Cải cách nhà ở đô thị tại Trung Quốc: Tác động và Thực tiễn

Chuyên khảo phân tích Ebook institutionalization of state policy evolving urban housing reforms in china part 1, đánh giá các khía cạnh quan trọng, đề xuất hướng nghiên cứu tiếp

Trường đại học

University of Malaya

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

thesis

2015

75
3
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Tổng Quan Cải Cách Nhà Ở Đô Thị Trung Quốc Lịch Sử Bối Cảnh

Sự mở rộng kinh tế liên tục của Trung Quốc đã thu hút nhiều nghiên cứu. Một số người cho rằng sự mở rộng này sẽ tiếp tục, trong khi nhiều người khác nghi ngờ tính bền vững của nó. Những người phản đối chính cho rằng nền kinh tế Trung Quốc sẽ bùng nổ do quá nóng, thiệt hại khí hậu và bất ổn dân sự do thiếu không gian dân chủ cởi mở. Bài viết này tập trung vào lĩnh vực nhà ở đô thị để phân tích tác động của cải cách thị trường kể từ năm 1978 đối với Trung Quốc. Việc phân cấp hoạch định chính sách đã dẫn đến sự khác biệt trong việc xây dựng chính sách ở các cấp chính quyền khác nhau. Các thay đổi về thể chế đã biến đổi vai trò của các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) trong lĩnh vực nhà ở đô thị của Trung Quốc. Chính sách nhà ở Trung Quốc đã trải qua nhiều giai đoạn, từ xây dựng và phân phối nhà ở bằng hiện vật đến đóng góp vào Quỹ Dự phòng Nhà ở và tham gia vào chiến dịch bán nhà thuộc sở hữu công, rồi đến tham gia vào đầu tư, đầu cơ và cung cấp nhà ở giá cả phải chăng.

Trích dẫn từ tài liệu gốc: "Institutional change has transformed the role of state-owned enterprises (SOEs) in China’s urban housing sector, which can be divided into three distinct phases with the first phase characterized by in-kind housing construction and allocation..."

1.1. Giai đoạn Lịch sử Cải Cách Nhà ở Trung Quốc Từ 1978 đến Nay

Cải cách nhà ở đô thị ở Trung Quốc bắt đầu từ năm 1978, đánh dấu một bước chuyển lớn từ hệ thống nhà ở phúc lợi sang hệ thống thị trường. Trước cải cách, nhà ở được coi là một phúc lợi xã hội và do các Doanh nghiệp Nhà nước (DNNN) cung cấp cho người dân. Cải cách nhà ở đã trải qua nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn có những đặc điểm và mục tiêu riêng. Giai đoạn đầu tập trung vào thí điểm và thử nghiệm, tiếp theo là giai đoạn song song khi cả hai cơ chế phân bổ nhà ở thị trường và phi thị trường cùng tồn tại. Giai đoạn cuối cùng chứng kiến sự bãi bỏ việc phân bổ nhà ở phúc lợi và thị trường đóng vai trò then chốt. Lịch sử cải cách nhà ở Trung Quốc là một quá trình phức tạp và nhiều sắc thái, với những thành công và thách thức riêng.

1.2. Bối Cảnh Thị Trường Bất Động Sản Đô Thị Trung Quốc Hiện Nay

Thị trường bất động sản Trung Quốc hiện nay là một trong những thị trường lớn nhất và năng động nhất trên thế giới. Thị trường này chịu ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố, bao gồm tăng trưởng kinh tế, đô thị hóa, chính sách của chính phủ và tâm lý nhà đầu tư. Giá nhà ở đô thị Trung Quốc đã tăng đáng kể trong những năm gần đây, gây ra những lo ngại về khả năng chi trả nhà ở và bất bình đẳng xã hội. Đầu tư bất động sản Trung Quốc vẫn là một kênh đầu tư hấp dẫn, nhưng cũng đi kèm với những rủi ro nhất định. Chính phủ Trung Quốc đã thực hiện một loạt các biện pháp để ổn định thị trường bất động sản và đảm bảo nguồn cung nhà ở giá cả phải chăng.

