Chương 1 CƠ SỞ LÍ LUẬN VỀ MỐI QUAN HỆ GIỮA TÔN GIÁO VÀ CHÍNH TRỊ 1. Về mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị trên thế giới Tôn giáo là hiện tượng lịch sử thuộc đời sống tinh thần của xã hội. Trên thế giới có hàng nghìn tôn giáo khác nhau. Nghiên cứu về mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị cũng có nhiều quan điểm.
Tương tự, mối quan hệ tôn giáo và chính trị ở các nước thuộc hai khu vực văn minh phương Tây và phương Đông cũng có sự khác biệt. Theo tác giả Đỗ Quang Hưng, mối quan hệ tôn giáo và chính trị được thể hiện chủ yếu qua các mặt sau [27, tr. Xây dựng mô hình nhà nước thế tục - nhiệm vụ căn bản và phổ biến để giải quyết mối quan hệ tôn giáo và chính trị 1. Về mô hình nhà nước thế tục Trước cuộc cách mạng tư sản vào thế kỷ XVI - XVII, đặc điểm lớn nhất của mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị trong xã hội phương Tây là tôn giáo đứng trên các nhà nước.
Tôn giáo (chủ yếu là Ki-tô giáo) đã trở thành “ông vua của các ông vua”. Thần quyền thống trị thế quyền, đời phục vụ cho đạo. Chiếc mũ ba tầng của giáo hoàng là một biểu tượng cụ thể nhất về sự lệ thuộc này. Tình hình chỉ thực sự thay đổi khi các nhà nước tư sản hiện đại phương Tây ra 14 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com đời với nguyên tắc xây dựng một mô hình “nhà nước thế tục”, tách những vấn đề nhà nước và pháp quyền ra khỏi tôn giáo 1.
Xây dựng mô hình “nhà nước thế tục” đã trở thành nội dung quan trọng, cơ bản của các nhà nước trong quá trình giải quyết vấn đề quan hệ tôn giáo và chính trị. Nói cách khác, nguyên lý của “nhà nước thế tục” đã trở thành sản phẩm văn minh của nhân loại, được nhiều nước trên thế giới vận dụng để giải quyết trong quan hệ nhà nước và giáo hội. Hiện tượng “thế tục hóa”2 được coi là xu hướng xã hội và chính trị chủ yếu ở châu Âu trong thế kỷ Ánh sáng. Khi một xã hội được hiện đại hóa, tất yếu sẽ phải thực hiện các nguyên lý thế tục hóa.
Thế tục hóa xảy ra cùng với sự phân chia quyền lực giữa giáo hội và nhà nước ở nhiều nước châu Âu. Nước Pháp3 là quốc gia châu Âu đi đầu trong vấn đề giải quyết quan hệ tôn giáo và chính trị với bộ luật Phân ly nổi tiếng4. Tuy thế, việc xây dựng các mô hình nhà nước thế tục không đơn giản. Một mặt, nhà nước thế tục luôn phải đương đầu với sự trỗi dậy, áp lực của các tổ chức tôn giáo.
Mặt khác, lại phải có một mô hình nhà nước thế tục thích hợp với điều kiện tôn giáo của nước mình, vừa đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng của công dân, vừa phát huy được vai trò xã hội và văn hóa của các tôn giáo. Trong bối cảnh toàn cầu hóa5, giải quyết mối quan hệ tôn giáo và chính trị, hay việc xây dựng mô hình nhà nước thế tục, cũng có những yêu cầu mới. Một là, toàn cầu hóa tôn giáo đòi hỏi nhà nước phải có những nghiên cứu để nhận rõ 1 Theo quan điểm của giới nghiên cứu Âu - Mỹ, ban đầu “thế tục” chỉ là sự chuyển giao tài sản của giáo hội cho nhà nước, nghĩa là chuyển vào tay thế tục. Sau này, khái niệm “thế tục hóa” được dùng để mô tả sự tự chủ hóa của các hoạt động, các hình thức tư tưởng so với nền văn hóa truyền thống mà các giá trị Ki-tô giáo làm cơ sở.
