Luận án tiến sĩ dòng báo chính trị với đời sống chính trị việt nam giai đoạn 1925 1945 luận án ts báo chí và truyền thông 62 32 01 01

Phân tích luận án tiến sĩ về báo chính trị và ảnh hưởng đến đời sống chính trị Việt Nam giai đoạn 1925-1945 trong lĩnh vực báo chí truyền thông.

Chuyên ngành

Báo chí học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2016

228
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

MỞ ĐẦU

0.1. Lý do chọn đề tài

0.2. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu

0.3. Đối tƣợng và phạm vi nghiên cứu

0.4. Phƣơng pháp nghiên cứu

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU

1.1. Tình hình nghiên cứu trong nƣớc

1.2. Nhóm các công trình về lịch sử báo chí

1.3. Về mối quan hệ báo chí và đời sống chính trị

1.4. Tình hình nghiên cứu ở nƣớc ngoài

1.5. Về báo chí và đời sống chính trị ở Việt Nam đầu thế kỷ XX đến năm 1945

1.6. Về lý thuyết truyền thông chính trị

1.7. Những thành tựu đã đạt được và những vấn đề cần giải quyết

2. CHƯƠNG 2: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ MỐI QUAN HỆ BÁO CHÍ VÀ ĐỜI SỐNG CHÍNH TRỊ

2.1. Khái niệm dòng báo chính trị, đời sống chính trị

2.2. Khái niệm dòng báo chính trị

2.3. Khái niệm đời sống chính trị

2.4. Các lý thuyết về mối quan hệ báo chí và đời sống chính trị

2.5. Tiểu kết chương 2

3. CHƯƠNG 3: SỰ HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN DÒNG BÁO CHÍNH TRỊ TRONG ĐỜI SỐNG CHÍNH TRỊ VIỆT NAM (1925-1945)