II. Thách Thức Cải Cách Nhà ở Đô Thị Trung Quốc Vấn Đề Hạn Chế

Việc cung cấp nhà ở vẫn là một thách thức nghiêm trọng đối với hầu hết các quốc gia, đặc biệt là các nền kinh tế đang phát triển và chuyển đổi. Mặc dù quy mô và đặc điểm của lĩnh vực nhà ở khác nhau giữa các quốc gia, nhưng việc cung cấp và tiếp cận nhà ở giá cả phải chăng vẫn là một vấn đề xã hội nghiêm trọng đối với một bộ phận lớn dân số của hầu hết các quốc gia, bất kể tình trạng phát triển của họ. Theo Chương trình Định cư Con người của Liên Hợp Quốc, hơn 1 tỷ người đang sống trong các khu ổ chuột trong điều kiện sống cực kỳ tồi tệ vào năm 2010. Hơn nữa, ước tính rằng trong hai thập kỷ tới, hơn 2 tỷ người sẽ làm tăng nhu cầu ngày càng tăng về nhà ở và các dịch vụ cơ sở hạ tầng cơ bản. Tình hình trở nên nghiêm trọng hơn ở các nền kinh tế đang phát triển, nơi nhà nước liên bang thường giao cho chính quyền địa phương phân bổ nguồn lực để đáp ứng nhu cầu nhà ở của toàn bộ dân số.

2.1. Bất Bình Đẳng trong Tiếp Cận Nhà Ở Đô Thị Trung Quốc

Bất bình đẳng nhà ở Trung Quốc là một vấn đề dai dẳng, với sự khác biệt lớn về khả năng tiếp cận và khả năng chi trả nhà ở giữa các nhóm thu nhập khác nhau, khu vực địa lý khác nhau và các nhóm dân cư khác nhau. Các yếu tố như địa vị hộ khẩu, trình độ học vấn, vị trí việc làm và quan hệ chính trị đóng vai trò quan trọng trong việc xác định khả năng tiếp cận nhà ở. Tác động xã hội của cải cách nhà ở đã làm trầm trọng thêm tình trạng bất bình đẳng nhà ở, khi thị trường hóa nhà ở đã mang lại lợi ích không tương xứng cho những người có nguồn lực và kết nối. Việc giải quyết tình trạng bất bình đẳng nhà ở đòi hỏi một cách tiếp cận đa diện, bao gồm các chính sách nhằm tăng cường khả năng chi trả nhà ở, thúc đẩy phát triển nhà ở hòa nhập và giải quyết các yếu tố cấu trúc góp phần vào bất bình đẳng.

2.2. Khả Năng Chi Trả Nhà Ở Đô Thị Áp Lực Lên Người Dân

Khả năng chi trả nhà ở đô thị là một mối quan tâm ngày càng tăng ở Trung Quốc, đặc biệt là ở các thành phố lớn nơi giá nhà đã tăng lên vượt quá khả năng của nhiều hộ gia đình. Giá nhà ở đô thị Trung Quốc đã tăng đáng kể trong những năm gần đây, làm tăng thêm gánh nặng tài chính cho người mua và người thuê nhà. Các yếu tố như tăng trưởng kinh tế, đô thị hóa, đầu cơ và chính sách đất đai đã góp phần vào cuộc khủng hoảng khả năng chi trả nhà ở. Việc giải quyết vấn đề này đòi hỏi một loạt các biện pháp, bao gồm tăng nguồn cung nhà ở giá cả phải chăng, điều chỉnh thị trường bất động sản và hỗ trợ tài chính cho các hộ gia đình có thu nhập thấp.

2.3. Tái Định Cư Đô Thị và Tác Động Đến Người Dân

Tái định cư đô thị là một đặc điểm nổi bật của quá trình đô thị hóa của Trung Quốc, liên quan đến việc di dời cư dân từ các khu vực cũ hoặc xuống cấp để nhường chỗ cho các dự án phát triển mới. Quá trình tái định cư thường đi kèm với những thách thức đáng kể, bao gồm mất nhà cửa, gián đoạn xã hội và những lo ngại về bồi thường và tái định cư công bằng. Ảnh hưởng của cải cách nhà ở đến người dân thường phức tạp, với một số người được hưởng lợi từ nhà ở được cải thiện và cơ hội kinh tế, trong khi những người khác phải đối mặt với những khó khăn như mất kế sinh nhai và sự gián đoạn mạng lưới xã hội. Việc giảm thiểu những tác động tiêu cực của tái định cư đô thị đòi hỏi quy hoạch cẩn thận, tham vấn cộng đồng và các cơ chế bồi thường và hỗ trợ đầy đủ.

