Luận văn: Chẩn đoán bệnh tôm chết sớm bằng PCR và đề xuất biện pháp phòng trị

Luận văn phân tích bệnh tôm chết sớm (EMS) bằng kỹ thuật PCR. Tổng hợp nguyên nhân và đề xuất các biện pháp phòng trị hiệu quả, ứng dụng thực tiễn.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2015

77
1
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Hiểu đúng về hội chứng tôm chết sớm EMS và AHPND

Hội chứng tôm chết sớm (EMS), hay còn gọi là bệnh hoại tử gan tụy cấp tính (AHPND), là một trong những dịch bệnh nguy hiểm nhất trong ngành nuôi trồng thủy sản, gây thiệt hại kinh tế nghiêm trọng trên toàn cầu. Bệnh xuất hiện lần đầu tại Trung Quốc vào năm 2009 và nhanh chóng lan rộng ra các quốc gia Đông Nam Á, bao gồm Việt Nam. Theo Tổng cục Thủy sản (2013), dịch bệnh này đã gây thiệt hại hàng chục nghìn tỷ đồng cho ngành nuôi tôm Việt Nam, đặc biệt ảnh hưởng nặng nề đến các vùng nuôi tôm thẻ chân trắngtôm sú tại Đồng bằng sông Cửu Long. Nguyên nhân chính được xác định là do một chủng vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus đặc biệt, chủng vi khuẩn này bị nhiễm một loại phage (virus tấn công vi khuẩn), khiến chúng sản sinh ra một độc tố cực mạnh. Độc tố này tấn công trực tiếp vào gan tụy tôm, cơ quan tiêu hóa và chuyển hóa quan trọng, gây ra tình trạng hoại tử không thể phục hồi. Tôm nhiễm bệnh thường chết hàng loạt chỉ trong vòng 20-30 ngày sau khi thả giống, với tỷ lệ chết có thể lên đến 100%. Sự bùng phát của AHPND đặt ra thách thức lớn cho người nuôi trong việc phát hiện sớm và kiểm soát mầm bệnh trên tôm, đòi hỏi các công cụ chẩn đoán nhanh và chính xác như kỹ thuật PCR.

1.1. Tác nhân chính gây bệnh Vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus

Nghiên cứu của Tiến sĩ Donald Lightner tại Đại học Arizona đã xác định tác nhân gây hội chứng tôm chết sớm là một chủng vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus bị nhiễm phage. Phage này mang gen mã hóa độc tố PirA và PirB, gây phá hủy tế bào biểu mô ống gan tụy. Vi khuẩn này lây truyền chủ yếu qua đường miệng. Khi tôm ăn phải thức ăn hoặc nước chứa mầm bệnh, vi khuẩn sẽ xâm nhập vào đường tiêu hóa, sinh sôi và tiết ra độc tố. Độc tố này làm rối loạn chức năng gan tụy, dẫn đến tôm bỏ ăn, yếu ớt và chết nhanh chóng. Vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus tồn tại phổ biến trong môi trường nước mặn và nước lợ, do đó nguy cơ bùng phát dịch bệnh là rất cao nếu không có biện pháp quản lý ao nuôi chặt chẽ.

1.2. Mức độ nguy hiểm của bệnh hoại tử gan tụy cấp tính

Bệnh hoại tử gan tụy cấp tính (AHPND) có khả năng gây chết tôm ở giai đoạn rất sớm, thường là 15-40 ngày sau khi thả. Điều này gây thiệt hại toàn bộ vụ nuôi trước khi tôm đạt kích cỡ thương phẩm. Theo báo cáo của Chi cục Thú y Quảng Bình (2014), dịch bệnh EMS đã gây chết tôm hàng loạt trên diện rộng tại các huyện Quảng Ninh, Bố Trạch, Quảng Trạch. Tỷ lệ chết cao và diễn biến nhanh chóng khiến người nuôi không kịp trở tay. Hậu quả không chỉ là tổn thất về sản lượng mà còn kéo theo các vấn đề về xã hội, việc làm và sự ổn định của chuỗi cung ứng tôm toàn cầu. Vì vậy, việc xác định và kiểm soát mật độ vi khuẩn Vibrio trong ao nuôi là yếu tố sống còn.

