Khảo sát biến đổi văn hóa Mường ở xã Tiến Xuân, Thạch Thất sau khi sáp nhập Hà Nội

Luận văn khảo sát sự biến đổi văn hóa người Mường ở xã Tiến Xuân, Thạch Thất sau sáp nhập Hà Nội, nêu thực trạng, nguyên nhân và giải pháp bảo tồn.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa Luận Tốt Nghiệp

2011

132
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Toàn cảnh văn hóa Mường Tiến Xuân trước khi sáp nhập Hà Nội

Trước cột mốc sáp nhập vào Hà Nội năm 2008, xã Tiến Xuân, khi đó thuộc huyện Lương Sơn, Hòa Bình, là một không gian văn hóa đậm đặc bản sắc văn hóa Mường. Đời sống cộng đồng nơi đây vận hành theo nhịp điệu của nền văn minh lúa nước, với những giá trị truyền thống được bảo lưu gần như nguyên vẹn. Cấu trúc làng bản, nếp sống và các hoạt động kinh tế đều phản ánh sự gắn kết sâu sắc giữa con người và tự nhiên. Nền kinh tế chủ yếu là tự cung tự cấp, xoay quanh nông nghiệp trồng lúa nước, chăn nuôi gia súc, gia cầm và khai thác các sản vật từ rừng. Các nghề thủ công như dệt vải, đan lát tuy không phát triển thành hàng hóa nhưng giữ vai trò quan trọng trong việc phục vụ nhu cầu sinh hoạt hàng ngày. Đời sống người Mường ở Tiến Xuân khi đó là một bức tranh hài hòa, mộc mạc, được định hình bởi chế độ Lang đạo và các quy ước cộng đồng chặt chẽ. Văn hóa vật chất nổi bật với kiến trúc nhà sàn độc đáo, phù hợp với môi trường miền núi và khí hậu địa phương. Trang phục truyền thống được sử dụng phổ biến trong đời sống thường nhật, đặc biệt là chiếc váy cạp hoa văn tinh xảo của phụ nữ. Văn hóa tinh thần cũng vô cùng phong phú với các lễ hội truyền thống, tín ngưỡng dân gian thờ cúng tổ tiên và các vị thần linh, cùng kho tàng văn học dân gian truyền miệng quý giá, đặc biệt là các áng mo trong tang lễ.

1.1. Đặc trưng kinh tế nông nghiệp tự cấp tự túc

Kinh tế truyền thống của người Mường ở Tiến Xuân chủ yếu dựa vào nông nghiệp. Canh tác lúa nước là hoạt động chính, với các giống lúa địa phương thích nghi tốt với điều kiện thổ nhưỡng. Bên cạnh đó, chăn nuôi trâu bò để lấy sức kéo, nuôi lợn, gà phục vụ nhu cầu thực phẩm và các nghi lễ là một phần không thể thiếu. Hoạt động săn bắt, hái lượm vẫn đóng vai trò bổ trợ quan trọng, cung cấp thêm nguồn thức ăn và thể hiện kinh nghiệm ứng xử với tự nhiên của cộng đồng. Các nghề thủ công như dệt thổ cẩm, đan lát các vật dụng từ tre nứa chủ yếu mang tính tự cấp, tự túc, phục vụ nhu cầu trong gia đình và làng bản, chưa mang tính thương mại hóa. Nền kinh tế này tạo ra một xã hội ổn định nhưng chậm phát triển, ít có sự giao thương với bên ngoài, góp phần bảo tồn các giá trị văn hóa cốt lõi một cách bền vững.

1.2. Nét độc đáo trong kiến trúc nhà sàn và trang phục Mường

Kiến trúc nhà sàn là một biểu tượng văn hóa vật chất đặc sắc. Ngôi nhà sàn được làm từ các vật liệu tự nhiên như gỗ, tre, nứa, vừa là không gian sống, vừa là nơi diễn ra các sinh hoạt cộng đồng và nghi lễ quan trọng. Không gian dưới gầm sàn được tận dụng làm nơi nuôi nhốt gia súc, cất giữ nông cụ. Trang phục truyền thống của người Mường ở Tiến Xuân thể hiện sự tinh tế và kỹ thuật dệt may cao. Phụ nữ mặc áo cánh ngắn, váy dài đen với điểm nhấn là phần cạp váy được dệt hoa văn cầu kỳ, sặc sỡ. Nam giới mặc trang phục đơn giản hơn với áo cánh màu chàm và quần dài. Trang phục không chỉ để làm đẹp mà còn phản ánh địa vị xã hội và được sử dụng trong các dịp lễ, tết, cưới hỏi, thể hiện rõ nét bản sắc văn hóa Mường.