2 Hiện tượng “thế tục hóa” bao hàm ý muốn giảm bớt đáng kể những quan tâm của tôn giáo trong đời sống hàng ngày. Đối với nhiều người, thế tục hóa là sự thay đổi cơ bản về cấu trúc và tư tưởng trong quá trình phát triển chính trị, một xu hướng toàn cầu, một phương diện phổ quát của hiện đại hóa. 3 Công xã Pa-ri (1871) đã thông qua sắc lệnh tách giáo hội khỏi nhà nước, tuyên bố: tự do là nguyên tắc thứ nhất của nền Cộng hoà Pháp, còn tự do tín ngưỡng là tự do quan trọng nhất trong mọi tự do [21, tr.517] 4 Bộ luật Phân ly (1905) của nước Pháp xác lập ba nguyên tắc: Một là, tách quyền lực tôn giáo ra khỏi quyền lực chính trị của nhà nước. Hai là, giáo dục công cộng thuộc quyền lực của nhà nước, các tôn giáo chỉ có quyền tự trị trong giáo dục tôn giáo, đào tạo giáo sĩ trong các chủng viện.
Ba là, nhà nước coi tôn giáo là việc cá nhân của mỗi công dân. 5 Nếu quan niệm “toàn cầu” như một không gian xã hội ngày được mở rộng ra khắp hành tinh thì mầm mống xuất hiện của xu thế này có từ khi loài người bước vào thời kỳ tư bản chủ nghĩa, trở thành hiện thực từ sau Chiến tranh thế giới lần thứ hai, đặc biệt là những thập kỷ cuối của thế kỷ XX, khi thế giới chuyển tiếp sang xã hội “hậu công nghiệp”. 15 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com hơn sự biến chuyển của hệ thống tôn giáo ở nước mình, từ đó tôn trọng hệ thống tôn giáo truyền thống của dân tộc, đồng thời “chấp nhận” sự mở rộng của hệ thống tôn giáo ấy, kể cả những tôn giáo “mới lạ”. Hai là, toàn cầu hóa tôn giáo dẫn đến xu thế phải thừa nhận “đa dạng hóa tôn giáo”.
Mặt khác, sự biến đổi hệ thống tôn giáo và các tổ chức tôn giáo cũng đòi hỏi sự thích ứng của hệ thống luật pháp về tôn giáo của quốc gia để vừa đảm bảo nguyên tắc ổn định chính trị xã hội, vừa giữ bản sắc dân tộc về văn hóa và tôn giáo, đồng thời hòa nhập với luật pháp quốc tế… Vấn đề hoàn thiện mô hình nhà nước thế tục là vấn đề rộng lớn và đang diễn biến tại nhiều nước trên thế giới. Việc công nhận các tổ chức tôn giáo (công nhận tư cách pháp nhân cho các tổ chức tôn giáo) là vấn đề phổ biến và cơ bản nhất trong việc xây dựng hệ thống luật pháp tôn giáo, phương tiện cơ bản giải quyết mối quan hệ nhà nước và giáo hội. Tuy nhiên, việc nhận thức và thực thi luật pháp ở các nước lại có những khoảng cách, khác biệt và phức tạp. Điều này được thể hiện trong thực tiễn đời sống tôn giáo thế giới.
Trước hết, đã hình thành một số phương thức công nhận tổ chức tôn giáo khác nhau, cụ thể là: (1) Công nhận các tổ chức tôn giáo như những thực thể độc lập theo quy tắc hiến định; (2) Công nhận tư cách pháp nhân cho các tôn giáo theo chế độ thỏa ước; (3) Các tổ chức tôn giáo đăng ký với nhà nước để được công nhận tư cách pháp nhân căn cứ vào hệ thống luật pháp quốc gia… Tiếp theo, tổ chức tôn giáo vốn là đối tượng quan hệ cơ bản của nhà nước và cộng đồng tôn giáo. Nhưng tổ chức tôn giáo lại không phải là một thực thể thuần nhất, thường tồn tại ở hai dạng: “giáo hội” và “giáo phái”; việc phân định “giáo hội” và “giáo phái” cũng phức tạp. Cuối cùng, việc công nhận tư cách pháp nhân còn vấp phải nhiều khái niệm liên quan đến tính pháp lý của chúng, như mối quan hệ giữa các “thể nhân” và “pháp nhân”. Hai chủ thể quyền lợi này thường được nhà nước bảo hộ về quyền lợi nhưng nhiều khi lại không đi liền với nhau nên vấn đề “thể nhân”, “pháp nhân” tôn giáo không dễ giải quyết.
