Chương 1: CHẤT TRỮ TÌNH TRONG THƠ HOÀNG CẦM 1. Vấn đề chất thơ Nói đến thơ trước hết là nói đến chất thơ. Chất thơ như là một yếu tố quan trọng trong hệ thống giá trị của thơ ca. Chất thơ không chỉ là một phương diện của nội dung trữ tình mà còn là sự thống nhất giữa những phẩm chất của đối tượng khách quan và cảm hứng sáng tạo chủ quan.
Do đó, chất thơ là mạch nguồn, là sự rung động của nhà thơ trước thế giới, là chất men tạo nên cái say, cái đẹp của thơ ca 1.1/- Tuy nhiên chúng ta vẫn chưa có một quan niệm rõ ràng, có hệ thống về chất thơ dù nhiều nhà nghiên cứu phê bình dùng thuật ngữ này. Trước hết người ta hay nói đến chất thơ trong cuộc sống hoặc sâu hơn tác phẩm này giàu chất thơ. Thực chất đây là cách nói chưa đi vào nội dung khái niệm. Hà Minh Đức cho rằng:"khi nói đến chất thơ là nói tới nhân tố thuộc nội dung" (34 - tr 33) và ở phần khác ông viết "Những nhân tố đặc biệt quan trọng để tạo nên chất thơ là phần cảm xúc và suy nghĩ chủ quan của nhà thơ" (34 - tr35).
Như vậy chất thơ không chỉ là nội dung trữ tình của thơ, nó chính là sự thống nhất nội dung, hình thức trong thơ, chất thơ,do đó không phải là khách thể thẩm mỹ mà là sự thống nhất khách thể chủ thể thẩm mỹ. Chất tho trong cuộc sống khác với chất thơ trong thơ ca : "Chất thơ trong nghệ thuật bao gồm sự thống nhất giữa những phẩm chất của đối tượng khách quan và cảm hứng sáng tạo chủ quan của nhà thơ" (34 - tr35). Chất thơ, đương nhiên bắt nguồn từ cuộc sống. Nhưng nó là cuộc sống đã được "chuyển hóa” được "cải hóa" trong sự đồng cảm của tâm hồn nhà thơ.
Trong cồng trình "Tâm lý văn nghệ", nghiên cứu quá trình hoạt động của tâm lý sáng tạo, Chu Quang Tiềm gọi đó là hình thức "Di tình tác dụng". Như vậy chất thơ là sản phẩm của quá trình hoạt động tâm lý sáng tạo, là chức năng khứu biệt của thơ ca : "tác phẩm trữ tình làm sống dậy cái chủ thể của hiện thực khách quan, giúp ta đi sâu vào thế giới của những suy tư, tâm trạng, nỗi niềm - một phương diện rất, năng động, hấp dẫn của hiện thực"(70 - tr358). Từ đó, Hà Minh Đức cho rằng : "Song để tìm hiểu và đánh giá cho đúng một tiếng nói thi ca thì phải thấy được từ bên trong chất thơ tầm vóc về tư tưởng của mỗi tác giả. Tầm vốc tư tưởng chỉ ra độ sâu và chiều cao của hồn thơ" (34 - tr54).
Cái mà tác giả gọi là tư tưởng ỏ đây chính là tư tưởng nghệ thuật. Do đó, ông cho rằng chất thơ gắn liền với trí tưởng tượng, với tình cảm và cái đẹp. Nó là cái đẹp của tâm hồn nhà thơ biểu đạt trọn vẹn trên trang thơ. Như vậy, nghiên cứu chất thơ là nghiên cứu nội dung trữ tình được biểu đạt qua hệ thống thi pháp.2/- Trong "Mỹ học" Hegel viết "Khi bàn đến nội dung của cái làm đối tượng cho cách quan niệm cái nên thơ (tức là chất thơ) - ít nhất là làm một cách tương đối - ngay từ đầu, loại trừ cái bên ngoài, tức là gạt bỏ các sự vật tự nhiên.
