Người đăng
Ẩn danhPhí lưu trữ
30 PointMục lục chi tiết
Tóm tắt
Tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa, đạo đức và con người là một hệ thống quan điểm toàn diện, sâu sắc, hợp thành một bộ phận quan trọng trong toàn bộ di sản tư tưởng của Người. Hệ thống này không chỉ là sự kế thừa và phát triển chủ nghĩa Mác-Lênin mà còn là sự kết tinh tinh hoa văn hóa dân tộc và tiếp thu có chọn lọc văn hóa nhân loại. Trong đó, văn hóa được xem là nền tảng tinh thần, đạo đức là gốc rễ của người cách mạng, và con người vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Ba yếu tố này có mối quan hệ biện chứng, không thể tách rời: văn hóa kiến tạo nên những giá trị đạo đức, đạo đức định hình nhân cách con người, và con người là chủ thể sáng tạo, thụ hưởng các giá trị văn hóa. Việc nghiên cứu sâu sắc tư tưởng này không chỉ giúp hiểu rõ hơn về con đường cách mạng Việt Nam mà còn cung cấp những định hướng giá trị cho công cuộc xây dựng và phát triển con người toàn diện trong giai đoạn hiện nay. Hồ Chí Minh đã khẳng định tầm quan trọng của văn hóa qua câu nói bất hủ: “Văn hóa soi đường cho quốc dân đi”, nhấn mạnh vai trò tiên phong của văn hóa trong việc dẫn dắt sự phát triển của xã hội. Quan điểm này đặt nền móng cho việc xây dựng một nền văn hóa mới, lấy việc phát triển con người làm trọng tâm, coi trọng các chuẩn mực đạo đức cách mạng như cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, và xem việc học tập và làm theo Bác là một quá trình tu dưỡng không ngừng nghỉ. Toàn bộ di sản này là kim chỉ nam cho việc phát triển bền vững đất nước, nơi văn hóa, đạo đức và con người luôn là những trụ cột vững chắc nhất.
Hồ Chí Minh đưa ra một định nghĩa rất toàn diện về văn hóa. Theo Người: “Vì lẽ sinh tồn cũng như mục đích của cuộc sống, loài người mới sáng tạo và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo đức, pháp luật, khoa học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật, những công cụ cho sinh hoạt hàng ngày về mặc, ăn, ở và các phương thức sử dụng. Toàn bộ những sáng tạo và phát minh đó tức là văn hóa”. Như vậy, văn hóa trong tư tưởng Hồ Chí Minh bao hàm cả giá trị vật chất và giá trị tinh thần do con người tạo ra. Đó là sự tổng hợp của mọi phương thức sinh hoạt nhằm thích ứng với nhu cầu đời sống và đòi hỏi của sự sinh tồn. Quan niệm này nhấn mạnh con người là chủ thể sáng tạo văn hóa. Văn hóa không phải là thứ có sẵn mà là thành quả của quá trình lao động, đấu tranh và sáng tạo không ngừng của loài người. Đây là nền tảng để hiểu rõ vai trò của văn hóa trong việc hình thành nên đời sống mới và thúc đẩy xã hội tiến bộ.
Trong tư tưởng Hồ Chí Minh, văn hóa, đạo đức và con người không tồn tại độc lập mà có mối quan hệ hữu cơ, tác động qua lại lẫn nhau. Văn hóa là nền tảng tinh thần, cung cấp hệ giá trị để con người định hướng và thực hành chuẩn mực đạo đức. Ngược lại, đạo đức cách mạng là biểu hiện cao nhất của một nền văn hóa tiên tiến, là cốt lõi của nhân cách con người. Con người, với tư cách là chủ thể, vừa sáng tạo ra văn hóa, vừa được giáo dục và rèn luyện trong môi trường văn hóa đó. Mục tiêu cuối cùng của cách mạng là giải phóng con người, xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa, phát triển toàn diện cả về trí tuệ, đạo đức và thể chất. Sự thống nhất này thể hiện rõ tầm nhìn chiến lược của Người về việc phát triển bền vững xã hội, nơi văn hóa là động lực, đạo đức là nền tảng và con người là trung tâm.
