Chương 1. Khái quát chung về chuyên giao quyền sử dụng nhãn hiệu Chương 2. Thực trạng pháp luật và thực tiễn thực hiện pháp luật Việt Nam về chuyền giao quyền sử dụng nhãn hiệu Chương 3. Phương hướng và giải pháp hoàn thiện, nâng cao hiệu quả thực hiện pháp luật về chuyển giao quyền sử dụng nhãn hiệu thông qua hợp đồng chuyền giao quyền sử dụng nhãn hiệu tại Việt Nam 10 TONG QUAN VE TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU 1.
Các công trình nghiên cứu khoa học đã được công bố liên quan đến đề tài luận án 1. Luận an, luận văn Luận án tiễn sỹ Luật học của Nguyễn Thanh Tâm (2005) về “Quyển sở hữu công nghiệp dưới góc độ thương mại — những van dé lý luận và thực tiên”, Dai học Luật Hà Nội. Trong luận án, tác giả đã tìm hiểu và phân tích những vấn đề lý luận về quyền sở hữu công nghiệp dưới góc độ thương mại. Theo đó, tác giả đã tìm hiểu và phân tích khái quát về quyền sở hữu công nghiệp, trong đó chú trọng đến việc khái quát sự phát triển của quyền sở hữu công nghiệp, khái niệm quyền sở hữu công nghiệp.
Bên cạnh đó, tác giả cũng nghiên cứu về tính thương mại của quyền sở hữu công nghiệp, những nội dung cơ bản của quyền sở hữu công nghiệp dưới góc độ thương mại. Bên cạnh đó, tác giả đã tìm hiểu và phân tích những nội dung cơ bản của quyền sở hữu công nghiệp dưới góc độ thương mại theo pháp luật hiện hành của Việt Nam. Theo đó, tác giả đã đề cập và phân tích các nội dung: quyền sử dụng và chuyên giao quyền sở hữu công nghiệp theo pháp luật hiện hành của Việt Nam; quyền chống cạnh tranh không lành mạnh và kiểm soát độc quyền liên quan tới quyền sở hữu công nghiệp theo pháp luật Việt Nam hiện hành; quyền được thực thi quyền sở hữu công nghiệp nhằm bảo vệ lợi ích thương mại của chủ thể quyền sở hữu công nghiệp theo pháp luật hiện hành của Việt Nam. Đồng thời, tác giả đưa ra một số định hướng chủ yếu của việc hoàn thiện pháp luật về sở hữu công nghiệp dưới góc độ thương mại và đề xuất một số giải pháp cơ bản hoàn thiện pháp luật về sở hữu công nghiệp dưới góc độ thương mại ở Việt Nam.
Trong Luận án này, có một số luận điểm có liên quan đến phạm vi nghiên cứu của luận án. Cụ thé: + Tại trang 43, tác giả cho rằng, bên cạnh việc sử dụng đối tượng sở hữu công nghiệp trong hoạt động kinh doanh, chủ thể quyền sở hữu công nghiệp còn tiến hành việc chuyên giao quyền sử dụng đối tượng sở hữu công nghiệp thông qua hop II đồng li — xăng (licence) hoặc chuyên giao quyền sở hữu đối tượng sở hữu công nghiệp. + Tại trang 62, tác giả cho rằng mặc dù một số văn bản pháp luật ở nước ta đã quy định việc các bên tham gia doanh nghiệp có thé góp vốn bang giá trị quyền sở hữu công nghiệp nhưng vẫn chưa có văn bản nào hướng dẫn cụ thé việc góp vốn vào doanh nghiệp bằng giá trị quyền sở hữu công nghiệp. + Tại trang 65, tác giả cho răng các văn bản pháp luật của Việt Nam không có sự phân biệt giữa hai loại hoạt động chuyên giao quyền sở hữu đối tượng sở hữu công nghiệp và chuyền giao quyền sử dụng đối tượng sở hữu công nghiệp.