3.1. Cơ sở hình thành dòng báo chính trị ở Việt Nam. Cơ sở chính trị-xã hội

3.2. Các giai đoạn phát triển của dòng báo chính trị ở Việt Nam

3.2.1. Giai đoạn trước năm 1925

3.2.2. Giai đoạn 1925 đến 1936

3.2.3. Giai đoạn 1936 đến 1939

3.2.4. Giai đoạn 1939 đến Cách mạng tháng Tám 1945

3.3. Các khuynh hướng của dòng báo chính trị

3.3.1. Báo chí theo khuynh hướng mác xít

3.3.2. Báo chí theo khuynh hướng dân tộc cách mạng và đối lập chính quyền

3.3.3. Báo chí theo khuynh hướng thân chính quyền và chủ nghĩa quốc gia cải lương

3.3.4. Báo chí theo khuynh hướng Trotskyist

3.4. Lực lượng làm báo chính trị

3.4.1. Các nhà Nho cấp tiến

3.4.2. Giới trí thức Tây học

3.4.3. Các nhà báo cách mạng

3.5. Tiểu kết chương 3

4. CHƯƠNG 4: NỘI DUNG VÀ NGHỆ THUẬT DÒNG BÁO CHÍNH TRỊ Ở VIỆT NAM (1925-1945)

4.1. Nội dung dòng báo chính trị ở Việt Nam (1925-1945). Thể hiện thái độ chính trị

4.2. Phản ánh các phong trào yêu nước và cách mạng

4.3. Đấu tranh tư tưởng và lý luận

4.4. Cổ động, tổ chức quần chúng tranh đấu

4.5. Nghệ thuật làm báo chính trị 1925-1945. Hoạt động tổ chức tòa soạn. Tổ chức trang báo và thể hiện chuyên mục

4.6. Tổ chức “nhóm báo”

4.7. Phong cách báo chí chính trị

4.8. Tiểu kết chương 4

5. CHƯƠNG 5: VAI TRÒ CỦA DÒNG BÁO CHÍNH TRỊ VỚI ĐỜI SỐNG CHÍNH TRỊ VIỆT NAM (1925-1945) VÀ MỘT SỐ BÀI HỌC

5.1. Vai trò của dòng báo chính trị với đời sống chính trị Việt Nam (1925-1945)

5.2. Vũ khí tư tưởng của các đảng phái và phong trào chính trị

5.3. Nâng cao lòng yêu nước và nhận thức chính trị của quần chúng

5.4. Làm rung chuyển chính quyền thuộc địa

5.5. Một số bài học

5.6. Báo chí - một thành công lớn của Đảng Cộng sản Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám 1945

5.7. Dòng báo chính trị-lực lượng chủ lực của chủ nghĩa dân tộc

5.8. Vấn đề lãnh đạo và quản lý báo chí

5.9. Xây dựng đội ngũ làm báo chính trị

5.10. Kinh nghiệm về nghệ thuật làm báo chí chính trị

5.11. Tiểu kết chương 5

DANH MỤC CÔNG TRÌNH KHOA HỌC CỦA TÁC GIẢ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Giới thiệu tổng quan về dòng báo chính trị và đời sống chính trị Việt Nam 1925 1945

Giai đoạn 1925-1945 là thời kỳ đặc biệt quan trọng trong lịch sử Việt Nam với sự hình thành và phát triển mạnh mẽ của dòng báo chính trị. Báo chí không chỉ là công cụ thông tin mà còn là vũ khí sắc bén trong cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc và quyền lực chính trị. Sự ra đời của báo Thanh Niên năm 1925 do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập đánh dấu bước ngoặt trong lịch sử báo chí cách mạng Việt Nam. Trong bối cảnh xã hội phức tạp với nhiều mâu thuẫn dân tộc, giai cấp và các khuynh hướng chính trị đa dạng, báo chí đã trở thành diễn đàn lý luận, tư tưởng và công cụ tuyên truyền quan trọng. Đời sống chính trị Việt Nam giai đoạn 1925-1945 đan xen nhiều thách thức, trong đó báo chí chính trị giữ vai trò trung tâm trong việc phản ánh và tác động đến các phong trào cách mạng, các đảng phái và quần chúng nhân dân. Nghiên cứu về dòng báo chính trị trong giai đoạn này giúp hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa báo chí và chính trị, cũng như những bài học kinh nghiệm quý báu cho báo chí hiện đại.

1.1. Lịch sử hình thành dòng báo chính trị Việt Nam 1925 1945

Báo chí chính trị không chỉ phản ánh các phong trào yêu nước mà còn góp phần tổ chức, củng cố và phát triển các phong trào chính trị. Dòng báo chính trị trở thành lực lượng chủ lực trong cuộc đấu tranh giành độc lập, đồng thời là diễn đàn ngôn luận của nhân dân.

1.2. Vai trò của báo chí cách mạng Việt Nam trong đời sống chính trị giai đoạn 1925 1945

Báo chí cách mạng Việt Nam, dù xuất bản bí mật và trong điều kiện khó khăn, đã trở thành công cụ tuyên truyền, vận động và tổ chức quần chúng hiệu quả. Báo chí đã nâng cao nhận thức chính trị, lòng yêu nước và làm rung chuyển chính quyền thực dân. Vai trò của báo chí được thể hiện rõ qua các tờ báo như Thanh Niên, Cứu Quốc, Giải Phóng, góp phần quan trọng vào thành công của Cách mạng tháng Tám 1945.

