mở đầu gồm 5 chương truyện ứng với khoảng 33 trang truyện. Mỗi quyển là một kiếp sống của Tây Môn Náo theo quá trình biến hóa từ Tây Môn Náo - Tây Môn Lừa - Tây Môn Trâu - Tây Môn Lợn- Tây Môn chó - Tây Môn Khỉ - Lam Ngàn Năm Đầu To. Mỗi lần đầu thai thành một kiếp sống, Tây Môn Náo lại được trải nghiệm một cuộc sống khác nhau của các loài động vật. Một cuộc sống bên cạnh con người, đồng hành cùng con người, chịu những nét tác động chung của lịch sử nhưng lại mang một màu sắc riêng của kiếp động vật.
Mỗi quyển sách vừa có thể được tách ra thành một câu chuyện riêng, một tác phẩm độc lập, lại vừa gắn kết với các quyển còn lại thể hiện một cuộc đời ở nhiều kiếp luân hồi của Tây Môn Náo. Kiểu kết cấu luân hồi này, cho phép tác giả nối tiếp mạch truyện dù nhân vật chính đã thay hình đổi dạng, ở một trạng thái sống hoàn toàn khác. Đồng thời, nó liên kết các sự kiện thành một chuỗi liền mạch. Tây Môn Náo dù sống ở kiếp sống nào cũng luôn nhớ về quá khứ của mình, những người thân của mình.
Do đó, kí ức của nhân vật này luôn chảy trôi trong toàn bộ mạch truyện dù nhân vật đang ở kiếp sống nào đi nữa. Bồ Tùng Linh trong Liêu trai chí dị cũng sử dụng kiểu nhân vật luân hồi, tái sinh. Nhưng nó được thể hiện ở những câu chuyện nhỏ, đồng thời nó không được tổ chức một cách chủ động và chặt chẽ như trong tác phẩm của Mạc Ngôn. Cách tổ chức kết cấu tác phẩm này cho thấy quan niệm của nhà văn về thế giới.
Thế giới bên ngoài chúng ta không đơn điệu như chúng ta nhìn thấy. Nó là một thế giới nhiều mặt. Con người cũng chỉ là một thành tố nhỏ trong đó, sự tồn tại của con người ở kiếp sống này cũng chỉ là một phần của sự sống. Mạc Ngôn đã để nhân vật hóa thân, chuyển kiếp mà không cần tách thành các quyển riêng.
Như vậy, người đọc vẫn không gặp khó khăn gì trong việc tiếp cận tác phẩm. Nhưng ông chọn cách tách thành các quyển với tên riêng như vậy để cho thấy rằng: Tây Môn Náo, Tây Môn Lừa, Tây Môn Trâu, Tây Môn Lợn, Tây Môn Chó, Tây Môn Khỉ, Lam Ngàn Năm Đầu To vừa là một mà vừa không phải là một. Mỗi nhân vật này sống một kiếp sống khác nhau, cùng với con người ở làng Cao Mật trải qua các thời kỳ khác PHẠM THỊ NHUNG – CAO HỌC VĂN QH - 2007 - X 20 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com LUẬN VĂN THẠC SĨ Nghệ thuật tự sự trong Sống đọa thác đầy của Mạc Ngôn nhau của lịch sử. Nhưng mỗi kiếp sống riêng ấy lại giống như một mặt của khối rubic làm tròn làm đầy một cuộc đời, một cách nhìn.
Nó thể hiện một nỗi ám ảnh đau đáu của con người rằng dù làm kiếp gì thì mỗi chúng ta cũng đều phải trải qua những đau khổ ấy. Những hạnh phúc và đắng cay ấy, đều phải sống, phải chết, phải mệt mỏi đấu tranh và trăn trở. Liệu có thể đi đâu, đầu thai thành kiếp gì để thoát khỏi cuộc đời này? Tây Môn Náo chịu kiếp thác đầy, lương thiện và có đầy đủ phẩm chất của một người nông dân thực thụ. Ông ta yêu đất, hăng say lao động, biết làm ăn tính toán, giàu lên nhờ vào chính đôi bàn tay của mình.
