Đánh giá ảnh hưởng của việc trồng keo lai đến đất và thảm thực vật rừng U Minh Hạ

Khóa luận tốt nghiệp nghiên cứu Luận văn tốt nghiệp cao học ngành quản lý đất đai đánh giá ảnh hưởng của việc trồng keo lai đến, vận dụng lý thuyết vào thực tế, đề xuất giải pháp

Trường đại học

Trường Đại học Cần Thơ

Chuyên ngành

Quản lý đất đai

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn tốt nghiệp cao học

2015

129
0
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Toàn cảnh trồng keo lai và tác động đến đất U Minh Hạ

Việc trồng rừng sản xuất, đặc biệt là cây Keo Lai (Acacia mangium x Acacia auriculiformis), đang chiếm vị trí quan trọng trong kinh tế lâm nghiệp tại Việt Nam. Tại Cà Mau, từ năm 2009, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn đã cho phép trồng Keo Lai trên đất rừng sản xuất, mở ra hướng đi kinh tế mới cho người dân. Loài cây này được đánh giá cao về giá trị kinh tế, sinh trưởng nhanh và phù hợp sản xuất bột giấy. Tuy nhiên, việc mở rộng diện tích trồng Keo Lai, đặc biệt tại vùng hệ sinh thái nhạy cảm như U Minh Hạ, đã đặt ra nhiều câu hỏi về tác động môi trường. Nghiên cứu của Nguyễn Việt Trung (2015) đã cung cấp những bằng chứng khoa học đầu tiên về ảnh hưởng trồng keo lai đến đất, thực vật U Minh Hạ. Hệ sinh thái rừng U Minh Hạ vốn đặc trưng bởi cây Tràm (Melaleuca cajuputi) và đất phèn, một môi trường có tính đa dạng sinh học cao nhưng cũng rất dễ bị tổn thương. Việc đưa một loài cây ngoại lai vào canh tác trên quy mô lớn, kèm theo kỹ thuật canh tác đặc thù như lên liếp, đã gây ra những thay đổi đáng kể đến cấu trúc và chức năng của hệ sinh thái này. Những lo ngại chính tập trung vào sự biến đổi tính chất đất, sự suy giảm thảm thực vật bản địa, và các hệ lụy tiềm tàng đối với nguồn lợi thủy sản và chất lượng nước. Bài viết này sẽ phân tích chi tiết các kết quả nghiên cứu khoa học để làm rõ những tác động này, từ đó đưa ra cái nhìn tổng quan và khách quan về cả lợi ích kinh tế lẫn thách thức môi trường của mô hình trồng Keo Lai tại U Minh Hạ.

1.1. Vai trò kinh tế của Keo Lai và hiện trạng canh tác

Keo Lai là giống lai tự nhiên giữa Keo tai tượng và Keo lá tràm, được phát hiện lần đầu vào năm 1972. Giống cây này có nhiều ưu thế vượt trội như sinh trưởng nhanh, thân thẳng, chất lượng gỗ tốt cho ngành công nghiệp giấy. Các nghiên cứu cho thấy tăng trưởng bình quân của Keo Lai có thể đạt trên 27 m³/ha/năm. Vì những lợi ích này, Keo Lai đã được chọn làm cây trồng chính trong nhiều chương trình trồng rừng thương mại. Tại Cà Mau, diện tích trồng đã lên tới hàng nghìn hecta. Tuy nhiên, mô hình canh tác chủ yếu là lên liếp để nâng cao tầng đất canh tác, tránh ngập úng trên nền đất phèn đặc trưng của U Minh Hạ. Chính phương pháp này là khởi nguồn cho những lo ngại về sự thay đổi tính chất đất và môi trường.

1.2. Hệ sinh thái rừng Tràm U Minh Hạ và đặc điểm đất phèn

Hệ sinh thái rừng U Minh Hạ là một trong những kiểu rừng ngập mặn trên đất than bùn và đất phèn độc đáo nhất thế giới. Cây Tràm là loài bản địa, đóng vai trò then chốt trong việc duy trì cân bằng sinh thái, điều hòa nguồn nước và là nơi trú ngụ của nhiều loài động thực vật quý hiếm. Đất đai khu vực này chủ yếu là đất phèn tiềm tàng và phèn hoạt động, với độ pH rất thấp (thường từ 2.5 - 4.0), nồng độ các độc chất như Nhôm trao đổi (Al³⁺) và Sắt (Fe²⁺, Fe³⁺) cao. Hệ sinh thái này đã thích nghi hàng ngàn năm với điều kiện khắc nghiệt đó. Bất kỳ sự can thiệp nào làm thay đổi cấu trúc đất, như việc lên liếp đào xới tầng sinh phèn, đều có nguy cơ giải phóng một lượng lớn axit và kim loại nặng, gây ra những tác động tiêu cực khó lường.