II. Thách thức mai một văn hóa Mường do đô thị hóa sau 2008

Sự kiện sáp nhập Hà Tây và một phần Hòa Bình vào Hà Nội năm 2008 đã tạo ra một cú hích mạnh mẽ, đẩy nhanh quá trình đô thị hóa tại Tiến Xuân. Vị trí địa lý gần kề các dự án lớn như Khu công nghệ cao Hòa LạcLàng văn hóa các dân tộc Việt Nam đã biến vùng đất thuần nông này thành tâm điểm của sự chú ý và đầu tư. Tuy nhiên, mặt trái của sự phát triển kinh tế - xã hội là những thách thức chưa từng có đối với việc giữ gìn bản sắc dân tộc. Làn sóng đô thị hóa ồ ạt đã làm thay đổi mạnh mẽ cảnh quan, không gian sống và phương thức sản xuất. Diện tích đất nông nghiệp bị thu hẹp, nhiều giá trị văn hóa truyền thống đứng trước nguy cơ mai một văn hóa nghiêm trọng. Sự giao thoa văn hóa diễn ra mạnh mẽ nhưng thiếu định hướng có thể dẫn đến tình trạng "hòa tan" văn hóa, nơi các giá trị bản địa độc đáo dần bị thay thế bởi các yếu tố văn hóa ngoại lai. Đây là bài toán khó, đòi hỏi sự cân bằng giữa phát triển và bảo tồn văn hóa dân tộc.

2.1. Tác động của việc sáp nhập vào huyện Thạch Thất Hà Nội

Việc trở thành một xã của huyện Thạch Thất, Hà Nội, đã mang lại cho Tiến Xuân nhiều cơ hội phát triển hạ tầng và kinh tế. Hệ thống giao thông được nâng cấp, các dịch vụ xã hội như y tế, giáo dục được đầu tư tốt hơn. Tuy nhiên, tác động của sáp nhập cũng tạo ra những áp lực lớn. Cơn sốt đất và các dự án đô thị đã làm thay đổi cơ cấu sử dụng đất. Nhiều gia đình Mường bán đất nông nghiệp, chuyển đổi nghề nghiệp một cách tự phát. Dòng người từ nơi khác đến làm việc và sinh sống cũng làm thay đổi cấu trúc dân cư và xã hội, tạo ra một môi trường giao thoa văn hóa phức tạp, nơi văn hóa Mường truyền thống phải đối mặt với áp lực từ văn hóa đô thị hiện đại.

2.2. Nguy cơ phai nhạt ngôn ngữ Mường và tín ngưỡng dân gian

Một trong những nguy cơ lớn nhất là sự mai một ngôn ngữ Mường. Thế hệ trẻ hiện nay có xu hướng sử dụng tiếng phổ thông trong giao tiếp hàng ngày, tại trường học và nơi làm việc. Việc sử dụng tiếng mẹ đẻ chỉ còn giới hạn trong phạm vi gia đình, chủ yếu ở người lớn tuổi. Song song đó, các tín ngưỡng dân gianlễ hội truyền thống cũng dần mất đi tính thiêng và quy mô cộng đồng. Nhiều nghi lễ bị giản lược hoặc không còn được thực hành. Các áng mo Mường trong tang lễ, vốn là di sản văn hóa phi vật thể quý giá, đang dần biến mất do thiếu thế hệ kế thừa. Đây là những biểu hiện rõ rệt của sự mai một văn hóa ở tầng sâu.

