Nghiên cứu cơ sở khoa học và biện pháp phòng trừ một số bệnh hại cây keo tai tượng giai đoạn vườn ươm tại trường đại học nông lâm thái nguyên

Nghiên cứu bệnh hại keo tai tượng tại vườn ươm ĐH Nông Lâm Thái Nguyên. Cơ sở khoa học và biện pháp phòng trừ hiệu quả các bệnh thường gặp.

Chuyên ngành

Lâm học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2015

95
4
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

MỤC LỤC

DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT

DANH MỤC CÁC BẢNG

DANH MỤC CÁC HÌNH

MỞ ĐẦU

1. Mục tiêu nghiên cứu

2. Ý nghĩa của đề tài

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN T I LI U

1.1. Cơ sở khoa học và thực tiễn của đề tài

1.1.1. Cơ sở khoa học

1.1.2. Cơ sở thực tiễn

1.2. Cơ sở khoa học của việc phòng chống bệnh hại chủ yếu

1.3. Tình hình nghiên cứu trong nước và ngoài nước

1.3.1. Những nghiên cứu về bệnh trên thế giới

1.3.2. Những nghiên cứu về bệnh trong nước

1.4. Tổng quan khu vực nghiên cứu

1.4.1. Điều kiện tự nhiên của khu vực nghiên cứu

1.4.2. Điều kiện dân sinh- kinh tế xã hội

1.4.3. Tài nguyên đất

2. CHƯƠNG 2: N I DUNG V PHƯ NG PH P NGHI N CỨU

2.1. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

2.1.1. Đối tượng nghiên cứu

2.1.2. Địa điểm, thời gian và phạm vi nghiên cứu

2.2. Nội dung nghiên cứu

2.2.1. Khảo sát vườn ươm khu vực nghiên cứu xác định bệnh hại chính:

2.2.2. Khảo nghiệm hiệu lực của một số loại thuốc đối với bệnh hại chính cây keo tai tượng:

2.2.3. Ảnh hưởng của tuổi cây và chế độ chăm sóc, mật độ đến mức độ gây hại của bệnh hại chính cây keo ở ườn ươm:

2.2.4. Đặc điểm phát sinh phát triển của bệnh hại chính và đề xuất các biện pháp phòng trừ

