Cái tôi ngông trong thơ Tản Đà: Luận văn phân tích chuyên sâu của ĐH Vinh

Luận văn phân tích sâu sắc cái tôi ngông trong thơ Tản Đà, khám phá những biểu hiện độc đáo và dấu ấn riêng của ông trong văn học Việt Nam.

Trường đại học

Trường Đại Học Vinh

Chuyên ngành

Văn Học Việt Nam

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa luận tốt nghiệp đại học

2002

61
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Cái tôi ngông trong thơ Tổng quan khái niệm và lịch sử

Trong lịch sử văn học Việt Nam, cái tôi ngông là một phạm trù nghệ thuật độc đáo, thể hiện ý thức cá nhân mạnh mẽ và khát vọng phá vỡ những quy chuẩn gò bó của xã hội. Đây không chỉ là một nét tính cách, mà còn là một tư thế sống, một phong cách nghệ thuật của những thi nhân tài hoa nhưng bất đắc chí. Khái niệm “ngông” thường gắn liền với những hành động, lời nói khác thường, vượt ra ngoài khuôn khổ lễ giáo phong kiến, thể hiện sự coi thường danh lợi và thách thức những định kiến đương thời. Sự trỗi dậy của bản ngã trong thơ là một quá trình lâu dài, bắt nguồn từ văn học trung đại và phát triển mạnh mẽ ở giai đoạn giao thời, đặc biệt với sự xuất hiện của những cây bút như Tản Đà. Trước Tản Đà, những biểu hiện của cái tôi ngông đã xuất hiện manh mún ở các tác gia như Nguyễn Công Trứ, Hồ Xuân Hương, Tú Xương, nhưng chỉ đến ông, chủ thể trữ tình mới thực sự được đặt ở vị trí trung tâm, được phô bày một cách công khai và ngạo nghễ. Cái tôi cá nhân không còn ẩn mình sau cái “Ta” chung của cộng đồng mà trực tiếp xưng danh, bộc lộ mọi cung bậc cảm xúc từ say sưa, đa tình đến chán chường, phẫn uất. Phân tích cái tôi ngông trong thơ là hành trình khám phá những tư tưởng nghệ thuật táo bạo, những khát vọng nhân văn sâu sắc và sự vận động của ý thức hệ trong một thời kỳ lịch sử đầy biến động, mở đường cho sự bùng nổ của phong trào Thơ Mới sau này.

1.1. Giải mã khái niệm ngông và bản ngã trong thơ ca

“Ngông” là một thuộc tính nhân cách phức tạp, biểu hiện qua những hành động khác đời, vượt ra ngoài khuôn khổ thông thường. Trong văn học, “ngông” không phải là sự ngông cuồng vô lối, mà là thái độ của những người có tài năng, có bản lĩnh, bất mãn với thực tại. Như Nguyễn Khắc Xương khẳng định: “Ngông trước hết là một tính cách”. Cái tôi ngông trong thơ chính là sự hiện diện của một chủ thể trữ tình ý thức sâu sắc về giá trị bản thân, dám sống thật với cá tính và khát vọng tự do của mình. Họ coi thường lễ giáo, ghét thói tục, ngạo đời và dùng thơ ca làm phương tiện để khẳng định bản ngã trong thơ. Đây là cái tôi của những nhà nho tài tử trong giai đoạn suy tàn của chế độ phong kiến, những con người thị tài, đa tình, xem giá trị cuộc đời nằm ở tài và tình. Cái ngông của họ là sự phản kháng lại một thực tại chà đạp lên tài năng và tình cảm, một xã hội đầy rẫy những bất công, nhố nhăng.

1.2. Nguồn gốc ý thức cá nhân trong văn học Việt Nam

Trong văn học trung đại, do ảnh hưởng của tư tưởng Nho giáo và Phật giáo vốn chủ trương “vô ngã”, cái tôi cá nhân thường bị chìm đi trong cái “Ta” của cộng đồng. Tuy nhiên, không thể nói văn học thời kỳ này hoàn toàn “phi ngã”. Dấu ấn cá nhân vẫn thể hiện rõ qua phong cách nghệ thuật độc đáo của từng tác giả như Nguyễn Trãi, Nguyễn Du. Đặc biệt, từ thế kỷ XVIII-XIX, con người cá nhân đã xuất hiện với nhu cầu hưởng hạnh phúc lứa đôi. Đến giai đoạn giao thời đầu thế kỷ XX, dưới tác động của văn hóa phương Tây, ý thức cá nhân trỗi dậy mạnh mẽ. Tản Đà chính là “người thi sĩ đầu tiên mở đầu cho thơ Việt Nam hiện đại”, như Xuân Diệu nhận định, bởi ông là “người thứ nhất đã có can đảm làm thi sĩ một cách đường hoàng, bạo dạn, dám giữ một bản ngã, dám có một cái 'Tôi'”. Sự xuất hiện của Tản Đà và sau đó là phong trào Thơ Mới đã đánh dấu một bước ngoặt, khẳng định vị thế của con người cá nhân như một chủ thể sáng tạo độc đáo trong nghệ thuật.

II. Phân biệt cái tôi ngông Thách thức định kiến xã hội

Sự xuất hiện của cái tôi ngông trong thơ là một cuộc thách thức định kiến xã hội sâu sắc, đặc biệt là sự đối đầu trực diện với tư tưởng “phi ngã” của Nho giáo. Nếu xã hội phong kiến đề cao sự trung dung, an phận, thì những nhà thơ “ngông” lại đi theo lối cực đoan, đòi hỏi tự do cá tính và tự do tư tưởng. Cái tôi ngạo nghễ của họ không chấp nhận bị trói buộc trong những khuôn phép giả tạo. Họ công khai bày tỏ những khát vọng trần thế, những nỗi niềm riêng tư, thậm chí cả những đam mê bị xem là “phàm tục”. Điều này đã gây ra những phản ứng trái chiều từ giới phê bình đương thời. Ví dụ, Phạm Quỳnh từng phê phán Tản Đà nặng nề, cho rằng cái “ngông” của ông trong Giấc mộng con là “khinh mạn quốc dân”, là “đánh thuốc độc cho cả nước”. Sự xung đột này cho thấy chủ thể trữ tình “ngông” không chỉ là một hiện tượng văn chương mà còn là một hiện tượng xã hội. Nó phản ánh cuộc đấu tranh giữa cái cũ và cái mới, giữa ý thức hệ tập thể và ý thức cá nhân. Việc phân tích những thách thức này giúp làm rõ bản chất phản kháng, giá trị nhân văn và vai trò tiên phong của cái tôi độc đáo trong việc mở đường cho văn học hiện đại Việt Nam, nơi con người cá nhân được giải phóng và tôn vinh.

2.1. Cái tôi ngạo nghễ và xung đột với tư tưởng phi ngã

Cái tôi ngạo nghễ trong thơ là sự đối lập gay gắt với tư tưởng “phi ngã”, “vô ngã” của các học thuyết Nho-Phật. Trong khi Nho giáo chủ trương hy sinh cái tôi cho chữ “Lễ”, đặt lợi ích của vua chúa, giai cấp lên trên hết, thì các thi sĩ “ngông” lại đề cao giá trị bản thân. Họ tự ý thức về tài năng và phẩm giá của mình, xem đó là thước đo cao nhất. Nguyễn Công Trứ từng tuyên bố: “Đã mang tiếng ở trong trời đất / Phải có danh gì với núi sông”. Cao Bá Quát thì khẳng định: “Bước tới trường danh chẳng cúi đầu”. Sự tự tin, thậm chí tự phụ này, là một biểu hiện của ý thức cá nhân sâu sắc, một sự phá vỡ trật tự tư tưởng của xã hội phong kiến. Họ không chấp nhận hòa tan vào cái chung mà muốn khẳng định mình là “một thực thể duy nhất, không lặp lại”.

2.2. Chủ thể trữ tình đối diện với lễ giáo phong kiến

Lễ giáo phong kiến là rào cản lớn nhất đối với sự tự do biểu hiện của chủ thể trữ tình. Nó đặt ra vô số quy tắc, ràng buộc con người trong các mối quan hệ vua-tôi, cha-con, chồng-vợ. Các nhà thơ “ngông” đã trực tiếp đối đầu với những ràng buộc này. Hồ Xuân Hương, một phận nữ nhi, đã dám lên tiếng đòi quyền sống, quyền yêu đương, chế giễu cả bậc “hiền nhân quân tử”. Tản Đà thì công khai nói về tình yêu ngoài hôn nhân, đối lập với quan niệm vợ chồng truyền thống. Bằng giọng điệu ngông, họ đã xé toạc những mặt nạ đạo đức giả dối, vạch trần sự rỗng tuếch của những chuẩn mực cũ kỹ. Đây là một cuộc đấu tranh đòi giải phóng cá nhân, đòi quyền được sống thật với những khao khát chính đáng của con người, thể hiện một tư tưởng nghệ thuật mang tính nhân văn sâu sắc.