III. Giải Pháp Cải Cách Nhà Ở Trung Quốc Chính Sách Mô Hình

Đồng thời, chính phủ cũng giới thiệu hệ thống tài chính nhà ở để tạo điều kiện thuận lợi cho giao dịch và quyền sở hữu nhà ở. Một loạt các phương pháp và chính sách mới đã được khởi xướng để tạo điều kiện thương mại hóa nhà ở đô thị, chẳng hạn như Chương trình Quỹ Dự phòng Nhà ở (HPF), và để cung cấp bảo vệ phúc lợi cho những người có hoàn cảnh khó khăn, chẳng hạn như Nhà ở Tiện nghi Kinh tế (ECH) và các chương trình Nhà cho thuê Giá rẻ (CRH). Trong khi chính phủ tìm cách giải quyết các vấn đề về sự kém hiệu quả bằng cách cho phép thị trường ảnh hưởng đến việc sản xuất và phân phối nhà ở đô thị (Lee và Zhu 2006; Deng et al. 2009), những lời chỉ trích đã tăng lên về tính hiệu quả của họ trong việc giải quyết sự bất bình đẳng và tính hợp lệ (Lee 2000; Zhao và Bourassa 2003; Sun 2004; Duda et al. 2005; Zhang et al.).

3.1. Nhà Ở Xã Hội ở Trung Quốc Chương Trình và Hiệu Quả

Nhà ở xã hội Trung Quốc đóng một vai trò quan trọng trong việc cung cấp nhà ở giá cả phải chăng cho các hộ gia đình có thu nhập thấp. Chính phủ đã triển khai một số chương trình nhà ở xã hội, bao gồm nhà ở cho thuê giá rẻ (CRH), nhà ở tiện nghi kinh tế (ECH) và nhà ở có giới hạn giá (PCH). Mô hình nhà ở đô thị ở Trung Quốc bao gồm sự kết hợp giữa nhà ở do nhà nước cung cấp và nhà ở do thị trường cung cấp, với mục tiêu đảm bảo rằng tất cả cư dân đều có quyền truy cập vào nhà ở an toàn và đủ tiêu chuẩn. Tuy nhiên, các chương trình nhà ở xã hội vẫn phải đối mặt với những thách thức, chẳng hạn như nguồn cung hạn chế, tiêu chí đủ điều kiện nghiêm ngặt và quản lý tham nhũng. Cần nỗ lực để cải thiện hiệu quả và khả năng tiếp cận của các chương trình nhà ở xã hội.

3.2. Chính Sách Đất Đai Đô Thị và Ảnh Hưởng Đến Giá Nhà

Chính sách đất đai đô thị Trung Quốc có ảnh hưởng đáng kể đến giá nhà và khả năng cung cấp nhà ở. Quyền sở hữu đất đai ở Trung Quốc thuộc về nhà nước, và chính quyền địa phương có quyền cho thuê quyền sử dụng đất cho các nhà phát triển. Giá nhà ở đô thị Trung Quốc bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố, bao gồm nguồn cung đất đai, quy hoạch sử dụng đất và chính sách của chính phủ. Các nhà phê bình cho rằng chính sách đất đai của chính phủ đã góp phần làm tăng giá nhà, vì nguồn cung đất đai hạn chế và ưu tiên doanh thu của chính quyền địa phương đã tạo ra sự thiếu hụt đất đai và thúc đẩy đầu cơ. Cải cách chính sách đất đai có thể giúp tăng nguồn cung đất đai, giảm giá nhà và thúc đẩy phát triển nhà ở bền vững hơn.

IV. Tác Động Của Cải Cách Nhà Ở Kinh Tế Xã Hội Môi Trường

Phần lớn các công trình nghiên cứu đã xem xét mối quan hệ giữa giá bất động sản và lãi suất (Huang và cộng sự 2009; Wang và cộng sự 2009; Wen và Zhou 2009; Yan 2009; Diao 2010), mức thuế (Du và cộng sự 2008; Lan 2009; Diao 2010), tỷ lệ lạm phát (Huang và cộng sự 2008; Zhang 2008) và các yếu tố cơ bản khác của thị trường, bao gồm thu nhập, chi phí xây dựng và tỷ lệ việc làm (Hui và Yue 2006; Yu 2007; Huang và cộng sự 2008; Hui và Huang 2008), những công trình này chỉ liên hệ giá bất động sản với các biến số kinh tế hơn là nắm bắt những thay đổi thể chế sâu sắc về sự vận động của giá bất động sản (Lee 2000; Rosen và Ross 2000; Li 2010).

4.1. Tác Động Kinh Tế Của Cải Cách Nhà Ở Đô Thị Trung Quốc

Tác động kinh tế của cải cách nhà ở là rất lớn. Thị trường hóa nhà ở đã thúc đẩy đầu tư bất động sản, xây dựng và các ngành liên quan, đóng góp vào tăng trưởng kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng dẫn đến đầu cơ và bong bóng tài sản, gây ra rủi ro cho ổn định tài chính. Thị trường bất động sản Trung Quốc đã trở thành một động lực chính của tăng trưởng kinh tế, nhưng nó cũng mang lại những thách thức về kiểm soát rủi ro và đảm bảo phát triển bền vững. Cần có các chính sách để quản lý thị trường bất động sản một cách hiệu quả và giảm thiểu tác động tiêu cực của đầu cơ.

4.2. Tác Động Xã Hội Thay Đổi trong Cấu Trúc và Quan Hệ

Tác động xã hội của cải cách nhà ở là rất phức tạp, với những thay đổi trong cấu trúc xã hội, quan hệ gia đình và chất lượng cuộc sống. Thị trường hóa nhà ở đã mang lại cho người dân nhiều lựa chọn hơn và quyền tự chủ trong việc lựa chọn nhà ở. Tuy nhiên, nó cũng dẫn đến phân tầng xã hội, khi những người có thu nhập cao hơn có thể đủ khả năng mua nhà tốt hơn ở các khu vực hấp dẫn hơn. Ảnh hưởng của cải cách nhà ở đến người dân cũng phụ thuộc vào các yếu tố như địa vị hộ khẩu, trình độ học vấn và quan hệ xã hội. Chính sách nhà ở cần phải nhạy cảm với những tác động xã hội của thị trường hóa nhà ở và tìm cách thúc đẩy hòa nhập xã hội và giảm thiểu bất bình đẳng.

V. So Sánh Cải Cách Nhà Ở Trung Quốc Với Các Quốc Gia Khác Bài Học

Các nỗ lực phân cấp để hỗ trợ các hộ gia đình có thu nhập thấp và trung bình đã liên tục phải đối mặt với áp lực nghiêm trọng, đặc biệt là trong việc giám sát và theo dõi các kế hoạch để đảm bảo rằng chúng được phân bổ cho những người có nhu cầu (Deng và cộng sự 2009; Zhang và Zhou 2011). Phân cấp đã trao quyền tự chủ cho chính quyền địa phương để thực hiện các chính sách. Tuy nhiên, nó cũng làm phức tạp mối quan hệ giữa các cấp chính quyền khác nhau.

5.1. Bài Học Từ Các Nước Phát Triển Về Quản Lý Nhà Ở Đô Thị

So sánh cải cách nhà ở Trung Quốc với các nước khác có thể cung cấp những bài học giá trị để cải thiện chính sách nhà ở. Các nước phát triển như Singapore, Đức và Hà Lan đã thực hiện các hệ thống nhà ở thành công, tập trung vào khả năng chi trả, tính bền vững và hòa nhập xã hội. Những bài học từ những quốc gia này có thể được áp dụng để cải thiện các chương trình nhà ở xã hội, chính sách đất đai và quy hoạch đô thị của Trung Quốc. Cần có một nghiên cứu so sánh kỹ lưỡng để xác định các phương pháp tốt nhất và điều chỉnh chúng cho phù hợp với bối cảnh đặc biệt của Trung Quốc.

5.2. Kinh Nghiệm Cải Cách Nhà Ở Từ Các Nước Đông Nam Á

Kinh nghiệm cải cách nhà ở ở các quốc gia Đông Nam Á như Singapore và Malaysia cung cấp những hiểu biết có giá trị cho Trung Quốc. Singapore đã xây dựng một hệ thống nhà ở công cộng thành công, cung cấp nhà ở giá cả phải chăng cho phần lớn dân số. Malaysia đã thực hiện nhiều chương trình nhà ở để giải quyết nhu cầu nhà ở của các nhóm thu nhập khác nhau. So sánh cải cách nhà ở Trung Quốc với các nước khác trong khu vực có thể giúp xác định các phương pháp hiệu quả và các cạm bẫy cần tránh. Điều quan trọng là phải xem xét bối cảnh kinh tế, xã hội và chính trị cụ thể của từng quốc gia khi rút ra bài học.

VI. Tương Lai Cải Cách Nhà Ở Đô Thị Trung Quốc Xu Hướng Đề Xuất

Với bối cảnh chuyển đổi phân quyền ở Trung Quốc, chính quyền địa phương đã được trao quyền và quyền tự chủ để định hình các vấn đề địa phương (Li và Zhang 2012). Mặc dù các nghiên cứu rút ra những ý nghĩa của cải cách nhà ở đối với các tổ chức chính phủ hoặc bán chính phủ khá phổ biến (Duda et al. 2005; Yang và Shen 2008; Huang và Jiang 2009; Logan et al. 2009), hầu hết trong số họ tập trung vào cách chính quyền trung ương và địa phương hoạt động trong hệ thống quản trị nhà ở.

6.1. Xu Hướng Phát Triển Thị Trường Nhà Ở Đô Thị Trung Quốc

Thị trường nhà ở đô thị Trung Quốc dự kiến sẽ tiếp tục phát triển trong những năm tới, được thúc đẩy bởi quá trình đô thị hóa, tăng trưởng kinh tế và tăng thu nhập. Tuy nhiên, thị trường cũng phải đối mặt với những thách thức, chẳng hạn như khả năng chi trả, nguồn cung và quy định. Quy hoạch đô thị Trung Quốc cần phải xem xét những xu hướng này và đưa ra các chính sách để đảm bảo phát triển nhà ở bền vững và toàn diện. Các yếu tố như già hóa dân số, đô thị hóa nông thôn và tác động của công nghệ cũng sẽ định hình tương lai của thị trường nhà ở.

6.2. Đề Xuất Chính Sách Để Cải Thiện Nhà Ở Đô Thị Bền Vững

Để cải thiện nhà ở đô thị bền vững ở Trung Quốc, một loạt các đề xuất chính sách có thể được đưa ra. Chúng bao gồm: tăng nguồn cung nhà ở giá cả phải chăng, cải thiện hiệu quả của các chương trình nhà ở xã hội, cải cách chính sách đất đai để tăng nguồn cung đất đai và giảm giá nhà, điều chỉnh thị trường bất động sản để ngăn chặn đầu cơ và bong bóng tài sản, thúc đẩy phát triển nhà ở hỗn hợp và khuyến khích các phương pháp xây dựng bền vững. Chính sách nhà ở Trung Quốc cần phải được dựa trên một cách tiếp cận toàn diện, xem xét các yếu tố kinh tế, xã hội và môi trường.