III. Cách chuyển đổi sinh kế tác động văn hóa người Mường

Sự biến đổi sâu sắc nhất có lẽ đến từ quá trình chuyển đổi sinh kế của người Mường ở Tiến Xuân. Từ một xã hội nông nghiệp thuần túy, Tiến Xuân đang dịch chuyển mạnh mẽ sang cơ cấu kinh tế đa ngành, với sự trỗi dậy của các hoạt động thương mại, dịch vụ và công nghiệp. Sự thay đổi này phá vỡ cấu trúc kinh tế truyền thống, kéo theo sự thay đổi trong lối sống, quan hệ xã hội và cả hệ giá trị văn hóa. Khi người dân không còn phụ thuộc hoàn toàn vào đất đai, các mối quan hệ cộng đồng dựa trên sản xuất nông nghiệp cũng lỏng lẻo dần. Thay vào đó là các mối quan hệ kinh tế dựa trên lao động làm thuê, kinh doanh dịch vụ. Sự phát triển kinh tế xã hội mang lại thu nhập cao hơn, cải thiện đời sống vật chất, nhưng cũng làm phai nhạt đi tính cộng đồng, sự tương trợ vốn là nét đẹp trong văn hóa Mường. Việc người trẻ ly nông ra thành phố hoặc vào làm việc tại các khu công nghiệp cũng tạo ra khoảng trống thế hệ trong việc trao truyền các giá trị văn hóa.

3.1. Sự dịch chuyển từ nông nghiệp sang thương mại dịch vụ

Quỹ đất nông nghiệp bị thu hẹp do các dự án đã buộc nhiều hộ gia đình Mường phải tìm kiếm nguồn sinh kế mới. Các hoạt động thương mại - dịch vụ như mở cửa hàng tạp hóa, nhà hàng, nhà trọ cho công nhân, kinh doanh vật liệu xây dựng... phát triển nhanh chóng. Một bộ phận lao động trẻ tham gia vào thị trường lao động tại Khu công nghệ cao Hòa Lạc và các khu công nghiệp lân cận. Quá trình này không chỉ làm thay đổi cơ cấu kinh tế mà còn thay đổi cả tư duy sản xuất, từ tự cung tự cấp sang kinh tế thị trường. Đây là một bước chuyển tích cực về mặt kinh tế nhưng cũng là thách thức đối với việc giữ gìn bản sắc dân tộc.

3.2. Ảnh hưởng từ các dự án du lịch và khu đô thị mới

Sự xuất hiện của các khu đô thị, khu du lịch sinh thái gần Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam đã mở ra cơ hội phát triển du lịch cộng đồng. Một số hộ gia đình đã bắt đầu khai thác các giá trị văn hóa truyền thống để phục vụ du khách, như khôi phục nhà sàn, trình diễn văn nghệ dân gian. Tuy nhiên, nếu không được quản lý tốt, hoạt động này có thể dẫn đến thương mại hóa, sân khấu hóa văn hóa, làm mất đi tính nguyên bản. Việc tiếp xúc thường xuyên với du khách và các luồng văn hóa từ bên ngoài cũng là một yếu tố đẩy nhanh quá trình giao thoa văn hóa và biến đổi lối sống của người dân địa phương.

IV. Phân tích biến đổi văn hóa vật chất và tinh thần người Mường

Những thay đổi trong kinh tế và xã hội đã để lại dấu ấn rõ nét lên đời sống văn hóa vật chất và tinh thần của người Mường ở Tiến Xuân. Kiến trúc nhà sàn truyền thống đang dần bị thay thế bởi những ngôi nhà xây kiên cố theo kiến trúc hiện đại. Trang phục truyền thống chỉ còn xuất hiện trong các dịp lễ hội hoặc các hoạt động văn nghệ, hiếm khi được sử dụng trong sinh hoạt hàng ngày. Bữa ăn hàng ngày cũng có nhiều thay đổi với sự xuất hiện của các thực phẩm công nghiệp. Về văn hóa tinh thần, các lễ hội truyền thống đã có sự biến đổi cả về hình thức và nội dung, một số nghi lễ bị cắt bỏ. Âm nhạc, trò chơi dân gian cũng ít được thực hành. Tuy nhiên, trong dòng chảy biến đổi đó vẫn có những nỗ lực đáng ghi nhận nhằm khôi phục và bảo tồn. Một số gia đình có điều kiện đã xây dựng lại nhà sàn như một cách giữ gìn bản sắc dân tộc, đồng thời phục vụ du lịch cộng đồng. Đây là những tín hiệu tích cực cho thấy nhận thức về bảo tồn văn hóa dân tộc đang được nâng cao.