Ngay cả khi đã trở nên giàu có, tình yêu đối với ruộng đồng, đối với lao động của ông vẫn không hề thay đổi. Chẳng phải cuộc sống của chúng ta rất cần những người nông dân như vậy sao? Nhưng sau một cuộc cách mạng, ông bị quy kết là địa chủ, bị đấu tố, gia đình li tán, vợ quay đầu lại vu oan, tài sản thì mất hết, bản thân ông bị tử hình. Nỗi uất ức theo ông ta xuống tận âm phủ, một mực kêu oan dẫu bị đòn roi thế nào. Nhưng rồi hết lần này đến lần khác, ông ta vẫn bị đầu thai thành kiếp súc vật không được trở lại làm người.
Cả khi làm súc vật, ông ta vẫn phải chịu những khổ đau, bi ai. Chỉ đến cuối cùng, ông ta mới được trở lại làm người, nhưng trong một hình hài của quái thai. Phải chăng, đúng như quan niệm của Phật Giáo, đời chính là bể khổ, là kiếp trầm luân mà con người phải kinh qua. Kết cấu luân hồi cho thấy sự ảnh hưởng của tư tưởng Phật giáo đối với Mạc Ngôn.
Mặc dù, ý tưởng về tác phẩm này đã được ông suy ngẫm trong suốt 43 năm, dựa vào những chuyện có thật ông đã từng chứng kiến. Nhưng sự khơi gợi cảm xúc sáng tác và hoàn thành ý tưởng chính là bức tranh của Phật giáo thể hiện 6 kiếp sống của con người. Các con vật như: lừa, trâu, lợn, chó, khỉ cũng là những con vật gần với con người nhất. Cuối tác phẩm, Diêm Vương có giải thích lý do không cho Tây Môn Náo đầu thai thành người là vì anh ta vẫn mang quá nhiều hận thù.
Nếu quay lại kiếp người thì chỉ "oan oan tương báo" mà thôi. Những triết lý về cuộc sống, cách nhìn nhận về thế giới được thể hiện trong cuốn sách này rất gần với Phật giáo. Chúng tôi nêu chi tiết các quyển và số trang văn bản cho mỗi một phần này để nhận thấy rằng, bốn quyển từ quyển 1 tới quyển 4 có số trang văn bản tương đối PHẠM THỊ NHUNG – CAO HỌC VĂN QH - 2007 - X 21 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com LUẬN VĂN THẠC SĨ Nghệ thuật tự sự trong Sống đọa thác đầy của Mạc Ngôn giống nhau, khá tương xứng với nhau về dung lượng và cốt truyện. Quyển 5 có số lượng trang ít hơn cả dù thể hiện 2 kiếp luân hồi (từ chó thành khỉ, từ khỉ trở về kiếp người).
Nó giống như phần vĩ thanh của tác phẩm vậy. Đây cũng chính là một kiểu kết cấu khác. Giống như một vở kịch có phần giới thiệu, nội dung chính và hạ màn. Kiểu kết cấu này cho phép tác giả gần người đọc hơn, giao lưu với người đọc và có tác dụng định hướng khơi mở cho người đọc.
Trong Cao lương đỏ, tác phẩm đầu tiên đã mang lại vinh quang cho Mạc Ngôn đã được dựng thành một bộ phim nổi tiếng. Nhà văn dùng lối kết cấu hiện đại dán ghép mang tính điện ảnh rất cao. Điều đó cho thấy, tuy thống nhất về phong cách nhưng Mạc Ngôn rất quan tâm đổi mới các tiểu thuyết của mình, sao cho mỗi câu chuyện lại được kể bằng một cách khác nhau. Cách kết cấu của Sống đọa thác đày mang đặc trưng truyền thống này.
Nhìn bên ngoài có vẻ giống với kết cấu trong tiểu thuyết cổ điển quen thuộc nhưng thực tế, Mạc Ngôn chỉ mượn đó như một cách tạo hình thức cổ điển bề ngoài của tác phẩm. Thực chất, bên trong sự trật tự của chương hồi là một thế giới phi trật tự khác lạ. Kết quả của một kết cấu phi trật tự đó là cách kết cấu đồng hiện, lồng ghép. Cách thể hiện này đã mang đậm phong cách hiện đại và hậu hiện đại của nhà văn đương đại Trung Quốc.