23/05/2025
Ebook institutionalization of state policy evolving urban housing reforms in china part 1

Trích đoạn nội dung tài liệu

Dynamics of Asian Development Miao Zhang Rajah Rasiah Institutionalization of State Policy Evolving Urban Housing Reforms in China Dynamics of Asian Development Series editor Anthony P. D’Costa, Carlton, Australia Editorial Board Tony Addison, Helsinki, Finland Amiya Bagchi, Kolkata, India Amrita Chhachhi, Rotterdam, The Netherlands Akira Goto, Bunkyo, Japan Barbara Harriss-White, Oxford, UK Keun Lee, Seoul, South Korea R. Nagaraj, Mumbai, India Rene E. Ofreneo, Baguio, Philippines Rajah Rasiah, Kuala Lumpur, Malaysia Ma Rong, Beijing, China Ashwani Saith, Rotterdam, The Netherlands Gita Sen, Bangalore, India Andrew Walter, Melbourne, Australia Christine Wong, Oxford, UK More information about this series at http://www.com/series/13342 Miao Zhang · Rajah Rasiah Institutionalization of State Policy Evolving Urban Housing Reforms in China 13 Miao Zhang Rajah Rasiah University of Malaya University of Malaya Kuala Lumpur Kuala Lumpur Malaysia Malaysia ISSN 2198-9923 ISSN 2198-9931 (electronic) Dynamics of Asian Development ISBN 978-981-287-569-3 ISBN 978-981-287-570-9 (eBook) DOI 10.1007/978-981-287-570-9 Library of Congress Control Number: 2015940983 Springer Singapore Heidelberg New York Dordrecht London © Springer Science+Business Media Singapore 2015 This work is subject to copyright.

All rights are reserved by the Publisher, whether the whole or part of the material is concerned, specifically the rights of translation, reprinting, reuse of illustrations, recitation, broadcasting, reproduction on microfilms or in any other physical way, and transmission or information storage and retrieval, electronic adaptation, computer software, or by similar or dissimilar methodology now known or hereafter developed. The use of general descriptive names, registered names, trademarks, service marks, etc. in this publication does not imply, even in the absence of a specific statement, that such names are exempt from the relevant protective laws and regulations and therefore free for general use. The publisher, the authors and the editors are safe to assume that the advice and information in this book are believed to be true and accurate at the date of publication.

Neither the publisher nor the authors or the editors give a warranty, express or implied, with respect to the material contained herein or for any errors or omissions that may have been made. Printed on acid-free paper Springer Science+Business Media Singapore Pte Ltd. is part of Springer Science+Business Media (www.com) To the memory of Nelson Mandela who viewed humans of all colour, class and creed as one Preface The sustained expansion of China’s economy has attracted considerable studies. While some consider the expansion to continue, many question its sustainability.

The main detractors regard the Chinese economy to combust from overheating, climatic damage and civil unrest from the lack of open democratic space. This book focuses on the urban housing sector to analyze how market reforms since 1978 have impacted on China. The decentralization of policy planning that fol- lowed since has differentiated policy making into different levels of government. Institutional change has transformed the role of state-owned enterprises (SOEs) in China’s urban housing sector, which can be divided into three distinct phases with the first phase characterized by in-kind housing construction and allocation, the second phase by SOEs’ contribution to Housing Provident Fund and participation in publicly owned houses sale campaign, and the third phase led by participation in housing investment, speculation, and affordable house provision.

As an instru- ment of the state, institutions have conditioned the SOEs to deliver affordable housing. As the intermediate between the central and municipal governments, provin- cial governments have begun to play a major coordinating role to ensure that the goals set by the central government are carefully coordinated with municipal gov- ernments for implementation. Leadership, legislative, land use, and living culture were used to show how institutions have evolved to shape urban housing policies in Shandong and Shanxi. In addition, this book shows how institutions have influ- enced policy implementation by analyzing the role of the Qingdao government in policy transmission through delivery, diffusion, calibration, and finalization.

By actively shaping coordination between the provincial and central governments, institutions help municipal governments consolidate the interests of various play- ers to meet the interests of the people. The findings support the role of the developmental state in restructuring pro- duction relations. Unlike a single complex superstructure as claimed by most Western analysts, the institutionalization of governance structures in China has taken place through a strong coordination between central, provincial, and munici- pal governments to meet targeted plans. Although the central government has vii viii Preface attempted to decentralize its planning functions since economic reforms began, for such a large country and one that is characterized by a wide diversity of cultures, inevitably the evidence we provide is largely applicable only to eastern and central China.