III. Top 3 biểu hiện đặc trưng của cái tôi ngông trong thơ Tản Đà

Tản Đà được xem là đỉnh cao của cái tôi ngông trong giai đoạn văn học giao thời. Cái ngông của ông không chỉ là thái độ mà đã trở thành một hệ thống tư tưởng nghệ thuật, một lăng kính để nhìn nhận cuộc đời. Phong Lê nhận xét rằng, Tản Đà đã đưa ra “một cái Tôi - chân dung cực kỳ thành thật, không xấu hổ, không che đậy”. Cái tôi ấy phản ứng lại mọi câu thúc của hoàn cảnh bằng sự tung hoành của những đam mê, khát vọng. Biểu hiện của cái tôi độc đáo này vô cùng đa dạng, nhưng có thể quy về ba đặc trưng nổi bật nhất, tạo nên một phong cách nghệ thuật không thể trộn lẫn. Thứ nhất là cái tôi “trích tiên”, tự xem mình là tiên bị đày xuống cõi trần, luôn mang nỗi sầu nhân thế và khao khát thoát tục. Thứ hai là cái tôi “xê dịch”, “còn chơi”, thể hiện một khát vọng tự do mãnh liệt, coi cuộc đời là một cuộc rong chơi không giới hạn. Thứ ba là cái tôi “đa tình”, công khai bộc lộ những rung động yêu đương mãnh liệt, phá vỡ những quy tắc khắt khe về tình cảm của xã hội đương thời. Ba biểu hiện này hòa quyện vào nhau, tạo nên chân dung một chủ thể trữ tình phức tạp, vừa lãng mạn, tài hoa, vừa ngang tàng, phóng túng.

3.1. Phân tích cái tôi trích tiên độc đáo của nhà thơ Tản Đà

Một trong những biểu hiện độc đáo nhất của cái tôi ngông Tản Đà là tư thế “trích tiên”. Ông tự nhận mình là tiên bị đày xuống hạ giới “vì tội ngông”. Sống giữa cõi trần phàm tục, ông luôn cảm thấy lạc lõng, chán chường: “Trần thế em nay chán nửa rồi”. Vì vậy, tâm hồn nhà thơ luôn hướng lên thượng giới, nơi ông có thể tìm thấy tri âm, tri kỷ. Ông gánh văn lên bán ở chợ trời, bởi chỉ có cõi tiên mới thẩm định đúng giá trị tài năng của ông: “Trời lại phê cho văn thật tuyệt / Văn trần được thế chắc có ít”. Cái tôi “trích tiên” này vừa thể hiện sự bất mãn sâu sắc với thực tại, vừa là cách để thi sĩ khẳng định sự cao quý, thanh sạch của tâm hồn mình. Đó là một bản ngã trong thơ đầy kiêu hãnh, không chấp nhận hòa lẫn với thế tục.

3.2. Đặc điểm cái tôi xê dịch và khát vọng tự do cháy bỏng

Khát vọng tự do là động lực thúc đẩy cái tôi “xê dịch”, “còn chơi” của Tản Đà. Ông coi cuộc đời là một cuộc rong chơi lớn: “Trăm năm hai chữ Tản Đà / Còn sông, còn núi, còn là ăn chơi”. Cuộc sống của ông là những chuyến đi không ngừng nghỉ: “Nửa đời nam, bắc, tây, đông”. Việc “chơi” đối với Tản Đà không chỉ là hưởng lạc mà còn là một cách để khẳng định sự tự do của cá nhân, một sự phản ứng lại cuộc đời gò bó. Trong cuộc chơi đó, rượu và say là người bạn đồng hành không thể thiếu. Say để quên đi “cảnh đời gió gió mưa mưa”, nhưng cũng là cái say ngạo mạn, thách thức: “Say thời say, say vậy để mà điên”. Cái tôi “xê dịch” là hiện thân của một tâm hồn phóng khoáng, không chịu bị cầm tù bởi bất cứ không gian hay định kiến nào.

3.3. Khám phá phong cách nghệ thuật qua cái tôi đa tình

Tản Đà tự nhận mình thuộc “cái giống đa tình”. Tình yêu trong thơ ông không chỉ là tình non nước, tình tri kỷ, mà cốt yếu là tình yêu đôi lứa, một thứ tình cảm được bộc lộ trực tiếp, say sưa. Ông là người đầu tiên trong văn chương Việt Nam công khai nói về tình yêu ngoài hôn nhân, xem đó là điều đáng trân trọng: “Nhác thấy không đành mắt / Cho nên tiếc của đời”. Cái tôi đa tình của ông vượt ra khỏi giới hạn trần tục, khi ông viết thư hỏi trời xin cưới Hằng Nga, tương tư với “người tình nhân không quen biết”. Ông nhìn vạn vật bằng con mắt phong tình. Đây là một sự phá cách trong thơ vô cùng táo bạo, khẳng định quyền được yêu và được bộc lộ tình cảm của cái tôi cá nhân, góp phần quan trọng vào việc đổi mới thi pháp thơ tình Việt Nam.

