MỞ ĐẦU 1. Tính cấp thiết của đề tài Khái niệm “Nhóm yếu thế/thiệt thòi“ (Disadvantaged group) xuất hiện vào khoảng cuối thế kỷ 20, đƣợc hiểu là những nhóm xã hội đặc biệt, có hoàn cảnh khó khăn hơn, có vị thế xã hội thấp kém trong xã hội. Họ gặp phải hàng loạt thách thức, ngăn cản khả năng hòa nhập của họ vào đời sống cộng đồng. Hiểu một cách đơn giản với tình hình xã hội của Việt Nam, nhóm yếu thế bao gồm ngƣời nghèo, ngƣời khuyết tật, ngƣời có hoàn cảnh khó khăn, nạn nhân chiến tranh, bệnh nhân nhiễm HIV, ngƣời thuộc cộng đồng Đồng tính, song tính và chuyển giới (tên viết tắt tiếng anh là LGBT).
Ngƣời yếu thế trong xã hội hiện nay là nhóm đối tƣợng rất cần đƣợc quan tâm bởi họ đang chịu sự kỳ thị và có những rào cản ngăn họ hòa nhập với xã hội. Việt Nam là nƣớc đang phát triển với nhiều năm trải qua chiến tranh và đói nghèo nên nhóm yếu thế trong xã hội cũng có những nét đặc thù riêng. Cụ thể, số lƣợng ngƣời nghèo, ngƣời khuyết tật, nạn nhân chiến tranh vẫn còn khá nhiều. Theo thống kê của Bộ lao động thƣơng binh xã hội, năm 2013, cả nƣớc hiện có tổng số 1.889 hộ nghèo, chiếm 7,80%, cho thấy một đây là một nhóm đối tƣợng lớn cần sự tập trung quan tâm phản ánh của báo chí.Ngoài ra, những nhóm đối tƣợng yếu thế khác cũng chiếm số lƣợng đáng kể trong xã hội.
Cụ thể: Số ngƣời nhiễm HIV phát hiện mới năm 2014 là 11.Tính đến tháng 6/2015, số ngƣời nhiễm HIV còn sống ở Việt Nam đƣợc báo cáo là khoảng 227.000 trƣờng hợpvới trung bình 12.000 trƣờng hợp phát hiện nhiễm mới mỗi năm[42]. Có hơn 6 triệu ngƣời khuyết tật trên cả nƣớc, tăng hơn khoảng 1 triệu ngƣời so với năm 2009 là 5,3 triệu ngƣời[41].Đó là chƣa kể tới các đối tƣợng nhƣ: Ngƣời không còn khả năng lao động (già yếu, ốm đau, bệnh tật …), trẻ mồ côi, bị bỏ rơi…Tất cả họ đều 1 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com cần nhận đƣợc sự chia sẻ, hỗ trợ từ xã hội, trong đó có báo chí, phƣơng tiện truyền thông có tầm ảnh hƣởng sâu rộng. Báo chí có vai trò quan trọng trong đời sống xã hội. Bên cạnh nhiệm vụ lớn về chính trị, kinh tế, văn hóa…, báo chí còn lên tiếng bảo vệ quyền lợi cho mọi tầng lớp, đối tƣợng trong xã hội, trong đó có những ngƣời yếu thế.
Chính tiếng nói từ báo chí giúp cho nhóm đối tƣợng đặc biệt này nhận đƣợc sự công bằng hơn trong cuộc sống. Trong xu thế phát triển của xã hội, truyền hình trở thành một phƣơng tiện truyền thông đại chúng có khả năng truyền tải thông tin và có sức ảnh hƣởng rất lớn tới đông đảo công chúng. Chính vì vậy, các chƣơng trình truyền hình đƣợc xem là phƣơng tiện giúp cộng đồng ngƣời yếu thế tiếp cận với các thông tin mà họ cần một cách nhanh chóng. Sức lan tỏa của các chƣơng trình truyền hình là đồng thời và rộng khắp, vì thế, cần đẩy mạnh các chƣơng trình truyền hình về ngƣời yếu thế để có đƣợc sự cộng hƣởng từ cộng đồng mạnh mẽ và rộng rãi hơn.