4.1. Sự thay đổi trong kiến trúc nhà ở và trang phục

Khảo sát thực tế cho thấy, số lượng nhà sàn truyền thống ở Tiến Xuân còn lại rất ít. Thay vào đó là các mẫu nhà ống, nhà tầng được xây bằng bê tông, cốt thép. Sự thay đổi này phản ánh sự cải thiện về kinh tế và nhu cầu về tiện nghi sinh hoạt hiện đại. Tương tự, trang phục truyền thống đã nhường chỗ cho quần áo may sẵn theo kiểu người Kinh vì tính tiện dụng. Theo nghiên cứu, "chỉ 21% số người được hỏi trả lời rằng họ thường xuyên mặc trang phục truyền thống hàng ngày, trong đó chủ yếu là người già". Tuy nhiên, "có tới 83% số người được hỏi trả lời là họ có trang phục truyền thống", cho thấy ý thức lưu giữ vẫn còn, dù tần suất sử dụng đã giảm mạnh.

4.2. Giao thoa văn hóa trong hôn nhân tang ma và lễ hội

Các tập quán về hôn nhân, tang ma cũng chịu ảnh hưởng lớn. Tục cưới xin được giản lược hóa, nhiều nghi lễ truyền thống bị bỏ qua để phù hợp với nếp sống hiện đại. Trong tang ma, các bài mo cổ đang dần mai một. Các lễ hội truyền thống như Lễ Khai hạ vẫn được duy trì nhưng quy mô và hình thức đã thay đổi, mang nhiều yếu tố giải trí, sân khấu hơn là tính thiêng và tín ngưỡng nguyên bản. Sự giao thoa văn hóa này một mặt làm cho đời sống văn hóa đa dạng hơn, mặt khác lại làm mờ nhạt đi những nét độc đáo vốn có của bản sắc văn hóa Mường.

V. Top giải pháp bảo tồn bản sắc văn hóa Mường trong bối cảnh mới

Để đối mặt với những thách thức từ quá trình đô thị hóa và hội nhập, việc đề ra các giải pháp đồng bộ và hiệu quả để bảo tồn văn hóa dân tộc là vô cùng cấp thiết. Quá trình này không phải là "đóng băng" văn hóa mà là bảo tồn một cách sáng tạo, giúp bản sắc văn hóa Mường vừa giữ được cốt lõi, vừa thích ứng với đời sống hiện đại. Cần có sự chung tay của cả cộng đồng, chính quyền địa phương và các nhà nghiên cứu. Các giải pháp cần tập trung vào việc nâng cao nhận thức cho người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, về giá trị của văn hóa truyền thống. Đồng thời, cần xây dựng các mô hình kinh tế bền vững, nơi văn hóa trở thành nguồn lực cho sự phát triển, điển hình là mô hình du lịch cộng đồng. Việc sưu tầm, ghi chép và số hóa các di sản văn hóa phi vật thể như ngôn ngữ, mo Mường, dân ca cũng là một nhiệm vụ quan trọng để lưu giữ cho các thế hệ tương lai.

5.1. Phát huy vai trò du lịch cộng đồng để giữ gìn văn hóa

Du lịch cộng đồng được xem là một "cú hích kép", vừa tạo sinh kế bền vững cho người dân, vừa khuyến khích họ giữ gìn bản sắc dân tộc. Khi du khách tìm đến để trải nghiệm những giá trị văn hóa đích thực, người dân sẽ có thêm động lực để phục dựng kiến trúc nhà sàn, mặc trang phục truyền thống, tái hiện các lễ hội truyền thống và ẩm thực địa phương. Cần có sự quy hoạch và định hướng từ chính quyền để mô hình này phát triển một cách bài bản, tránh tình trạng tự phát và thương mại hóa quá mức, đảm bảo lợi ích được chia sẻ công bằng trong cộng đồng.

5.2. Chính sách và vai trò của cộng đồng trong bảo tồn di sản

Chính quyền huyện Thạch Thất và thành phố Hà Nội cần có những chính sách cụ thể để hỗ trợ công tác bảo tồn văn hóa dân tộc Mường tại Tiến Xuân. Các chính sách có thể bao gồm hỗ trợ kinh phí cho việc phục dựng nhà sàn, mở các lớp dạy tiếng Mường, dệt thổ cẩm cho thế hệ trẻ. Quan trọng hơn cả là phát huy vai trò chủ thể của chính cộng đồng người Mường. Cần thành lập các câu lạc bộ, đội văn nghệ dân gian, khuyến khích các nghệ nhân truyền dạy tri thức bản địa. Mỗi gia đình, dòng họ phải trở thành một tế bào vững chắc trong việc giáo dục con cháu về cội nguồn và bản sắc văn hóa Mường.