II. Dấu hiệu tôm bị EMS và thách thức trong việc phát hiện

Việc nhận biết sớm hội chứng tôm chết sớm là yếu tố then chốt để giảm thiểu thiệt hại, tuy nhiên các dấu hiệu ban đầu thường không rõ ràng và dễ nhầm lẫn với các bệnh khác. Các dấu hiệu tôm bị EMS điển hình bao gồm tôm lờ đờ, bơi chậm hoặc tấp mé, bỏ ăn đột ngột. Khi kiểm tra, ruột tôm thường rỗng không có thức ăn, vỏ mềm, màu sắc cơ thể nhợt nhạt. Dấu hiệu đặc trưng nhất là sự biến đổi của gan tụy tôm: gan tụy bị teo nhỏ, nhũn hoặc chai cứng, và có màu sắc nhợt nhạt hoặc trắng thay vì màu nâu vàng khỏe mạnh. Phân tích mô bệnh học cho thấy các tế bào biểu mô ống gan tụy bị bong tróc và hoại tử nghiêm trọng. Thách thức lớn nhất là các phương pháp chẩn đoán truyền thống như nuôi cấy vi khuẩn mất nhiều thời gian (4-5 ngày), không đáp ứng được yêu cầu xử lý khẩn cấp khi dịch bệnh bùng phát. Trong khoảng thời gian chờ kết quả, dịch bệnh đã có thể lây lan ra toàn bộ ao nuôi, gây thiệt hại 100%. Điều này nhấn mạnh sự cấp thiết của các phương pháp chẩn đoán phân tử như xét nghiệm PCR tôm.

2.1. Nhận biết triệu chứng lâm sàng trên tôm thẻ chân trắng

Trên tôm thẻ chân trắng, các dấu hiệu lâm sàng của bệnh AHPND rất rõ rệt. Tôm nhiễm bệnh thường chết ở đáy ao. Khi vớt lên, có thể quan sát thấy gan tụy (HP) teo lại, màu sắc nhợt nhạt bất thường. Dạ dày (ST) và ruột giữa (MG) hoàn toàn không có thức ăn, trái ngược với tôm khỏe mạnh có gan tụy kích thước bình thường và đường ruột đầy. Theo nghiên cứu của Loc Tran và cộng sự (2013), sự tương phản này là một trong những chỉ dấu quan trọng để nhận biết sớm. Người nuôi cần thường xuyên kiểm tra vó (sàng ăn) và quan sát hoạt động của tôm để phát hiện kịp thời các dấu hiệu bất thường này.

2.2. Hạn chế của phương pháp chẩn đoán vi sinh truyền thống

Phương pháp truyền thống để xác định mầm bệnh trên tôm là nuôi cấy và định danh vi khuẩn trên các môi trường chọn lọc như TCBS. Mặc dù phương pháp này cho phép phân lập và xác định loài Vibrio parahaemolyticus, nó tồn tại nhiều nhược điểm. Quá trình này đòi hỏi thời gian dài, từ phân lập, nuôi cấy, làm các phản ứng sinh hóa, có thể mất đến vài ngày. Trong khi đó, AHPND diễn biến rất nhanh. Hơn nữa, không phải tất cả các chủng Vibrio parahaemolyticus đều gây bệnh AHPND. Phương pháp nuôi cấy không thể phân biệt được chủng mang gen độc tố và chủng không độc, dẫn đến kết quả không đủ chính xác để đưa ra quyết định xử lý kịp thời.

III. Hướng dẫn kỹ thuật PCR chẩn đoán bệnh tôm chết sớm

Kỹ thuật Phản ứng chuỗi Polymerase (PCR) đã tạo ra một cuộc cách mạng trong việc chẩn đoán các bệnh trên động vật thủy sản, đặc biệt là hội chứng tôm chết sớm. PCR là phương pháp sinh học phân tử cho phép khuếch đại một đoạn DNA đặc hiệu của mầm bệnh lên hàng triệu lần từ một lượng mẫu rất nhỏ. Nhờ đó, kỹ thuật này có thể phát hiện sự hiện diện của vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus mang gen độc tố gây bệnh AHPND với độ nhạy và độ đặc hiệu rất cao, ngay cả khi mật độ vi khuẩn trong mẫu còn thấp. Quy trình xét nghiệm PCR tôm thường bao gồm các bước: tách chiết DNA từ mẫu bệnh phẩm (gan tụy, ruột tôm, nước ao, bùn đáy), sau đó thực hiện phản ứng khuếch đại gen mục tiêu trong máy luân nhiệt. Kết quả có thể nhận được chỉ trong vài giờ, nhanh hơn rất nhiều so với phương pháp nuôi cấy truyền thống. Việc áp dụng các loại kit PCR AHPND thương mại hóa giúp quy trình trở nên đơn giản, chuẩn hóa và dễ dàng thực hiện tại các phòng thí nghiệm địa phương.