Mặt khác, trong quá trình tìm hiểu về đề tài báo truyền hình với khán giả yếu thế, tác giả nhận thấy có một số vấn đề đƣợc đặt ra nhƣ sau: Nhu cầu thông tin của những ngƣời yếu thế rất khác so với nhóm công chúng nói chung. Ví dụ nhƣ ngƣời khuyết tật họ cần đƣợc nhận thông tin bằng những cách thức khác nhau (chữ nổi, ngôn ngữ ký hiệu …) Hoặc những ngƣời thuộc cộng đồng LGBT, họ cần các thông tin về luật liên quan đến cuộc sống của họ nhiều hơn. Hay nhƣ cộng đồng dân tộc thiểu số, không phải ai cũng có khả năng giao tiếp và tiếp nhận thông tin bằng chữ quốc ngữ hoặc tiếng phổ thông. Vì vậy, cách thức truyền tải thông tin với nhóm ngƣời yếu thế cũng phải khác hơn so với nhóm công chúng bình thƣờng.
2 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Thứ hai, các chƣơng trình truyền hình chuyên biệt về ngƣời yếu thế tại Việt Nam còn ít và chƣa thực sự hấp dẫn, sáng tạo và chƣa nhận đƣợc quan tâm đầu tƣ đúng mực. Điều này dẫn tới việc các chƣơng trình không thu hút đƣợc công chúng giữa sự cạnh tranh của hàng loạt các chƣơng trình giải trí mới ra đời. Thứ ba, báo chí cần phản ánh mọi mặt của đời sống xã hội. Tuy nhiên, những ngƣời yếu thế lại khó tìm thấy mình trong đời sống chung của xã hội thông qua báo chí.
Về phía cộng đồng, vẫnluôn có một cái nhìn hơi khắt khe và có phần kỳ thị với ngƣời yếu thế nói chung. Điều này khiến cho tâm lý, khoảng cách của cộng đồng ngƣời yếu thế với xã hội vẫn còn là trở ngại để họ hòa nhập với cộng đồng.Trong khi đó, các phƣơng tiện truyền thông, trong đó có truyền hình, chƣa phát huy đƣợc hết khả năng kết nối của mình, chƣa tạo đƣợc một môi trƣờng bình đẳng cho ngƣời yếu thế và ngƣời “bình thƣờng”.Vì vậy, chƣơng trình về nhóm đối tƣợng này cũng cần đƣợc quan tâm và dành thêm sự đầu tƣ hơn để đảm bảo sự công bằng trong các nhóm công chúng với việc tiếp cận thông tin trên báo chí nói chung và truyền hình nói riêng. Vì những vấn đề nêu trên nên trong nội dung luận văn này, tác giả sẽ tìm hiểu, thảo luận về thực trạng và giải pháp để nâng cao chất lƣợng các chƣơng trình truyền hình về nhóm ngƣời yếu thế trong xã hội. Tình hình nghiên cứu Trong quá trình nghiên cứu đề tài “Các chƣơng trình truyền hình chuyên đề về ngƣời yếu thế của Đài truyền hình Việt Nam”, tác giả nhận thấy có một số nhóm đề tài liên quan đã từng đƣợc trình bày trong các luận văn và các bài viết, báo cáo khoa học.
Các nội dung nghiên cứu về ngƣời yếu thế đã có cả sách, giáo trình, cũng nhƣ các bài viết và luận văn bàn tới vấn đề này. Cụ thể: 3 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Cuốn sách “Thích ứng xã hội của các nhóm xã hội yếu thế ở nƣớc ta hiện nay” của GS.TS Vũ Dũng, NXB Từ Điển Bách Khoa đã bàn khá cụ thể về nhóm đối tƣợng yếu thế và cách thích ứng với xã hội của nhóm đối tƣợng đặc biệt này. Các khái niệm cơ bản nhất về ngƣời yếu thế trong cuốn sách giúp tác giả có cái nhìn tổng quan đầu tiên về nhóm đối tƣợng trung tâm của đề tài. Ngoài ra, các nội dung liên quan tới ngƣời yếu thế trong cuốn sách cũng là nguồn tài liệu hữu ích để ngƣời nghiên cứu hiểu rõ hơn về tình hình thực tế, đặc điểm, rào cản mà ngƣời yếu thế gặp phải.