Đối tượng của thơ là những hứng thú tinh thần" (44 - tr483). Ở đây gạt bỏ quan niệm duy mỹ của nhà nghiên cứu chúng ta cũng phải nhận rằng chất thơ không thể tách rời với trí tưởng tượng, với đời sống tình cảm và sự rung động của nhá thơ trước thế giới. "Cái hành trình của trí tưởng tượng mang tính chất ngẫu nhiên bao nhiêu về mặt hình ảnh trực quan thì mang tính tất yếu bấy nhiêu về mục đích biểu hiện, mục đích tư tưởng (93 - tr77). Như vậy, chất thơ, tất nhiên bắt nguồn từ cuộc sống thông qua quá trình "thanh lọc" của nhà thơ và được biểu hiện trên văn bản tác phẩm thơ, chất thơ do đó được biểu hiện qua hệ thống thi pháp.
Nghiên cứu chất trữ tình của một tác phẩm, tác giả, một trào lưu tất nhiên gắn liền với đời sống thẩm mỹ và các phương thức, phương tiện biểu hiện đời sống thẩm mỹ đó. Từ hai phần trên, chúng ta có thể khẳng định, nghiên cửu chất thơ không phải là nghiên cứu cái hiện thực, cái đề tài ở bên ngoài nhà thơ. Nghiên cứu chất thơ cũng không phải là nghiên cứu nội dung trữ tình được phản ảnh trong thơ ca. Nghiên cứu chất thơ là nghiên cứu đời sống thẩm mỹ của nhà thơ được biểu đạt như thế nào qua hệ thống thi pháp.
Nó bao gồm việc chiếm lĩnh và biểu đạt không gian, thời gian nghệ thuật, những quan niệm thẩm mỹ về con người và cuộc đời. Chất trữ tình trong thơ Hoàng Cầm Mỗi nhà văn, nhà thơ đều có những mảng đề tài, những nguồn cảm hứng riêng, nó tạo nên phong cách của chính họ. Với thơ, điều này được hiện ra rõ hơn “nhà thơ phải có một kinh nghiệm hết sức rộng, hất sức sâu về cải đề tài anh ta muốn viết. yêu cầu anh ta phải có thể nói là sống với đề tài ấy, sáp nhập nó vào cái tôi của anh ta sau khi đã đào sâu nó và hoán cải nó đi".
Cái mà Hegel chỉ ra ở đây là "vùng thẩm mỹ" của mỗi nhà thơ. Nó cho phép nhà thơ đi sâu hơn vào đời sống nội tâm, đời sống tinh thần của cộng đồng và của chính mình. Nói đến Hồ Xuân Hương là người ta nghĩ- ngay đến thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến; nói đến Xuân Diệu là nói đến những khát vọng về tình yêu. Nếu như Vũ Hoàng Chương là một nhà thơ lãng mạn của thị thành thì Nguyễn Bính lại là mọt nhà thơ lãng mạn của vùng quê chiêm trũng.
Điều này không chỉ tạo nên phong cách, hệ thống thi pháp mà nó còn biểu hiện cá tính sáng tạo, tư tưởng nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Cầm là nhà thơ vùng quan họ Bắc Ninh, là "đất kinh Bắc huê tình, diễm lệ đầy ắp huyền thoại và bảng lảng một làn sương khói dân ca", "Thơ Hoàng Cầm dìu chúng ta qua những chùa chiền lăng miếu, những cầu, những bến, những cây lá hội hè, qua những cặp mắt đa tình của những người gái xứ quê”(49 -tr227). Chất thơ Hoàng Cầm chính là men say nồng nàn của đất trời kinh Bắc đầy huyền thoại và ảo ảnh. Không gian, thời gian nghệ thuật trong thơ Hoàng Cầm 2.1/- Như đã trình bày ở trên, mỗi nhà thơ đều có một không gian tinh thần riêng. Nó chính là mảnh đất nuôi dưỡng tâm hồn và tinh lực của nhà thơ.
Với Hoàng Cầm, thơ ông đắm chìm trong không gian của vùng đất kinh Bắc giàu truyền thống văn hóa. Đó là mạch nguồn chảy suốt trong hồn thơ của ông. Không gian nghệ thuật trong thơ Hoàng Cầm là không gian của vùng đất kinh Bắc với con sông Đuống "nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ", con sông Cầu "Gấm sông cầu khoác lại áo ngày xưa” là vùng quê với hội Lim, hội Dóng, hội chen Nga Hoàng; là Lý cây đa, lý huê tình, là quan họ Bắc Ninh ngọt ngào diễm lệ; tà vùng quê của hhững huyền thoại về Ỷ Lan, Chiêu Thánh, là những địa danh lảng bảng "Cầu bà sấm, bến cô Mưa" Mỗi nhà thơ đều tạo dựng cho mình một hoạt không gian tinh thần riêng. Với Hoàng Cầm đó là không gian của hội hè, quan họ.