Luận án tiến sỹ Luật học của Vương Thanh Thúy (2011) về “Dấu hiệu mang chức năng trong pháp luật về nhãn hiệu. Quy định của pháp luật và thực tiễn áp dụng tại Hoa Kỳ, Châu Au và Việt Nam”, Đại học Luật Hà Nội. Luận án đã trình bày phần khái quát chung, trong đó tác giả đề cập đến: lịch sử phát triển của nhãn hiệu, các văn bản quy định về nhãn hiệu (bao gồm một số Điều ước quốc tế, pháp luật về nhãn hiệu tại Hoa Kỳ, Châu Âu và Việt Nam), một số vẫn đề cơ bản về nhãn hiệu như vai trò của nhãn hiệu, điều kiện bảo hộ nhãn hiệu và những loại dấu hiệu có thể được bảo hộ bảo hộ nhãn hiệu, giới thiệu về dấu hiệu mang chức năng trong pháp luật về nhãn hiệu; bên cạnh đó, tác giả trình bày vấn đề về dau hiệu mang chức năng theo pháp luật và thực tiễn tại Hoa Kỳ, theo đó, dấu hiệu mang chức năng theo pháp luật về nhãn hiệu Hoa Kỳ có thé được chia thành hai loại là dấu hiệu hữu ích và dấu hiệu thâm mỹ. Mỗi loại dấu hiệu có những đặc trưng riêng, do đó, cách thức áp dụng để xác định chúng cũng không tương tự.
Tác giả đã trình bày cụ thê, chi tiết những cách hiểu, cách áp dụng các tiêu chí để xác định, phân loại dau hiệu nay qua các phán quyết của Tòa án va các quy định thành văn trong pháp luật nhãn hiệu. Ngoài ra, để tìm hiểu sâu hơn về vấn đề, một số quan điểm trái chiều cũng như các ý kiến phản bác của các nhà phân tích và các chuyên gia sở hữu trí tuệ đối với các quy định chính thống về vấn đề cũng đã được tác giả nêu ra và phân tích; Bên cạnh đó, tác giả viết về những vấn đề liên quan đến dấu hiệu mang chức năng trong pháp luật về nhãn hiệu tại Châu Âu. Theo đó, dấu hiệu mang chức năng cũng được nhìn nhận tại Chau Au với vai trò là một công cụ hữu 12 ích góp phần phân định và cân bằng các quyền sở hữu trí tuệ khác nhau cũng như thúc đây một nền cạnh tranh lành mạnh và phát triển. Về phân loại, các dấu hiệu mang chức năng tại khu vực này cũng được chia làm hai loại cơ bản là dấu hiệu hữu ích và dấu hiệu thâm mỹ, tuy nhiên tại Châu Âu điều này không được quy định trực tiếp trong pháp luật về nhãn hiệu như ở Mỹ mà được sử dụng bởi những thuật ngữ khác, vẫn đề mà những quy định liên quan điều chỉnh cũng chính là vẫn đề về dấu hiệu mang chức năng.
Nội dung về dau hiệu mang chức năng tại Châu Au được tác giả thé hiện bao gồm những van đề chính sau: đặc trưng của các loại dấu hiệu mang chức năng, cơ sở hình thành và phát triển của các loại dẫu hiệu này, một số chính sách cơ bản được áp dụng; đồng thời, một số câu hỏi liên quan đến một số tồn tại, chưa được giải quyết hoặc chưa được giải quyết triệt dé tại các tòa án Châu Âu cũng được tác giả nêu và bình luận trong nội dung của chương 3; Bên cạnh đó, tác giả cũng đề cập đến các quy định và những vấn đề thực tiễn của dấu hiệu mang chức năng trong pháp luật về nhãn hiệu tại Việt Nam, trong đó tác giả nhận định trong hệ thống pháp luật về sở hữu trí tuệ Việt Nam chưa có quy định về dấu hiệu mang chức năng: Đặc biệt, tác giả so sánh những điểm khác biệt giữa dấu hiệu mang chức năng trong pháp luật về nhãn