Mở Đầu Trang 7 LUẬN VĂN THẠC SĨ - Giới thiệu tổng quan về đề tài nghiên cứu Chương 2 : Lý thuyết tuyến tính hoá vào-ra và thích nghi - Giới thiệu lý thuyết về phương pháp điều khiển tuyến tính hoá vào-ra kinh điển và thích nghi Chương 3 : Thiết kế bộ điều khiển TTHVR cho đối tượng thực bồn nước kép - Trình bày chi tiết về quá trình thiết kế bộ điều khiển cho đối tượng bồn nước kép 2 ngõ thông. Chương 4 : Kết Quả Kiểm Nghiệm Thực Tế - Xây dựng bộ điều khiển cho đối tượng thực Chương 5 : Kiến Nghị Và Hướng Phát Triển - Tóm tắt luận văn đưa ra ý kiến và hướng phát triển Trang 8 LUẬN VĂN THẠC SĨ CHƯƠNG 2 LÝ THUYẾT TUYẾN TÍNH HOÁ VÀO-RA VÀ TUYẾN TÍNH HÓA VÀO-RA THÍCH NGHI Tuyến tính hoá vào-ra hay hồi tiếp tuyến tính hóa là phương pháp thiết kế bộ điều khiển cho đối tượng phi tuyến cực tiểu pha. Một cách tổng quát kỹ thuật này nhằm biến đổi hệ phi tuyến thành hệ tuyến tính bằng phương pháp hồi tiếp về các biến trạng thái và biến đổi hệ trục toạ độ. Luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra chính xác được áp dụng khi ta biết được chính xác mô hình toán của đối tượng, nhưng điều này rất khó khăn vì trong thực tế các phương trình toán học không thể mô tả hoàn toàn chính xác mô hình hệ thống thực, do đó lý thuyết tuyến tính hóa vào-ra mờ thích nghi được áp dụng để khắc phục điều này.
Hiện nay đa số các công trình về điều khiển thích nghi hệ phi tuyến theo phương pháp tuyến tính hóa vào-ra đều giả thiết chưa biết mô hình đối tượng và luật điều khiển tuyến tính hóa vào-ra được thực hiện bằng phương pháp nhận dạng. Trong chương này sẽ trình bày các phần lý thuyết liên quan đến phương pháp điều khiển tuyến tính hóa vào-ra cổ điển và tuyến tính hóa vào-ra thích nghi. Các lý thuyết này được áp dụng trong việc thiết kế bộ điều khiển cho hệ TTHVR ở các chương sau.1 TUYẾN TÍNH HÓA VÀO-RA HỆ PHI TUYẾN: 2.1 Tuyến tính hóa vào-ra cho hệ SISO: Xét hệ phi tuyến SISO mô tả bởi phương trình trạng thái có dạng • x f x g ( x)u (2. xn : Vector trạng thái của hệ thống u(t ) R : Tín hiệu vào của hệ thống y(t ) R : Tín hiệu ra của hệ thống Trang 9 LUẬN VĂN THẠC SĨ f ( x), g ( x) R : Hàm phi tuyến mô tả đặc tính động học của hệ thống h( x) R : Hàm mô tả quan hệ giữa các biến trạng thái và ngõ ra Đạo hàm Lie Đạo hàm Lie của hàm h(x) : theo hướng hàm f(x) : kí hiệu là ( ) được định nghĩa như sau : h L f h( x) f ( x) (2.2) x Đạo hàm Lie bậc n được định nghĩa theo qui tắc đệ qui là : ( Lnf1h( x)) Lnf h( x) f ( x) với L0f h( x) h( x) (2.3) x Đạo hàm Lie của hàm h(x) theo hướng f(x) sau đó theo hướng g(x) là : ( Lg h( x)) Lg L f h( x) f ( x) (2.4) x Luật điều khiển tuyến tính hóa vào-ra : h 1 y x L f h( x) Lg h( x)u Nếu Lg h( x) 0 x y L2f h Lg ( L1f h)u L2f h Nếu Lg ( L1f h) 0 Ta tiếp tục lấy đạo hàm của y đến khi nào xuất hiện tín hiệu điều khiển u.5) Ta nói hệ thống có bậc tương đối r nếu Lg ( Lrf1h) 0; Lg L f h( x).Lg Lpf 2 h( x) 0 Đặt : Trang 10 LUẬN VĂN THẠC SĨ ( x) Lrf h (2.6) ( x) Lg ( Lrf1h) Phương trình (2.5) được viết lại như sau : y(r ) Lrf h Lg (Lrf1h)u ( x) ( x)u v(t ) (2.7) Trong thực tế có khá nhiều các đối tượng điều khiển được mô tả như phương trình (2.