04/10/2025
Sự biến đổi văn hóa truyền thống của người mường tỉnh hòa bình cũ sau khi sáp nhập về hà nội qua khảo sát ở xã tiến xuân thạch thất hà nội

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1: VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG CỦA NGƯỜI MƯỜNG Ở XÃ TIẾN XUÂN 1. Khái quát về người Mường ở xã Tiến Xuân 1. Khái quát về xã Tiến Xuân 1.1 Đặc điểm tự nhiên Xã Tiến Xuân là một xã miền núi, nằm ở phía Tây huyện Thạch Thất, có tổng diện tích đất tự nhiên là 3. Trong đó: Diện tích đất nông nghiệp là 1.

Diện tích đất phi nông nghiệp là 1. Diện tích đất chưa sử dụng là 8, 72 ha. Vị trí địa lí: Phía Đông giáp xã Thạch Hòa – Thạch Thất – Hà Nội. Phía Tây giáp huyện Kì Sơn – Hòa Bình.

Phía Nam giáp xã Đông Xuân – Quốc Oai – Hà Nội. Phía Bắc giáp xã Yên Bình – Thạch Thất – Hà Nội. Địa bàn xã có đường tỉnh lộ 446, đường Láng Hòa Lạc đi Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Sơn Tây chạy qua; có tuyến đường ống nước sạch Sông Đà – Hà Nội 5km. Xã giáp ranh với Trường Đại học Quốc Gia Hà Nội, khu công nghệ cao Hòa Lạc, khu công nghiệp Bắc Phú Cát.

Hiện nay, xã Tiến Xuân được Bộ Xây dựng quy hoạch là khu đô thị Tiến Xuân với diện tích 1.200 ha, nằm trong chuỗi đô thị Hòa Lạc – Xuân Mai – Miếu Môn. Địa hình: 15 Tiến Xuân là xã miền núi, địa hình bán sơn địa. Thuộc bộ phận địa bàn xã có khá nhiều đồi, núi: Núi Vua Bà, núi Đả Láo, núi Gò Cối và các đồi: Đồi Con Ngôi, đồi Cột Cờ, đồi Gò Tròn, đồi Đung Liêm… Trên địa bàn có 5 con suối từ đầu nguồn chảy về các thôn bản và đồng ruộng: Suối Cao, suối Chuộn, suối Láo, suối Nhôộng Tô, Nhôộng Tre và các con suối nhỏ chảy ra sông Đáy. Ngoài hệ thống sông suối này, Tiến Xuân còn có nguồn nước lớn từ đập thủy lợi, hồ Cố Đụng, hàng năm cung cấp đủ nước tưới tiêu cho toàn bộ diện tích đất nông nghiệp để nhân dân sản xuất.

Với vị trí địa lí và điều kiện tự nhiên như trên, trong những năm qua, nhân dân trong xã đã thích nghi và khai thác để xây dựng, phát triển kinh tế. Đặc điểm kinh tế - xã hội Lịch sử phát triển: Tiến Xuân là một xã có lịch sử phát triển lâu đời, từ năm 1424. Theo lời kể của những người cao tuổi trong xã, những người đầu tiên đến khai phá, lập nghiệp ở xã là người Kinh, thuộc dòng họ Mai Đức, từ xã Kim Quan, huyện Thạch Thất. Sau một thời gian ngắn sống tại Làng Chùa, do không hợp khí hậu, họ bị vắt, muỗi rừng đốt, bị sốt rét nên phải trở về Thạch Thất.

Cũng trong thời gian này, bốn dòng họ lớn của người Mường là Đinh, Quách, Bạch, Hoàng về định cư, sinh sống, làm ăn, trở thành những ông tổ của người Mường ở vùng đất này. Về tên gọi, xã Tiến Xuân trước kia được gọi là xã Đào Lạng, tổng Bằng Lộ, châu Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình. Tháng 4-1946, dưới sự chỉ đạo của Ủy ban lâm thời kháng chiến, xã Đào Lạng sáp nhập với xã Bằng Lộ và đổi tên thành xã Tiến Xuân, thuộc huyện Kì Sơn, tỉnh Hòa Bình. Hai xã sống với nhau 11 năm, vừa xây dựng đời sống kinh tế, vừa tham gia hoạt động kháng chiến.