II. Thách thức môi trường khi trồng keo lai tại U Minh Hạ

Việc chuyển đổi từ rừng Tràm bản địa sang trồng Keo Lai thâm canh mang lại lợi ích kinh tế trước mắt nhưng cũng tiềm ẩn nhiều thách thức môi trường nghiêm trọng. Vấn đề cốt lõi bắt nguồn từ sự khác biệt về đặc tính sinh thái giữa hai loài cây và phương pháp canh tác. Keo Lai yêu cầu đất khô ráo hơn, dẫn đến kỹ thuật lên liếp phổ biến. Kỹ thuật này làm xáo trộn hoàn toàn cấu trúc đất tự nhiên của vùng U Minh Hạ. Việc đào mương, đắp liếp đã đưa tầng sinh phèn tiềm tàng (chứa Pyrite - FeS₂) lên bề mặt. Khi tiếp xúc với không khí, Pyrite bị oxy hóa, tạo ra axit sulfuric (H₂SO₄), làm giảm đột ngột độ pH đất, gia tăng độc tính của nhôm trao đổi và sắt. Đây là một trong những nguyên nhân chính gây suy thoái đất. Một thách thức lớn khác là sự suy giảm đa dạng sinh học. Rừng Keo Lai thường được trồng với mật độ cao, tạo thành một hệ sinh thái đơn loài. Tán lá dày đặc và lượng lá rụng lớn của Keo Lai tạo ra một môi trường khác biệt, gây ức chế sự phát triển của thảm thực vật bản địa dưới tán. Nghiên cứu của Nguyễn Việt Trung (2015) chỉ rõ, "việc lên liếp trồng cây Keo Lai trong vùng nghiên cứu đã làm thay đổi một số tính chất đất, làm giảm tính đa dạng sinh học và có khả năng ảnh hướng xấu đến môi trường so với rừng tràm". Những thay đổi này không chỉ ảnh hưởng đến thực vật mà còn tác động dây chuyền đến các loài động vật phụ thuộc vào chúng, bao gồm cả nguồn lợi thủy sản trong các mương vườn.

2.1. Nguy cơ suy thoái đất do kỹ thuật lên liếp canh tác

Kỹ thuật lên liếp là một giải pháp tình thế để trồng cây trên vùng đất ngập nước, nhưng lại là con dao hai lưỡi tại vùng đất phèn U Minh Hạ. Quá trình oxy hóa tầng sinh phèn không chỉ làm đất trở nên cực kỳ chua mà còn rửa trôi các chất dinh dưỡng thiết yếu như Canxi, Magie, Kali. Đất trên liếp trở nên chai cứng, giảm khả năng giữ nước và chất dinh dưỡng. Lâu dần, đất bị suy thoái, kém màu mỡ, ảnh hưởng trực tiếp đến năng suất cây trồng ở các chu kỳ sau. Hơn nữa, vật liệu rửa trôi từ liếp xuống mương chứa hàm lượng axit và kim loại nặng cao, gây ô nhiễm nguồn nước, ảnh hưởng tiêu cực đến các loài thủy sinh.

2.2. Rủi ro suy giảm đa dạng sinh học hệ thực vật bản địa

Sự thống trị của một loài cây duy nhất trong các khu rừng trồng Keo Lai đã phá vỡ cấu trúc đa dạng của hệ sinh thái rừng Tràm truyền thống. Rừng Tràm với tán lá thưa hơn cho phép ánh sáng mặt trời xuyên qua, tạo điều kiện cho một hệ thảm thực vật phong phú gồm các loài như choại, dớn, sậy phát triển. Hệ thực vật này là nguồn thức ăn và nơi trú ẩn cho nhiều loài động vật. Ngược lại, dưới tán rừng Keo Lai, ánh sáng bị hạn chế, thảm lá rụng dày đặc ngăn cản sự nảy mầm của các loài cây bản địa. Kết quả là một hệ sinh thái nghèo nàn, mất đi tính ổn định và khả năng chống chịu trước các biến đổi của môi trường.

III. Phân tích ảnh hưởng của keo lai lên tính chất hóa học đất

Nghiên cứu của Nguyễn Việt Trung (2015) đã tiến hành so sánh chi tiết các tính chất đất giữa vùng trồng Keo Lai và vùng rừng Tràm tại U Minh Hạ, tập trung vào các nhóm đất phèn nông và phèn sâu. Kết quả cho thấy những biến đổi sâu sắc về mặt hóa học. Một trong những thay đổi đáng chú ý nhất là sự sụt giảm hàm lượng chất hữu cơ trong đất trồng Keo Lai. Nguyên nhân là do kỹ thuật lên liếp và môi trường đất khô ráo hơn đã thúc đẩy quá trình phân hủy chất hữu cơ, trong khi nguồn bổ sung từ thảm thực vật dưới tán lại bị hạn chế. Cụ thể, hàm lượng chất hữu cơTổng độ chua tiềm tàng (TPA) trong đất ở vùng trồng Keo Lai thấp hơn so với vùng trồng Tràm. Ngược lại, Tổng độ chua hiện tại (TAA) và hàm lượng Fe₂O₃ lại cao hơn ở vùng trồng Keo Lai, cho thấy quá trình oxy hóa phèn đang diễn ra mạnh mẽ. Độ pH đất ở cả hai khu vực đều thấp, phản ánh đặc tính cố hữu của đất phèn. Tuy nhiên, một điểm tích cực không mong đợi là việc lên liếp đã làm cho nhôm trao đổi (Al³⁺) và độ dẫn điện (EC) được rửa trôi, dẫn đến hàm lượng của chúng trong đất trồng Keo Lai thấp hơn so với đất rừng Tràm. Dù vậy, sự thay đổi tổng thể vẫn cho thấy mô hình trồng Keo Lai đang làm biến đổi tiêu cực đến các chỉ số hóa học quan trọng, ảnh hưởng đến độ phì nhiêu và sức khỏe lâu dài của đất.

3.1. Sự thay đổi hàm lượng chất hữu cơ và độ pH của đất

Chất hữu cơ là chỉ số quan trọng bậc nhất của độ phì nhiêu đất. Kết quả phân tích chỉ ra rằng, đất dưới tán Keo Lai có hàm lượng chất hữu cơ thấp hơn đáng kể so với đất dưới tán rừng Tràm. Điều này có thể do điều kiện hiếu khí trên liếp cao thúc đẩy vi sinh vật phân hủy chất hữu cơ nhanh hơn, kết hợp với việc lớp đất mặt giàu hữu cơ dễ bị rửa trôi xuống mương. Về độ pH đất, cả hai hệ thống đều có giá trị pH rất thấp, đặc trưng của đất phèn, nhưng không có sự khác biệt quá lớn. Tuy nhiên, việc duy trì pH thấp cùng với việc mất đi chất hữu cơ làm giảm khả năng đệm của đất, khiến đất dễ bị suy thoái hơn.

3.2. Biến động độc chất Nhôm Al và Sắt Fe trong đất

Trong môi trường đất phèn, nhôm trao đổi (Al³⁺) và Sắt (Fe) là các độc chất chính gây hại cho cây trồng. Nghiên cứu cho thấy, việc lên liếp trồng Keo Lai có tác động trái ngược lên hai độc chất này. Hàm lượng nhôm trao đổi có xu hướng giảm do được rửa trôi khỏi tầng đất mặt của liếp. Đây có thể là một yếu tố giúp Keo Lai phát triển tốt hơn. Tuy nhiên, hàm lượng Fe₂O₃ (oxit sắt) lại cao hơn ở vùng đất trồng Keo Lai. Điều này phản ánh quá trình oxy hóa Pyrite (FeS₂) diễn ra mạnh mẽ, giải phóng một lượng lớn ion sắt vào môi trường đất.

3.3. So sánh độ chua tiềm tàng TPA và hiện tại TAA

Tổng độ chua hiện tại (TAA) phản ánh lượng axit đã hình thành trong đất, trong khi Tổng độ chua tiềm tàng (TPA) chỉ lượng axit có thể sinh ra nếu các vật liệu sinh phèn bị oxy hóa hoàn toàn. Đất trồng Keo Lai có chỉ số TAA cao hơn, cho thấy đất đang ở trong trạng thái bị axit hóa mạnh. Ngược lại, chỉ số TPA lại thấp hơn so với đất rừng Tràm. Điều này có nghĩa là một phần lớn vật liệu sinh phèn ở lớp đất mặt đã bị oxy hóa do lên liếp. Mặc dù TPA giảm, nhưng TAA cao vẫn là một mối đe dọa trực tiếp đến môi trường đất và nước xung quanh.

IV. Đánh giá sự suy giảm đa dạng thực vật dưới tán keo lai

Một trong những tác động rõ rệt và dễ nhận thấy nhất của việc trồng Keo Lai tại U Minh Hạ là sự suy giảm nghiêm trọng của thảm thực vật dưới tán. Kết quả khảo sát của Nguyễn Việt Trung (2015) đã đưa ra những con số cụ thể, chứng minh sự khác biệt lớn về đa dạng sinh học giữa hai hệ sinh thái. Tại vùng trồng Keo Lai, chỉ ghi nhận được 13 loài thực vật phát triển được dưới tán. Trong khi đó, con số này ở vùng rừng Tràm bản địa lên đến 19 loài. Sự chênh lệch này cho thấy môi trường do Keo Lai tạo ra không thuận lợi cho sự tồn tại và phát triển của nhiều loài thực vật bản địa. Không chỉ suy giảm về số lượng loài, độ che phủ của thảm thực vật cũng giảm mạnh. Mức độ che phủ trung bình dưới tán Keo Lai chỉ đạt 27.5%, thấp hơn một nửa so với mức 63% của rừng Tràm. Sự suy giảm này có thể được lý giải bởi nhiều yếu tố. Tán lá Keo Lai dày và rộng hơn, hạn chế lượng ánh sáng mặt trời chiếu xuống mặt đất. Thêm vào đó, lượng lá rụng lớn tạo thành một lớp phủ dày, ngăn cản sự nảy mầm và phát triển của các loài cây bụi, cỏ và dương xỉ. Môi trường đất trên liếp khô hơn cũng là một yếu tố không phù hợp với nhiều loài thực vật ưa ẩm đặc trưng của vùng U Minh Hạ. Sự nghèo nàn của thảm thực vật không chỉ làm mất đi tính đa dạng loài mà còn làm giảm khả năng giữ đất, chống xói mòn và mất đi nguồn thức ăn, nơi cư trú của nhiều loài động vật, gây ảnh hưởng tiêu cực đến toàn bộ chuỗi thức ăn trong hệ sinh thái.

4.1. So sánh số lượng loài thực vật giữa rừng keo lai và tràm

Sự chênh lệch về số loài thực vật là một bằng chứng không thể chối cãi về tác động của Keo Lai đến đa dạng sinh học. Vùng rừng Tràm có 19 loài, bao gồm các loài đặc trưng như Sậy, Choại, Ráng, Bòng bong. Đây là những loài đã thích nghi với điều kiện đất phèn và ngập nước. Trong khi đó, ở vùng Keo Lai, chỉ có 13 loài tồn tại được, chủ yếu là các loài có khả năng chịu bóng và cạnh tranh tốt. Một số loài nhạy cảm hơn đã biến mất hoàn toàn khỏi khu vực trồng Keo Lai. Sự suy giảm này cho thấy việc độc canh Keo Lai đang làm nghèo đi vốn gen thực vật quý giá của U Minh Hạ.

4.2. Nguyên nhân suy giảm độ che phủ thảm thực vật dưới tán

Độ che phủ của thảm thực vật dưới tán Keo Lai (27,5%) chỉ bằng 43% so với rừng Tràm (63%). Nguyên nhân chính là do cạnh tranh về ánh sáng, không gian và tài nguyên. Cây Keo Lai khi lớn lên sẽ có tán lá rất rộng, che gần hết ánh sáng. Lớp lá rụng của Keo Lai cũng phân hủy chậm, tạo thành một lớp vật cản vật lý trên mặt đất. Thêm vào đó, sự thay đổi về tính chất đất như đã phân tích (giảm chất hữu cơ, thay đổi độ ẩm) cũng góp phần tạo ra một môi trường sống khắc nghiệt hơn cho các loài cây cỏ bản địa, vốn đã quen với hệ sinh thái ngập nước dưới tán rừng Tràm.

V. So sánh hiệu quả hệ sinh thái giữa rừng tràm và keo lai

Để đánh giá toàn diện ảnh hưởng trồng keo lai đến đất, thực vật U Minh Hạ, cần phải so sánh hiệu quả hệ sinh thái tổng thể giữa mô hình này và rừng Tràm truyền thống. Về mặt kinh tế, Keo Lai rõ ràng mang lại hiệu quả cao hơn trong ngắn hạn với chu kỳ khai thác ngắn và giá trị thương phẩm tốt. Tuy nhiên, khi xét đến các giá trị và chức năng sinh thái, mô hình rừng Tràm thể hiện sự vượt trội và bền vững hơn. Nghiên cứu đã chỉ ra các tính chất đất vật lý như dung trọngtỷ trọng có xu hướng cao hơn ở vùng trồng Keo Lai. Điều này cho thấy đất có nguy cơ bị nén dẽ, giảm độ tơi xốp, ảnh hưởng đến sự lưu thông không khí và nước trong đất. Về mặt hóa học, dù lên liếp giúp rửa trôi một phần nhôm trao đổi, nhưng lại làm tăng độ chua hiện tại (TAA)Fe₂O₃, đồng thời làm cạn kiệt chất hữu cơ, khiến đất suy thoái về lâu dài. Về đa dạng sinh học, sự chênh lệch là rất rõ ràng. Rừng Tràm duy trì một hệ sinh thái phong phú với 19 loài thực vật và độ che phủ 63%, trong khi rừng Keo Lai chỉ có 13 loài và độ che phủ 27.5%. Sự suy giảm này kéo theo sự mất mát nơi cư trú và nguồn thức ăn của động vật hoang dã. Tóm lại, việc đánh đổi các giá trị sinh thái bền vững của rừng Tràm để lấy lợi ích kinh tế ngắn hạn từ Keo Lai cần được cân nhắc kỹ lưỡng, dựa trên những bằng chứng khoa học về tác động tiêu cực đến môi trường đất và thảm thực vật.

5.1. Phân tích các chỉ số lý học đất dung trọng và tỷ trọng

Bên cạnh các chỉ số hóa học, tính chất đất vật lý cũng bị ảnh hưởng. Kết quả cho thấy dung trọngtỷ trọng đất ở vùng trồng Keo Lai có xu hướng cao hơn so với vùng rừng Tràm. Dung trọng cao là dấu hiệu của đất bị nén chặt, giảm độ xốp, hạn chế sự phát triển của bộ rễ và hoạt động của vi sinh vật. Tình trạng này có thể do tác động cơ giới trong quá trình lên liếp và sự suy giảm chất hữu cơ - yếu tố quan trọng giúp tạo kết cấu tơi xốp cho đất. Đất bị nén dẽ cũng làm tăng nguy cơ xói mòn bề mặt khi có mưa lớn.

5.2. Đánh giá tổng quan tác động môi trường của hai mô hình

Mô hình rừng Tràm là một hệ sinh thái tự cân bằng, có khả năng duy trì độ phì nhiêu đất, bảo tồn đa dạng sinh học và điều hòa nguồn nước. Ngược lại, mô hình trồng Keo Lai với kỹ thuật lên liếp tại U Minh Hạ cho thấy nhiều dấu hiệu mất cân bằng. Nó làm thay đổi các tính chất đất theo hướng tiêu cực (chua hóa, mất hữu cơ, nén dẽ), làm suy giảm nghiêm trọng thảm thực vật bản địa. Nguyễn Việt Trung (2015) kết luận rằng mô hình này "có khả năng ảnh hướng xấu đến môi trường so với rừng tràm". Những tác động này không chỉ giới hạn ở khu vực trồng mà còn có thể lan rộng ra môi trường nước và ảnh hưởng đến các hệ sinh thái lân cận.

VI. Hướng đi bền vững cho việc trồng keo lai ở U Minh Hạ

Từ những phân tích về ảnh hưởng trồng keo lai đến đất, thực vật U Minh Hạ, rõ ràng việc phát triển kinh tế từ loài cây này cần đi đôi với các giải pháp quản lý bền vững để giảm thiểu tác động tiêu cực. Kết quả nghiên cứu của Nguyễn Việt Trung (2015) là cơ sở khoa học quan trọng để các nhà quản lý, doanh nghiệp và nông dân có những quyết định đúng đắn. Việc tiếp tục độc canh Keo Lai trên quy mô lớn theo phương pháp lên liếp truyền thống không phải là một hướng đi bền vững cho hệ sinh thái U Minh Hạ. Thay vào đó, cần tìm kiếm các phương pháp canh tác cải tiến, thân thiện hơn với môi trường. Điều này có thể bao gồm việc nghiên cứu các kỹ thuật lên liếp thấp hơn, trồng xen canh Keo Lai với một số loài cây bản địa, hoặc áp dụng các biện pháp bổ sung chất hữu cơ để cải tạo đất. Quan trọng hơn, cần có những quy hoạch vùng trồng hợp lý, không mở rộng diện tích Keo Lai vào các khu vực lõi, khu vực có giá trị đa dạng sinh học cao của rừng Tràm. Đồng thời, cần đẩy mạnh các nghiên cứu sâu hơn về tác động của việc trồng Keo Lai đến môi trường nước và các loài động vật thủy sinh, như kiến nghị của nghiên cứu gốc. Chỉ khi cân bằng được lợi ích kinh tế và bảo vệ môi trường, mô hình trồng Keo Lai mới có thể phát triển một cách bền vững tại vùng đất đặc biệt này.

6.1. Kết luận chính từ nghiên cứu ảnh hưởng của cây keo lai

Nghiên cứu đã khẳng định việc lên liếp trồng Keo Lai tại U Minh Hạ gây ra những thay đổi đáng kể. Về đất đai, mô hình này làm giảm chất hữu cơ, tăng độ chua hiện tại (TAA)Fe₂O₃, dù có làm giảm nhôm trao đổi. Về sinh học, nó làm suy giảm cả về số lượng loài lẫn độ che phủ của thảm thực vật dưới tán so với rừng Tràm bản địa. Những tác động này cho thấy mô hình canh tác Keo Lai hiện tại đang gây ra những ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường sinh thái của khu vực.