II. Phân tích các thách thức và vấn đề trong dòng báo chính trị Việt Nam 1925 1945

Giai đoạn 1925-1945, dòng báo chính trị Việt Nam đối mặt với nhiều thách thức lớn. Báo chí phải hoạt động trong điều kiện kiểm duyệt nghiêm ngặt của chính quyền thực dân, sự đàn áp và thiếu thốn về kỹ thuật, tài chính. Bên cạnh đó, sự đa dạng về khuynh hướng chính trị tạo nên sự phân hóa sâu sắc trong dòng báo chính trị, dẫn đến cạnh tranh và xung đột gay gắt giữa các tờ báo. Việc duy trì lập trường chính trị vững vàng và đảm bảo tính trung thực trong thông tin cũng là vấn đề nan giải. Tuy nhiên, chính những khó khăn này đã thúc đẩy báo chí cách mạng phát triển linh hoạt, sáng tạo và trở thành lực lượng không thể thiếu trong đời sống chính trị Việt Nam.

2.1. Thách thức kiểm duyệt và đàn áp báo chí cách mạng Việt Nam

Chính quyền thực dân Pháp áp dụng chính sách kiểm duyệt nghiêm ngặt, cấm đoán các tờ báo có nội dung phản kháng hoặc cách mạng. Nhiều nhà báo bị bắt giữ, tờ báo bị đình bản. Báo chí cách mạng phải hoạt động bí mật, sử dụng kỹ thuật in ấn thô sơ, phát hành ngầm. Dù vậy, báo chí cách mạng vẫn duy trì được sự lan tỏa và ảnh hưởng sâu rộng trong quần chúng.

2.2. Sự phân hóa khuynh hướng chính trị trong dòng báo chính trị Việt Nam

Dòng báo chính trị Việt Nam giai đoạn này đa dạng với các khuynh hướng mác xít, dân tộc cách mạng, thân chính quyền và Trotskyist. Mỗi khuynh hướng có tờ báo riêng, lập trường và chiến lược tuyên truyền khác nhau. Sự đa dạng này tạo nên sự cạnh tranh và xung đột nội bộ, nhưng cũng phản ánh sự phong phú của đời sống chính trị và báo chí Việt Nam.

III. Phương pháp và giải pháp phát triển dòng báo chính trị Việt Nam 1925 1945 hiệu quả

Để vượt qua các thách thức, dòng báo chính trị Việt Nam đã áp dụng nhiều phương pháp và giải pháp sáng tạo. Báo chí cách mạng tận dụng sự linh hoạt trong tổ chức tòa soạn, phát hành bí mật và vận động quần chúng. Việc kết hợp giữa báo chí hợp pháp và báo chí bí mật tạo nên sức mạnh tổng hợp. Đồng thời, báo chí chú trọng nội dung tuyên truyền chính trị sâu sắc, phản ánh trung thực đời sống xã hội và tổ chức phong trào quần chúng. Các nhà báo cách mạng cũng được đào tạo bài bản, có lập trường chính trị vững vàng và nghệ thuật làm báo tinh tế.

3.1. Tổ chức và vận hành linh hoạt của dòng báo chính trị cách mạng

Báo chí cách mạng tổ chức tòa soạn linh hoạt, nhiều nhà lãnh đạo kiêm nhiệm tổng biên tập, phát hành bí mật qua các mạng lưới quần chúng. Sự phối hợp giữa báo chí hợp pháp và bí mật giúp duy trì sự tồn tại và phát triển của dòng báo chính trị trong điều kiện khắc nghiệt.

3.2. Nội dung tuyên truyền và nghệ thuật làm báo chính trị hiệu quả

Nội dung báo chí tập trung tuyên truyền chính trị, cổ động quần chúng, phản ánh các phong trào yêu nước và cách mạng. Nghệ thuật làm báo chú trọng tính chân thực, tính thời sự và sự gần gũi với quần chúng. Báo chí không chỉ truyền tải thông tin mà còn tổ chức và vận động phong trào cách mạng.