Những biểu hiện mới trong quan hệ tôn giáo và chính trị 16 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Trong bối cảnh hiện nay, mối quan hệ tôn giáo và chính trị có những biểu hiện mới như sau: Một là, xu thế xây dựng mô hình nhà nước thế tục vẫn là phổ biến và thắng thế trên thế giới. Hơn 200 năm qua, khi xây dựng mô hình nhà nước thế tục, con người thường khai thác triệt để nguyên tắc “giảm thiểu tối đa ảnh hưởng của tôn giáo trong mọi lĩnh vực đời sống xã hội”. Đến nay, nhiều quốc gia, đặc biệt ở những nước tuân theo mô hình “thể chế thế tục trung lập” nổi tiếng như nước Pháp, đã bắt đầu có sự điều chỉnh… Nhiều nước khác, hoặc vì quá coi trọng truyền thống văn hóa và tôn giáo của nước mình (nhất là những nước có “tôn giáo chủ lưu”) nên đã “bỏ quên” các tôn giáo nhóm nhỏ vốn ngày một phát triển trong quốc gia mình. Điều này nhiều khi gây nên không ít xung đột xã hội… Hai là, trong xu thế toàn cầu hóa hiện nay, sự giao lưu, hội nhập giữa các dòng truyền giáo ngày càng phức tạp.
Để hiểu rõ những tác động của nó đối với đời sống tôn giáo, các quốc gia phải có những nghiên cứu cơ bản để có những luận cứ khoa học phục vụ việc hoạch định chính sách tôn giáo và thực hiện luật pháp nhân tôn giáo của mỗi nước. Cả tôn giáo và xã hội phải thích ứng linh hoạt trong việc xác định cách ứng xử để biến những “thách thức” thành “cơ hội” để có thể “hội nhập” một cách chủ động, đảm bảo hài hoà lợi ích quốc gia, cộng đồng và mỗi con người. Ba là, không chỉ những quốc gia đang sa lầy trong xung đột tôn giáo và dân tộc, nhiều quốc gia khác cũng đã và đang chịu áp lực của việc các tôn giáo thế giới đang được phục hồi, thế và lực của các tôn giáo cũng lớn mạnh hơn6. Đã xuất hiện xu thế “giải tục hóa”, các tổ chức tôn giáo thể hiện xu thế đòi luật pháp nhà nước coi họ là những “tôn giáo dân sự”.
Xu thế “giải tục hóa” diễn ra trong điều kiện toàn cầu hóa nên sẽ có tính quốc tế cao hơn. Mô hình nhà nước thế tục và các thể chế chính trị 6 Mặt khác, thuộc tính “đoàn thể áp lực” của mọi tổ chức tôn giáo dường như đã “tái thể hiện”. Có thể chưa phải là những xung đột chính trị lớn đe dọa đến sự tồn tại của nhà nước thế tục, nhưng chắc chắn khi thuộc tính này đã được thể hiện thì nhà nước lại đứng trước những áp lực mới đòi hỏi sự giải quyết tỉnh táo. 17 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Khi tìm hiểu về vấn đề mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị, nhà nước và giáo hội, các nhà nghiên cứu thường “phân loại” các mô hình nhà nước như: mô hình các nước phương Tây (bao gồm cả Bắc Mỹ); những nước có nền kinh tế công nghiệp phát triển trung bình; và những nước nghèo thuộc thế giới thứ ba, đang trên đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa.