CHƯƠNG 1 NHỮNG YẾU TỐ TÁC ĐỘNG ĐẾN QUÁ TRÌNH XÂY DỰNG ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH QUẢNG NAM 1. Điều kiện tự nhiên Quảng Nam là tỉnh thuộc vùng đồng bằng duyên hải Nam Trung bộ, nằm ở trung độ của đất nước. Phía Bắc giáp tỉnh Thừa Thiên Huế và thành phố Đà Nẵng; phía Nam giáp tỉnh Quảng Ngãi và Kom Tum; phía Tây giáp tỉnh Sê Kông (nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào); phía Đông giáp Biển Đông. Quảng Nam có 15 huyện, 01 thị xã và 02 thành phố (trong đó có 9 huyện miền núi, riêng hai huyện Nam Giang và Tây Giang có đến 14 xã, với 157,42 km đường biên giới giáp với nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào).
Tổng diện tích tự nhiên toàn tỉnh là “10.574 km2, trong đó, khu vực miền núi có diện tích là 7. Dân số toàn tỉnh 1.812 người, trong đó đồng bào các dân tộc thiểu số có 139.060 người, chiếm 9,3% dân số toàn tỉnh” [70, tr. Vùng núi Quảng Nam chiếm ¾ diện tích tự nhiên, với địa hình khá phức tạp, độ chia cắt mạnh, trong đó địa hình núi cao chủ yếu phân bố ở phía tây, tây bắc và tây nam của tỉnh với nhiều núi cao chạy nối tiếp theo hướng tây bắc - đông nam, “độ cao trung bình từ 500 - 1000m, nằm trong hệ thống dãy Trường Sơn, cao nhất là đỉnh Ngọc Linh, thuộc xã Trà Linh, huyện Nam Trà My là 2. 10]; “đỉnh La Êê thuộc xã La Êê, huyện Nam Giang có độ cao 1.
9]; “đỉnh Pôl Tăm Heo (Ngok Lum Heo), thuộc huyện Phước Sơn 2. 9]… Địa hình núi cao có hướng dốc từ tây sang đông và từ bắc xuống nam. Vùng núi là địa bàn nối liền Quảng Nam với Tây Nguyên (giáp với tỉnh Kon Tum), nối với nước bạn Lào, và vùng núi Thừa Thiên - Huế, Quảng Ngãi. Cùng với “thế núi”, vùng đất Quảng Nam còn có “hình sông” rất đặc trưng, các con sông trên địa bàn tỉnh Quảng Nam đều bắt nguồn từ vùng rừng núi cao phía tây trên dãy Trường Sơn.
Do địa bàn vùng núi và biển gần nhau, nên hầu hết các con sông đều ngắn, độ dốc lớn, có nhiều thác ghềnh, lòng sông tương đối hẹp và quanh co uốn khúc, như: Sông Pring bắt nguồn từ vùng núi ở biên giới Việt Nam -Lào chảy qua các xã: Đắc Pre, Đắc Pring và Cha Vàl (thuộc huyện Nam Giang) rồi đổ vào sông Cái. Sông Đhol (Sông Thanh) có chiều dài hơn 90 km, bắt nguồn từ dãy núi phía tây thuộc xã Đắc Pring chảy qua địa bàn xã Đắc Pring, Tà Bhing đổ vào sông Cái. Sông Cái, đoạn sông nối tiếp giữa sông Nước Mỹ ở huyện Phước Sơn chảy qua xã Cà Dy và thị trấn Thạnh Mỹ đến Đầu Gò gặp sông Vu Gia. Sông Bung có chiều dài trên 90 km, bắt 9 nguồn từ dãy núi La Êê, Zuôih, chảy về Ra Ràng gặp sông A Vương (nguồn từ huyện Đông Giang và Tây Giang chảy qua), chảy về hướng đông đến Đầu Gò gặp sông Cái (thuộc huyện Nam Giang).
Sông Đhăc My bắt nguồn từ dãy núi Ngọc Linh, dài 56 km, là con sông lớn có nhiều thác ghềnh, trước khi đổ về đồng bằng sông Đhăc My thu tất cả các nguồn nước của các con sông, con suối khác ở vùng cao Phước Sơn. Sông A Vương bắt nguồn từ biên giới Việt - Lào chảy qua huyện Tây Giang; thị trấn Prao và các xã Za Hung, ARooi, Ma Cooih (thuộc huyện Đông Giang) và đổ vào sông Bung (huyện Nam Giang). Với mạng lưới sông ngòi khá dày đặc, nước chảy xiết và nhiều thác ghềnh, mặc dù không thuận tiện cho giao thông đường thủy, nhưng trong kháng chiến nó lại rất phù hợp cho ta trong việc lợi dụng địa hình hiểm trở để hoạt động cách mạng. Ngày nay, các con sông này được quy hoạch đã và đang xây dựng các công trình thủy điện, thủy lợi phục vụ sản xuất công nghiệp - nông nghiệp và phục vụ đời sống nhân dân.