IV. Cách cái tôi ngông phá cách trong cấu trúc và ngôn ngữ

Không chỉ biểu hiện ở nội dung tư tưởng, cái tôi ngông còn để lại dấu ấn sâu đậm trong hình thức nghệ thuật, đặc biệt là sự phá cách trong thơ về cấu trúc và ngôn ngữ. Các thi sĩ “ngông” đã từ bỏ lối diễn đạt ước lệ, công thức của văn học trung đại để tìm đến một giọng điệu tự do, phóng khoáng hơn, gần gũi với lời ăn tiếng nói đời thường. Giọng điệu ngông trở thành một phương tiện hữu hiệu để thể hiện cá tính và thái độ của chủ thể trữ tình. Nó có thể là giọng tự trào, mỉa mai như Tú Xương, giọng ngang tàng, thách thức như Nguyễn Công Trứ, hay giọng say sưa, lãng đãng như Tản Đà. Về ngôn ngữ, họ mạnh dạn đưa vào thơ những từ ngữ dân dã, đời thường, thậm chí là khẩu ngữ, để tạo nên sự sống động, chân thực. Sự cách tân này không chỉ làm cho thơ ca trở nên gần gũi hơn với công chúng mà còn là một hành động khẳng định bản ngã trong thơ: ngôn ngữ của tôi, giọng điệu của tôi. Sự phá cách này đã góp phần quan trọng vào việc hiện đại hóa thi ca dân tộc, mở đường cho những tìm tòi, sáng tạo của các nhà thơ trong phong trào Thơ Mới.

4.1. Sự phá cách trong thơ qua giọng điệu ngông cuồng

Giọng điệu ngông là đặc trưng nổi bật trong phong cách nghệ thuật của các nhà thơ này. Đó là giọng điệu của một cái tôi cá nhân đầy tự tin, không bị ràng buộc bởi các quy phạm. Tú Xương dùng giọng tự trào để cười mình và cười đời: “Vị Xuyên có Tú Xương / Dở dở lại ương ương”. Tản Đà thì có giọng say sưa, ngạo nghễ khi nói chuyện với trời đất: “Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi! / Trần thế em nay chán nửa rồi”. Giọng điệu này thể hiện một thái độ bất cần, khinh bạc với những giá trị mà xã hội đương thời coi trọng. Nó tạo nên một không khí tự do, phóng túng cho tác phẩm, giúp chủ thể trữ tình bộc lộ trực tiếp và trọn vẹn cá tính độc đáo của mình. Đây là một bước tiến lớn so với giọng điệu trang trọng, nghiêm cẩn của thơ ca trung đại.

4.2. Dấu ấn ngôn ngữ dân tộc trong việc thể hiện bản ngã

Để thể hiện cái tôi ngông, các nhà thơ đã tích cực khai thác vốn ngôn ngữ dân tộc, đặc biệt là lời ăn tiếng nói hàng ngày. Họ không còn lệ thuộc vào hệ thống từ ngữ Hán Việt và các điển tích, điển cố ước lệ. Tản Đà là một bậc thầy trong việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa ngôn ngữ bác học và ngôn ngữ bình dân. Thơ ông có sự trong sáng, giản dị nhưng vẫn tinh tế, giàu sức gợi. Ông dùng những từ ngữ rất đời thường để nói về những chuyện cao siêu, như khi xưng “thằng Hiếu” với trời. Tú Xương thì đưa cả những tiếng chửi, những lời nói suồng sã vào thơ. Việc sử dụng ngôn ngữ dân dã không chỉ là một thủ pháp nghệ thuật mà còn là một tuyên ngôn về ý thức cá nhân: khẳng định giá trị của tiếng nói dân tộc, của đời sống thực tại, đối lập với thế giới khuôn sáo, xa vời của văn chương cử tử.