Vấn đề đặt ra là thiết kế một bộ điều khiển sao cho tín hiệu ra y(t) bám theo tín hiệu mong muốn yd(t) Một trong những cách tiêu biểu nhất để thực hiện việc điều khiển trên là sử dụng luật điều khiển tuyến tính hóa vào-ra được rút ra từ phương trình (2.8) ( x) Với v(t) là tín hiệu vào mới của hệ thống tuyến tính hoá bằng hồi tiếp. Với luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra như trên hệ thống phi tuyến sẽ trở thành hệ thống tuyến tính bậc r với ngõ vào là mới là v(t), quan hệ vào ra của hệ thống này như trong hình sau Y ( s) 1 (2.10) Trong đó là hệ số dương es và es được định nghĩa như sau es e0r 1 k1e0r 2 .kr 1e0 - Trang 11 LUẬN VĂN THẠC SĨ - es es e0r k1e0r 1 .11) - e0 ym (t ) y(t ) e0 là sai số ngõ ra còn es là sai số bám. Các hệ số k1 được chọn sao cho thoả đa thức Hurwitz : (s) sr 1 k1s r 2 .12) tức là các nghiệm của phương trình (2.12) có các cực nằm bên trái mặt phẳng phức Để xác định luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra (2.8) ta cần có các giả thiết sau : Giả thiết 2.1 : Hàm ( x) thoả mãn 0 ( x) x Giả thiết 2.2 : Quỹ đạo chuẩn mong muốn ym (t ) khả vi liên tục bị chặn đến bậc r Ta có : y(r ) v(t ) ym(r ) es es (2.13) ta dược e0(r ) es es 0 (2.11) ta suy ra đặc tính động học của sai số bám es es 0 (2.15) Chọn hàm Lyapunov 1 V es2 (2.16) 2 Đạo hàm hàm Lyapunov theo thời gian và để ý (2.15) ta được V es es es2 0 (2.17) Trang 12 LUẬN VĂN THẠC SĨ Do V 0 nên hệ thống tuyến tính hoá vào-ra ổn định , do đó es 0 khi t .12) suy ra e0 0 khi t tức là tín hiệu ra y(t) tiệm cận theo tín hiệu chuẩn ym(t). Vậy với tín hiệu vào mới v(t) được chọn như (2.10) và luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra (2.8) hệ thống có tín hiệu ra bám theo tín hiệu ra mong muốn.
Hệ phi tuyến (2.1) có bậc n sau khi thực hiện luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra hệ thống trở thành hệ tuyến tính bậc r, như vậy sau khi áp dụng luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra hệ thống sẽ có n-r biến trạng thái không quan sát được. Ta chỉ có thể áp dụng được luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra (2.8) khi các biến trạng thái không quan sát được này bị chặn trong quá trình hệ thống hoạt động. Do đó khi thiết kế bộ điều khiển cho hệ thống tuyến tính hoá vào-ra ta phải xem xét các dao động bên trong của hệ thống, một trong các phương pháp để thực hiện việc này đó là khảo sát động học không của hệ thống. Các bước khảo sát động học không cho hệ phi tuyến được tóm tắt ngắn gọn như sau : 1 - Luật điều khiển TTHVR : u ( x) v(t ) ( x) - Hệ thống sau khi tuyến tính : y r v - Khảo sát động học không (Zero dynamic) Triệt tiêu tín hiệu vào mới v(t) = 0 Triệt tiêu các biến trạng thái quan sát được: y y .
y p1 0 Ta được hệ thống con tương ứng với biến trạng thái không quan sát được. Nếu hệ thống con này ổn định thì hệ thống cực tiểu pha. Ta có thể áp dụng luật điều khiển (2.8) Trong thực tế việc thực hiện luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra chính xác theo công thức (2.8) tương đối khó khăn vì ta khó có thể xác định chính xác các hàm ( x); ( x) từ phương trình toán học mô tả hệ thống. Để khắc phục điều này ta phải đi tìm thuật toán để nhận dạng luật điều khiển chính xác.
Có hai cách để thực hiện bài toán trên cách thứ nhất là nhận dạng trực tuyến từng thành phần ( x); ( x) hàm rồi sau đó thực hiện luật điều khiển (2.8) cách này gọi là điều khiển thích nghi gián tiếp (IAC- Indirect adaptive Trang 13 LUẬN VĂN THẠC SĨ control). Cách thứ hai là nhận dạng trực tiếp luật điều khiển lý tưởng u * , cách này gọi là điều khiển thích nghi trực tiếp ( DAC- Direct adaptive control ) 2.2 Điều khiển tuyến tính hoá vào-ra cho hệ MIMO Xem xét một hệ phi tuyến MIMO vuông (số ngõ vào bằng số ngõ ra là m) như sau: m x f ( x) giui i 1 (2.19) i 1 Với rk là bậc tương đối của hệ thống ứng với từng ngõ ra khi đó: Lgi ( Lrfk 1hk ) 0 Đặt J(x) là ma trận mxm như sau : L ( Lr1 1h ). Lgm ( L fmk hmk ) 1 J(x) được gọi là ma trận phân tách (Decoupling Matrix) và giả sử rằng J(x) không suy biến Hệ thống tuyến tính hoá vào-ra MIMO có m ngõ ra và m ngõ vào, bậc tương đối của các ngõ ra và ngõ vào tương ứng là rk do đó ma trận đạo hàm ngõ ra của hệ thống được định nghĩa như sau: d r1 y r1 1 dt y r . ; y r là vector mx1 (2.21) r d m ym dt rm Trang 14 LUẬN VĂN THẠC SĨ Lr1 h f 1 Đặt vector : l ( x) .
; l(x) là vector mx1 (2.22) rm L f hm Ta rút ra được : y r l ( x) J ( x)u v (2. vm là vector (mx1) tín hiệu vào mới cho hệ thống sau khi được tuyến tính hoá d r1 y r1 v1 1 dt .25) rm d ym v dt rm 2 Luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra cho hệ MIMO được tính theo công thức (2.27) Đối với hệ MIMO khi thực hiện luật điều khiển tuyến tính hoá vào-ra ta cũng phải xem xét tính ổn định của từng hệ thống con không quan sát được bên trong hệ thống bằng phương pháp động học không.