Chỉ có 2 con sông Bung và sông Cái đi qua địa bàn huyện Nam Giang nối với sông Vu Gia qua Đại Lộc, xuôi về Đà Nẵng, Hội An rất thuận lợi cho việc giao lưu đi lại, chuyên chở hàng hoá từ miền xuôi lên miền ngược và ngược lại. Hệ thống giao thông trên địa bàn các huyện miền núi Quảng Nam chủ yếu là đường bộ, gồm các tuyến đường chính: Quốc lộ 14B (trước đây là đường 14), km32+126, chạy từ thành phố Đà Nẵng qua Điện Bàn, Đại Lộc nối với đường Trường Sơn tại thị trấn Thạnh Mỹ, huyện Nam Giang, km73+971 có chiều dài hơn 41km (nay là ngã ba điểm nối đường Hồ Chí Minh từ thị trấn Prao (Đông Giang) - Thạnh Mỹ, từ Thạnh Mỹ - Bến Giằng (huyện Nam Giang) - Khâm Đức và từ Đà Nẵng - Thạnh Mỹ). Quốc lộ 14D (trước đây là đường 13), km0+00 - điểm đầu nối đường Hồ Chí Minh tại phà Bến Giằng, xã Cà Dy, huyện Nam Giang đến km74+387, xã LaDê, huyện Nam Giang giáp huyện Đắc Chưng, tỉnh Sê Kông (Lào) với chiều dài hơn 75km. Quốc lộ 14E (trước đây là đường 16), km0+00 xã Bình Minh, huyện Thăng Bình, nối với Quốc lộc 1A từ ngã ba Cây Cóc, qua huyện Hiệp Đức, điểm cuối km89+432, xã Phước Xuân, huyện Phước Sơn, nối với đường Trường Sơn (nay là đường Hồ Chí Minh đoạn Thạnh Mỹ - Khâm Đức và Khâm Đức - Kon Tum), với tổng chiều dài 89km.
Quốc lộ 14G (trước đây là ĐT 612), từ km25 ranh giới giữa tỉnh Quảng Nam và thành phố Đà Nẵng qua huyện Đông Giang tại km65, thị trấn Prao, huyện Đông Giang nối với đường Hồ Chí Minh, có chiều dài gần 40km. 10 Đặc biệt, tuyến đường đường Hồ Chí Minh (trước đây là đường 14, do Pháp xây dựng chạy dọc theo chân phía Đông của dãy Trường Sơn trên lãnh thổ Việt Nam, có tổng chiều dài là 1.380km và đi qua các tỉnh: Từ Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Kon Tum, Pleiku, Buôn Ma Thuột và Bình Phước) chạy qua các huyện Tây Giang, Đông Giang, Nam Giang, Phước Sơn, với điểm đầu giáp với huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế và điểm cuối giáp với tỉnh Kon Tum, có tổng chiều dài hơn 190km. Với vị trí chiến lược quan trọng trên tuyến hành lang Nam - Bắc, Đông - Tây, là cửa ngõ lên Tây Nguyên (qua tỉnh Kon Tum) tiến xuống Đông Nam bộ, là địa phương có cửa khẩu giao thương quốc tế nối liền với Hạ Lào, Đông Bắc Cam-pu-chia qua cửa khẩu Đăk Tà Ọc (huyện Nam Giang). Hiện nay, miền núi Quảng Nam được Tỉnh ủy quan tâm đầu tư phát triển kinh tế - xã hội, quốc phòng - an ninh, trong đó có việc xây dựng, nâng cấp và tu bổ tuyến đường Hồ Chí Minh.