6.2. Đề xuất giải pháp quản lý bền vững tài nguyên rừng

Để hướng tới sự bền vững, cần áp dụng một chiến lược quản lý tổng hợp. Thứ nhất, cần cải tiến kỹ thuật canh tác, hạn chế tác động của việc lên liếp đến tầng sinh phèn. Thứ hai, khuyến khích các mô hình nông-lâm kết hợp, trồng xen canh để tăng đa dạng sinh học và cải thiện sức khỏe đất. Thứ ba, cần có chính sách quy hoạch rõ ràng, bảo vệ nghiêm ngặt các vùng rừng Tràm còn lại. Cuối cùng, như tác giả Nguyễn Việt Trung (2015) đã đề xuất, cần "có những nghiên cứu thêm về tác động của việc lên liếp trồng Keo Lai đến nguồn nước và các động vật thủy sinh" để có bức tranh toàn cảnh và đưa ra các giải pháp bảo vệ toàn diện hơn.

15/10/2025
Luận văn tốt nghiệp cao học ngành quản lý đất đai đánh giá ảnh hưởng của việc trồng keo lai đến tính chất đất và thảm thực vật dưới tán rừng u minh hạ cà mau

Trích đoạn nội dung tài liệu

Đặt vấn đề Trước xu hướng biến đổi khí hậu toàn cầu, rừng không những có vai trò to lớn trong việc hình thành môi trường, điều hòa khí quyển mà còn có vai trò kinh tế - xã hội đặc biệt quan trọng. Hiện nay rừng trên thế giới nói chung và rừng tại nước ta nói riêng đang bị suy thoái nghiêm trọng về cả chất lượng và số lượng. Những hoạt động khai thác, sử dụng tài nguyên rừng vào những mục đích kinh tế của con người đang làm cho diện tích rừng dần bị thu hẹp. Những diễn biến xấu ấy sẽ gây ra những ảnh hưởng hết sức bất lợi đến môi trường và cuộc sống của con người.

Ở nước ta, việc trồng rừng chiếm vị trí quan trọng trong nền kinh tế nói chung và đặc biệt quan trọng trong kinh doanh lâm nghiệp nói riêng. Trước sự suy giảm tài nguyên rừng ngành Lâm Nghiệp cần phải chú trọng tới việc phục hồi diện tích rừng. Một trong những biện pháp đang được áp dụng để thay thế rừng đã mất là trồng rừng sản xuất để thay thế. Rừng sản xuất với những ưu điểm về độ thuần loài, sản xuất, tập trung sẽ thay thế dần những giá trị mà rừng tự nhiên đem lại.

Cây Keo Lai là một trong những loài cây được sử dụng nhiều trong việc trồng rừng sản xuất hiện nay. Giá trị kinh tế của loài Keo Lai được đánh giá cao, đem lại thu nhập ổn định cho người sản xuất. Năm 2009, Bộ NN & PTNT cho phép tỉnh Cà Mau bổ sung thêm cây Keo Lai trồng trên đất rừng sản xuất đến nay toàn tỉnh đã trồng được trên 4.000 ha Keo Lai. Một số nghiên cứu về Keo Lai và thực tế hiện nay tại Cà Mau cho thấy đây là một loài cây có giá trị kinh tế cao và có nhiều triển vọng để gây trồng để sản xuất bột giấy.

Tuy nhiên, việc đưa cây Keo Lai vào trồng trên đất phèn đã tỏ ra có tác động xấu làm thay đổi các tính chất và môi trường chung quanh so với khu vực rừng tràm bản địa. Nhiều ý kiến cho rằng trồng Keo Lai làm thay đổi tính chất đất từ đó dẫn đến bất lợi cho môi trường nước và các loài sinh vật trong hệ sinh thái này như thảm thực vật dưới tán, nguồn lợi cá đồng và chất lượng mật ong.Tuy nhiên, cũng có nhiều quan điểm ngược lại. Vì thế việc nghiên cứu và phân tích trên cơ sở khoa học thật sự cần thiết để giúp các nhà quản lý đất đai, môi trường cũng như các doanh nghiêp và nông dân sản xuất cây Keo Lai có quyết định và tầm nhìn đúng đắn hơn trong việc canh tác cây Keo Lai tại khu vực rừng U Minh Hạ tỉnh Cà Mau. Với thực tế đó đề tài"đánh giá ảnh hưởng của việc trồng Keo Lai đến tính chất đất và thảm thực vật dưới tán rừng U Minh Hạ, Cà Mau" được thực hiện.1 Mục tiêu chung Đánh giá tính chất đất và thảm thực vật dưới tán do ảnh hưởng của kiểu sử dụng 1 đất trồng Keo Lai làm cơ sở đánh giá tác động môi trường và giúp quản lý bền vững hệ sinh thái rừng U Minh Hạ, Cà Mau.2 Mục tiêu cụ thể - Đánh giá sự khác biệt tính chất đất trong vùng trồng Keo Lai tại khu vực rừng U Minh Hạ, Cà Mau.