2.3. Phương pháp nghiên cứu

2.3.1. Phương pháp kế thừa số liệu có chọn lọc

2.3.2. Phương pháp nghiên cứu thực nghiệm kết hợp với điều tra qua sát trực tiếp

2.3.3. Phương pháp xử lý số liệu

2.3.4. Phương pháp tổng hợp thông tin, số liệu phân tích kết quả nghiên cứu

3. CHƯƠNG 3: ẾT QUẢ NGHI N CỨU

3.1. Kết quả khảo sát vườn ươm khu vực nghiên cứu, xác định bệnh hại chính

3.1.1. Tình hình vệ sinh vườn ươm và kết quả điều tra sơ bộ

3.1.2. Kết quả điều tra về thành phần bệnh hại và xác định bệnh hại chính cây keo ở giai đoạn vườn ươm

3.1.3. Đánh giá tình hình phân bố bệnh cây

3.2. Kết quả khảo nghiệm hiệu lực của một số loại thuốc đối với bệnh hại chính cây Keo

3.2.1. Bệnh thối cổ rễ cây Keo

3.2.2. Bệnh phấn trắng lá Keo

3.2.3. Kết quả điều tra mức độ hại của bệnh phấn trắng lá Keo sau khi sử dụng thuốc lần 1

3.3. Đặc điểm sinh thái học của vật gây bệnh chính cho cây Keo

3.3.1. Ảnh hưởng của tuổi cây đến tỷ lệ và mức độ bị bệnh

3.3.2. Ảnh hưởng của mật độ

3.3.3. Ảnh hưởng của điều kiện chăm sóc

3.4. Đặc điểm sinh trưởng phát triển của bệnh hại và đề xuất biện pháp phòng trừ

3.4.1. Một số đặc điểm sinh trưởng phát triển của bệnh hại

3.4.2. Đề xuất một số biện pháp phòng trừ

T I LI U TH M HẢO

Tóm tắt

I. Tổng quan phòng trừ bệnh hại keo tai tượng ở vườn ươm

Ngành lâm nghiệp đóng vai trò quan trọng trong tăng trưởng kinh tế và cung cấp lâm sản thiết yếu. Tuy nhiên, diện tích rừng tự nhiên suy giảm đặt ra yêu cầu cấp thiết về trồng rừng sản xuất. Việc này dẫn đến nguy cơ sâu bệnh hại phát triển mạnh, đặc biệt ở giai đoạn vườn ươm. Phòng trừ bệnh hại cho cây con là yếu tố then chốt để đảm bảo chất lượng cây giống. Thực tế cho thấy, tổn thất do bệnh gây ra thường lớn hơn nhiều so với các tác động tự nhiên khác. Sản xuất cây con như keo, bạch đàn thường xuyên đối mặt với các dịch bệnh như thối cổ rễ, rơm lá thông, phấn trắng hại keo. Do đó, việc nghiên cứu nguyên nhân gây bệnh, triệu chứng, ảnh hưởng của môi trường, và biện pháp phòng trừ là vô cùng cần thiết. Nghiên cứu này tập trung vào phòng trừ bệnh hại keo tai tượng ở vườn ươm, nhằm nâng cao chất lượng cây giống phục vụ trồng rừng tại Thái Nguyên. Cần có sự kết hợp giữa các biện pháp kỹ thuật canh tác, chọn giống kháng bệnh, kiểm dịch thực vật, sinh học, vật lý cơ giới và hóa học để đạt hiệu quả cao nhất. Mục tiêu là đánh giá hiệu quả của các biện pháp phòng trừ và đề xuất giải pháp góp phần nâng cao chất lượng cây giống trước khi xuất vườn. Phòng trừ bệnh cây không chỉ nhằm tiêu diệt nguồn bệnh mà còn phải bảo vệ cây, góp phần làm tăng năng suất và hiệu quả kinh tế. Trên thế giới và ở Việt Nam, nhiều nghiên cứu đã được thực hiện về bệnh cây rừng, đặc biệt là bệnh hại keo. Tuy nhiên, cần có thêm nghiên cứu ở cấp địa phương để đáp ứng mục tiêu kinh doanh rừng bền vững.

1.1. Tầm quan trọng của cây keo tai tượng trong lâm nghiệp

Keo tai tượng (Acacia mangium) là một trong những loài cây trồng chính tại Thái Nguyên, được trồng với diện tích lớn và tập trung. Loài cây này có giá trị kinh tế cao, cung cấp nguyên liệu gỗ cho nhiều ngành công nghiệp. Tuy nhiên, việc trồng keo tai tượng trên diện rộng cũng tạo điều kiện cho bệnh hại phát triển, ảnh hưởng đến năng suất và chất lượng rừng trồng. Do đó, công tác phòng trừ bệnh hại cho keo tai tượng, đặc biệt ở giai đoạn vườn ươm, là vô cùng quan trọng.

1.2. Mục tiêu của nghiên cứu về phòng trừ bệnh keo tai tượng

Nghiên cứu về phòng trừ bệnh hại keo tai tượng ở vườn ươm nhằm đánh giá hiệu quả của các biện pháp phòng trừ hiện có và đề xuất các giải pháp mới, hiệu quả hơn. Mục tiêu chính là nâng cao chất lượng cây giống keo tai tượng trước khi xuất vườn, đảm bảo tỷ lệ sống cao và sinh trưởng tốt cho rừng trồng. Ngoài ra, nghiên cứu cũng góp phần cung cấp kiến thức và kinh nghiệm thực tiễn cho người trồng rừng, giúp họ chủ động phòng ngừa và xử lý các bệnh hại trên cây keo.

1.3. Các bệnh hại chính trên cây keo tai tượng cần được quan tâm

Một số bệnh hại chính trên cây keo tai tượng cần được quan tâm đặc biệt bao gồm bệnh thối cổ rễ, bệnh phấn trắng, bệnh đốm lá và bệnh gỉ sắt. Các bệnh này có thể gây hại nghiêm trọng cho cây con ở vườn ươm, làm giảm sức sống và thậm chí gây chết cây. Việc nhận biết sớm các triệu chứng bệnh và áp dụng các biện pháp phòng trừ kịp thời là rất quan trọng để bảo vệ cây giống.