Quan điểm “Văn hóa soi đường cho quốc dân đi” là một trong những luận điểm sâu sắc và cốt lõi nhất trong tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa. Đây không chỉ là một khẩu hiệu mà là một định hướng chiến lược, khẳng định vai trò tiên phong và dẫn dắt của văn hóa đối với toàn bộ sự nghiệp cách mạng. Theo Hồ Chí Minh, văn hóa phải ở trong kinh tế và chính trị, và ngược lại, kinh tế và chính trị cũng phải có tính văn hóa. Văn hóa không đứng ngoài mà là động lực thúc đẩy kinh tế-xã hội phát triển, đồng thời là mục tiêu của sự phát triển đó. Một xã hội phát triển bền vững phải là một xã hội có nền tảng văn hóa vững chắc, nơi các giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp được gìn giữ và phát huy, đồng thời tiếp thu có chọn lọc tinh hoa văn hóa dân tộc và nhân loại. Người xem văn hóa là một mặt trận, người làm văn hóa là chiến sĩ. Cuộc đấu tranh trên mặt trận này nhằm xây dựng một nền văn hóa mới với ba tính chất: dân tộc, khoa học, đại chúng, góp phần bồi dưỡng tư tưởng đúng đắn, tình cảm cao đẹp, nâng cao dân trí, và hướng con người tới các giá trị Chân - Thiện - Mỹ. Việc nhận thức đúng vai trò của văn hóa chính là chìa khóa để thực hiện thắng lợi mục tiêu xây dựng con người mới.
Hồ Chí Minh khẳng định văn hóa vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự nghiệp cách mạng. Về mục tiêu, cách mạng hướng đến việc xây dựng một xã hội công bằng, văn minh, nơi đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân không ngừng được nâng cao. Đó là một xã hội mà con người được phát triển con người toàn diện, có điều kiện để mưu cầu hạnh phúc. Về động lực, văn hóa khơi dậy lòng yêu nước, tinh thần tự cường dân tộc, lý tưởng cách mạng và ý chí quyết tâm. Các lĩnh vực như văn hóa giáo dục, văn hóa nghệ thuật, văn hóa pháp luật... đều góp phần tạo ra động lực tinh thần to lớn, soi đường và dẫn dắt quốc dân thực hiện độc lập, tự chủ. Người nhấn mạnh: “Kinh tế phải đi trước một bước”, nhưng đồng thời phải phát triển văn hóa để nâng cao đời sống nhân dân, bởi “có thực mới vực được đạo”.
Việc xây dựng nền văn hóa mới theo tư tưởng Hồ Chí Minh phải dựa trên nguyên tắc kết hợp hài hòa giữa bản sắc dân tộc và tinh hoa nhân loại. Người yêu cầu phải trân trọng, bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc như lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, cần cù, sáng tạo. Đây chính là gốc rễ, là cội nguồn sức mạnh. Đồng thời, phải mở cửa, chủ động tiếp thu những cái hay, cái mới, cái tiến bộ của văn hóa thế giới để làm giàu thêm cho văn hóa nước nhà. Người từng nói: “Tây phương hay Đông phương có cái gì tốt ta học lấy để tạo ra một nền văn hóa Việt Nam”. Quá trình giao thoa này phải có chọn lọc, tránh sao chép máy móc, nhằm xây dựng một nền văn hóa vừa đậm đà bản sắc dân tộc, vừa hiện đại, tiên tiến.
Đạo đức là một trong những vấn đề được Chủ tịch Hồ Chí Minh quan tâm hàng đầu. Người khẳng định đạo đức cách mạng là cái gốc, là nền tảng của người cách mạng. Người ví đạo đức như gốc của cây, như nguồn của sông. Người cách mạng không có đạo đức thì dù tài giỏi đến mấy cũng không thể lãnh đạo được nhân dân. Tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức được thể hiện qua hệ thống các chuẩn mực đạo đức cụ thể, rõ ràng, dễ hiểu, dễ thực hành. Nổi bật nhất là các phẩm chất: Trung với nước, hiếu với dân; Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư; Lòng yêu thương con người; và Tinh thần quốc tế trong sáng. Những phẩm chất này không phải là những giáo điều xa vời mà gắn liền với thực tiễn, được thể hiện qua hành động hàng ngày. Chính tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là minh chứng sống động và đầy thuyết phục nhất cho những giá trị mà Người đã dày công vun đắp. Việc rèn luyện đạo đức theo tư tưởng của Người đòi hỏi một quá trình tu dưỡng suốt đời, thông qua đấu tranh bền bỉ để chống lại chủ nghĩa cá nhân và những thói hư tật xấu, để không ngừng hoàn thiện bản thân, xứng đáng là người đầy tớ trung thành của nhân dân.