- Đánh giá thảm thực vật dưới tán rừng vùng trồng Keo Lai tại khu vực rừng U Minh Hạ, Cà Mau. - Xác định các tác động và đề xuất các giải pháp khắc phục các bất lợi của kiểu sử dụng đất trồng Keo Lai nhằm quản lý bền vững hệ sinh thái rừng U Minh Hạ, Cà Mau.3 Đối tượng, phạm vi nghiên cứu 1.1 Đối tượng Tính chất đất và thảm thực vật dưới tán trong vùng trồng cây Keo Lai và rừng trồng tràm tại khu vực rừng U Minh Hạ, Cà Mau.2 Phạm vi nghiên cứu Đề tài được thực hiện trong phạm vi khu vực rừng U Minh Hạ, Cà Mau tại Công ty lâm nghiệp Thúy Sơn thuộc xã Khánh Thuận, huyện U Minh, Cà Mau. Khu vực 2 tại Trạm nghiên cứu Kênh Đứng thuộc Trung tâm nghiên cứu thực nghiệm Tây Nam Bộ thuộc xã Khánh Hội, huyện U Minh, Cà mau và Keo tại Vườn Quốc gia U Minh Hạ, Cà Mau. 2 CHƯƠNG 2 LƯỢC KHẢO TẢI LIỆU 2.1 Tổng quan về cây Keo Lai Keo Lai là tên gọi của giống Keo được lai tự nhiên giữa Keo tai tượng (Acacia mangium) và Keo lá tràm (Acacia auriculiformis).

Giống Keo Lai này được Messrs Herburn và Shim phát hiện đầu tiên vào năm 1972 trong số những cây Keo tai tượng được trồng ven đường ở Sook Telupid thuộc bang Sabah của Malaysia. Tham đã kết luận thông qua việc thụ phấn chéo giữa Keo tai tượng và Keo lá tràm tạo ra cây Keo Lai có nhiều đặc điểm hình thái trung gian giữa bố và mẹ, dòng đời có ưu thế lai rõ rệt về sinh trưởng nhanh, có hiệu suất bột giấy, độ bền cơ học và độ trắng của giấy cao hơn hẳn loài bố mẹ, có khả năng cố định đạm khí quyển trong đất nhờ các nốt sần ở hệ rễ. Đến tháng 7 năm 1978 Pedgley đã xác nhận đó cũng là giống lai tự nhiên (Lê Đình Khả, 1999). Keo Lai có nhiều đặc điểm hình thái giữa bố và mẹ, có ưu thế lai rõ rệt về sinh trưởng, hiệu suất bột giấy, độ bền và độ trắng của giấy, có khả năng cố định đạm nhờ các nốt sần ở hệ rễ (Bộ NN & PTNN, 2007).

Trong những năm 1980, các loài Keo đã được đưa vào trồng thí nghiệm ở nhiều nước vì những khả năng tốt của chúng, nhất là khả năng cải tạo đất, chống xói mòn, năng suất cao. Nghiên cứu năm 1987, của Rufels đã thấy rằng, tại miền Bắc Sabah Keo Lai xuất hiện từ 3-4 cây/ha, còn Wong thì thấy xuất hiện ở tỷ lệ 1/500. Trong nghiên cứu của Rufels (1987) thì không tìm thấy sự sai khác nào đáng kể của Keo Lai so với các loài bố mẹ. Các tính trạng của chúng đều thể hiện tính trung gian giữa hai loài bố mẹ mà không có ưu thế lai thật sự.

Tác giả đã chỉ ra rằng Keo Lai hơn Keo tai tượng về độ tròn đều của thân, có đường kính cành nhỏ hơn và khả năng tỉa cành tự nhiên khá hơn Keo tai tượng song độ thẳng thân, hình dạng tán lá và chiều cao dưới cành lại kém hơn Keo tai tượng. Tuy nhiên, theo kết quả nghiên cứu của Pinso Cyril và Robert Nasi (1991) thì trong nhiều trường hợp cây Keo Lai có xuất xứ ở Sabah vẫn giữ được hình dáng đẹp của Keo tai tượng. Nghiên cứu cũng cho thấy rằng sinh trưởng của Keo Lai tự nhiên ở đời F1 là tốt hơn, còn từ đời F2 trở đi cây sinh trưởng không đồng đều và trị số trung bình còn kém hơn cả Keo tai tượng. Khi đánh giá về chỉ tiêu chất lượng của cây Keo Lai, Pinso và Nasi (1991) 3 thấy rằng độ thẳng của thân, đoạn thân dưới cành, độ tròn đều của thân,.