II. Thách thức phòng trừ bệnh hại keo ở giai đoạn vườn ươm

Giai đoạn vườn ươm là thời kỳ cây con dễ bị tổn thương nhất. Cây con còn non yếu, sức đề kháng kém và dễ bị tác động bởi các yếu tố môi trường bất lợi. Khí hậu nhiệt đới ẩm gió mùa ở Việt Nam tạo điều kiện thuận lợi cho nấm mốc và vi sinh vật gây bệnh phát triển mạnh. Bệnh hại cây con có thể gây biến đổi sinh lý, giải phẫu và hình thái, dẫn đến suy yếu, chậm lớn, thậm chí chết hàng loạt. Do đó, cần có biện pháp phòng trừ hiệu quả để giảm thiểu thiệt hại. Việc phòng trừ cần dựa trên nguyên tắc tổng hợp, toàn diện và chủ động, kết hợp nhiều phương pháp khác nhau để đạt hiệu quả cao nhất. Ngoài ra, cần chú trọng đến việc bảo vệ môi trường và sức khỏe con người khi sử dụng các biện pháp phòng trừ.

2.1. Các yếu tố môi trường ảnh hưởng đến bệnh hại cây keo con

Các yếu tố môi trường như độ ẩm, nhiệt độ, ánh sáng và độ thông thoáng có ảnh hưởng lớn đến sự phát sinh và phát triển của bệnh hại trên cây keo con. Độ ẩm cao và nhiệt độ ấm áp tạo điều kiện thuận lợi cho nấm mốc và vi khuẩn gây bệnh phát triển. Thiếu ánh sáng và độ thông thoáng kém cũng làm tăng nguy cơ mắc bệnh. Do đó, cần kiểm soát chặt chẽ các yếu tố môi trường trong vườn ươm để hạn chế sự phát triển của bệnh hại.

2.2. Tầm quan trọng của việc chọn đất và xử lý đất trước khi gieo ươm

Việc chọn đất và xử lý đất trước khi gieo ươm đóng vai trò quan trọng trong việc phòng ngừa bệnh hại cho cây keo con. Đất cần đảm bảo thoát nước tốt, giàu dinh dưỡng và không chứa mầm bệnh. Xử lý đất bằng các biện pháp như khử trùng, bón vôi hoặc sử dụng phân hữu cơ có thể giúp tiêu diệt mầm bệnh và cải thiện chất lượng đất.

2.3. Vai trò của chế độ chăm sóc cây con trong việc phòng bệnh

Chế độ chăm sóc cây con, bao gồm tưới nước, bón phân, làm cỏ và tỉa thưa, có vai trò quan trọng trong việc tăng cường sức đề kháng của cây và phòng ngừa bệnh hại. Tưới nước và bón phân hợp lý giúp cây phát triển khỏe mạnh, tăng cường khả năng chống chịu bệnh. Làm cỏ và tỉa thưa giúp tạo độ thông thoáng, giảm độ ẩm và hạn chế sự lây lan của bệnh.

III. Phương pháp phòng trừ bệnh thối cổ rễ keo tai tượng hiệu quả

Bệnh thối cổ rễ là một trong những bệnh hại nguy hiểm nhất ở vườn ươm. Để phòng trừ hiệu quả, cần kết hợp nhiều biện pháp khác nhau, bao gồm: Chọn đất và xử lý đất kỹ lưỡng trước khi gieo ươm; Sử dụng giống cây khỏe mạnh, không mang mầm bệnh; Duy trì chế độ tưới nước hợp lý, tránh làm úng gốc; Bón phân cân đối, đặc biệt là kali và lân, để tăng cường sức đề kháng của cây; Sử dụng thuốc bảo vệ thực vật khi cần thiết, tuân thủ đúng liều lượng và hướng dẫn sử dụng. Theo nghiên cứu của Trần Văn Mão (1993), Carbenzem 500 FL có hiệu lực tốt trong phòng trừ bệnh thối cổ rễ. Việc phòng trừ bệnh cần được thực hiện chủ động và thường xuyên để đạt hiệu quả cao nhất.

3.1. Biện pháp canh tác phòng bệnh thối cổ rễ cho keo tai tượng

Biện pháp canh tác đóng vai trò quan trọng trong việc phòng ngừa bệnh thối cổ rễ. Cần chọn đất thoát nước tốt, tránh đất bị ngập úng. Xử lý đất bằng cách bón vôi hoặc sử dụng các loại thuốc khử trùng đất trước khi gieo ươm. Duy trì mật độ cây trồng hợp lý, tránh trồng quá dày. Thường xuyên làm cỏ, xới xáo đất để tạo độ thông thoáng.

