Chương 1: Tổng quan nghiên cứu và cơ sở lý luận Chương 2: Khảo sát đặc điểm cấu tạo của thành ngữ đánh giá con người trong tiếng Lào (có so sánh với tiếng Việt) Chương 3: Khảo sát đặc điểm ngữ nghĩa của thành ngữ đánh giá con người trong tiếng Lào (có so sánh với tiếng Việt). CHUONG 1: TONG QUAN NGHIÊN CỨU VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN 1. Tổng quan nghiên cứu Thành ngữ là những sản phẩm văn hoá dân gian của mỗi một dân tộc, mỗi một nền văn hoá, là một trong những tài sản vô giá của dân tộc Lào cũng như Việt Nam mà chúng ta cần lưu giữ và phát huy. Vì thế việc nghiên cứu về những nét văn hoá, giá trị, ý nghĩa trong kho tàng tục ngữ, thành ngữ của mỗi nước cũng như đối chiếu giữa hai nước là việc rất cần thiết, góp phan bảo ton, phát huy được những nét đẹp trong văn học dân gian của hai nước.
Cho đến nay việc nghiên cứu về tục ngữ, thành ngữ của Lào cũng như Việt Nam đã được quan tâm và nghiên cứu nhiều hơn. Các nghiên cứu ở Lào Tại Lào, công trình nghiên cứu được coi là sớm nhất và rất có giá trị đó là một số cuỗn truyện thơ, ca dao, thành ngữ, tục ngữ Lào do Ma hả XI La VỊ La Vong (U#08a* 3axvd9) va nhóm những người ban trí thức Tây học oN của ông đã sưu tầm, biên soạn từ những năm 1940. Đến năm 1987, Uỷ ban Khoa học Xã hội Lào phối hợp với Viện Nghiên cứu Đông Nam Á trực thuộc Uỷ ban Khoa học Xã hội Việt Nam đã xuất bản cuốn “Van học Lào” day 527 trang. Đây là một công trình nghiên cứu tương đối có hệ thống, có độ tin cậy khoa học về văn học Lào.
Tuy nhiên, công trình này không tập trung giới thiệu và nghiên cứu riêng tục ngữ và thành ngữ Lào, mà giới thiệu một cách khái quát chung về văn học Lào. Trong những năm gan đây, kể từ khi văn học dân gian Lào nói chung, tục ngữ Lao nói riêng được đưa vào chương trình giáo dục phố thông và đại học, thì công tác nghiên cứu về thành ngữ, tục ngữ ngày càng phát triển hơn, nhiều công trình nghiên cứu đã ra đời. Một trong những công trình đó là những cuôn sưu tâm, biên soạn về thành ngữ, tục ngữ Lào được sử dụng trong nghiên cứu và giảng dạy là cuốn “Van học phổ thông” (do một số tác giả Lào biên soạn, nha xuất bản Giáo dục Thé thao và Lễ nghi xuất bản năm 1982) đã giới thiệu sơ lược về tình hình văn học Lào, trong đó có nội dung về văn học dân gian dành cho học sinh phô thông trung học Lào. Cuốn “Tuc ngữ cổ truyễn Lào” của Ma hả Xi La VỊ La (Ux08a^ QoQ LẠ) 2a#99) Vong xuất bản lần đầu năm 1996, sau đó được tái bản nhiều lần.
Cuốn sách gồm năm phan, trong đó riêng phần tục ngữ có 450 câu. Cuốn “Câu tho dân gian Lào” của Bò Xẻng Khim (8896), Xúc Xa Vàng H2 2500)) Bun Khiéng (yuny9), được biên soạn chung, gồm nhiều phần, trong đó phần thành ngữ gồm một số câu mới được sưu tầm, biên soạn không theo chủ đề hoặc tiêu chí nao. Tuy nhiên, hầu hết các công trình nghiên cứu này mới chỉ dừng lại sưu tầm, biên soạn, dịch đối chiếu nghĩa của thành ngữ, tục ngữ Lào chứ chưa nghiên cứu những thành ngữ của Lào về đánh giá con người cụ thé ở các bình diện đặc điểm về cấu tạo, đặc điểm ngữ nghĩa và nhất là chưa có so sánh, đối chiếu thành ngữ này với các thành ngữ tương đương trong tiếng Việt. Các nghiên cứu ở Việt Nam Tại Việt Nam, do sự khác nhau giữa hai ngôn ngữ Việt và Lào nên những công trình nghiên cứu về thành ngữ, tục ngữ Lào cũng như đối chiếu giữa hai nước chưa nhiều.