hiệu của Hoa Kỳ và Châu Âu, phân tích tổng kết về nội dung của dấu hiệu mang chức năng, đưa ra một số kiến nghị cho Việt Nam. Tóm lại, luận án đã khảo sát khung pháp lý và thực tiễn áp dụng tại Hoa Kỳ và Châu Âu về dấu hiệu mang chức năng, đề xuất kiến nghị về việc quy định dấu hiệu này trong pháp luật sở hữu trí tuệ Việt Nam từ kinh nghiệm được rút ra của Hoa Kỳ, Châu Âu và trên nền tảng kinh tế, xã hội đặc trưng của Việt Nam. Luận án trên có một số phần nội dung quan trọng có liên quan đến phạm vi nghiên cứu của luận án như khái quát về lịch sử phát triển nhãn hiệu (từ trang 21 đến trang 22); hệ thống hóa các văn bản pháp luật quy định về nhãn hiệu bao gồm các điều ước quốc tế, pháp luật về nhãn hiệu của Hoa Kỳ, pháp luật về nhãn hiệu của Liên minh châu Âu và Việt Nam (từ trang 22 đến trang 37); phân tích làm rõ các vai trò của nhãn hiệu (từ trang 37 đến trang 41). Luận án tiễn sỹ Luật học của Phan Ngọc Tâm (2011) về “Bảo hộ nhãn hiệu nổi tiếng - nghiên cứu so sánh giữa pháp luật Liên minh Châu Âu và Việt Nam”, Dai học Luật thành phố Hồ Chí Minh.
13 Luận án giới thiệu bức tranh tổng quát về nhãn hiệu với tư cách là nền tảng lý luận cơ bản của cơ chế pháp lý về bảo hộ nhãn hiệu nổi tiếng như: tổng quan về nhãn hiệu (đưa ra khái niệm, chức năng, đặc điểm của nhãn hiệu.), pháp luật về nhãn hiệu, các nguyên tắc cơ ban của pháp luật về nhãn hiệu, nhãn hiệu nồi tiếng (đưa ra cơ sở lý luận, khái niệm, đặc điểm của nhãn hiệu nỗi tiếng, những thách thức đối với việc bảo hộ nhãn hiệu nổi tiếng trong bối cảnh toàn cầu hóa; Tác giả tập trung trình bay và phân tích khung pháp lý về bảo hộ các nhãn hiệu nỗi tiếng nhìn từ gốc độ quốc tế, khu vực và quốc gia, trong đó tác giả tập trung nghiên cứu hệ thong pháp luật Liên minh Chau Âu và Việt Nam; Bên cạnh đó, tác giả tập trung phân tích, so sánh giữa pháp luật Liên minh Châu Âu và Việt Nam về bảo hộ nhãn hiệu nổi tiếng, phân tích và làm rõ việc áp dụng cũng như vì sao phải áp dụng các quy định đó. Việc so sánh này được thực hiện chủ yếu giữa pháp luật Liên minh Châu Âu và Việt Nam, tuy nhiên, trong một số trường hợp, quy định pháp luật và án lệ của các quốc gia khác ví dụ như Hoa Kỳ được dẫn chiếu nhằm giải thích và làm rõ các vấn đề trình bày và lập luận. Việc so sánh, phân tích được tiễn hành với ba van dé cơ ban: thi nhất là van đề xác định nhãn hiệu nỗi tiếng, thứ hai là các nguyên tắc pháp lý về bảo hộ nhãn hiệu nổi tiếng, /# ba là phạm vi bảo hộ đối với nhãn hiệu nỗi tiếng: Cuối cùng, tác giả tiếp tục những phân tích và đánh giá hoạt động thực tế của bảo hộ nhãn hiệu nỗi tiếng tại Việt Nam, đề xuất những giải pháp hoàn thiện pháp luật Việt Nam về bảo hộ nhãn hiệu nổi tiếng trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập kinh tế thế giới. Những đề xuất này được hình thành là do dựa trên những kết quả phân tích, so sánh giữa hệ thống pháp luật Liên minh Châu Âu và Việt Nam và các nền tảng lý luận cơ bản về nhãn hiệu nổi tiếng và khuôn khổ pháp lý quốc tế về bảo hộ nhãn hiệu nồi tiếng.