Hence, while China has a long way to go to become developed, as well as democratic to enable strong mass participation in policy-making, it offers a unique alternative for countries seeking to strike a balance between capitalist and socialist instruments. We wish to take this opportunity to thank the contribution of several per- sons that were important in the preparation of this book. The encouragement of Zhang Miao’s parents, Zhang Jin and Fu Jun, and grandfather Zhang Jinjian is the most important. We are grateful to Dr.

Cheong Kee Cheok who shared with us his vast knowledge of Confucian society. Finally, we are thankful to Tan Sri Ghauth Jasmon and the Brightsparks committee for offering Zhang Miao a schol- arship, which financed the preparation of her thesis for the award of a Ph. at the University of Malaya.2 Problematizing Urban Housing in China.3 Research Questions and Objectives.4 State-Owned-Enterprises.5 Outline of Book.2 Theory and Evidence.3 A State in Transition. 27 3 Methodology and Data.4 Research Mode and Data.

38 4 The Transformation of State-Owned Enterprises .4 Evolving Role of SOEs in Urban Housing Sector.1 Phase 1: Constructor, Distributor, and Property Manager (1978–1988) .2 Phase 2: Transformation Role (1988–1998).3 Phase 3: Developer, Investor, and Speculator (1998–2013). 62 5 Intermediary Role of Provincial Governments .2 Theoretical and Methodological Considerations.4 Contrasting Institutional Experiences. 88 6 Implementation Role of Municipal Governments.3 Methodology and Data.4 Institutions Governing Policy Implementation .1 Policy Delivery by Government and Social Organizations.2 Policy Diffusion by Social Media .3 Policy Calibration by Public Hearing.4 Policy Finalization by Legislation.2 Synthesis of Findings.3 Implications for Theory.4 Implications for Methodology.5 Implications for Policy. 129 Abbreviations CPC Communist Party of China CPD Central Publicity Department CPPCC Chinese People’s Political Consultative Conference CRH Cheap Rental Housing Program DoHURD Department of Housing and Urban–Rural Development ECH Economic comfortable housing program HPF Housing Provident Fund Program HSC Housing Security Center HSN Housing Security Network IAD Institutional Analysis and Development ICT Information and communication technologies LUT Land use tax NPC National People’s Congress NPCSC Standing Committee of the National People’s Congress PCH Price-capped Housing SAI Structure-Agency Institutional SASAC State-owned Assets Supervision and Administration Commission SOE State-owned enterprise xiii Chapter 1 Introduction Abstract Since economic reforms began in the 1980s, the central economic plan- ning system of China has undergone profound institutional changes with the gov- ernance structure in urban housing market experiencing significant restructuring.

The evolving institutional arrangements in urban housing sector have transformed the role of the key institutional players, such as state owned enterprises (SOEs) and provincial and municipal governments. This chapter problematizes the inter- actions between the different players to set the direction for the analysis in the subsequent chapters. The key concepts pertinent to this study are also presented here. Particular focus is placed on the changes experienced by the SOEs, and the governance relationships between the central, provincial and municipal govern- ments in the delivery affordable housing in urban locations in China since eco- nomic reforms were launched in 1978.

Keywords Urban housing · Institutions · State-owned-enterprises · Provincial government · Municipal government · China 1.1 Introduction This book examines the role of state-owned enterprises (SOEs), as well as, the provincial and municipal governments in new institutional arrangements that have emerged in China’s urban housing sector since market reforms were launched in 1978. Although considerable work already exists to explain economic transition,1 this book provides a fresh analysis of how a wide range of institutions have helped to shape the urban housing landscape of China. The central economic planning system has undergone profound institutional change with the governance power structures in urban housing market experi- encing significant restructuring (Perkins 2014a, b). Western accounts of market reforms are still dominated by accounts of China being dominated by an extractive 1See for example, Woo (2011), Yueh (2013), Rasiah et al.