3.1. Nguyên lý và ưu điểm vượt trội của xét nghiệm PCR tôm

Nguyên lý của PCR dựa trên việc sử dụng các đoạn mồi (primer) đặc hiệu để nhận biết và khuếch đại đoạn gen độc tố của vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus. Phản ứng trải qua ba bước lặp lại trong nhiều chu kỳ: biến tính (tách đôi DNA), bắt cặp (mồi gắn vào DNA khuôn) và kéo dài (tổng hợp DNA mới). Ưu điểm lớn nhất của xét nghiệm PCR tôm là tốc độ và độ chính xác. Kết quả có trong ngày giúp người nuôi đưa ra quyết định xử lý ao nuôi nhanh chóng, khoanh vùng dịch và ngăn chặn lây lan. Độ nhạy cao cho phép phát hiện mầm bệnh ở giai đoạn sớm, trước khi tôm có biểu hiện bệnh rõ ràng, tạo cơ hội can thiệp hiệu quả.

3.2. Các phương pháp phổ biến Real time PCR và Nested PCR

Hiện nay có hai phương pháp PCR phổ biến để chẩn đoán AHPND. Nested PCR là kỹ thuật PCR hai bước, sử dụng hai cặp mồi để tăng độ đặc hiệu và độ nhạy, rất hữu ích trong việc xác nhận các mẫu nghi ngờ. Trong khi đó, real-time PCR (hay qPCR) cho phép vừa khuếch đại vừa định lượng số lượng bản sao DNA của mầm bệnh trong thời gian thực. Kỹ thuật real-time PCR không chỉ cho kết quả dương tính/âm tính mà còn cho biết mật độ vi khuẩn Vibrio gây bệnh, giúp đánh giá mức độ nhiễm bệnh và theo dõi hiệu quả của các biện pháp xử lý. Cả hai phương pháp đều là công cụ chẩn đoán mạnh mẽ trong việc quản lý bệnh hoại tử gan tụy cấp tính.

IV. Top giải pháp phòng bệnh EMS hiệu quả cho ao nuôi tôm

Chẩn đoán sớm là cần thiết, nhưng phòng bệnh vẫn luôn là chiến lược ưu tiên hàng đầu. Một trong những giải pháp phòng bệnh EMS quan trọng nhất là áp dụng nghiêm ngặt các nguyên tắc an toàn sinh học trong nuôi tôm. Điều này bao gồm việc cải tạo ao kỹ lưỡng, diệt khuẩn nguồn nước đầu vào, sử dụng lưới ngăn cua còng và các vật chủ trung gian khác. Bên cạnh đó, việc lựa chọn tôm giống sạch bệnh từ các cơ sở uy tín, đã được kiểm tra bằng PCR là yếu tố quyết định sự thành công của vụ nuôi. Quản lý môi trường ao nuôi đóng vai trò then chốt. Việc duy trì ổn định các yếu tố như pH, độ kiềm, oxy hòa tan và kiểm soát chất lượng nước ao nuôi sẽ giúp tôm khỏe mạnh, tăng sức đề kháng. Giảm mật độ nuôi, cho ăn hợp lý để tránh thức ăn thừa gây ô nhiễm đáy ao cũng là các biện pháp quan trọng. Sử dụng chế phẩm sinh học (probiotic) định kỳ giúp cạnh tranh và ức chế sự phát triển của các vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus có hại, tạo ra một hệ vi sinh vật có lợi trong ao.