V. So sánh cái tôi ngông Từ văn học trung đại đến hiện đại

Hành trình của cái tôi ngông trong thơ là một dòng chảy liên tục, phản ánh sự vận động của lịch sử và tư tưởng. Đặt các tác giả tiêu biểu trong một hệ quy chiếu so sánh cho thấy rõ sự kế thừa và phát triển của bản ngã trong thơ. Trong văn học trung đại, cái ngông của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Công Trứ hay Tú Xương chủ yếu là sự phản kháng của nhà nho tài tử trước sự suy tàn của chế độ phong kiến. Họ ngông để “chửi đời, để thách đời”, nhưng về cơ bản vẫn nằm trong hệ hình tư duy của nhà nho. Đến Tản Đà, cái ngông có một bước chuyển quan trọng. Ông là dấu nối giữa hai thời đại, vừa mang cốt cách nhà nho tài tử, vừa hấp thụ những luồng gió mới từ phương Tây. Cái tôi cá nhân của ông được ý thức một cách tự giác và triệt để hơn, không chỉ bất mãn với thực tại mà còn khao khát xây dựng một thế giới tinh thần riêng. Tản Đà chính là người chuẩn bị cho sự ra đời của một thế hệ thi sĩ hoàn toàn mới trong phong trào Thơ Mới như Xuân Diệu, Huy Cận, Hàn Mặc Tử. Ở các nhà Thơ Mới, cái tôi được giải phóng hoàn toàn, trở thành trung tâm của vũ trụ thơ ca với những nỗi niềm bi kịch, cô đơn nhưng cũng vô cùng phong phú, phức tạp.

5.1. Cái tôi trong văn học trung đại Hồ Xuân Hương Nguyễn Công Trứ

Trong văn học trung đại, cái tôi ngông mang đậm dấu ấn của loại hình nhà nho tài tử. Hồ Xuân Hương ngông trong tư cách một người phụ nữ dám thách thức định kiến, đòi quyền bình đẳng và hạnh phúc. Nguyễn Công Trứ ngông với chí làm trai, coi việc lập danh là lẽ sống và xem thường thói đời phù phiếm. Tú Xương ngông trong sự bất lực và phẫn uất trước một xã hội nhố nhăng, đảo điên. Cái ngông của họ là một thái độ phản kháng mạnh mẽ, thể hiện cá tính sắc sảo, nhưng vẫn bị giới hạn trong khuôn khổ của tư tưởng Nho giáo. Bản ngã trong thơ của họ là cái tôi của kẻ sĩ bất đắc chí, khao khát hành đạo giúp đời nhưng không thành.

5.2. Bước chuyển đến văn học hiện đại Từ Tản Đà đến Thơ Mới

Tản Đà là nhân vật trung tâm của bước chuyển từ văn học trung đại sang văn học hiện đại. Cái ngông của ông không chỉ là thái độ mà còn là một lựa chọn lối sống, một thế giới quan. Ông không còn bị ràng buộc bởi chí làm trai của nhà nho mà theo đuổi những giá trị thuần túy cá nhân: tự do, tình yêu, mộng tưởng. Ông đã mở đường cho cái tôi lãng mạn của phong trào Thơ Mới. Các nhà Thơ Mới như Xuân Diệu, Huy Cận, và đặc biệt là cái tôi điên loạn Hàn Mặc Tử, đã đẩy ý thức cá nhân lên đến cực độ. Cái tôi của họ không chỉ đối thoại với xã hội mà còn đi sâu vào những cõi miền thăm thẳm của tâm hồn, với nỗi buồn thế hệ, nỗi cô đơn vũ trụ. Đây là sự hoàn tất quá trình giải phóng cái tôi cá nhân trong thơ ca Việt Nam.

VI. Di sản cái tôi ngông Đóng góp to lớn cho văn học Việt Nam

Di sản mà cái tôi ngông trong thơ để lại cho lịch sử văn học dân tộc là vô cùng to lớn. Trước hết, nó đã góp phần quyết định vào việc giải phóng ý thức cá nhân ra khỏi những trói buộc của ý thức hệ phong kiến. Bằng sự táo bạo và phá cách trong thơ, các thi sĩ ngông đã khẳng định quyền được tồn tại của một cái tôi cá nhân với đầy đủ những khát vọng, đam mê và cả những bi kịch. Họ đã mở rộng đáng kể biên độ phản ánh của thơ ca, không chỉ gói gọn trong những đề tài đạo lý, thế sự mà còn đi sâu vào thế giới nội tâm phong phú của con người. Tản Đà, với vai trò là một gạch nối, đã “dạo bản đàn mở đầu cho một cuộc hoà nhạc tân kỳ đang sắp sửa”, như lời của Hoài Thanh - Hoài Chân. Ông và những người đi trước đã tạo tiền đề vững chắc cho sự bùng nổ của phong trào Thơ Mới, đánh dấu sự ra đời của nền văn học hiện đại Việt Nam. Nghiên cứu về bản ngã trong thơ không chỉ giúp hiểu rõ hơn về một giai đoạn văn học đặc sắc mà còn mở ra những hướng tiếp cận mới về mối quan hệ giữa cá nhân, xã hội và sáng tạo nghệ thuật.