Theo Hồ Chí Minh, đạo đức là nền tảng vững chắc nhất của người cách mạng, quyết định sự thành bại của mọi công việc. Người đã viết: “Cũng như sông thì có nguồn mới có nước, không có nguồn thì sông cạn. Cây phải có gốc, không có gốc thì cây héo”. Đạo đức là nguồn nuôi dưỡng và phát triển con người, tạo ra sức mạnh nội sinh để vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Nó là thước đo lòng cao thượng và phẩm chất của mỗi cá nhân, giúp phân biệt giữa người cách mạng chân chính và kẻ cơ hội. Một người có đạo đức trong sáng sẽ có được sự tin yêu, kính trọng của quần chúng, từ đó mới có thể quy tụ và lãnh đạo nhân dân. Đạo đức còn là sức hấp dẫn của chủ nghĩa xã hội, thể hiện tính ưu việt của chế độ mới.
Đây là bốn đức tính nền tảng mà Hồ Chí Minh yêu cầu mỗi cán bộ, đảng viên phải thấm nhuần. Cần là siêng năng, chăm chỉ, lao động có kế hoạch và sáng tạo. Kiệm là tiết kiệm sức lao động, thời gian, của cải của nhà nước và nhân dân, chống lãng phí, xa hoa. Liêm là trong sạch, không tham lam địa vị, tiền của, danh tiếng. Chính là thẳng thắn, đúng đắn, không tà tâm. Bốn đức tính này có quan hệ chặt chẽ với nhau. Người nhấn mạnh, thực hành Cần, Kiệm, Liêm, Chính sẽ dẫn đến Chí công vô tư – tức là đặt lợi ích của tập thể, của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân, “lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ”. Đây là phẩm chất cao quý nhất của đạo đức cách mạng, là biểu hiện của việc quét sạch chủ nghĩa cá nhân.
Để xây dựng đạo đức mới, Hồ Chí Minh đề ra ba nguyên tắc cốt lõi: Nói đi đôi với làm, nêu gương về đạo đức; Xây đi đôi với chống; và Tu dưỡng đạo đức suốt đời. Trong đó, nói đi đôi với làm và nêu gương là nguyên tắc quan trọng bậc nhất. Lời nói phải thống nhất với hành động thì mới tạo được lòng tin. Người khẳng định: “Quần chúng chỉ quý mến những người có tư cách, đạo đức. Muốn hướng dẫn nhân dân, mình phải làm mực thước cho người ta bắt chước”. Tấm gương sống của người cán bộ, đảng viên có giá trị hơn hàng trăm bài diễn văn. Nguyên tắc này đòi hỏi sự gương mẫu từ lời nói đến việc làm, đặc biệt là của những người có chức, có quyền, để thực sự là tấm gương sáng cho quần chúng noi theo.
Con người là điểm xuất phát và cũng là đích đến trong toàn bộ tư tưởng Hồ Chí Minh. Người luôn nhấn mạnh vai trò của con người là vốn quý nhất, là nhân tố quyết định mọi thắng lợi của cách mạng. Xuất phát từ quan điểm đó, Người đã đề ra chiến lược “trồng người” mang tầm vóc lịch sử và ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Câu nói nổi tiếng “Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người” đã khái quát hóa tầm quan trọng của sự nghiệp giáo dục, đào tạo và xây dựng con người. Xây dựng con người mới vừa là yêu cầu cấp bách, vừa là nhiệm vụ chiến lược lâu dài. Con người mà Người hướng tới là con người phát triển toàn diện cả về đạo đức, trí tuệ, thể chất và thẩm mỹ; có lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần quốc tế trong sáng, có ý thức làm chủ và lối sống nghĩa tình. Để thực hiện chiến lược này, cần kết hợp nhiều phương pháp, trong đó giáo dục trong nhà trường, gia đình và xã hội đóng vai trò then chốt, đồng thời mỗi cá nhân phải có ý thức tự rèn luyện, tu dưỡng không ngừng. Giải phóng con người khỏi áp bức, bóc lột, đói nghèo và lạc hậu là mục tiêu cao cả nhất của cách mạng.