4.1. Chọn tôm giống sạch bệnh Nền tảng của vụ nuôi thành công

Nguồn gốc của dịch bệnh AHPND thường xuất phát từ con giống bị nhiễm bệnh. Do đó, việc lựa chọn tôm giống sạch bệnh là bước đầu tiên và quan trọng nhất. Người nuôi nên yêu cầu giấy chứng nhận kiểm dịch và kết quả xét nghiệm PCR tôm âm tính với mầm bệnh AHPND từ nhà cung cấp. Mua giống từ các trại sản xuất có uy tín, áp dụng quy trình an toàn sinh học nghiêm ngặt sẽ giảm thiểu đáng kể nguy cơ mang mầm bệnh vào ao nuôi. Thả nuôi con giống khỏe mạnh là tiền đề để tôm có sức chống chịu tốt hơn với các tác nhân gây bệnh trong suốt quá trình nuôi.

4.2. Quản lý ao nuôi và chất lượng nước một cách khoa học

Quản lý ao nuôi hiệu quả là chìa khóa để ngăn ngừa dịch bệnh. Cần thường xuyên theo dõi và duy trì các thông số chất lượng nước ao nuôi trong ngưỡng tối ưu cho tôm. Sử dụng các chế phẩm sinh học để xử lý đáy ao, phân hủy chất thải hữu cơ và kiểm soát mật độ vi khuẩn Vibrio là một biện pháp hiệu quả. Việc quản lý tốt thức ăn, tránh cho ăn thừa, kết hợp với việc xi-phông đáy ao định kỳ sẽ giúp môi trường ao luôn sạch sẽ, hạn chế sự phát triển của các vi khuẩn gây hại. Một môi trường nước tốt sẽ giúp tôm giảm stress và tăng cường hệ miễn dịch tự nhiên.

V. Kết quả ứng dụng PCR chẩn đoán EMS tại Quảng Bình

Nghiên cứu thực địa tại tỉnh Quảng Bình, một trong những vùng nuôi tôm trọng điểm, đã chứng minh hiệu quả vượt trội của kỹ thuật PCR. Luận văn của Dương Viết Phương Tuấn (2015) đã tiến hành thu mẫu tại các huyện Bố Trạch, Quảng Trạch, Quảng Ninh và TP. Đồng Hới. Kết quả cho thấy, trong tổng số 91 mẫu tôm bệnh được kiểm tra, có tới 48 mẫu dương tính với Vibrio parahaemolyticus mang gen độc tố AHPND, chiếm tỷ lệ 43,24%. Điều này khẳng định sự lưu hành phổ biến và nguy hiểm của mầm bệnh trong khu vực. Kỹ thuật PCR đã phát hiện chính xác các mẫu nhiễm bệnh, kể cả trên những con tôm khỏe mạnh nhưng mang mầm bệnh. Cụ thể, xét nghiệm có độ nhạy 85,7% và độ đặc hiệu lên tới 95,8%. Những con số này cho thấy xét nghiệm PCR tôm là một công cụ đáng tin cậy, giúp cơ quan thú y và người nuôi tôm có cái nhìn chính xác về tình hình dịch tễ, từ đó đưa ra các biện pháp khoanh vùng và dập dịch kịp thời, giảm thiểu thiệt hại kinh tế do hội chứng tôm chết sớm gây ra.

5.1. Tỷ lệ phát hiện mầm bệnh AHPND qua xét nghiệm PCR

Nghiên cứu tại Quảng Bình chỉ ra rằng tỷ lệ các hộ nuôi có ao đang bị hoặc đã từng bị bệnh EMS là rất cao, lên tới 43,33% tại thời điểm khảo sát. Việc sử dụng phương pháp PCR để chẩn đoán đã xác nhận sự hiện diện của chủng Vibrio parahaemolyticus gây bệnh EMS. Kết quả điện di sản phẩm PCR cho thấy các vạch băng đặc hiệu của gen độc tố, khẳng định mẫu dương tính. So với các mẫu đối chứng âm, kết quả này hoàn toàn rõ ràng và khách quan. Việc định lượng được tỷ lệ nhiễm bệnh giúp các cơ quan quản lý xây dựng bản đồ dịch tễ và có những cảnh báo sớm cho người nuôi trong vùng.