6.1. Đóng góp của Tản Đà trong việc giải phóng ý thức cá nhân

Đóng góp lớn nhất của Tản Đà là đưa cái tôi cá nhân lên vị trí trung tâm của sáng tạo nghệ thuật một cách công khai và tự giác. Xuân Diệu đã khẳng định công lao này khi cho rằng Tản Đà đã “dám cho trái tim và linh hồn được có quyền sống cái đời riêng của chúng”. Bằng việc phơi bày chân dung một chủ thể trữ tình thành thật, với đủ cả say sưa, mộng mị, đa tình, Tản Đà đã nói hộ nỗi lòng của cả một thế hệ thanh niên đang khao khát tìm lại bản ngã. Ông đã chứng minh rằng thơ ca có thể là tiếng nói của những nỗi niềm riêng tư thầm kín nhất. Sự nghiệp của ông là một tuyên ngôn mạnh mẽ về khát vọng tự do và quyền được là chính mình, tạo ra một cuộc cách mạng trong quan niệm về nhà thơ và thơ ca.

6.2. Tương lai của việc nghiên cứu bản ngã trong thơ ca Việt Nam

Việc nghiên cứu cái tôi ngôngbản ngã trong thơ vẫn là một lĩnh vực đầy tiềm năng. Các hướng nghiên cứu trong tương lai có thể tập trung vào việc so sánh hiện tượng này với các trào lưu văn học thế giới, như chủ nghĩa lãng mạn phương Tây, để thấy được những nét tương đồng và khác biệt. Đồng thời, việc áp dụng các lý thuyết phê bình hiện đại như phân tâm học, hiện sinh, hậu cấu trúc... sẽ giúp giải mã sâu hơn những tầng nghĩa phức tạp trong phong cách nghệ thuật của các tác giả. Phân tích cái tôi độc đáo không chỉ dừng lại ở cấp độ tác giả, tác phẩm mà cần được đặt trong mối quan hệ biện chứng với bối cảnh văn hóa - xã hội, góp phần xây dựng một cái nhìn toàn diện và hệ thống về lịch sử văn học dân tộc.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 : 7 KHÁI NIỆM VỀ CÁI TÔI VÀ CÁI TÔI “NGÔNG” TRONG SÁNG TÁC VĂN HỌC ĐẾN TẢN ĐÀ. Khái niệm cái Tôi trong sáng tác văn học 1. Phạm trù cái Tôi trong sáng tác văn học. Cái Tôi - ý thức về con người cá nhân của từng cá nhân xuất hiện và tồn tại đã từ rất lâu.

Trong cuộc sống, cái tôi chi phối mỗi hành vi, lời nói của con người. Mỗi cá nhân, hành động nói năng đều mong muốn thể hiện một cái Tôi. Triết học Mác-Lênin khẳng định : “Cái Tôi là trung tâm tinh thần của con người, của cá tính con người, có quan hệ chặt chẽ, tích cực đối với bản thân mình. Chỉ có con người độc lập kiểm soát những hành vi của mình và có khả năng thể hiện tính chủ động toàn diện mới có cái Tôi của mình”.

Như vậy, cái Tôi là một khái niệm về cấu trúc nhân cách mang tính phổ quát. Nó vừa mang tính xã hội- lịch sử vừa phân biệt cái độc đáo và khẳng định tính tích cực của nhân cách cá nhân. Trong sáng tác văn học cũng vậy, phạm trù cái Tôi là phạm trù trung tâm. Hễ nói đến sáng tác văn học viết thì không thể không nhắc tới cái Tôi, đặc biệt là ở thể loại thơ trữ tình.

Khi bàn đến phạm trù cái Tôi thì ta thấy nó được nhìn nhận ở hai phương diện: cái Tôi nhà văn và cái Tôi của nhân vật trữ tình trong thơ. Hai khái niệm này chúng không đồng nhất với nhau. Cái Tôi của nhân vật trữ tình thực chất là một phương diện thể hiện cái Tôi của tác giả. Một tác phẩm văn học bao giờ cũng là sản phẩm của một quá trình lao động sáng tạo nghệ thuật và cũng là kết quả của cái Tôi nhà văn.

Do đặc thù của từng thể loại văn học mà cái tôi có thể được bộc lộ một cách trực tiếp hoặc gián tiếp. Đối với loại trữ tình, cái Tôi tác giả có khi được thể hiện trực tiếp nhưng cũng có khi được thể hiện gián tiếp. Khái niệm cái Tôi trong sáng tác văn học chỉ con người cá nhân, ý thức về con người cá nhân của chủ thể sáng tạo (tác giả). Vì vậy mà tác phẩm văn chương chính là cái nhìn chủ quan của tác giả về hiện thực cuộc sống và phản ánh nó trong tác phẩm của mình.

