Chương 1: Khái quát về biện pháp hủy bỏ hợp đồng trước thời hạn thực hiện nghĩa vụ theo Công ước Viên năm 1980. Chương 2: Căn cứ áp dụng biện pháp hủy bỏ hợp đồng trước thời hạn thực hiện nghĩa vụ theo Công ước Viên năm 1980 – kinh nghiệm cho Việt Nam. Chương 3: Nghĩa vụ thông báo và hệ quả pháp lý của biện pháp hủy bỏ hợp đồng trước thời hạn thực hiện nghĩa vụ theo Công ước Viên năm 1980 – kinh nghiệm cho Việt Nam. 7 CHƢƠNG 1: KHÁI QUÁT VỀ BIỆN PHÁP HỦY BỎ HỢP ĐỒNG TRƢỚC THỜI HẠN THỰC HIỆN NGHĨA VỤ THEO CÔNG ƢỚC VIÊN NĂM 1980 1.
Khái quát về vi phạm dự đoán trƣớc và biện pháp hủy bỏ hợp đồng trƣớc thời hạn thực hiện nghĩa vụ theo Công ƣớc Viên năm 1980 Vi phạm dự đoán trước (anticipatory breach) là một khái niệm gây nhiều tranh cãi trong giới học thuật bởi những vấn đề vượt ra ngoài các nguyên tắc của pháp luật truyền thống. Các quan điểm khác nhau về khái niệm “vi phạm dự đoán trước” và các đặc điểm của loại vi phạm này sẽ được phân tích dưới đây.1 Khái niệm vi phạm dự đoán trước Theo từ điển Black’s Law, vi phạm là “vi phạm các nghĩa vụ hợp đồng bằng việc không thực hiện lời hứa của chính mình, từ chối thực hiện hoặc ngăn cản việc 1 thực hiện của bên kia”. Theo Từ điển Luật học, vi phạm hợp đồng có thể hiểu là “hành vi không thực hiện hoặc thực hiện không đúng những nghĩa vụ phát sinh từ 2 hợp đồng”. Như vậy, vi phạm hợp đồng có thể được hiểu là việc không tuân theo hoặc làm trái với các nghĩa vụ mà các bên đã thỏa thuận với nhau.
Tác giả Treitel cho rằng “vi phạm hợp đồng xảy ra khi một bên không hoặc từ chối thực hiện những gì anh ta có nghĩa vụ thực hiện theo hợp đồng mà không có lý do hợp pháp 3 hoặc thực hiện không đúng hoặc không có khả năng thực hiện”. Tác giả Phạm Duy Nghĩa cho rằng “vi phạm hợp đồng là hành vi của một bên không thực hiện hoặc 4 không thực hiện đúng nghĩa vụ theo các điều kiện hợp đồng”. Có thể nhận thấy, các định nghĩa về vi phạm hợp đồng có đặc điểm chung là hành vi này phải xuất hiện trên thực tế và xảy ra khi đến thời hạn bên có nghĩa vụ phải thực hiện. Cụ thể, nếu đến thời hạn ấn định cho việc thực hiện hợp đồng mà bên có nghĩa vụ không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ thì đây được xem là một “vi phạm hợp đồng thực tế” (actual breach of contract).
Việc xác định hành vi vi phạm sẽ dễ dàng do hành vi vi phạm bộc lộ rõ trên thực tế. Trong trường hợp chưa đến thời hạn thực hiện hợp đồng nhưng một bên có đủ căn cứ để chứng minh bên kia sẽ không thực hiện hợp đồng khi đến hạn hoặc có những hành vi làm 1 Bryan A.Garner (2009), Black’s Law Dictionary, 9th ed., West Pub, tr. 2 Viện khoa học pháp lý – Bộ Tư pháp (2006), Từ điển luật học, Nxb. Tư pháp và Nxb.