Việc nghiên cứu về thành ngữ được chú ý nhiều hơn ở Việt Nam. Các công trình sưu tam về hệ thống từ điển thành ngữ tiếng Việt phải kê đến: “Từ điển giải thích thành ngữ tiếng Việt” do Nguyễn Như Ý chủ biên và các tác giả cộng sự Hoàng Văn Hành, Lê Xuân Thại, Nguyễn Văn Khang, Phan Xuân Thành (1995); “Tir Điển Thành Ngữ, Tục Ngữ, Ca Dao Việt Nam” của các tác giả: Thanh Long, Tường Ngọc (2013); “7 điển thành ngữ tục ngữ Việt Nam” của Vũ 10 Dung, Vũ Thúy Anh, Vũ Quang Hào (2000); “7 điển Thành ngữ” của Nguyễn Lực (2001); “Thành ngữ tiếng Viet’ của Nguyễn Lân và Lương Văn Dang (1978). Thành ngữ, tục ngữ tiếng Lào và so sánh với thành ngữ tục ngữ tiếng Việt cũng được nghiên cứu ở Việt Nam. Một sỐ công trình biên soạn, sưu tầm, dịch nghĩa thành ngữ, tục ngữ của Lào và Việt như cuốn “7 điển thành ngữ và tuc ngữ Lào - Việt” của Nguyễn Văn Thông năm 2011 do Nhà xuất bản Đại học Quốc gia Hà Nội phát hành; Cuốn “ Xứ pha xit và lời nói giao duyên Lào” của Nguyễn Đình Phúc 323 trang, do Nhà xuất bản Khoa học Xã hội xuất bản năm 1976.
Trong đó có trình bày nội dung về văn hoá dân gian Lào, bao gồm thành ngữ và tục ngữ của Lào. Bên cạnh đó còn một số bài nghiên cứu trên các tạp chí như các bài viết của Trịnh Đức Hiển: “Sơ bộ tim hiểu luật hiệp van và van trong Thành ngữ xu pha xit Lào” (1991), va bài viết “Một số hình thức thể hiện tính hình tượng trong xú pha xit Lao” (1995); hoặc các bài viết của tác giả Nguyễn Văn Thông như “Tim hiểu mảng tục ngữ Việt va xvi pha xit Lào về văn hoá ứng xử” (1998), và “Tìm hiểu lối nói của người Việt và người Lào qua tục ngữ” (200). Ngoài ra cũng có những luận văn, luận án đối chiếu Việt — Lào. Năm 2009 tác giả Nguyễn Văn Thông cho ra luận án tiễn sĩ “So sánh tực ngữ Việt và tuc ngữ Lào”, thuộc chuyên ngành Văn học dân gian.
Hoặc Thipphavanh Soulinthavong (Uuu+sðU g81n53) (2016) có luận văn chuyên ngành ngôn ngữ học “Đối chiếu thành ngữ có yếu to chỉ tên gọi động vật trong tiếng Lào với hình thức tương đương tiếng Việt”, trong đó tác giả đã tiễn hành đối chiếu thành ngữ Lào — Việt trong. Như vậy có thể thấy các công trình nghiên cứu chỉ tiết, đối chiếu về thành ngữ Lào và Việt chưa nhiều, chưa có đề tài nào dành riêng nghiên cứu về đối chiếu thành ngữ đánh giá con người trong tiếng Lào và tiếng Việt. Vì thê trên cơ sở kê thừa các nghiên cứu của các tác giả đi trước, người việt 11 nghiên cứu vấn đề “Đối chiếu thành ngữ đánh giá con người trong tiếng Lào và tiếng Việt” với hy vọng sẽ góp phan làm phong phú thêm nguồn tài liệu nghiên cứu về thành ngữ Lào - Việt nói riêng và văn hoá Lào - Việt nói chung. Lý thuyết về thành ngữ 1.