5.2. Giải trình tự gen khẳng định chủng vi khuẩn gây bệnh

Để khẳng định chắc chắn tác nhân gây bệnh, nghiên cứu đã tiến hành giải trình tự gen 16S rRNA của vi khuẩn phân lập được. Kết quả so sánh trình tự gen trên ngân hàng dữ liệu GenBank (BLAST search) cho thấy sự tương đồng rất cao (99%) với trình tự của loài Vibrio parahaemolyticus. Phân tích sâu hơn trên các đoạn gen độc tố đã xác nhận đây chính là chủng vi khuẩn gây ra bệnh hoại tử gan tụy cấp tính. Việc xác định chính xác chủng vi khuẩn gây bệnh bằng kỹ thuật sinh học phân tử là cơ sở khoa học vững chắc để phát triển các loại vắc-xin hoặc các giải pháp phòng bệnh EMS đặc hiệu trong tương lai.

VI. Tương lai của PCR trong việc kiểm soát bệnh tôm chết sớm

Kỹ thuật PCR không còn là một công cụ xa lạ mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong quy trình an toàn sinh học trong nuôi tôm hiện đại. Trong tương lai, việc ứng dụng PCR sẽ ngày càng được mở rộng. Thay vì chỉ chẩn đoán khi có dịch, PCR sẽ được sử dụng như một công cụ giám sát định kỳ. Người nuôi có thể gửi mẫu nước, mẫu bùn, hoặc mẫu tôm để kiểm tra mật độ vi khuẩn Vibrio gây bệnh AHPND một cách thường xuyên. Điều này cho phép can thiệp sớm bằng các biện pháp sinh học hoặc quản lý môi trường trước khi dịch bệnh có cơ hội bùng phát. Hơn nữa, sự phát triển của các bộ kit PCR AHPND di động, đơn giản và giá thành hợp lý sẽ giúp kỹ thuật này tiếp cận được nhiều người nuôi hơn, kể cả ở quy mô nhỏ. Việc kết hợp PCR với các công nghệ khác như giải trình tự gen thế hệ mới (NGS) sẽ giúp theo dõi sự tiến hóa của mầm bệnh, phát hiện các chủng mới và xây dựng các giải pháp phòng bệnh EMS bền vững hơn, góp phần bảo vệ ngành nuôi tôm trước những thách thức dịch bệnh trong tương lai.

6.1. Giám sát chủ động mầm bệnh trong môi trường ao nuôi

Tương lai của việc kiểm soát hội chứng tôm chết sớm nằm ở việc chuyển từ bị động sang chủ động. PCR cho phép giám sát thường xuyên sự hiện diện của mầm bệnh trên tôm và trong môi trường. Bằng cách định lượng nồng độ vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus gây bệnh trong nước và bùn đáy, người nuôi có thể xác định được "ngưỡng báo động". Khi nồng độ vi khuẩn vượt ngưỡng này, các biện pháp can thiệp như thay nước, sử dụng probiotic liều cao, hoặc điều chỉnh quản lý sẽ được áp dụng ngay lập tức, giúp dập tắt mầm bệnh từ trong trứng nước.

6.2. Hướng tới các giải pháp phòng bệnh EMS bền vững

PCR là công cụ nền tảng để phát triển các giải pháp phòng bệnh EMS bền vững. Dữ liệu từ PCR giúp đánh giá hiệu quả của các sản phẩm probiotic, thảo dược, hoặc các mô hình nuôi mới như biofloc, RAS trong việc kiểm soát vi khuẩn Vibrio. Nó cũng là công cụ thiết yếu trong các chương trình chọn giống tôm kháng bệnh. Bằng cách sàng lọc các cá thể tôm có khả năng chống chịu tốt hơn với AHPND, các nhà khoa học có thể tạo ra những dòng tôm giống sạch bệnh và có tính kháng di truyền, giảm sự phụ thuộc vào hóa chất và kháng sinh, hướng tới một ngành nuôi tôm bền vững và hiệu quả.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1. TỔNG QUAN CÁC VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU 1. TỔNG QUAN VỀ NUÔI TÔM CHÂN TRẮNG 1. Tình hinh nghề nuôi tôm thẻ chân trắng trên thế giới Tôm thẻ chân trắng được nuôi vào khoảng thập niên 80 (FAO Fishery Statistic, 2011).