Tuy nhiên, cái Tôi tác giả và cái Tôi chủ quan hoàn toàn khác nhau. “Nếu cái Tôi chủ quan là đặc trưng của hành động sáng tác văn chương thì cái tôi nhà thơ - cái Tôi của tác giả lại là đối tượng phản ánh của hành động sáng tác đó. Cái Tôi là hình tượng tác giả trong tác phẩm, là sự diễn tả, giãi bày thế giới tư tưởng, tình cảm riêng tư thầm kín của tác giả. Nhìn từ góc độ phản ánh luận thì cái Tôi là đối tượng phản ánh của bản thân nhà thơ, là kết quả của sự tự ý thức, tự đánh giá, tự miêu tả của nhà thơ”[19,109].

Như vậy, có nghĩa là nêú xét trong tương quan với tác giả thì cái Tôi của anh ta cũng là một 8 đối tượng thuộc phạm trù thực tại khách quan, cái được thể hiện trong tác phẩm. Cũng nhìn nhận từ góc độ ấy, M.Khrapchencô trong Cá tính sáng tạo của nhà văn và sự phát triển của văn học đã khẳng định “Nhà văn có tài năng có thể tích luỹ được những kiến thức lớn có liên quan đến phạm vi này, phạm vi nọ của cuộc sống, có thể là một con người luôn biết lĩnh vực này hay lĩnh vực khác. Song nếu thiếu một nhãn quan rộng rãi về cuộc sống thì anh ta sẽ đâm ra bất lực trong việc khám phá ra cái chủ yếu nhất của hiện thực. Điều đó có nghĩa là dù có tài năng bao nhiêu nhưng thiếu một nhãn quan không có sự sáng tạo nào cả thì chẳng có ích gì cho việc khai thác hiện thực” [14,98].

Như vậy, cái cơ sở của sự sáng tạo bao giờ cũng bắt nguồn từ hiện thực cuộc sống. Cuộc sống chính là mảnh đất phì nhiêu cho sự sáng tạo của nhà văn. Mỗi nhà văn có một cách nhìn, cách đánh giá riêng của mình. Có thể từ một hiện thực cuộc sống song qua lăng kính chủ quan của mỗi người mà hiện thực ấy được thể hiện khác nhau, không ai giống ai cả.

Đó chính là cái riêng của mỗi nhà văn. Nhà văn có một cá tính sáng tạo độc lập và đi vào quá trình văn học với những đặc tính đó của mình. Cái quan trọng trong tài năng văn học là tiếng nói của mình, là cái giọng riêng biệt không thể tìm thấy ở bất kỳ người nào khác. Nhà văn chỉ có thể nói một lời nói mới mẻ, khi anh ta có được tiếng nói riêng.

Tiếng nói đó càng mạnh bao nhiêu, cá tính sáng tạo của nhà nghệ sỹ càng rõ nét bao nhiêu thì cống hiến của anh ta vào nghệ thuật càng lớn bấy nhiêu. Như vậy, mỗi sáng tác văn chương đều thể hiện một cái Tôi, một bản ngã, sự ý thức về con người, cá nhân của chính chủ thể sáng tạo. Khi chủ thể sáng tạo ý thức sâu sắc về vai trò bản ngã của con người cá nhân trong mình tức là con người cá nhân được nhìn nhận trong quan hệ với chính nó. Con người cá nhân ấy ý thức sâu sắc về mình “phân biệt mình với người khác, khẳng định mình là một thực thể duy nhất, không lặp lại : Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất! Cá nhân sẽ hoàn toàn tan rã nếu bị tước mất cái riêng biệt ấy, cái cá tính ấy” [22,20].

Mỗi sáng tác văn học viết bao giờ cũng là sáng tạo của từng cá nhân. Một tác phẩm văn chương bao giờ cũng gắn liền với tên tuổi của một tác giả cụ thể. Chính vì vậy mà nó là một dạng hoạt động mang tính chất chủ quan cao độ. Thực tại được phản ánh trong tác phẩm không thể không thông qua cái nhìn chủ quan của tác giả, trí tưởng tượng, năng lực hư cấu, sự lựa chọn đề tài, chủ đề, sự vận dụng các thủ pháp nghệ thuật.

tất cả đều đượm màu sắc chủ quan. Cái chủ quan ấy nó bộc lộ ở mọi nơi, mọi lúc trong tác phẩm, trên mọi cấp độ của quá trình sáng tạo. Đặc biệt đối với loại hình thơ ca thì vai trò của yếu tố chủ quan nhà thơ bao 9 giờ cũng hết sức quan trọng, nó đóng vai trò quyết định. Sự biểu hiện tính chủ quan trong thơ chính là cái tôi trữ tình.