Toàn bộ hoạt động cách mạng của Hồ Chí Minh đều quy về mục tiêu cuối cùng là giải phóng con người. Trước hết là giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ, giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Tiếp đó là giải phóng giai cấp, giải phóng xã hội khỏi áp bức, bóc lột, bất công. Đích đến cuối cùng là giải phóng mỗi cá nhân, tạo điều kiện để mọi người được sống trong ấm no, tự do, hạnh phúc, được phát triển hết khả năng của mình. Độc lập dân tộc phải gắn liền với hạnh phúc của nhân dân. Người từng nói: “Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc, tự do thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì”. Mục tiêu này thể hiện sâu sắc tính nhân văn trong di sản Hồ Chí Minh.
Bên cạnh việc xác định con người là mục tiêu, Hồ Chí Minh còn khẳng định con người là động lực quan trọng nhất của cách mạng. Người tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của nhân dân, coi đây là sức mạnh vô địch. Những câu nói như “Trong bầu trời không gì quý bằng nhân dân”, “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong” đã cho thấy rõ quan điểm này. Sức mạnh đó đến từ tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước, trí thông minh và sự sáng tạo của quần chúng. Vì vậy, nhiệm vụ của Đảng và Nhà nước là phải biết dựa vào dân, tổ chức, vận động, phát huy sức mạnh của nhân dân để thực hiện các nhiệm vụ cách mạng. Muốn vậy, phải không ngừng chăm lo, bồi dưỡng, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần cho nhân dân.
Việc vận dụng tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa, đạo đức và con người vào thực tiễn xây dựng đất nước hiện nay có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế, những thách thức về suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống đang đặt ra những yêu cầu cấp thiết. Việc học tập và làm theo Bác không chỉ dừng lại ở nhận thức mà phải chuyển hóa thành hành động cụ thể. Cần tập trung xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh trong Đảng và trong xã hội, xem văn hóa là nền tảng tinh thần, là sức mạnh nội sinh cho phát triển bền vững. Đồng thời, phải đẩy mạnh giáo dục đạo đức cách mạng, kiên quyết đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, tham ô, lãng phí. Đặc biệt, cần chú trọng thực hiện chiến lược phát triển con người toàn diện, coi đây vừa là mục tiêu, vừa là động lực của công cuộc đổi mới. Xây dựng con người Việt Nam yêu nước, nhân ái, nghĩa tình, trung thực, đoàn kết, cần cù, sáng tạo chính là đang hiện thực hóa di nguyện của Người, góp phần xây dựng một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng.
Trong giai đoạn hiện nay, các giá trị trong tư tưởng Hồ Chí Minh càng bộc lộ rõ ý nghĩa thời đại. Quan điểm xem văn hóa là động lực phát triển bền vững hoàn toàn phù hợp với xu thế chung của thế giới. Việc xây dựng đạo đức mới, đặc biệt là đấu tranh với sự suy thoái đạo đức, lối sống là nhiệm vụ sống còn để củng cố niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng. Chiến lược xây dựng con người mới với những phẩm chất ưu tú là yếu tố quyết định để nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, tăng cường sức cạnh tranh quốc gia. Vận dụng sáng tạo di sản này giúp chúng ta giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩa, phát huy sức mạnh dân tộc kết hợp với sức mạnh thời đại để xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc.
Thế hệ trẻ là tương lai của đất nước, là đối tượng trọng tâm của chiến lược “trồng người”. Việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh phải trở thành hoạt động thường xuyên, tự giác. Nội dung học tập cần tập trung vào các đức tính cốt lõi như lòng yêu nước, trung thực, trách nhiệm, tinh thần cầu tiến, lối sống giản dị, khiêm tốn. Các phương pháp giáo dục cần đa dạng, hấp dẫn, kết hợp giữa lý luận và thực tiễn, nêu gương người tốt việc tốt. Qua đó, hình thành một thế hệ thanh niên vừa “hồng” vừa “chuyên”, có đủ phẩm chất và năng lực để kế tục trung thành sự nghiệp cách mạng, đưa đất nước sánh vai với các cường quốc năm châu như sinh thời Bác hằng mong muốn.
Bạn đang xem trước tài liệu:
Chương 6 2022 1