết mình. Thất bại này không làm suy giảm phẩm giá của ông; ngược lại, nó còn tôn vinh vẻ đẹp của sự thất bại và khẳng định tinh thần bất khuất của con người.

IV. Phân Tích Sâu Sắc Tác Phẩm Ông Già Và Biển Cả Kinh Điển

Giá trị của “Ông già và biển cả” vượt ra ngoài một cốt truyện hấp dẫn để chạm đến những tầng ý nghĩa triết học sâu sắc. Ernest Hemingway đã vận dụng bậc thầy nguyên lý tảng băng trôi, một kỹ thuật văn chương mà ông theo đuổi suốt sự nghiệp. Theo nguyên lý này, phần ý nghĩa thực sự của câu chuyện nằm ở phần chìm, những gì không được nói ra một cách trực tiếp. Bề mặt là câu chuyện về một chuyến đi câu, nhưng ẩn sâu bên dưới là những suy ngẫm về giá trị con người, sự sống, cái chết, và vị trí của con người trong vũ trụ. Từng chi tiết nhỏ, từ đôi mắt không bao giờ thất bại của Santiago, giấc mơ về những con sư tử, đến hình ảnh biểu tượng con cá kiếm, đều mang những lớp nghĩa phong phú. Con cá kiếm không chỉ là một con mồi, nó là hiện thân cho vẻ đẹp hoang dã, lý tưởng cao cả mà con người luôn khao khát chinh phục. Cuộc chiến với nó là hành trình con người theo đuổi ước mơ, dù biết rằng hành trình đó đầy gian khổ và có thể kết thúc trong bi kịch. Tác phẩm đặt ra một câu hỏi muôn thuở về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên: con người là một phần của tự nhiên hay là kẻ đối đầu với tự nhiên? Santiago vừa yêu quý, vừa phải chiến đấu với biển cả và con cá. Mối quan hệ phức tạp này cho thấy con người, dù nhỏ bé, vẫn luôn tìm cách khẳng định vị thế của mình, không phải bằng cách thống trị, mà bằng sự kiên cường và lòng tôn trọng.

4.1. Nguyên lý tảng băng trôi trong văn phong Hemingway

Nguyên lý tảng băng trôi (Iceberg Theory) là chìa khóa để giải mã tác phẩm. Ernest Hemingway tin rằng nếu một nhà văn biết rõ điều mình viết, anh ta có thể lược bỏ nhiều thứ và độc giả vẫn sẽ cảm nhận được những phần bị lược bỏ đó một cách mạnh mẽ. Trong “Ông già và biển cả”, ông không giải thích dài dòng về cảm xúc của Santiago. Thay vào đó, ông để hành động, những đoạn độc thoại ngắn và những chi tiết miêu tả ngoại cảnh tự nói lên tất cả. Sự cô đơn, nỗi đau, lòng dũng cảm của lão ngư được thể hiện qua cách ông nói chuyện với con cá, với bàn tay của mình, với biển cả. Kỹ thuật này đòi hỏi sự tham gia tích cực của người đọc, khiến cho câu chuyện trở nên sâu sắc và đa nghĩa hơn.

4.2. Biểu tượng con cá kiếm và giá trị con người

Biểu tượng con cá kiếm là một trong những hình ảnh trung tâm và mạnh mẽ nhất. Con cá kiếm đại diện cho một lý tưởng hoàn mỹ, một mục tiêu lớn lao mà con người dành cả đời để theo đuổi. Nó đẹp, mạnh mẽ và cao quý. Việc Santiago chinh phục được nó là một chiến thắng về tinh thần, khẳng định khả năng của con người có thể đạt tới những đỉnh cao. Tuy nhiên, việc không thể giữ được nó cho thấy bi kịch của kiếp người: thành quả vật chất có thể bị hủy hoại, nhưng quá trình đấu tranh và những phẩm giá được thể hiện trong quá trình đó mới là thứ định hình nên giá trị con người. Bộ xương cá mà Santiago mang về không phải là biểu tượng của thất bại, mà là bằng chứng cho một cuộc chiến vĩ đại.