Dù loại nhân vật trữ tình nào thì phẩm chất là cá tính của nhà thơ cũng để lại dấu ấn sâu sắc trong tác phẩm. Nhà thơ là nhân vật chính, là hình bóng trung tâm, là cái Tôi bao quát trong toàn bộ sáng tác. Yếu tố chủ quan của nhà thơ được thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau: có khi nó là sự xuất hiện trực tiếp của cái Tôi tác giả qua đại từ nhân xưng “Tôi” hoặc “Ta” (hay “Ngã”, “Ngô”, “Dư” trong thơ chữ Hán. Dù xuất hiện dưới hình thức nào thì cái Tôi ấy cũng mang đậm dấu ấn cá nhân, bởi vì nó là sản phẩm sáng tạo của chính cá nhân đó.

Như đã nói ở trên, cái Tôi cá nhân xuất hiện trong lịch sử văn học ở cả hai bình diện: thứ nhất, cái Tôi là cá tính sáng tạo của nhà văn - thuộc về chủ thể; và thứ hai, cái Tôi cá nhân với tư cách là đối tượng sáng tác. Nhưng phải đến một thời đại nào đó trong lịch sử tư tưởng và lịch sử văn học, ý thức về cá nhân mới có thể trở thành một thế giới độc lập (ví như ở phương Tây thì đến thời kỳ Phục hưng con người - cá nhân mới đươc nhận thức một cách tự giác : Tồn tại hay không tồn tại (Sêcxpia). Và nói như Biện Minh Điền : “Vấn đề là nó được nhận thức tự giác hay chưa tự giác, đậm hay nhạt, có giá trị biểu hiện phong cách hay không mà thôi” (Con người, cá nhân, bản ngã trong sáng tác Nguyễn Khuyến). Như vậy, dù ít hay nhiều, được thể hiện trực tiếp hay gián tiếp thì sáng tác văn chương đều thể hiện con người cá nhân - bản ngã của chủ thể sáng tạo, dấu ấn mà chủ thể sáng tạo để lại trong tác phẩm của mình có thể là cái Tôi tự biểu hiện, cũng có thể là cái một cái Tôi hiện ra như một đối tượng nhận thức - khách thể.

Có khi tác giả biểu hiện cái Tôi của mình bằng cách vô nhân xưng nhưng dấu ấn của cái Tôi ấy để lại vẫn khiến chúng ta dễ dàng xác định được nó. Tóm lại, cũng như toàn bộ các loại hình sáng tác văn học, thơ chịu sự chi phối thống nhất ở một điểm đó là vai trò bản ngã, con người, nhà thơ. “Dù ở thời đại nào thì mỗi dòng mỗi chữ được sáng tạo ra cũng là kết quả của sự chiêm nghiệm và được lựa chọn, sàng lọc thông qua lăng kính chủ quan của nhà văn. Và điều đó có nghĩa: dù mức độ đậm nhạt có khác nhau, tác phẩm bao giờ cũng ít nhiều in dấu ấn cá nhân, những kỹ năng sáng tạo riêng biệt- nhất là những phong cách lớn, những nhà văn lớn”[19,24] 1.

Khái niệm cái Tôi trong văn học Việt Nam Văn học dân gian là loại hình văn học được tạo ra bởi tác giả tập thể. Vì 10 vậy, nên cái Tôi cá nhân, cá thể bị chìm đi trong cái Ta chung. Cái Tôi ấy không được bộc lộ như một cái Tôi cá nhân riêng biệt mà xuất hiện với tư cách là một con người xã hội, con người của cộng đồng. Khác với văn học dân gian truyền miệng, văn học viết xuất hiện không phải là sản phẩm trực tiếp của nhân dân mà nó là kết quả của quá trình sáng tạo của mỗi nhà văn cụ thể.

Bởi thế nên dù ở thời đại nào thì cái Tôi mỗi thời mỗi khác và có qúa trình lịch sử của nó. Văn học trung đại, do ảnh hưởng của lịch sử, vấn đề cái Tôi (ngã) về cơ bản chưa được phát hiện, nghiên cứu một cách đầy đủ, thấu đáo, có nhiều ý kiến thiên lệch. Có những người cho rằng : văn học trung đại là văn học “phi ngã”. Như vậy là người ta đã phủ nhận sự tồn tại của cái Tôi trong văn học.

Điều này dường như cũng có lý do của nó. Tác giả cuả nền văn học trung đại là tăng lữ, quan liêu, quý tộc, vua chúa. Họ chịu ảnh hưởng nhiều của tư tưởng Nho giáo và Phật giáo. Ý thức hệ phong kiến cũng không khuyến khích sự phát triển của con người cá nhân.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