16 Năm 1957, khi hòa bình lập lại trên miền Bắc, thấy cần tách xã để phát triển, huyện ủy Kì Sơn ra quyết định số 3, ngày 15- 3- 1957, tách xã Tiến Xuân thành hai xã : Tiến Xuân và Đông Xuân. Địa bàn xã Tiến Xuân từ thôn Gò Chói, Đồng Cao trở lên. Địa bàn xã Đông Xuân từ thôn Đồng Rằng, Đá Thâm trở xuống. Hai xã có ủy ban, đảng bộ, chủ tịch, bí thư riêng.

Năm 1960, có sự yêu cầu của tỉnh ủy, UBND tỉnh Hòa Bình, 5 xã gồm: Yên Quang, Yên Trung, Yên Bình, Tiến Xuân, Đông Xuân trở về huyện Lương Sơn, thông qua quyết định ngày 31-12-1960. Từ thời điểm này, xã Tiến Xuân chính thức trở lại huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình. Ngày 01-08-2008, theo Nghị quyết số 15, ngày 29-5-2008 của Quốc hội khóa XII về việc điều chỉnh địa giới hành chính thành phố Hà Nội và một số tỉnh liên quan, Quyết định số 19, ngày 01-08-2008 của UBND thành phố Hà Nội, xã Tiến Xuân là một trong 4 xã của huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình được sáp nhập về thành phố Hà Nội. Đây là một mốc quan trọng trong lịch sử phát triển của xã, tạo đà cho những biến đối về chất trong đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân trong xã.

Thành phần dân tộc: Theo kết quả điều tra năm 2009, xã Tiến Xuân có 1.533 hộ với tổng số dân là 6. Trên địa bàn xã có 2 dân tộc anh em cùng chung sống là Kinh và Mường. Trong đó dân tộc Mường chiếm 69, 4%, dân tộc Kinh chiếm 30,6%. Địa bàn xã được chia thành 18 thôn: Cố Đụng 1, Cố Đụng 2, Chùa 1, Chùa 2, Gò Chói 1, Gò Chói 2, Đồng Cao, Đồng Dâu, Quê Vải, Bình Sơn, Gò Chè, Trại mới 1, Trại Mới 2, Nhòn, Miễu 1, Miễu 2, Gò Mè, Bãi Dài.

Kinh tế, cơ sở vật chất hạ tầng: Trong những năm qua, dưới sự quan tâm chỉ đạo của Đảng ủy, HĐND, UBND huyện Thạch Thất, và sự chỉ đạo sát sao của Đảng 17 ủy, HĐND, UBND xã Tiến Xuân cùng với tinh thần đoàn kết, vượt mọi khó khăn của cán bộ và nhân dân các dân tộc trong toàn xã, xã đã đạt được những thành tựu đáng kể. Năm 2004, tốc độ tăng trưởng kinh tế đạt 8, 5 %, thu nhập bình quân là 5,6 triệu đồng/ người/ năm. Từ sau năm 2008, kinh tế của xã có sự thay đổi rõ rệt, đặc biệt năm 2010 vừa qua, tốc độ tăng trưởng kinh tế của xã đạt 13%, thu nhập bình quân là 12,2 triệu đồng/ người/ năm, tăng 217,85 % so với năm 2004. Cơ cấu các ngành kinh tế của xã hiện nay là: nông - lâm nghiệp chiếm 60%, thương mại - dịch vụ chiếm 20%, công nghiệp - xây dựng chiếm 20%.