IV. Ứng dụng thực tiễn và kết quả nghiên cứu về dòng báo chính trị Việt Nam 1925 1945

Nghiên cứu dòng báo chính trị Việt Nam giai đoạn 1925-1945 cho thấy báo chí đã đóng vai trò then chốt trong đời sống chính trị. Báo chí là vũ khí tư tưởng của các đảng phái, nâng cao nhận thức chính trị và lòng yêu nước của quần chúng, đồng thời làm rung chuyển chính quyền thực dân. Các tờ báo cách mạng như Thanh Niên, Cứu Quốc đã góp phần quan trọng vào thành công của Cách mạng tháng Tám. Nghiên cứu cũng chỉ ra những bài học quý giá về mối quan hệ giữa báo chí và chính trị, nghệ thuật làm báo và tổ chức lực lượng làm báo chính trị, có giá trị tham khảo cho báo chí hiện đại.

4.1. Vai trò của báo chí chính trị trong phong trào cách mạng Việt Nam 1925 1945

Báo chí chính trị là công cụ tuyên truyền, vận động và tổ chức quần chúng tham gia phong trào cách mạng. Báo chí đã giúp nâng cao nhận thức chính trị, tạo sự đồng thuận xã hội và làm suy yếu chính quyền thực dân. Các tờ báo cách mạng trở thành tiếng nói đại diện cho nguyện vọng của nhân dân.

4.2. Bài học kinh nghiệm từ dòng báo chính trị Việt Nam cho báo chí hiện đại

Nghiên cứu dòng báo chính trị giai đoạn 1925-1945 rút ra bài học về sự cần thiết của lập trường chính trị vững vàng, tính trung thực trong thông tin, nghệ thuật làm báo và tổ chức lực lượng làm báo chuyên nghiệp. Những bài học này có ý nghĩa quan trọng trong bối cảnh báo chí hiện đại đối mặt với thương mại hóa và lệch lạc trong quan hệ báo chí - chính trị.

V. Kết luận và triển vọng phát triển dòng báo chính trị Việt Nam trong tương lai

Dòng báo chính trị Việt Nam giai đoạn 1925-1945 đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử báo chí và đời sống chính trị. Báo chí không chỉ là công cụ truyền thông mà còn là lực lượng chính trị quan trọng, góp phần vào sự nghiệp cách mạng và xây dựng đất nước. Trong bối cảnh hiện đại, việc phát huy vai trò của báo chí chính trị cần dựa trên những bài học lịch sử, nâng cao tính chuyên nghiệp, đảm bảo tính độc lập và trung thực, đồng thời thích ứng với sự phát triển của công nghệ truyền thông. Nghiên cứu dòng báo chính trị lịch sử là cơ sở để phát triển báo chí chính trị Việt Nam hiện đại, góp phần xây dựng nền báo chí cách mạng, phục vụ sự nghiệp phát triển đất nước.

5.1. Tổng kết vai trò và ý nghĩa lịch sử của dòng báo chính trị Việt Nam 1925 1945

Dòng báo chính trị đã trở thành lực lượng chủ lực trong cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, góp phần nâng cao nhận thức chính trị và tổ chức quần chúng. Báo chí cách mạng đã chứng minh sức mạnh to lớn trong việc vận động và tập hợp lực lượng, đồng thời là diễn đàn lý luận, tư tưởng quan trọng.

5.2. Triển vọng và hướng phát triển dòng báo chính trị trong bối cảnh hiện đại

Trong thời đại công nghệ số và kinh tế thị trường, báo chí chính trị cần phát huy tính độc lập, trung thực và chuyên nghiệp. Việc vận dụng các bài học lịch sử về mối quan hệ báo chí - chính trị giúp xây dựng nền báo chí cách mạng hiện đại, đáp ứng yêu cầu tuyên truyền, giáo dục và phản biện xã hội, góp phần phát triển đất nước bền vững.