Từ điển Bách khoa, Hà Nội, tr. 3 Fritz Enderlein & Dietrich Maskow (1992), International Sales Law: United Nations Convention on Contracts for the International Sale of Goods, Oceana Publications, tr.389, nguồn: https://iicl.edu/cisg/bibliography/international-sales-law-united-nations-convention-contracts- international-sale, truy cập lần cuối 07/6/2021. 4 Phạm Duy Nghĩa (2011), Giáo trình Luật kinh tế, Nxb Công an nhân dân, tr. 8 cho bên này mất niềm tin về khả năng thực hiện hợp đồng và kết luận rằng sẽ có một sự vi phạm hợp đồng trong tương lai liệu có được xem là một hành vi vi phạm hợp đồng? Theo lý thuyết vi phạm hợp đồng truyền thống, sự vi phạm hợp đồng chưa xảy ra trên thực tế nên khó có thể xác định đây là một hành vi vi phạm hợp đồng, nhưng nếu buộc phải chờ đến khi có vi phạm thực tế xảy ra thì bên bị vi phạm không thể áp dụng các biện pháp khắc phục ngay và thiệt hại có thể sẽ lớn hơn rất nhiều, thậm chí là không thể khắc phục được.
Vì vậy, học thuyết vi phạm dự đoán trước (anticipatory doctrine) được phát triển như một ngoại lệ của nguyên tắc này và đặt ra khái niệm “vi phạm dự đoán trước” hay “vi phạm dự kiến” (anticipatory breach). Đây là vấn đề vượt ra ngoài lý thuyết truyền thống về vi phạm hợp đồng, là căn cứ để cho phép một bên có thể hủy bỏ hợp đồng và có thể yêu cầu bồi thường 5 thiệt hại nếu có. Khái niệm “anticipatory breach” (tạm dịch: vi phạm dự đoán trước, vi phạm trước thời hạn) được nhiều học giả đưa ra định nghĩa. Theo từ điển Black’s Law, “vi phạm dự đoán trước là hành vi vi phạm hợp đồng gây ra bởi sự từ chối thực hiện dự 6 đoán trước của một bên khi việc thực hiện đến hạn”.
Từ điển Luật Oxford định nghĩa vi phạm hợp đồng là “việc một bên trong hợp đồng không thực hiện nghĩa vụ của mình theo hợp đồng đó hoặc dấu hiệu cho thấy họ không có ý định làm như vậy. Một dấu hiệu cho thấy hợp đồng sẽ bị vi phạm trong tương lai được gọi là sự từ chối hoặc vi phạm dự đoán trước và có thể được thể hiện bằng lời nói hoặc ngụ ý từ 7 hành vi”. Theo đó, từ điển Luật Oxford định nghĩa vi phạm hợp đồng bao gồm cả vi phạm thực tế và vi phạm dự đoán trước. Theo tác giả Treitel, vi phạm dự đoán trước được cho là xảy ra trước khi đến thời hạn thực hiện, một bên từ bỏ hợp đồng 8 hoặc không cho phép mình thực hiện hợp đồng.
Tác giả David Kelly cho rằng vi phạm hợp đồng dự đoán trước xảy ra khi một bên, trước thời hạn thực hiện hợp 9 đồng, tuyên bố rằng họ sẽ không thực hiện nghĩa vụ hợp đồng. Tác giả Marnah Stuff cũng đưa ra định nghĩa tương tự rằng một vi phạm hợp đồng dự đoán trước 5 Dương Anh Sơn, Cơ sở lý luận và thực tiễn của việc điều chỉnh bằng pháp luật đối với vi phạm hợp đồng khi chưa đến thời hạn thực hiện nghĩa vụ, Tạp chí Nhà nước – Pháp luật tháng 04/2006, Viện Nhà nước và Pháp luật, tr.Garner, tlđd (1), tr. Martin (2003), A Dictionary of Law (fifth edition), Oxford University Press, tr. 8 Dẫn theo Treitel, Edwin Peel (2015), The Law of Contract (fourteenth edition), Thomson Reuters (Professional) UK Limited Pub and Sweet & Maxwell Pub, tr.
9 David Kelly (2002), Business Law, Cavendish Publishing, UK. 9 xảy ra khi một bên thông báo rằng bên đó không có ý định thực hiện các điều khoản 10 của hợp đồng. Khái niệm này lần đầu tiên được quy định chặt chẽ về mặt nguyên tắc pháp lý 11 trong Hochster v De La Tour (1853). Trên cơ sở vụ kiện, Thẩm phán Lord Campbell đã khái quát và phát triển học thuyết vi phạm dự đoán trước với nhiều vấn đề gây tranh cãi trong giới học thuật một thời gian dài.
Có thể khái quát học thuyết như sau: khi một hợp đồng được giao kết cho nghĩa vụ trong tương lai sẽ tạo thành mối quan hệ về quyền và nghĩa vụ giữa các bên. Các bên đều có trách nhiệm phải bảo đảm sẵn sàng và đầy đủ khả năng để thực hiện nghĩa vụ theo hợp đồng. Trong khoảng thời gian từ lúc giao kết hợp đồng đến thời hạn thực hiện hợp đồng, các bên ngụ ý cam kết rằng không bên nào sẽ làm tổn hại đến việc thực hiện các nghĩa vụ đó. Nếu một cam kết ngụ ý như vậy bị vi phạm, bên bị vi phạm có quyền tuyên bố hủy bỏ hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại ngay lập tức.
Học thuyết vi phạm dự đoán trước được phát triển và đặt ra hai vấn đề pháp lý: (i) hành vi vi phạm hợp đồng có thể xảy ra trước thời hạn ấn định để thực hiện nghĩa vụ hay không? và (ii) biện pháp khắc phục nào được áp dụng khi xảy ra hành vi vi phạm dự đoán trước? Thứ nhất, học thuyết vi phạm dự đoán trước đặt ra trách nhiệm các bên trong hợp đồng phải tôn trọng cam kết về việc thực hiện nghĩa vụ của mình. Trên cơ sở lý 12 13 thuyết về “lời hứa ngụ ý” xuất hiện trong Elderton v Emmens , Thẩm phán Lord Campbell trong vụ kiện của Hochster đã phát triển lý thuyết về lời hứa ngụ ý thành 14 một học thuyết chung có thể áp dụng cho mọi loại hợp đồng. Ông cho rằng “khi một hợp đồng được giao kết để thực hiện một hành động vào một ngày trong tương 10 Marnah Stuff (1997), Essential Contract Law (second edition), Cavendish Pub, tr. 11 Hochster v De La Tour (1853) 2 E&B 678, nguồn https://www.org/ew/cases/EWHC/QB/1853/J72.html, truy cập lần cuối 05/3/2021.
Nội dung vụ kiện có thể tóm tắt như sau: De La Tour đã ký kết một thỏa thuận để thuê ông Hochster để làm hướng dẫn viên du lịch và đi cùng họ ở châu Âu vào ngày 01 tháng 6 năm 1852. Vào ngày 11 tháng 5 năm 1852, De La Tour đã viết thư cho Hochster thông báo rằng họ đã thay đổi quyết định và từ chối các dịch vụ của ông. Vào ngày 22 tháng 5 năm 1852, Hochster đã khởi kiện lên Tòa án với lí do là việc hủy hợp đồng của De La Tour là vi phạm hợp đồng và yêu cầu bồi thường thiệt hại. De La Tour lập luận rằng Hochster vẫn có nghĩa vụ phải sẵn sàng thực hiện nghĩa vụ khi đến thời hạn, và không thể khởi kiện mình trước ngày hợp đồng bắt đầu (ngày 01 tháng 6 năm 1852).
12 Lý thuyết này xuất hiện ban đầu trong Elderton v Emmen liên quan đến hợp đồng dịch vụ cá nhân, gợi ý rằng một hợp đồng bao gồm các giao ước chung bao gồm một lời hứa ngụ ý rằng không bên nào sẽ từ chối nghĩa vụ của mình. Xem thêm: Reza Beheshti (2018), Anticipatory breach of contract and the necessity of adequate assurance under English law and Uniform Commercial Code, Lloyd's Maritime and Commercial Law Quarterly, 2018(Part 2), tr. 14 Reza Beheshti, tlđd (14), tr. 10 lai, có một mối quan hệ được xác lập giữa các bên trong thời gian chờ đợi bởi hợp đồng và họ ngụ ý hứa rằng trong thời gian chờ đợi sẽ không làm bất kỳ điều gì làm 15 tổn hại đến việc thực hiện nghĩa vụ theo hợp đồng trong tương lai”.
Hơn nữa, một hợp đồng cho nghĩa vụ trong tương lai tạo thành một cam kết rằng, trong khi chờ đợi, các bên phải bảo đảm khả năng thực hiện nghĩa vụ của mình và không bên nào từ chối hoặc thoái thác việc thực hiện các nghĩa vụ đó trước thời hạn.