Không gian quan họ có trong Hoàng Cầm từ máu thịt. Ông có hẳn một tập thơ "Về kinh Bắc". "Cúi lạy mẹ con trở về kinh Bắc Chiều mưa giẻ quạt voi lồng" (Đêm Thổ) "Về kinh Bắc phải đâu con hế miệng Khế chua vôi bột lòng tay" Ị (Đêm Mộc) " Về kinh Bắc phải đâu con nhắm mắt Gài mảnh gương giàn thiên lý đợi tua rua" (Đêm Thủy) Thơ ông trở về kinh Bắc sau bao thăng trầm của đời người, sau bao bể dâu như còn lắng đọng hồn ông, như đứa con trở về Đất Mẹ. Đấy là lời tâm sự của ông : "Vâng đúng là năm Kỷ Hợi 1959, từ khi chiếc lá bàng rụng xuống báo tin thu, hồn tôi cứ chìm dần chìm sâu.
Chìm và lắng thật sâu vào vùng quê tôi ngày xưa. Thời tôi còn nhỏ dại, với biết bao bóng dáng, màu sắc, đường nét hương vị đã quá xa, đã không còn nữa". Với Hoàng Cầm quê hương la "bóng dáng", là "đường nét" là "hương vị", tất cả như hòa nhập lại tạo nên một không gian vừa gần gũi, vừa xa xăm, vừa hiển hiện, vừa mờ nhạt: "Em ơi thử đến mấy giêng hai Đêm hội Lim về đê quai rảo bước Đuổi tà lụa nhạt ánh trăng đầm thấm đường sương" (Theo đuổi) "Chấp chới chè non Cầu Lim, Nội Duệ The Hà Đông đón kiệu bỏ quê Xim " (Sương cầu Lim) Và không gian ấy, quê hương ấy thấm đẫm những khúc nhạc buồn : "Mồ hôi tháng giêng mưa sũng Đằm ca dao sáo diều chiều lịm tím lưng trâu" (Đêm Thổ) "Một tiếng buông khoan giữa nhịp Vì chơi vơi điệu lúc tàu trăng Ai ngờ để lòng em muốn đổ Đông hoài đuổi mãi sao Hôm" (Đếm sao) Khúc nhạc ấy rất thực và cũng rất mơ : "Trách gì ai sáo trúc gây mê Trách gì ai cặm cụi vót tre Đan lồng vàng tía Ngờ trời mây trăm sắc ước ao" (Đếm nắng) Có thể nói, khống gian nghệ thuật trong thơ Hoàng Cầm là không gian của âm nhạc. Nó vừa nhẹ nhàng, vừa lắng đọng, vừa réo rắt, vừa trầm bổng thiết tha.
Đó là không gian của vùng quê quan họ ông sinh ra trên vùng quê quan họ, lớn lên bằng câu hát quan họ, và ông đắm chìm vào đó, tận hưỏng cái say của quan họ Bắc Ninh. Chất thơ Hoàng Cầm là chất men của quan họ Bắc Ninh:. Câu ru mẹ mới Có bàn tay vỗ tốc. ngủ đi con (Đứa trẻ) "Lý lý ơi khát khô cháy giọng Tình tình ơi chớ động mành thưa Chìa vôi quệ gió hững hờ Bờ ao sáo tắm bạo giờ .hở Em" (Theo đuổi) I ''Từ thuở ấy Em cầm chiếc lá Đi đầu non cuối bể Gió quê vi vút gọi Diêu bông hời.
ới Diêu bông (Lá diêu bông) "Lý cây đa, lý huê tình Nguyệt cầm long phím dỗ dành ai ca Người ơi! người ở. hay là" ! (Thể phách tinh anh) Và bên cạnh những câu quan họ ngọt ngào là những hội hè đình đám. Nhưng với, Hoàng Cầm nó không phải là cái rộn ràng của hội hè mà là cái sâu lắng chất ngất của tình yêu.