02/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1: Tổng quan tình hình nghiên cứu Chương 2: Cơ sở lý luận về mối quan hệ báo chí và đời sống chính trị Chương 3: Sự hình thành và phát triển dòng báo chính trị trong đời sống chính trị Việt Nam (1925-1945) Chương 4: Nội dung và nghệ thuật dòng báo chính trị ở Việt Nam (1925-1945) Chương 5: Vai trò của dòng báo chính trị với đời sống chính trị Việt Nam (1925-1945) và bài học kinh nghiệm 7 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com CHƢƠNG 1: TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU 1. Tình hình nghiên cứu trong nƣớc 1. Nhóm các công trình về lịch sử báo chí Trước năm 1945 đã có một số tác giả nghiên cứu về lịch sử báo chí, như Diệp Văn Kỳ với công trình Chế độ báo giới Nam Kỳ (1938), Hoa Bằng với một loạt bài viết trên tạp chí Tri Tân (1941,1942) như “Từ bước tiến tới của báo giới Việt Nam đến những biến thiên của quốc văn trên trang báo chí” [10], “Trên đường văn hóa thế giới: từ nghề ấn loát ngoại quốc đến nghề ấn loát Việt Nam” [11], “Những cái lạ tai trong làng báo” [12], “Những thủ tục làm thành tờ báo ở xứ ta” [13] v. Tuy nhiên, các công trình mới dừng lại ở quy mô những bài viết trên tạp chí, hay một cuốn sách nhỏ khắc họa một số nét khái quát về báo giới Việt Nam trong buổi đầu, về một số vấn đề cụ thể như báo chí với chữ quốc ngữ, nghề in, thủ tục làm báo v.

mà chưa phải là công trình chuyên khảo đi sâu phân tích sự hình thành, phát triển của lịch sử báo chí Việt Nam. Sau năm 1945, đã có những khảo cứu khá công phu của các nhà nghiên cứu về lịch sử báo chí như: Lịch sử báo chí Việt Nam từ khởi thuỷ đến 1930 (Huỳnh Văn Tòng, 1973); Lược sử báo chí Việt Nam (Nguyễn Việt Chước, 1974); 120 năm báo chí Việt Nam (Hồng Chương, 1985); Tìm hiểu lịch sử báo chí Việt Nam (Hồng Chương, 1987); Báo chí cách mạng Việt Nam 1925-1945 (Nguyễn Thành, 1984); Lịch sử báo chí Việt Nam 1865-1945 (Đỗ Quang Hưng chủ biên, 2000, 2001); Báo chí Việt Nam từ khởi thuỷ đến 1945 (Huỳnh Văn Tòng, 2000); Diện mạo báo chí chính trị Việt Nam trước năm 1954 (Hoàng Văn Quang, 2010) v. Huỳnh Văn Tòng với công trình Lịch sử báo chí Việt Nam từ khởi thuỷ đến 1930 [133], sau bổ sung, phát triển trong cuốn Báo chí Việt Nam từ khởi thuỷ đến năm 1945 [134] là một trong những tác giả đầu tiên nghiên cứu một cách bài bản và hệ thống về lịch sử báo chí Việt Nam. Ông phân chia báo chí Việt Nam từ khởi thuỷ đến 1945 thành bốn thời kỳ: thời kỳ đầu tiên (1865-1907); thời kỳ thứ hai (1907- 1918); thời kỳ thứ ba (1918-1930); thời kỳ thứ tư (1930-1945).

Trong từng thời kỳ, tác giả đã miêu tả những điều kiện thuận lợi cho sự phát triển của báo chí, những tờ báo tiêu biểu, đặc biệt đã có những đánh giá vai trò của báo chí trên phương diện văn học và xã hội, trên lĩnh vực chính trị, trên lĩnh vực kỹ thuật và nghề nghiệp. Một số vấn đề đặc biệt của làng báo Việt Nam như bản chất, cơ cấu về xã hội và nghề nghiệp của độc giả, báo chí và vấn đề tài chính cũng đã được nêu ra. Tuy nhiên, sự đánh giá về vai trò của báo chí đối với đời sống chính trị trong từng thời kỳ cũng chỉ là những nhận xét bước đầu đơn giản, và cũng không phải là trọng tâm nghiên cứu của tác giả trong công trình này. Huỳnh Văn Tòng cũng đánh giá quá thấp khả năng của báo chí trong việc ảnh hưởng đến thế giới quan chính trị của độc giả, trong sự tác động đến nhận thức, thái độ và hành vi chính trị của họ.

Công trình của tác giả hình thành ở miền Nam trước năm 1975 nên chưa đề cập nhiều đến báo chí miền Bắc. 8 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Nguyễn Thành trong công trình nghiên cứu về Báo chí cách mạng Việt Nam 1925-1945 [120] đã có những tìm tòi, nghiên cứu rất công phu về phương diện tư liệu. Căn cứ vào các thời kỳ phát triển của cách mạng Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám 1945, tác giả đã chia quá trình phát triển của báo chí cách mạng làm bốn thời kỳ, viết thành bốn chương: thời kỳ 1925-đầu năm 1930; thời kỳ 1930-1936; thời kỳ 1936-1939; thời kỳ 1936-1945. Trong từng chương, theo từng thời kỳ, tác giả đều dựng lại theo cấu trúc: những nét khái quát về tình hình chính trị xã hội của Việt Nam, chính sách báo chí của địch, tình hình báo chí xuất bản công khai, hợp pháp, báo chí cách mạng và giới thiệu một số tờ báo cách mạng tiêu biểu.

Ngoài ra, tác giả xây dựng Danh mục báo chí cách mạng Việt Nam 1925-1945 một cách rất cụ thể, chi tiết [120]. Tuy nhiên, nghiên cứu về báo chí, tác giả chủ yếu đi vào nội dung, vào chức năng nhiệm vụ, còn về hình thức trình bày, về chuyên môn nghiệp vụ báo chí chỉ điểm qua một số nét rất khái lược; về đội ngũ cán bộ làm báo cũng chỉ tìm hiểu trong một giới hạn nhất định. Vậy nên, công trình rất có giá trị về phương diện tư liệu, viết một cách công phu, chi tiết, nhưng chủ yếu về phương diện nội dung, còn những vấn đề của “nghề báo” chưa được khai thác nhiều. Tác giả cũng chưa đánh giá một cách toàn diện về vai trò của báo chí cách mạng đối với đời sống chính trị Việt Nam 1925-1945.

Đỗ Quang Hưng (chủ biên) để lại nhiều dấu dấn trong công trình Lịch sử báo chí Việt Nam 1865-1945 cả về phương diện tư liệu và phương pháp nghiên cứu. Công trình gồm 5 chương và chương tổng luận, nhóm tác giả đã đi từ buổi đầu tiên của báo chí Việt Nam cho đến báo chí xứ Bắc Kỳ trước và trong chiến tranh thế giới thứ nhất, báo chí Việt Nam trong thời kỳ 1919-1930, báo chí Việt Nam trong thời kỳ 1930-1939 và báo chí Việt Nam thời kỳ 1939-1945. Rất nhiều nhận xét về sự phát triển của báo chí Việt Nam trước năm 1945 đã được nêu ra, như “tính cách thuộc địa” của báo chí trong thời kỳ này, nhưng “báo chí Việt Nam vẫn phát triển, và phát triển khá nhanh theo những quy luật nội tại của nó” [65, tr. 221], “báo chí Việt Nam trước năm 1945 không phải là một khái niệm thuần nhất” [65, tr.