3.2. Sử dụng thuốc bảo vệ thực vật trong phòng trừ bệnh thối cổ rễ

Sử dụng thuốc bảo vệ thực vật là một biện pháp quan trọng trong phòng trừ bệnh thối cổ rễ khi bệnh đã phát sinh. Cần chọn các loại thuốc có tác dụng đặc hiệu với nấm gây bệnh thối cổ rễ và tuân thủ đúng liều lượng, hướng dẫn sử dụng của nhà sản xuất. Phun thuốc đều lên gốc và xung quanh gốc cây bị bệnh. Có thể sử dụng các loại thuốc như AficoR 70wp, Anvil R 5sc, Đồng Cloruloxi 30wp, Ridomil GoldR 68WG.

3.3. Biện pháp sinh học trong phòng trừ bệnh thối cổ rễ keo tai tượng

Biện pháp sinh học là một giải pháp an toàn và thân thiện với môi trường trong phòng trừ bệnh thối cổ rễ. Có thể sử dụng các loại vi sinh vật đối kháng như Trichoderma để ức chế sự phát triển của nấm gây bệnh thối cổ rễ. Bón các loại phân hữu cơ đã qua xử lý cũng giúp tăng cường sức đề kháng của cây và hạn chế sự phát triển của bệnh.

IV. Hướng dẫn phòng trừ bệnh phấn trắng lá keo tai tượng hiệu quả

Bệnh phấn trắng lá Keo cũng là một bệnh phổ biến ở vườn ươm, ảnh hưởng đến sinh trưởng và phát triển của cây. Phòng trừ bệnh cần kết hợp các biện pháp sau: Chọn giống cây ít bị nhiễm bệnh phấn trắng; Duy trì độ thông thoáng cho vườn ươm, tránh để cây quá rậm rạp; Bón phân cân đối, tăng cường kali và giảm đạm; Sử dụng thuốc bảo vệ thực vật khi cần thiết, phun đều lên lá cây. Theo Nguyễn Sỹ Giáo và cs (1997), một số loại thuốc có hiệu quả trong phòng trừ bệnh phấn trắng bao gồm: Score 250 ECR, DaconilR 75wp, Anvil R 5sc, ManageR 5wp. Cần theo dõi và phun thuốc định kỳ để ngăn ngừa bệnh phát triển.

4.1. Biện pháp canh tác phòng bệnh phấn trắng trên cây keo tai tượng

Biện pháp canh tác đóng vai trò quan trọng trong phòng ngừa bệnh phấn trắng. Cần duy trì độ thông thoáng trong vườn ươm bằng cách tỉa thưa cây con và loại bỏ các cành lá bị bệnh. Bón phân cân đối, đặc biệt là tăng cường kali và giảm đạm, để tăng cường sức đề kháng của cây. Đảm bảo cung cấp đủ ánh sáng cho cây, tránh để cây bị che bóng quá nhiều.

4.2. Sử dụng thuốc bảo vệ thực vật trong phòng trừ bệnh phấn trắng lá keo

Sử dụng thuốc bảo vệ thực vật là một biện pháp quan trọng trong phòng trừ bệnh phấn trắng khi bệnh đã phát sinh. Cần chọn các loại thuốc có tác dụng đặc hiệu với nấm gây bệnh phấn trắng và tuân thủ đúng liều lượng, hướng dẫn sử dụng của nhà sản xuất. Phun thuốc đều lên cả hai mặt lá cây bị bệnh. Có thể sử dụng các loại thuốc như Score 250 ECR, DaconilR 75wp, Anvil R 5sc, ManageR 5wp.

4.3. Kiểm soát độ ẩm và thông gió để hạn chế bệnh phấn trắng lá keo

Kiểm soát độ ẩm và thông gió là một yếu tố quan trọng trong phòng ngừa bệnh phấn trắng. Nấm gây bệnh phấn trắng thường phát triển mạnh trong điều kiện độ ẩm cao và thông gió kém. Do đó, cần đảm bảo độ thông thoáng trong vườn ươm bằng cách tỉa thưa cây con và loại bỏ các cành lá bị bệnh. Tưới nước vào buổi sáng sớm để lá cây có thời gian khô trước khi trời tối.