Địa bàn các huyện miền núi Quảng Nam khí hậu ẩm nhiệt đới gió mùa thuộc khu vực Đông Trường Sơn, thời tiết khá khắc nghiệt và chịu ảnh hưởng của gió tây nam (gió Lào) và gió mùa đông bắc, nhiệt độ cao nhất có lúc lên đến 40-410. Về thổ nhưỡng trên địa bàn các huyện miền núi Quảng Nam rất đa dạng với những loại đất khác nhau: “Đất đỏ vàng đỏ trên đá sét và biến chất (FS); đất đỏ vàng trên đá Mac ma (Fa) axít; đất vàng nhạt trên đá cát; đất phù sa bồi tụ (p); đất phù sa suối; đất dốc tụ; đất đen trên do phù sa bồi tụ; đất đen cac- bon- nac; đất màu đỏ trên đá vôi; đất xám trên Mác-ma-axít và đá sét; đất màu vàng đỏ trên đá gra nít; đất màu vàng trên đá sa thạch; đất màu đỏ vàng phát triển trên đá sét và biến chất; đất màu tím trên sản phẩm sa thạch tím; đất cồn cát trắng vàng và đất xói mòn trên đá. Đất đỏ vàng trên đá sét và biến chất, đất vàng đỏ trên Mác-ma-axít và đất vàng nhạt trên đá cát chiếm 90% diện tích tự nhiên toàn huyện. Đến nay trên diện tích của 3 loại đất này còn được phủ bồi thảm rừng tự nhiên, đặc biệt ở vùng đất vàng đỏ trên Mác-ma-axít là rừng nguyên thuỷ; 13 loại đất còn lại tuy chỉ chiếm 10% diện tích tự nhiên nhưng không kém phần quan trọng trong sản xuất nông nghiệp” [42, tr.
Miền núi Quảng Nam có nhiều khoáng sản qúy, như: Vàng Sa khoáng được phân bố ở các huyện huyện Nam Giang, Đông Giang, nhiều nhất ở huyện Phước Sơn; đá vôi ở Nam Giang, Đông Giang, Phước Sơn; đá garanit có nhiều ở Phước Sơn. Nằm trên dãy Trường Sơn, các huyện miền núi Quảng Nam có thảm thực vật khá đa dạng và phong phú, chủ yếu là rừng nguyên sinh, hỗn hợp nhiều loại cây quý như: kiền kiền, sưa, lim, gõ, chò chỉ, dỗi, trắc. Ở vùng thấp có nhiều loại cây dược liệu quý, như: trầm hương, ươi, sa nhân, thạch xương bồ, thiên niên kiện, hà thủ ô. và đặc sản nổi tiếng cây loong boong.
Cùng với nhiều loài cây gỗ tạp, lồ ô, tre, nứa bạt ngàn là 11 nguồn nguyên liệu đan lát các mặt hàng phục vụ nhu cầu đời sống của nhân dân. Đồng thời, rừng cũng là môi trường sống của các loại động vật quý hiếm như: hổ, gấu, khỉ, nai, mang (hoẵng), lợn rừng và nhiều loại chim muông, thú khác. Các loại chim có màu sắc rất đẹp như vàng oanh, vẹt, công, trĩ, mỏ kiến và các loại bò sát như rắn, trăn, tắc kè, rùa, kỳ đà. Trong những năm kháng chiến, nhất là kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, quân và dân ta đã khai thác tài nguyên thiên nhiên, những lợi thế của núi rừng để làm nhà ở, doanh trại, cơ quan, căn cứ địa cách mạng của Khu ủy, Tỉnh ủy và các huyện, nơi cất giấu lương thực, thuốc men, vũ khí, đạn dược.
Tài nguyên thiên nhiên phong phú là nguồn cung cấp lương thực, thực phẩm, dược liệu, nhất là một số loại thuốc nam phục vụ sơ cứu ban đầu cho nhân dân, đặc biệt là cán bộ, chiến sĩ không may bị thương. Trong một lần vượt ngục Đăk Glei đầu năm 1942, sau 27 ngày vượt núi, băng rừng từ nhà ngục Đăk Glei (Kon Tum) theo đường 14 về đến làng Rô, huyện Nam Giang, nhà thơ Tố Hữu và đồng chí Huỳnh Ngọc Huệ đã vượt qua chỉ với “Đọt lau, rau má vả xanh/ Đói lòng, hát khúc quân hành vẫn vui”. Với địa bàn rừng núi rộng lớn, miền núi Quảng Nam còn là nơi để xây dựng căn cứ kháng chiến, nơi tập kết xây dựng lực lượng vũ trang, xây dựng nhà xưởng để chế tạo vũ khí, đồng thời tiến hành trồng trọt, chăn nuôi, tự cung tự cấp cho cuộc kháng chiến lâu dài.