Vị trí, vai trò của báo chí trên phương diện chính trị - xã hội và trên phương diện văn hoá cũng đã được tác giả đánh giá, cũng như những nhận xét về báo chí - một nghề mới, một sự nghiệp đã được phác hoạ. Cách viết không quá nặng vào việc mô tả nội dung chi tiết mà đưa ra một cái nhìn tổng quan về lược đồ báo chí Việt Nam 1865- 1945, các dòng báo, các khuynh hướng báo chí, mối quan hệ của sự phát triển báo chí với cuộc đấu tranh dân tộc, giai cấp, sự đụng độ và tiếp xúc văn hoá Đông Tây trên địa hạt báo chí, những giá trị xã hội, chính trị và văn hoá của báo chí lúc đó làm cho cuốn sách khá hấp dẫn, lôi cuốn. Tuy nhiên, vì phạm vi nghiên cứu rất rộng nên các tác giả cũng chỉ đánh giá một cách tổng quan nhất cho từng giai đoạn và chọn một số tờ báo tiêu biểu để bình luận, chưa dừng lại để phân tích dòng báo chính trị và vai trò của dòng báo chính trị trong đời sống chính trị Việt Nam 1925-1945. 9 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Nhóm công trình của Hồng Chương: 120 năm báo chí Việt Nam [19], Tìm hiểu lịch sử báo chí Việt Nam [20] chủ yếu miêu tả lại lịch trình diễn tiến của lịch sử báo chí Việt Nam từ 1865 đến 1985.

Trong đó, tác giả cho rằng lịch sử báo chí Việt Nam có thể chia làm hai thời kỳ: thời kỳ 1865-1925 là thời kỳ báo chí chính thống của chủ nghĩa thực dân; thời kỳ 1925-1985 với ba giai đoạn: 1925-1945, báo chí ở địa vị là báo chí của thực dân, báo chí cách mạng phải đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân và báo chí thực dân để tồn tại và phát triển; 8.1975: báo chí cách mạng Việt Nam đã trở thành báo chí chính thống của dân tộc Việt Nam, song phải trải qua một cuộc đấu tranh quyết liệt, lâu dài để bảo vệ địa vị là báo chí thống trị trong cả nước; 1975 về sau: báo chí chính thống của nước Việt Nam hoà bình, thống nhất và xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, cách phân chia của tác giả vẫn cần phải được tranh luận, vì bản thân cách nhìn nhận thời kỳ 1865-1925 là thời kỳ báo chí chính thống của chủ nghĩa thực dân cũng không hẳn, bởi trong đó đã có những mầm mống báo chí chống đối chính quyền thực dân, khuynh tả và đối lập. Cách đánh giá của tác giả cũng còn quá nặng về tính chính trị, tập trung vào báo chí của Đảng Cộng sản, báo chí cách mạng mà chưa thấy hết những giá trị lịch sử, văn hoá của các khuynh hướng báo chí khác. Tóm lại, có thể thấy rằng hầu hết các công trình nghiên cứu về lịch sử báo chí đều chủ yếu trình bày lược sử báo chí Việt Nam; các dòng báo, các khuynh hướng báo chí; sự phát triển báo chí với cuộc đấu tranh dân tộc, giai cấp; những giá trị xã hội, chính trị và văn hoá của báo chí lúc đó mà chưa tập trung vào dòng báo chính trị và mối quan hệ báo chí - chính trị, vai trò báo chí đối với đời sống chính trị Việt Nam trong từng giai đoạn lịch sử cụ thể.

Gần đây nhất, Hoàng Văn Quang đã có một tập chuyên khảo Diện mạo báo chí chính trị Việt Nam trước năm 1954 (2010), trong đó nêu những tác động của lịch sử đối với sự hình thành các khuynh hướng báo chí Việt Nam; báo chí Việt Nam dưới thời Pháp thuộc; các khuynh hướng báo chí thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Đây là công trình đầu tiên đặt tên một cách trực tiếp “diện mạo báo chí chính trị Việt Nam”, trong đó tác giả khắc họa báo chí phục vụ mục tiêu khai hóa của thực dân Pháp, báo chí yêu nước, báo chí cách mạng. Công trình đã trình bày sự vận động của báo chí Việt Nam trong từng thời kỳ trước năm 1954 khá rõ nét, tuy nhiên mới là một tài liệu chuyên khảo cho sinh viên, chưa được tác giả in và phát hành rộng rãi để phục vụ bạn đọc.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