V. Ứng dụng nghiên cứu và kết quả thực tiễn phòng trừ bệnh keo

Kết quả nghiên cứu về phòng trừ bệnh hại keo tai tượng ở vườn ươm có thể được ứng dụng rộng rãi trong thực tiễn sản xuất. Các biện pháp phòng trừ hiệu quả có thể giúp nâng cao chất lượng cây giống, giảm thiểu thiệt hại do bệnh gây ra và tăng năng suất rừng trồng. Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các nhà khoa học, cán bộ khuyến nông và người trồng rừng để chuyển giao và áp dụng các kết quả nghiên cứu vào thực tế. Ngoài ra, cần tiếp tục nghiên cứu để tìm ra các giải pháp phòng trừ bệnh hại keo hiệu quả hơn, bền vững hơn.

5.1. Chuyển giao công nghệ và kiến thức phòng trừ bệnh cho người trồng

Việc chuyển giao công nghệ và kiến thức phòng trừ bệnh cho người trồng rừng là rất quan trọng để đảm bảo hiệu quả của các biện pháp phòng trừ. Cần tổ chức các lớp tập huấn, hội thảo và các hoạt động khuyến nông khác để cung cấp thông tin và hướng dẫn kỹ thuật cho người trồng rừng. Xây dựng các mô hình trình diễn về phòng trừ bệnh hại keo để người trồng rừng có thể tham quan và học hỏi kinh nghiệm.

5.2. Xây dựng quy trình phòng trừ bệnh hại keo tai tượng theo vùng

Do điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng khác nhau ở các vùng, cần xây dựng các quy trình phòng trừ bệnh hại keo tai tượng phù hợp với từng vùng. Quy trình cần dựa trên kết quả nghiên cứu khoa học và kinh nghiệm thực tiễn của người trồng rừng. Cần có sự tham gia của các nhà khoa học, cán bộ khuyến nông và người trồng rừng trong quá trình xây dựng quy trình.

5.3. Theo dõi và đánh giá hiệu quả của các biện pháp phòng trừ bệnh keo

Cần thường xuyên theo dõi và đánh giá hiệu quả của các biện pháp phòng trừ bệnh keo để có thể điều chỉnh và cải tiến quy trình phòng trừ. Thu thập thông tin về tình hình bệnh hại, hiệu quả của các loại thuốc và biện pháp canh tác. Phân tích dữ liệu và rút ra các bài học kinh nghiệm để nâng cao hiệu quả của công tác phòng trừ bệnh.

VI. Kết luận và định hướng nghiên cứu phòng trừ bệnh keo tương lai

Phòng trừ bệnh hại keo tai tượng ở vườn ươm là một nhiệm vụ quan trọng để đảm bảo chất lượng cây giống và hiệu quả rừng trồng. Cần có sự kết hợp giữa các biện pháp canh tác, sử dụng thuốc bảo vệ thực vật và biện pháp sinh học để đạt hiệu quả cao nhất. Trong tương lai, cần tiếp tục nghiên cứu để tìm ra các giải pháp phòng trừ bệnh hại keo hiệu quả hơn, bền vững hơn và thân thiện với môi trường hơn. Ngoài ra, cần chú trọng đến việc chọn giống cây kháng bệnh và phát triển các biện pháp phòng trừ sinh học để giảm thiểu sự phụ thuộc vào thuốc bảo vệ thực vật.

6.1. Phát triển giống keo tai tượng kháng bệnh và có năng suất cao

Phát triển giống keo tai tượng kháng bệnh và có năng suất cao là một trong những hướng nghiên cứu quan trọng trong tương lai. Cần thực hiện các chương trình chọn tạo giống để tìm ra các dòng keo có khả năng chống chịu bệnh tốt và cho năng suất gỗ cao. Sử dụng các kỹ thuật di truyền và công nghệ sinh học để đẩy nhanh quá trình chọn tạo giống.

6.2. Nghiên cứu các biện pháp phòng trừ bệnh keo sinh học và tự nhiên

Nghiên cứu các biện pháp phòng trừ bệnh keo sinh học và tự nhiên là một hướng đi bền vững và thân thiện với môi trường. Tìm kiếm và sử dụng các loại vi sinh vật đối kháng, các loại thảo dược và các chất tự nhiên khác để ức chế sự phát triển của nấm gây bệnh. Phát triển các quy trình sản xuất và sử dụng các chế phẩm sinh học.