Đến năm 1992, chúng đã được nuôi phổ biến trên thế giới, nhưng chủ yếu tập trung ở các nước Nam Mỹ (Wedner &Rosenberry, 1992). Khi đó nhiều nước Châu Á đã tìm cách hạn chế phát triển tôm chân trắng do sợ lây bệnh cho tôm sú.Cho đến năm 2003 thì các nước châu Á bắt đầu nuôi đối tượng này và sản lượng tôm thẻ chân trắng trên thế giới đạt khoảng 1 triệu tấn, từ đó sản lượng tôm liên tục tăng nhanh qua các năm, đến năm 2010 sản lượng tôm đạt khoảng 2,7 triệu tấn. Trước năm 2000, nhiều nước Đông Nam Á đã tìm cách hạn chế phát triển tôm chân trắng do sợ lây bệnh cho tôm sú. Nhưng sau đó, lợi nhuận cao và những ưu điểm rõ rệt ở loài tôm này đã khiến người dân ở nhiều nước tiến hành nuôi tự phát.

Sản lượng tôm các loại tăng nhanh và ổn định ở khu vực châu Á tại thời điểm đó là do tôm thẻ chân trắng, góp phần đẩy sản lượng tôm thế giới tăng gấp 2 lần vào năm 2000. Trước năm 2003, các nước có sản lượng tôm nuôi lớn nhất thế giới (như Thái Lan, Trung Quốc, Inđônêxia, Ấn Độ) chủ yếu nuôi tôm sú hay tôm bản địa. Nhưng sau đó, đã tập trung phát triển mạnh đối tượng tôm thẻ chân trắng. Sản lượng tôm thẻ chân trắng của Trung Quốc năm 2003 đạt 600 nghìn tấn (chiếm 76% tổng sản lượng tôm nuôi tại nước này); đến năm 2008 tôm chân trắng đạt sản lượng 1,2 triệu tấn (trong tổng số 1,6 triệu tấn tôm nuôi).

Inđônêxia nhập tôm chân trắng về nuôi từ năm 2002 và năm 2005 đạt 40 nghìn tấn, năm 2007 là 120 nghìn tấn (trong tổng sản lượng 320 nghìn tấn). Năm 2004, tôm thẻ chân trắng dẫn đầu về sản lượng tôm nuôi, đóng góp trên 50% tổng sản lượng tôm nuôi trên thế giới. Năm 2007, tôm chân trắng chiếm 75% tổng sản lượng tôm nuôi toàn cầu và là đối tượng nuôi chính ở 03 nước châu Á (Thái Lan, Trung Quốc, Inđônêxia). Ba nước này cũng chính là những quốc gia dẫn đầu thế giới về nuôi tôm.

Giá trị, năm 1997, sản lượng tôm nuôi đạt 700 nghìn tấn, tương đương với 3,5 tỷ USD, giá trung bình khoảng 5 USD/kg. Trong 10 năm lại đây, tốc độ tăng về sản lượng tôm thế giới khoảng 20%/năm, đã đem lại cho thế giới 3,2 triệu tấn tôm với giá trị tôm nuôi hiện nay là 11 tỷ USD, giá tôm trung bình rơi vào khoảng 3,4- 3,5 USD/kg. Tại Việt Nam Tôm thẻ chân trắng được đưa vào Việt Nam năm 2001 và được nuôi thử nghiệm tại 3 công ty: Công ty Duyên Hải (Bạc Liêu), Công ty Việt Mỹ (Quảng Ninh) và công PDF Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma 4 ty Asia Hawaii (Phú Yên) (Bộ NN&PTNT, 2010). Vào thời điểm này nước ta hạn chế phát triển nuôi tôm thẻ chân trắng vì sợ lây bệnh cho tôm sú.

Đến năm 2006, ngành thủy sản đã cho phép nuôi bổ sung tôm thẻ chân trắng tại các tỉnh từ Quảng Ninh đến Bình Thuận, nhưng vẫn cấm nuôi tại khu vực Đồng Bằng Sông Cửu Long. Đầu năm 2008, nhận thấy thị trường thế giới đang có xu hướng tiêu thụ mạnh mặt hàng tôm thẻ chân trắng của Thái Lan, Trung Quốc… và sản phẩm tôm sú nuôi của Việt Nam bị cạnh tranh mạnh, hiệu quả sản xuất thấp do dịch bệnh. Ngày 25/01/2008, Bộ NN&PTNT ban hành chỉ thị số 228/CT-BNN-NTTS về việc phát triển nuôi tôm thẻ chân trắng tại các tỉnh phía Nam. Từ đó diện tích và sản lượng tôm thẻ chân trắng không ngừng được tăng lên.