đều tốt hơn bố mẹ và cho rằng rất phù hợp với các chương trình trồng rừng thương mại. Theo Lê Đình Khả (1999), ở Việt Nam, Keo lá tràm và Keo tai tượng được nhập vào nước ta từ những năm 1960 nhưng mãi đến những năm 90 thì Keo Lai tự nhiên được Trung tâm nghiên cứu giống cây rừng phát hiện đầu tiên tại Ba Vì (Hà Tây cũ) và vùng Đông Nam Bộ vào năm 1992. Theo đó, từ năm 1993 cho đến nay Lê Đình Khả và các cộng sự đã tiến hành thêm nhiều nghiên cứu về cải thiện một số giống Keo Lai. Đặc điểm hình thái của Keo Lai là thân thẳng hơn Keo lá tràm và tròn hơn Keo tai tượng, cành nhánh nhỏ và có khả năng tự tỉa cành cao hơn.

Vỏ thân có màu nâu nhạt, mặt vỏ mịn hơn vỏ thân Keo lá tràm, tán lá phát triển tốt, lá Keo Lai thường lớn hơn lá Keo lá tràm và nhỏ hơn lá Keo tai tượng, bề rộng lá từ 4-6 cm, dài 15- 20cm có gân trừ gân nằm mép lá là không hiện rõ, lá có màu xanh lục nhạt hơn lá Keo tai tượng và không bị úa vàng vào dịp rét. Hoa có màu kem đến màu trắng sắp xếp thẳng dài từ 4-10 cm. Mùa ra hoa vào tháng 7, tháng 11. Keo Lai là loài ít quả và hạt bị biến tính không mang đặc tính trội của bố mẹ.

Keo Lai sinh trưởng, phát triển tốt ở nhiệt độ tối cao từ 26-340 oC và tối thấp từ 12-14 oC. Mọc tốt trên đất có độ pH từ 3 - 7, phân bố ở độ cao 800m so với mặt nước biển. Cây cao đến 25-30 m, đường kính có thể đến 60-80 cm.1: Keo lai 1 năm tuổi Các kết quả nghiên cứu giống lai cho thấy Keo Lai là loài ưu việt, nhưng khi nghiên cứu về hiệu quả của rừng trồng Keo Lai mang lại thì ngoài lợi ích sinh thái như các dịch vụ môi trường thì còn phải nhắc đến các hiệu quả kinh tế khác như các lâm sản ngoài gỗ. Trong đó đặc biệt chú ý đến các sản phẩm chủ yếu như nguồn lợi về mật ong rừng.

Đây là loại sản phẩm luôn gắn liền với các hệ sinh thái rừng tự nhiên, mang tính chất đặc trưng cho từng hệ sinh thái rừng khác nhau. Đoàn Hoài Nam (2003) đã tiến hành điều tra sinh trưởng, dự đoán sản lượng Keo Lai tại vùng Đông Nam Bộ cho thấy rằng tăng trưởng bình quân về lượng của Keo Lai lớn hơn 27 m3/ha/năm. Như vậy cây Keo Lai mọc nhanh có thể đáp ứng yêu cầu về trồng rừng công nghiệp. Bên cạnh đó, tác giả đã xây dựng được mối quan hệ của một số chỉ tiêu sinh trưởng cơ bản của rừng trồng Keo Lai vùng Đông Nam Bộ góp phần làm cơ sở cho viêc lập bẳng cấp đất, sản lượng và tỉa thưa, chặt 5 nuôi dưỡng phục vụ kinh doanh rừng Keo Lai.

Nguyễn Đức Minh và cộng sự (2004) đã thực hiện đề tài "Nghiên cứu xác định nhu cầu dinh dưỡng khoáng (N,P,K) và chế độ nước của một số giống Keo Lai và Bạch đàn ở giai đoạn vườn ươm và cây non", đã đưa ra kết quả nghiên cứu cho thấy rừng trồng được bón phân tốt hơn nhiều so với không bón phân, mặc dù cây Keo Lai là cây cố định đạm, ở rừng non cũng cần một lượng phân nhất định để thúc đẩy quá trình sinh trưởng. Tác giả đưa ra kết luận rằng rừng trồng Keo Lai được bón lót 100g NPK/cây và bón thúc 100g NPK/cây vào năm thứ hai cho lượng tăng trưởng cao hơn rừng chỉ bón lót khi trồng.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