6.3. Ứng dụng công nghệ thông tin và hệ thống giám sát bệnh hại keo

Ứng dụng công nghệ thông tin và hệ thống giám sát bệnh hại keo có thể giúp phát hiện sớm các ổ dịch bệnh và đưa ra các biện pháp phòng trừ kịp thời. Sử dụng các thiết bị cảm biến, máy bay không người lái và hệ thống phần mềm để thu thập dữ liệu về tình hình bệnh hại. Xây dựng các bản đồ phân bố bệnh và các hệ thống cảnh báo sớm.

22/09/2025
Nghiên cứu cơ sở khoa học và biện pháp phòng trừ một số bệnh hại cây keo tai tượng giai đoạn vườn ươm tại trường đại học nông lâm thái nguyên

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 TỔNG QU N T I LI U 1. Cơ sở khoa học và thực tiễn của đề tài 1. C s o c Khoa học bệnh cây được hình thành và phát triển do đòi hỏi của nhu cầu cầu sản xuất cây nông nghiệp và do quá trình đấu tranh giữa thiên nhiên và con người, giữa ý thức hệ duy tâm và duy vật. Ngay từ đầu của lịch sử trồng trọt, nhân dân lao động thông qua thực tế sản xuất và những kinh nghiệm của mình đã phát hiện và phòng trừ một số bệnh hại nguy hiểm (Trần Văn Mão,1997) [19].

Theo cách hiểu thông thường, bệnh cây là khoa học nghiên cứu về cây bị bệnh, sinh trưởng và phát triển không bình thường vì những lý do sinh vật cũng như không phải sinh vật. Bệnh cây là kết quả tác động của 3 yếu tố: nguồn bệnh, cây trồng và điều kiện bên ngoài. Cách hiểu trên giúp chúng ta nắm được nội dung và thực chất của bệnh cây ở mức độ từng cá thể. Tuy nhiên trong thực tế sản xuất cách hiểu trên đây chưa cho phép giải quyết một cách có cơ sở những trường hợp cụ thể về bệnh cây.

Trong hoạt động thực tế của mình, người làm công tác bệnh cây phải giải quyết các nhiệm vụ có liên quan đến những tập đoàn có cây lớn, vi sinh vật gây bệnh, trong những khoảng không gian nhất định, thường là khá rộng lớn, với tác động của nhiều yếu tố khí hậu, đất đai khác nhau. Khoa học bệnh cây có các nhiệm vụ chính. Nghiên cứu bệnh hại cây trên cơ sở đó xác định các biện pháp bảo vệ cây làm cho năng suất cây trồng ở mức cao và ổn định. Góp phần phát huy tác dụng của giống cây có năng suất cao và các biện pháp kỹ thuật trồng trọt tiên tiến: Bón phân, chế độ nước, mật độ cao… trong sản xuất không để bệnh hại phát triển và gây thành dịch.

Giải quyết vấn đề bệnh cây góp phần tạo điều kiện cho việc hình thành các vùng chuyên canh, nhất là những cây có giá trị kinh Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.vn 5 tế lớn (Đường Hồng Dật, 1979) [8]. Để có thể hoàn thành được các nhiệm vụ trên đây, khoa học bệnh cây có các nội dung: Nghiên cứu và xác định nguyên nhân gây bệnh: Nguyên nhân gây bệnh thường rất nhiều và rất phức tạp, trong thực tế nhiều trường hợp cùng một nguyên nhân nhưng gây ra những biểu hiện bệnh rất khác nhau, ngược lại có những trường hợp nhiều nguyên nhân cùng gây ra một triệu chứng bệnh rất giống nhau. Một biểu hiện bệnh có thể có một hoặc một số nguyên nhân chủ yếu và một số nguyên nhân thứ yếu. Nhầm lẫn vai trò và vị trí các loại nguyên nhân có thể dẫn đến những kết luận và hành động sai lầm.

Có xác định đúng nguyên nhân gây bệnh thì các công việc tiếp tục sau đó mới có cơ sở chắc chắn và chính xác. Muốn phòng trừ bệnh, bảo vệ cây có hiệu quả, tránh lãng phí và các hậu quả tiêu cực khác, không thể không xác định nguyên nhân gây bệnh (Đường Hồng Dật, 1979) [8]. Phát hiện các quy luật phát sinh, phát triển và hình thành của dịch của bệnh cây: Bệnh cây phát sinh và phát triển theo những quy luật nhất định. Các quy luật đó phụ thuộc vào tình trạng và đặc điểm của tập đoàn vi sinh vật gây bệnh, cây chủ và điều kiện bên ngoài.