Dự kiến đến năm 2015 sản lượng tôm thẻ chân trắng đạt khoảng 449. Đầu những năm 2000, Việt Nam cũng đã hạn chế phát triển loài tôm này. Đến năm 2006, ngành thuỷ sản đã cho phép nuôi bổ sung tôm thẻ chân trắng tại các tỉnh từ Quảng Ninh đến Bình Thuận, nhưng vẫn cấm nuôi tại khu vực ĐBSCL. Đầu năm 2008, nhận thấy thị trường thế giới đang có xu hướng tiêu thụ mạnh mặt hàng tôm thẻ chân trắng của Thái Lan, Trung Quốc… và sản phẩm tôm sú nuôi của Việt Nam bị cạnh tranh mạnh, hiệu quả sản xuất thấp, Bộ NN&PTNT đã ban hành Chỉ thị số 228/CT-BNN&PTNT cho phép nuôi tôm chân trắng tại vùng ĐBSCL nhằm đa dạng hoá sản phẩm thuỷ sản xuất khẩu, giảm áp lực cạnh tranh, đáp ứng được nhu cầu tiêu dùng của các nước trong khu vực và trên thế giới.

Cuối năm 2012, cả nước có 185 cơ sở sản xuất giống tôm thẻ chân trắng, sản xuất được gần 30 tỷ con. Sang năm 2013 (tính đến hết tháng 5), cả nước có 103 cơ sở sản xuất giống tôm thẻ chân trắng, cung cấp cho thị trường 3,5 tỷ con. Số trại sản xuất tôm thẻ chân trắng và tôm sú chủ yếu tập trung tại các tỉnh Nam Trung Bộ, trong đó Ninh Thuận, Bình Thuận, Khánh Hoà và Phú Yên chiếm khoảng 40% trong tổng số trại sản xuất giống tôm của cả nước (tương đương với 623 trại). Sản lượng giống tôm nước lợ ở khu vực này chiếm khoảng 70% tổng sản lượng giống tôm của cả nước.

Bên cạnh đó, các tỉnh Bạc Liêu, Cà Mau, Kiên Giang cũng là những địa phương sản xuất giống tôm thẻ chân trắng cung cấp lượng lớn tôm giống cho thị trường. Tuy nhiên, chất lượng tôm giống hiện nay không đồng đều. Tại những cơ sở có uy tín, con giống được tiêu thụ tốt, giá cao. Nửa đầu năm 2013, giá tôm giống nhìn chung ổn định tại các tỉnh phía Nam.

Song, tại các tỉnh phía Bắc như Quảng Ninh, Thái Bình, Nam Định, do chi phí vận chuyển tăng cao, giá tôm giống cũng tăng lên. Giá giống tôm thẻ chân trắng dao động trong khoảng 80-90 đồng/con. Từ một số mô hình nuôi thành công, tôm thẻ chân trắng đang ngày càng được các hộ nuôi trồng thuỷ sản quan tâm phát triển. Năm 2012, trong khi diện tích thả giống tôm sú đạt 619,4 nghìn ha - giảm 7,1% so với năm 2011; và sản lượng thu hoạch 298,6 nghìn tấn - giảm 6,5% so với năm 2011; thì diện tích thả giống tôm thẻ chân trắng tăng PDF Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma 5 15,5% - đạt xấp xỉ 38,2 nghìn ha, sản lượng thu hoạch tăng 3,2% - đạt 177,8 nghìn tấn.