V. Top Bài Học Cuộc Sống Từ Câu Chuyện Ông Già Và Biển Cả

Từ câu chuyện truyền cảm hứng của lão ngư Santiago, độc giả có thể rút ra vô số bài học cuộc sống quý giá, những triết lý vẫn còn nguyên giá trị trong thế giới hiện đại. Một trong những bài học quan trọng nhất là về phẩm giá và sự kiên cường khi đối mặt với nghịch cảnh. Santiago đã chứng minh rằng chiến thắng thực sự không phải lúc nào cũng là việc đạt được mục tiêu, mà là việc không bao giờ từ bỏ, ngay cả khi mọi thứ dường như chống lại mình. “Ông già và biển cả” còn dạy về vẻ đẹp của sự thất bại. Trong một xã hội thường tôn sùng thành công, câu chuyện của Hemingway nhắc nhở rằng thất bại là một phần không thể thiếu của cuộc sống. Điều quan trọng là cách con người đối mặt với nó. Santiago không mang được con cá về, nhưng ông trở về với phẩm giá nguyên vẹn và một tinh thần không hề bị khuất phục. Cuối cùng, tác phẩm là một bài ca về niềm hy vọng. Sau tất cả những mất mát và đau đớn, Santiago vẫn chìm vào giấc ngủ và mơ về những con sư tử. Giấc mơ đó là biểu tượng của sự tái sinh, của niềm tin vào một ngày mai, vào một chuyến ra khơi mới. Đó là bài học cuộc sống sâu sắc nhất: con người luôn có thể tìm thấy sức mạnh để đứng dậy và tiếp tục ước mơ, bất kể đã trải qua bao nhiêu giông bão.

5.1. Vẻ đẹp của sự thất bại Con người có thể bị hủy diệt

Câu nói nổi tiếng nhất trong tác phẩm là: “Con người sinh ra không phải để thất bại. Con người có thể bị hủy diệt, chứ không thể bị đánh bại”. Câu nói này tóm gọn triết lý cốt lõi của Ernest Hemingway. Nó định nghĩa lại khái niệm thất bại. Thất bại không phải là việc không đạt được kết quả mong muốn, mà là sự đầu hàng về mặt tinh thần. Lão ngư Santiago bị hủy diệt về mặt thể chất và vật chất – ông kiệt sức, và con cá của ông chỉ còn là bộ xương. Nhưng về tinh thần, ông là người chiến thắng, bởi ông đã chiến đấu đến cùng bằng tất cả ý chí nghị lực. Đây chính là vẻ đẹp của sự thất bại, một thất bại vinh quang hơn nhiều chiến thắng dễ dàng.

5.2. Tác động văn học và giải Nobel của Ernest Hemingway

Sự ra đời của “Ông già và biển cả” đã tạo ra một tác động to lớn, củng cố vị thế của Ernest Hemingway như một bậc thầy văn chương. Tác phẩm được ca ngợi vì sự giản dị mà sâu sắc, tính nhân văn và sức mạnh biểu tượng. Nó được coi là một tác phẩm kinh điển hiện đại. Ủy ban giải Nobel Văn học khi trao giải cho Hemingway vào năm 1954 đã đặc biệt nhắc đến tác phẩm này, ca ngợi “sự tinh thông nghệ thuật kể chuyện, gần đây nhất được thể hiện trong ‘Ông già và biển cả’, và ảnh hưởng của ông đối với phong cách văn chương đương đại”. Giải thưởng này là sự ghi nhận xứng đáng cho một câu chuyện đã vượt qua ranh giới văn hóa và thời gian, trở thành một câu chuyện truyền cảm hứng cho nhân loại.

12/07/2025
Giáo trình thương mại điện tử xuất bản lần thứ tư phần 1

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 with no light on the table and the old man took off his trousers and went to bed in the dark. He rolled his trousers up to make a pillow, putting the newspaper inside them. He rolled himself in the blanket and slept on the other old newspapers that covered the springs of the bed. He was asleep in a short time and he dreamed of Africa when he was a boy and the long golden beaches and the white beaches, so white they hurt your eyes, and the high capes and the great brown mountains.