Khoa học bệnh cây phải nắm được các quy luật đó. Công tác dự tính, dự báo và phòng trừ bệnh đều phải dựa trên quy luật này mới đảm bảo kết quả tốt được (Đường Hồng Dật, 1979) [8]. Tìm hiểu bản chất, đặc điểm và các quy luật chống chịu của bệnh cây: Nói chung, khi cây bị nguồn bệnh xâm nhập thường có những biểu hiện phản ứng và hoạt động chống lại để tự vệ. Trong tự nhiên hiện tượng này thường xảy ra và đó là kết quả của quá trình thích ứng lâu dài giữa vi sinh vật gây bệnh và cây chủ.

Nắm được các đặc điểm chống chịu bệnh của cây ta có thể dùng nhiều biện pháp khác nhau để không ngừng củng cố, làm tăng lên để ngăn ngừa mọi tác hại của bệnh, đồng thời tìm cách đưa ra các đặc điểm đó vào các giống cây mới. Các đặc điểm chống chịu bệnh thường chỉ được phát huy trong những điều kiện chăm sóc, kỹ thuật canh tác và khí hậu, đất đai Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.vn 6 nhất định. Công tác chọn lọc, lai tạo các giống chống bệnh cũng như tiến hành các biện pháp phòng trừ chỉ có thể đạt kết quả thật tốt khi nắm được các quy luật này (Đường Hồng Dật, 1979) [8]. Nghiên cứu, xác định các phương pháp phòng trừ bệnh: Phòng trừ bệnh cây có thể tiến hành theo nhiều cách khác nhau, mỗi cách có những ưu điểm và nhược điểm của nó.

Vì vậy, mỗi phương pháp thường chỉ phát huy tác dụng cao nhất trong những điều kiện nhất định. Trong thực tế sản xuất, những biện pháp riêng rẽ thường không đảm bảo, bảo vệ tốt cây chống bệnh và cần phải phối hợp nhiều biện pháp khác nhau mới giải quyết được bệnh. Nhiệm vụ của khoa học bệnh cây là tìm ra các hệ thống tổng hợp các biện pháp bảo vệ cây chống bệnh (Đường Hồng Dật, 1979) [8]. Thực chất công tác phòng trừ bệnh cây không chỉ nhằm tiêu diệt nguồn bệnh.

Việc làm đó chỉ có ý nghĩa khi bảo vệ được cây, góp phần làm tăng năng suất, giữ năng suất cây ở mức cao nhất và đạt hiệu quả kinh tế cao nhất. Phương hướng chủ yếu của công tác bảo vệ thực vật là tác động các biện pháp khác nhau trong một hệ thống hợp lý có cơ sở và căn cứ đầy đủ, nhằm điều khiển toàn bộ sinh quần đồng ruộng, rừng cây, tạo điều kiện cho cây trồng sinh trưởng tốt nhất, bệnh hại không thể phát triển được, đảm bảo tạo ra khối lượng nông lâm sản cao nhất, có phẩm chất tốt nhất. Cho đến nay, khoa học bệnh cây đã đạt được nhiều kết quả lớn và đã có hệ thống kiến thức có khả năng hạn chế đến mức thấp những tác hại của bệnh cây. Tuy nhiên, những kiến thức đó chỉ có thể trở thành sức mạnh thực tế, khi những người trực tiếp sản xuất nắm vững được nó và vận dụng tốt trong hoạt động sản xuất hàng ngày (Đường Hồng Dật, 1979) [8].

C s t ực tiễn Bệnh cây rừng là một loại tác hại tự nhiên vô cùng phổ biến. Bệnh hại thường làm cho cây rừng sinh trưởng kém, lượng sinh trưởng của cây gỗ hàng năm giảm xuống, một số bệnh hại có thể làm cây chết, thậm chí có thể gây Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.vn 7 chết hàng loạt. Nước ta đã từng xảy ra các loại bệnh hại như bệnh khô cành bạch đàn ở Đồng Nai làm cho 11.000 ha cây bị khô, ở Thừa Thiên Huế 5800 ha, ở Quảng Trị trên 50 ha. Bệnh khô xám thông, bệnh khô ngọn thông, bệnh thối cổ rễ thông, bệnh vàng lá sa mu, bệnh khô ngọn thông, bệnh chổi xể tre luồng, bệnh tua mực quế… đã gây ra những thiệt hại nghiêm trọng đến sản xuất lâm nghiệp ở nước ta.