Tình hình diễn ra tương tự năm 2013, trong khi diện tích thả giống tôm sú giảm (chỉ đạt 560 nghìn ha, bằng 94,4% mức cùng kỳ năm 2012) và sản lượng thu hoạch là 85 nghìn tấn (bằng 80% mức cùng kỳ ) thì diện tích thả giống tôm chân trắng tăng (đạt xấp xỉ 63,7 nghìn ha, bằng 116% so với cùng kỳ năm 2012), sản lượng thu hoạch là 243 nghìn tấn (gần bằng 142% mức cùng kỳ năm 2012). Diện tích, sản lượng và năng suất tôm thẻ Chân trắng qua các năm ở Việt Nam Năng suất bình Năm Diện tích (ha) Sản lượng (tấn) quân (kg/ha) 2005 13.672 Nguồn: Tổng cục Thủy sản, 2014 Có thể thấy, ngoài lợi thế về tôm sú thì Việt Nam vẫn còn rất nhiều tiềm năng để đầu tư phát triển tôm chân trắng, trong đó, tôm cỡ nhỏ là một lợi thế mà Việt Nam cần tích cực khai thác.Theo tính toán của các chuyên gia thuỷ sản, chi phí sản xuất tôm chân trắng nguyên liệu thông thường chỉ bằng 0,4-0,5 chi phí sản xuất tôm sú. Tuy nhiên, để có thể khai thác thành công các tiềm năng và lợi thế ở tôm chân trắng, Việt Nam cũng cần phải kiểm soát tốt dịch bệnh. Năm 2012, cả nước có tới 106 nghìn ha diện tích tôm nuôi nước lợ bị thiệt hại.

Sang năm 2013, diện tích tôm nuôi bị thiệt hại khoảng 14,6 nghìn ha; trong đó, diện tích tôm chân trắng bị thiệt hại là 666 ha (chiếm gần 9% diện tích thả nuôi). 6 tháng đầu năm 2013, 17% diện tích thả nuôi tôm chân trắng bị thiệt hại - tương đương với PDF Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma 6 3. So với cùng kỳ năm 2012, diện tích tôm sú thả nuôi bị thiệt hại bằng 65%, nhưng với tôm chân trắng thì con số này lên tới 125%. Diện tích nuôi tôm bị bệnh tập trung chủ yếu ở vùng ĐBSCL và một số tỉnh khu vực Trung Trung Bộ.

Theo báo cáo tại buổi Họp báo về tình hình dịch bệnh nuôi tôm nước lợ năm 2012, hội chứng hoại tử gan tuỵ xảy ra chủ yếu ở các vùng nuôi tôm thân canh và bán thâm canh, xảy ra ở hầu hết các tháng trong năm, nhưng mức độ dịch bệnh trầm trọng nhất từ tháng 4 đến tháng 7, chiếm 75% tổng diện tích báo cáo bị bệnh trong cả năm. Các vùng nuôi có độ mặn thấp, tỷ lệ mắc bệnh ít hơn so với vùng nuôi có độ mặn cao. Các tháng nhiệt độ thấp, mùa mưa, tỷ lệ xuất hiện bệnh thấp hơn các tháng mùa khô, nhiệt độ cao. Hội chứng hoại tử gan tuỵ cấp tính gây chết tôm ở giai đoạn 15-40 ngày sau khi thả nuôi.

Tôm ngừng ăn, bơi chậm, vỏ mỏng, màu tôm nhợt nhạt. Gan tuỵ có biểu hiện sưng, nhũn, teo. Như vậy, về nuôi trồng thuỷ sản, tôm thẻ chân trắng đang gặp khá nhiều khó khăn. Tuy nhiên, trong lĩnh vực xuất khẩu thuỷ sản, mặt hàng này lại đang khẳng định được vị thế.

7 tháng đầu năm 2013, trong khi xuất khẩu tôm sú chỉ tăng 1,3% so với cùng kỳ năm 2012 (đạt xấp xỉ 680 triệu USD) thì xuất khẩu tôm chân trắng đạt 609 triệu USD, tăng 51,5% so với cùng kỳ năm 2012, chiếm 43,7% trong tổng kim ngạch xuất khẩu tôm của Việt Nam. Giá đầu tư thấp, mùa vụ nuôi ngắn, có khả năng thích ứng tốt trong điều kiện nuôi rộng muối, cho năng suất cao, kích cỡ tôm phù hợp với nhu cầu tiêu thụ của thế giới… là những điều kiện để tôm chân trắng chiếm được vị trí ưu tiên trong nuôi trồng thuỷ sản tại Việt Nam.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