He lived along that coast now every night and in his dreams he heard the surf roar and saw the native boats [24] come riding through it. He smelled the tar and oakum of the deck as he slept and he smelled the smell of Africa that the land breeze brought at morning. Usually when he smelled the land breeze he woke up and dressed to go and wake the boy. But tonight the smell of the land breeze came very early and he knew it was too early in his dream and went on dreaming to see the white peaks of the Islands rising from t oy.

He never dreamed about the boy. He simply woke, looked out the open door at the moon and unrolled his trousers and put them on. He urinated outside the shack and then went up the road to wake the boy. He was shivering with the morning cold.

But he knew he would shiver himself warm and that soon he would be rowing. The door of the house where the boy lived was unlocked and he opened it and walked in quietly with his [25] bare feet. The boy was asleep on a cot in the first room and the old man could see him clearly with the light that came in from the dying moon. He took hold of one foot gently and held it until the boy woke and turned and looked at him.

The old man nodded and the boy took his trousers from the chair by the bed and, sitting on the bed, pulled them on. The old man went out the door and the boy came after him. He was sleepy and the old man put his arm across his shoulders and said, “I am sorry.” “Qua Va,” the boy said. “It is what a man must do.” They walked down the road get some.” They had coffee from condensed milk cans at an early morning place that served fishermen.

“How did you sleep old man?” the boy asked. He [26] was waking up now although it was still hard for him to leave his sleep. “Very well, Manolin,” the old man said. “I feel confident today.” “So do I,” the boy said.

“Now I must get your sardines and mine and your fresh baits. He brings our gear himself. He never wants anyone to carry anything.” “We’re different,” the old man said. “I let you carry things when you were five years old.” TỎNG QUAN VÈ THƯƠNG MẠI ĐIỆN TỬ 1.

Khái niệm và đặc trung của thương mại điện tử 1. Khái niệm thương m ại điện tử Thương mại điện tử sẽ trở thành một nhân tố kinh tế có ý nghĩa toàn cầu. Cơ sở hạ tầng của thương mại điện tử là mạng máy tính khi mà nó đã đạt đến trình độ tiêu chuẩn cho hoạt động kinh doanh, đời sống gia đình và hoạt động của các chính phủ. Mạng máy tính liên kết các máy tính và các thiết bị điện tử khác thông qua mạng viễn thông, do đó người sử dụng có thể tiếp cận các thông tin được lưu trữ và giao tiếp giữa các máy tính với nhau.

Mặc dù một số người vẫn đang sử dụng máy tính độc lập nhưng đại đa số đã nối kết máy tính của mình với mạng máy tính toàn cầu, đó là internet, hoặc kết nối trong nội bộ của một tổ chức, đó là intranet. Intranet là mạng công ty thực hiện chức năng công nghệ thông tin như trình duyệt hoặc sử dụng giao diện internet. Một môi trường máy tính khác là extranet, là mạng nối kết intranet của các đối tác kinh doanh với internet. Vậy, tại sao các doanh nghiệp lại quan tâm đến thương mại điện tử? Lý do là ở chồ công nghệ thông tin nói chung và thương mại điện tử nói riêng đã trở thành nhân tố cơ bản thúc đẩy hoạt động kinh doanh.

Thương mại điện tử đã trở thành yếu tố xúc tác làm thay đổi cơ cấu hoạt động và quản lý của các tổ chức. Thương mại điện tử (Electronic commerce - EC or E. Commerce) là một khái niệm được dùng đê mô tả quá trình mua và bán hoặc giao dịch sản phâm, dịch vụ và thông tin thông qua mạng máy tính, kể cả internet. Thuật ngữ “Thương mại (Commerce)” được 7 reases did not show so much when the old man was asleep and his head fallen forward.

His shirt had been patched so many times that it was like the sail and the patches were faded to many different shades by the sun. The [18] old man’s head was very old though and with his eyes closed there was no life in his face. The newspaper lay across his knees and the weight of his arm held it there in the evening breeze. He was barefooted.

The boy left him there and when he came back the old man was still asleep. “Wake up old man,” the boy said and put his hand on one of the old man’s knees. The old man opened his eyes and for a moment he was coming back from a long way away. Then he smiled.

“What have you got?” he asked. “Supper,” said the boy. “We’re going to have supper.” “I’m not very hungry.” “Come on and eat. You can’t fish and not eat.” “I have,” the old man said getting up and taking the newspaper and folding it.