Hàng năm chúng gây ra những tổn thất lớn cho nền kinh tế, không những thế chúng còn gây ra ảnh hưởng đến môi trường sinh thái (Trần Văn Mão, 2003) [20]. Ở giai đoạn vườn ươm, cây con đang trong thời gian sinh trưởng mạnh và cây con còn bị ảnh hưởng lớn từ môi trường bên ngoài nên thời gian này cây dễ bị nhiễm bệnh. Nước ta có khí hậu nhiệt đới gió mùa, nóng ẩm mưa nhiều là yếu tố tạo điều kiện thuận lợi cho cho nấm mốc và các vi sinh vật phát triển. Trong quá trình bị bệnh cây bị biến đổi về các mặt sinh lý, giải phẫu và hình thái gây ra những tác hại đối với cây con vườn ươm, rừng trồng và rừng tự nhiên, sự thay đổi đó diễn ra liên tục.

Cây bị bệnh, quá trình thay đổi về sinh lý là nguyên nhân của sự thay đổi về giải phẫu, hình thái và sự thay đổi về hình thái cũng chính là bệnh thể hiện ở triệu chứng. Mỗi một loại bệnh cây đều có những đặc trưng triệu chứng riêng biệt và là một căn cứ quan trọng để chuẩn đoán bệnh cây (Trần Văn Mão, 2003) [20]. Do thực vật và vật gây bệnh đều chịu tác động của môi trường xung quanh nên cả hai bị môi trường khống chế. Tính chống chịu của cây và tính xâm nhiễm của vật gây bệnh tuỳ thuộc vào điều kiện môi trường.

Trong quá trình tác động lẫn nhau giữa cây và vật gây bệnh nếu điều kiện môi trường có thuận lợi cho cây chủ và không có lợi cho vật gây bệnh quá trình gây bệnh có thể kéo dài hoặc ngưng lại. Ngược lại, nếu môi trường thuận lợi cho vật gây bệnh, quá trình gây bệnh mới có thể phát triển thuận lợi. Cây chủ, vật gây bệnh và môi trường luôn có mối quan hệ mật thiết với nhau và là cơ sở của sự phát sinh phát triển bệnh cây, ba nhân tố này luôn biến động theo thời gian và Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.vn 8 không gian cho nên mối quan hệ tương hỗ giữa chúng không ngừng phát triển. Chỉ cần tìm hiểu sâu sắc mối quan hệ động thái của 3 nhân tố trên mới có thể nắm vững quy luật phát sinh phát triển của bệnh cây và mới có thể đề ra được giải pháp phòng trừ chính xác (Trần Văn Mão, 2003) [20].

Cơ sở khoa học của việc phòng chống bệnh hại chủ yếu Mục đích cuối cùng của khoa học bệnh cây là tìm ra những biện pháp có hiệu quả, có lợi về mặt kinh tế nhằm hạn chế tác hại của bệnh, bảo vệ cây, làm cho cây sinh trưởng, phát triển cho năng suất và phẩm chất tốt. Trên ý nghĩa đó, công tác phòng trừ bệnh cây không thể chỉ nhằm tiêu diệt nguồn bệnh mà việc tiêu diệt nguồn bệnh chỉ có ý nghĩa khi làm cho năng suất cây trồng không bị ảnh hưởng, giải phóng được nguồn bệnh và giữ được mức ổn định trong mọi trường hợp (Weber, 1973) [46]. Phòng trừ bệnh cây phải được thực hiện trên nguyên tắc tổng hợp, toàn diện và chủ động. Biện pháp tổng hợp là áp dụng nhiều phương pháp khác nhau trong một hệ thống hoàn chỉnh và hợp lý.

Trong hệ thống đó các biện pháp bổ sung cho nhau, phát huy kết quả lẫn nhau tạo nên những tác động và sức mạnh tổng hợp phát huy mức cao nhất các đặc điểm có ích của cây, loại trừ tác hại của bệnh.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