© Springer Science+Business Media Singapore 2015 1 M. Rasiah, Institutionalization of State Policy, Dynamics of Asian Development, DOI 10.1007/978-981-287-570-9_1 2 1 Introduction state that has continued to shut the doors to peoples’ participation in the govern- ance structures (see for example, Acemoglu and Robinson 2012). While China’s overall governance structure is still socialist, we attempt to show that such accounts are devoid of a proper assessment of institutional change as China is so large and diverse. Such accounts are particularly not very reflective of Eastern and Central China.

Institutions that were suppressed before 1978 have since re- emerged in new forms to influence the transition process in contemporary China. In addition to explaining the emergence of new forms of governance structures, this book also presents empirical evidence on how they have impacted on the eco- nomic structure of Eastern and Central China. This introductory chapter is made up of 5 sections. It starts with research back- ground where housing reforms triggered institutional changes in urban housing market of China.2 provides problem statement, followed by motivation of study in the next section.3 presents research questions and objective.

The key concepts will be reviewed in the Sect.4 before the outline of the book is presented.2 Problematizing Urban Housing in China The provision of housing remains a severe challenge to most countries, in par- ticular among the developing and transition economies. Despite the fact that the size and characteristics of the housing sector varies across countries, the provision and access to affordable housing remains a serious social issue for a large pro- portion of the population of most countries regardless of their development status. According to United Nations Human Settlements Program, over 1 billion people were living in slums in extremely poor living conditions in 2010 (Majale et al. Furthermore, it is estimated that over the next two decades, more than 2 bil- lion people will add to the growing demand for housing and basic infrastructure services.

The situation is more severe in the developing economies where the fed- eral state often leaves it to local authorities to allocate resources to meet the hous- ing needs of the entire population. Asia is urbanizing at the fastest rate in the world. Estimations suggest that the urban population of the continent will double to 3.4 billion between 2010 and 2050, which means that the most crowded Asian cities will have to accommodate approximately 120,000 new residents on average every day with approximately 20,000 housing units demanded daily (Majale et al. Under such circum- stances, Asian countries have to strive hard to implement socially friendly hous- ing programs and policies that will have to be delivered with effective institutional change over the next few decades.

With a population of over 1.3 billion in 2014 housing provision in China poses a great challenge to the government. Houses were treated as welfare items that were produced and distributed by State Owned Enterprise (SOEs) to citizens before eco- nomic reforms (Zhao and Bourassa 2003; Li 2010) based on a set of non-monetary 1.2 Problematizing Urban Housing in China 3 Table 1.1  Periodization of urban housing reforms, China, 1978–2012 Stage Time Characteristics Pilot experimental 1978–1991 Reform experiments were conducted stage Double track phase 1992–1997 Privatization of production and consumption; both supply-side and demand-side programmes introduced Marketization phase 1998–2012 Abolishment of the welfare allocation of housing. Market assumes pivotal role Source Adapted from Li and Yi (2007) factors, such as, job rank (Huang and Clark 2002), education (Wu 2004; Fan et al. 2009) and hukou status (household registration system) (Huang and Clark 2002; Huang 2003; Wu 2004; Li and Huang 2006; Fan et al.

2009; He et al.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu Cải cách nhà ở đô thị tại Trung Quốc: Tác động và Thực tiễn cung cấp cái nhìn sâu sắc về những thay đổi trong chính sách nhà ở tại Trung Quốc, phân tích tác động của những cải cách này đối với đời sống người dân và sự phát triển đô thị. Bài viết nêu bật những thách thức và cơ hội mà các chính sách cải cách mang lại, từ việc cải thiện điều kiện sống cho người dân đến việc thúc đẩy sự phát triển kinh tế bền vững. Độc giả sẽ tìm thấy những thông tin hữu ích về cách thức mà các cải cách này đã được thực hiện và những bài học có thể rút ra cho các quốc gia khác.

Để mở rộng thêm kiến thức về các chủ đề liên quan, bạn có thể tham khảo tài liệu Luận văn thạc sĩ ussh thực hiện chủ trương cải cách ruộng đất của đảng ở tỉnh vĩnh phúc từ năm 1955 đến năm 1957. Tài liệu này sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về các chính sách cải cách trong bối cảnh lịch sử và xã hội, từ đó có cái nhìn toàn diện hơn về các vấn đề cải cách tại Việt Nam và Trung Quốc.