Then he started to fold the blanket. “Keep the blanket around you,” the boy sa each set. “Who gave this to you?” “Martin.” “I must thank him.” “I thanked him already,” the boy said. “You don’t need to thank him.” “I’ll give him the belly meat of a big fish,” the old man said.

“Has he done this for us more than once?” “I think so.” “I must give him something more than the belly meat then. He is very thoughtful for us.” “He sent two beers.” “I like the beer in cans best. But this is in bottles, Hatuey beer, and I take back the bottles.” “That’s very kind of you,” the old man said. “Should we eat?” “I’ve been asking you to,” the boy told him gently.

“I have not wished to open the container until you were ready.” [20] “I’m ready now,” the old man said. “I only needed time to wash.” Where did you wash? the boy thought. The village water supply was two streets down the road. I must have water here for him, the boy thought, and soap and a good towel.

Why am I so Ernest Hemingway The Old Man and the Sea 5 thoughtless? I must get him another shirt and a jacket for the winter and s erence. In the other league, between Brooklyn and Philadelphia I must take Brooklyn. But then I think of Dick Sisler and those great drives In the old park.” “There was nothing ever like them. He hits the longest ball I have ever seen.” “Do you remember when he used to come to the Terrace?” [21] “I wanted to take him fishing but I was too timid to ask him.

Then I asked you to ask him and you were too timid. It was a great mistake. He might have gone with us. Then we would have that for all of our lives.” “I would like to take the great DiMaggio fishing,” the old man said.

“They say his father was a fisherman. Maybe he was as poor as we are and would understand.” “The great Sisler’s father was never poor and he, the father, was playing in the Big Leagues when he was my age.” “When I was your age I was before the mast on a square rigged ship that ran to Africa and I have seen lions on the beaches in the evening. You told me.” “Should we talk about Africa or about baseball?” “Baseball I t e telephone.” “He was a great manager,” the boy said. “My father thinks he was the greatest.” “Because he came here the most times,” the old man said.

“If Durocher had continued to come here each year your father would think him the greatest manager.” “Who is the greatest manager, really, Luque or Mike Gonzalez?” “I think they are equal.” “And the best fisherman is you. I know others better.” “Que Va,” the boy said. “There are many good fishermen and some great ones. But there is only you.

You make me happy. I hope no fish will come along so great that he will prove us wrong.” “There is no such fish if you are still strong as you say.” “I may not be as strong as I think,” the old man said. “But I know many tricks and I have resolution.” “You ought to go to bed now so that you will be fresh in the morning. I will take the things back to the Terrace.” [23] “Good night then.

I will wake you in the morning.” “You’re my alarm clock,” the boy said. Ernest Hemingway The Old Man and the Sea 6 “A nhiều người hiểu là một số giao dịch được thực hiện giữa các đôi with no light on the table and the old man took off his trousers and went to bed in the dark. He rolled his trousers up to make a pillow, putting the newspaper inside them. He rolled himself in the blanket and slept on the other old newspapers that covered the springs of the bed.

He was asleep in a short time and he dreamed of Africa when he was a boy and the long golden beaches and the white beaches, so white they hurt your eyes, and the high capes and the great brown mountains. He lived along that coast now every night and in his dreams he heard the surf roar and saw the native boats [24] come riding through it. He smelled the tar and oakum of the deck as he slept and he smelled the smell of Africa that the land breeze brought at morning. Usually when he smelled the land breeze he woke up and dressed to go and wake the boy.

But tonight the smell of the land breeze came very early and he knew it was too early in his dream and went on dreaming to see the white peaks of the Islands rising from t tác kinh doanh. Vì vậy, thương mại điện tử cũng thường được hiêu oy. He never dreamed about the boy. He simply woke, looked out the open door at the moon and unrolled his trousers and put them on.

He urinated outside the shack and then went up the road to wake the boy. He was shivering with the morning cold. But he knew he would shiver himself warm and that soon he would be rowing. The door of the house where the boy lived was unlocked and he opened it and walked in quietly with his [25] bare feet.

The boy was asleep on a cot in the first room and the old man could see him clearly with the light that came in from the dying moon.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