Kết cấu đồng hiện, lồng ghép Kết cấu đồng hiện, lồng ghép là kiểu kết cấu của tiểu thuyết hiện đại cho phép nhà văn cùng một lúc kể nhiều câu chuyện khác nhau. Mỗi câu chuyện ấy có thể độc lập, có thể có quan hệ mật thiết với các câu chuyện khác trong tác phẩm, có thể xảy ra ở cùng một thời gian hoặc ở những không gian khác nhau. Nhưng nó thể hiện tính phức điệu của bản nhạc cuộc sống. Với kiểu kết cấu này thường người kể chuyện và điểm nhìn cũng trở nên linh hoạt và phong phú.
Yếu tố nhận ra trong cách kết cấu đồng hiện là thời gian. Hay nói chính xác hơn có thể là thời điểm, thời đoạn. Cùng trong một thời điểm, thời đoạn nhất định nhưng có nhiều sự kiện xảy ra và tác giả phải bố trí chúng bằng sự đồng hiện của thời gian. PHẠM THỊ NHUNG – CAO HỌC VĂN QH - 2007 - X 22 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com LUẬN VĂN THẠC SĨ Nghệ thuật tự sự trong Sống đọa thác đầy của Mạc Ngôn Sống đọa thác đầy có sự đồng hiện của hai sự kiện hoàn toàn giống nhau.
Nhưng có cái khác nhau là một bên là thực còn một bên là giả. Cảnh thực là mẹ Lam Giải Phóng chết, cảnh giả là mẹ của nhân vật chính trong phim mà Lam Giải Phóng đóng cũng mất. Nỗi đau cùng là của con người nhưng có nỗi đau trong phim cảnh, có nỗi đau thật ngoài đời. Độc giả được chứng kiến tang lễ thật và tang lễ giả cùng xảy ra song hành, cùng diễn ra theo lời kể của hai người kể chuyện luân phiên là Lam Giải Phóng và Tây Môn Chó.
Hai câu chuyện này được tác giả bố trí đan cài xít xao. Nếu ở các đoạn trước Lam Giải Phóng và Tây Môn Chó cũng thay nhau kể chuyện nhưng mỗi người bọn họ kể một chương, thì giờ đây chỉ một đoạn văn ngắn họ lại đổi vị trí kể chuyện cho nhau. Do đó, hai câu chuyện này hiện ra trước mắt người đọc như cùng diễn ra một lúc, gay cấn lẫn lộn vào nhau. Cảm xúc của Lam Giải Phóng trong bộ phim anh diễn cũng giống như cảm xúc thực của một con người trước nỗi đau mất mẹ vậy.
Chó kể chuyện thật, người kể chuyện giả. Câu chuyện thật – giả hòa trộn, kết nối vào nhau thành một chuỗi sự kiện theo đúng logic. Cùng một lúc, độc giả có thể lĩnh hội được sự kiện khung cảnh ở nhiều nơi dưới nhiều góc độ khác nhau thông qua cách kể chuyện của hai nhân vật. Sức hấp dẫn của câu chuyện đã được nâng lên.
Hơn thế nữa, sự xen lẫn câu chuyện thật và giả, lời kể của người và vật còn mang đậm ý nghĩa nhân sinh. Nỗi đau thật của con người hiện ngay ra vẻ bề ngoài. Nỗi đau giả của hiện thực nơi đây cũng chính là nỗi đau thật nơi quê nhà. Lam Giải Phóng không có cơ hội được chịu tang mẹ như lẽ thông thường của một người con, và Mạc Ngôn đã để cho nhân vật của mình được chịu nỗi đau ấy trong một bộ phim.
Giải tỏa được nỗi đau ấy, ít nhiều Lam Giải Phóng cũng vơi đi được cảm giác có lỗi của một người con không thể tiễn biệt mẹ. Khi hai sự kiện này đồng hiện, đan xen vào nhau tạo ra một giá trị nghệ thuật đặc biệt. Không gian trong tác phẩm được mở rộng ra, con người trong các mối liên hệ có sự giàng buộc và móc xích vào nhau.