Trước đây, tỉ lệ ngành nông nghiệp chiếm tới gần 90% trong cơ cấu nền kinh tế của xã. Hiện nay, xã có 26 dự án xin vào đầu tư xây dựng, trong đó có Công ty TNHH Phú Đạt, chuyên sản xuất, chế biến lâm sản xuất khẩu, đã đi vào hoạt động; Công ty Minh Hạnh, Lạc Hòa, Mỏ đá Gò Chói và Xuân Cầu…thu hút được nhiều lao động của địa phương, tạo công ăn việc làm cho nhân dân, nhiều dự án đầu tư xây dựng đang triển khai như dự án đô thị SUDICO, Đại học Hòa Bình… Trong tương lai, với vị trí địa lí và các nguồn lực khác, xã Tiến Xuân sẽ tiếp tục có dự án đầu tư xây dựng, mọc thêm nhiều các khu đô thị, khu biệt thự nhà vườn, từ đó cơ cấu kinh tế, cây trồng, vật nuôi và tỉ trọng các ngành sẽ thay đổi theo hướng tăng tỉ trọng công nghiệp, xây dựng, dịch vụ du lịch và thương mại. Bên cạnh đó, cách xã vài km, tại khu Láng Hòa Lạc đang hình thành khu công nghệ cao, các trường Đại học của khu vực phía Bắc, khu đô thị… đó sẽ là những điều kiện để Tiến Xuân có thể thay đổi diện mạo nền kinh tế đia phương. 18 Những năm qua, kể từ khi được sáp nhập về Hà Nội, hệ thống cơ sở hạ tầng của xã có nhiều thay đổi tích cực, bằng nguồn vốn của thành phố, huyện và sự đóng góp của nhân dân, xã tập trung vào công trình trường học, đường giao thông, trạm y tế, cứng hóa kênh mương, trụ sở UBND xã và chợ.

Riêng trường Trung học cơ sở được công ty Him Lam xây tặng. Xã đã nâng cấp và xây mới 2 trường Tiểu học và trường Mầm non. Nhìn chung, công tác xây dựng cơ sở hạ tầng của xã trong những năm qua đảm bảo đúng mục đích, có hiệu quả và từng bước đáp ứng yêu cầu phát triển kinh tế xã hội của địa phương. Trong lĩnh vực văn hóa – xã hội: Hoạt động văn hóa, thể dục, thể thao: So với trước năm 2008, hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể dục, thể thao của Tiến Xuân trong vài năm trở lại đây có nhiều khởi sắc, xã được triển khai cuộc vận động “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư”, thực hiện tốt quy ước cơ quan, làng bản và gia đình văn hóa.

Tỉ lệ cơ quan, làng đạt danh hiệu văn hóa chiếm 50%, tỉ lệ gia đình đạt danh hiệu Gia đình văn hóa chiếm 75%. Công tác văn hóa, văn nghệ có nhiều đổi mới và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Hoạt động thể dục, thể thao đã mang tính xã hội hóa, phát triển phong phú, lành mạnh và đa dạng. Công tác giáo dục: Sự nghiệp giáo dục luôn được các cấp, ngành quan tâm, chỉ đạo thường xuyên.

Năm 2009, số học sinh 3 khối trường có 1. Tỷ lệ huy động trẻ em đến lớp ở bậc mầm non đạt 98%, bậc tiểu học và THCS đạt 100%, tỷ lệ học sinh giỏi cấp huyện, tỉnh và thi đỗ vào các trường đại học, cao đẳng khá cao. Cơ sở vật chất, trang thiết bị của 3 khối nhà trường từng bước được đầu tư, nâng cấp trường chuẩn Quốc gia, đáp ứng được yêu cầu dạy và học. Y tế và dân số KHHGĐ: 19 Trước năm 2008, hoạt động y tế và công tác dân số, KHHGĐ của xã còn tồn tại nhiều yếu kém, việc khám và chữa bệnh cho nhân dân chưa được đầu tư đúng mức, số gia đình sinh con thứ ba khá cao.

Từ khi về với thủ đô, việc triển khai đồng bộ các chương trình, kế hoạch định kì, thường xuyên về công tác y tế, dân số của thành phố Hà Nội, công tác chăm sóc sức khỏe cho nhân dân, phòng chống dịch bệnh của xã được quan tâm thường xuyên và chú trọng. Chất lượng của đội ngũ cán bộ y bác sĩ của trạm và y tế thôn bản ngày được nâng cao. Năm 2009, Trạm Y tế xã Tiến Xuân được công nhận là xã chuẩn về y tế. Năm 2010, Trạm y tế đã khám chữa bệnh cho 5.096 lượt người, tỉ lệ phát triển dân số tự nhiên giảm 0.6%, tỉ lệ sinh con thứ 3 đã giảm đáng kể.

Chương trình giải quyết việc làm: Trong những năm qua, công tác thực hiện chương trình đào tạo nghề giải quyết việc làm cho nhân dân được quan tâm, góp phần tăng thu nhập cho người lao động.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