Khái niệm thành ngữ Thành ngữ (idioms) là loại đơn vi từ vựng tồn tại trong mọi ngôn ngữ. Giống như các từ trong ngôn ngữ, thành ngữ là những đơn vị có sẵn, xuất hiện dần dà từ nhiều nguồn, vào nhiều thời điểm khác nhau và được sử dụng rộng rãi, tự nhiên trong đời sống xã hội. Thành ngữ (tiếng Latinh: idioma, tiếng Hy Lạp: idimpa — idiõma, tiếng Hy Lạp: [toc — idios) là những câu nói không nhằm mục dich dé hiểu theo nghĩa thông thường, đồng thời ý nghĩa của một thành ngữ thường rất khác với ý nghĩa của từng chữ một trong câu. Thành ngữ là đối tượng của nhiều ngành khoa học khác nhau, do đó việc xác định khái nệm thành ngữ là một công việc khó khăn.
Tùy theo góc nhìn mà thành ngữ, tục ngữ được hiểu bằng những nội hàm khác nhau. Ngay dưới góc nhìn của ngôn ngữ học, thành ngữ cũng được xem xét và kiến giải khác nhau. Nhìn chung thuật ngữ thành ngữ bao gồm hai nội dung: + Nội dung thứ nhất: Thành ngữ là loại đơn vị có tính chất đặc trưng, riêng biệt nằm trong hệ thống ngôn ngữ, mà cụ thé là trong hệ thống từ vựng chung của một dân tộc, một đất nước, hay thậm chí là một vùng. Vì vậy thành ngữ chứa một lượng thông tin vô cùng phong phú, giới thiệu cho người học ngoại ngữ các tri thức: lịch sử, văn hoá, kinh tế, tô chức xã hội, sáng tác dân gian, văn học và các tập tục của nhân dân.
Ngoài những chức năng cơ bản giống từ, thành ngữ còn là loại đơn vị có khả năng chứa đựng nhiều hơn từ những giá trị ngôn ngữ - văn hóa, mặc dù kích thước vật chất của nó không lớn. Gavrin cũng đã nhắn mạnh rằng: “Không thé gọi là nam được một 12 ngôn ngữ nếu không nghiên cứu hệ thống các thành ngữ của ngôn ngữ đó, nhưng cũng không thê nói là nắm được các thành ngữ nếu không hiểu rõ xuất xứ của chúng” (Gavrin, tr. Chính bản chất, nội dung của thành ngữ quy định những đặc điểm thành tố văn hoá dân tộc trong ngữ nghĩa của chúng. + Nội dung thứ hai, xét về mặt cú pháp, thành ngữ là một cụm từ mà nghĩa của nó không chỉ là “phép cộng” đơn giản nghĩa các từ thành viên lại với nhau.
Trong công trình “English idioms”, J. McMordie quan niệm: “thành ngữ có thé định nghĩa là một số các từ, khi di với nhau, có nghĩa khác với nghĩa của mỗi từ riêng lẻ” (tr. Hay trong “English idioms in use”, các tac giả cũng cho rằng: “Thành ngữ là những cụm từ cố định mà nghĩa của chúng không được trực tiếp nhận ra từ nghĩa của các từ riêng lẻ trong thành ngữ” (tr. Hiện có hàng ngàn các thành ngữ khác nhau và chúng thường xuyên được tạo ra ở hầu hết các ngôn ngữ trên thé giới.
Sau đây, chúng tôi tìm hiểu khái niệm thành ngữ trong tiếng Lào. Thành ngữ - xú pha xít trong tiếng Lào Tiếng Lào (được phát âm là: phasa lao [pha:sa: la:w]) là một ngôn ngữ chính thức của đất nước Lào. Nằm trong hệ ngôn ngữ Thái - Kađai, chịu những ảnh hưởng của tiếng Phạn. Tiếng Lào cũng có ảnh hưởng ít nhiều đến những sinh ngữ khác trong vùng như tiếng Thái, tiếng Khmer, tiếng Việt.
Ở Việt Nam, tiếng Lào không được công nhận là ngôn ngữ thiểu số, nhưng trên thực tế tiếng Lào được sử dụng tại một sé vung nui gan biên giới Lao - Việt và người dân ở khu vực này xem tiếng Lao là ngôn ngữ thương mai. Trong tiếng Lào, các nhà folklore Lào không phân chia thành ngữ, tục ngữ riêng biệt mà gọi chung 1a xú pha xit. Khái niệm xú pha xit của người Lào đồng nghĩa với khái niệm tục ngữ và thành ngữ của người Việt, tức là trong xú pha xít có hai bộ phận, một bộ phận là thành ngữ, bộ phận còn lại là tục 13 ngữ.