Cuốn sách cũng chỉ ra các chính sách hỗ trợ của Đảng và Nhà nƣớc với những ngƣời yếu thế ra sao và những biện pháp giúp họ thích nghi, hòa nhập với xã hội nhƣ thế nào. Những thông tin này là nguồn dữ liệu phục vụ tốt cho việc xác định các chƣơng trình truyền hình đã đáp ứng đƣợc nhu cầu và đánh trúng vào tâm lý của ngƣời yếu thế hay chƣa. Ngoài cuốn sách trên, về đề tài ngƣời yếu thế, các bài viết tại các hội thảo, diễn đàn cũng là một nguồn tài liệu rất có giá trị. Bài viết “Nhà nƣớc Việt Nam với công tác hỗ trợ nhóm yếu thế” của PGS.TS Phạm Văn Quyết (Trƣờng ĐH KHXH&NV Hà Nội) và Phạm Anh Tuấn (Trƣờng ĐH Y tế công cộng), đăng trên Kỷ Yếu hội thảo ngày CTXH Thế giới năm 2012.Đây cũng là nguồn thông tin góp thêm vào dữ liệu liên quan tới ngƣời yếu thế và những chính sách của nhà nƣớc với nhóm đối tƣợng này.
Tuy nhiên, những đề tài hoặc bài nghiên cứu trên chủ yếu tập trung tìm hiểu cụ thể hơn về nhóm yếu thế trong xã hội mà chƣa bàn tới vấn đề báo chí phản ánh về nhóm đối tƣợng yếu thế nhƣ thế nào và những tác động của báo chí với nhóm đối tƣợng này ra sao. Các đề tài nghiên cứu lý luận về truyền hình và chƣơng trình truyền hình chuyên đề có khá nhiều ở cả sách, giáo trình, luận văn và các bài viết 4 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com khoa học. Ngoài một số cuốn giáo trình khá quen thuộc về truyền hình nhƣ “Cơ sở lý luận báo chí truyền thông” và “Giáo trình báo chí truyền hình” của PGS.TS Dƣơng Xuân Sơn, một cuốn giáo trình mới về “Sản xuất chƣơng trình truyền hình chuyên đề” của TS Bùi Chí Trung cũng phân tích rất rõ về khái niệm cũng nhƣ các đặc điểm của chƣơng trình truyền hình chuyên đề. Những thông tin về các chƣơng trình mới đƣợc cập nhật trong giáo trình cũng giúp luận văn này có thêm các nguồn tài liệu có giá trị về lý luận truyền hình.
Bên cạnh đó, đã có một số luận văn thạc sĩ cũng nghiên cứu về nhóm yếu thế trên báo chí nhƣ đề tài “Vấn đề người khuyết tật qua sự phản ánh của báo chí hiện nay” của tác giả Vũ Thị Thu Ngà. Tuy nhiên, đề tài này lại tập trung nghiên cứu trên 4 tờ báo in và hƣớng tới một nhóm đối tƣợng hẹp hơn trong nhóm yếu thế, đó là ngƣời khuyết tật. Trong đề tài này có một phần nội dung rất ngắn và sơ lƣợc về vấn đề ngƣời khuyết tật đƣợc phản ánh trên truyền hình nhƣ thế nào nhƣng chỉ với chƣa đầy một trang nên không thể thấy rõ nội dung về chƣơng trình truyền hình về ngƣời yếu thế hiện nay ra sao. Ngoài ra, luận văn với đề tài “Chương trình dân tộc và miền núi trên sóng đài truyền hình Việt Nam” cũng đi sâu nghiên cứu một vài chƣơng trình truyền hình cụ thể nhƣng chỉ tập trung vào đối tƣợng là ngƣời dân tộc miền núi, chƣa nghiên cứu các chƣơng trình dành cho các đối tƣợng khác trong nhóm yếu thế.
Hay luận văn “Nâng cao chất lượng báo in phục vụ đồng bào dân tộc thiểu số” của tác giả Lữ Thị Ngọc cũng chƣa phản ánh hết những tác động của báo chí với ngƣời yếu thế nói chung và đặc biệt là của truyền hình, phƣơng tiện truyền thông hiệu quả hiện nay với công cuộc xóa bớt khoảng cách giữa ngƣời yếu thế với xã hội. Tuy nhiên, tất cả các nghiên cứu khoa học trên đều là nguồn thông tin hữu ích với tác giả trong quá trình tìm hiểu và nghiên cứu đề tài của mình. 5 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Nhƣ vậy, đến nay chƣa có công trình/tác phẩm nào nghiên cứu riêng về chƣơng trình truyền hình chuyên đề về nhóm yếu thế.