Các nhân tố ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế của việt nam từ năm 1994 2019

Phân tích các yếu tố tác động đến tăng trưởng kinh tế Việt Nam giai đoạn 1994-2019. Nghiên cứu về vốn, lao động, công nghệ và chính sách.

Chuyên ngành

Kinh Tế Chính Trị

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Niên Luận

2022

44
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Bí quyết tăng trưởng kinh tế Việt Nam 1994 2019 Tổng quan

Giai đoạn 1994-2019 đánh dấu một chặng đường chuyển mình ngoạn mục của kinh tế Việt Nam, từ một quốc gia thu nhập thấp trở thành nước có thu nhập trung bình thấp. Nền tảng cho sự phát triển này bắt nguồn từ chính sách Đổi Mới năm 1986, mở đường cho việc chuyển đổi sang kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và tăng cường hội nhập kinh tế quốc tế. Nghiên cứu về các nhân tố ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế của Việt Nam trong thời kỳ này cho thấy một bức tranh đa chiều, nơi các yếu tố nội tại và ngoại lực cùng cộng hưởng. Tốc độ tăng trưởng GDP Việt Nam 1994-2019 duy trì ở mức cao và tương đối ổn định, bất chấp những biến động của khu vực và thế giới. Theo dữ liệu từ World Bank, GDP của Việt Nam đã tăng trưởng vượt bậc, từ khoảng 16 tỷ USD năm 1994 lên hơn 261 tỷ USD vào năm 2019. Sự tăng trưởng này không chỉ thể hiện ở quy mô mà còn ở sự chuyển dịch cơ cấu kinh tế mạnh mẽ. Các yếu tố then chốt được xác định bao gồm dòng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), nguồn vốn ODA, chính sách cải cách thể chế kinh tế, và sự ổn định kinh tế vĩ mô Việt Nam. Việc phân tích các nhân tố này cung cấp những bằng chứng thực nghiệm quan trọng, giúp lý giải động lực phát triển và đưa ra các kiến nghị chính sách phù hợp cho tương lai.

1.1. Bối cảnh kinh tế vĩ mô Việt Nam sau chính sách Đổi Mới

Sau năm 1986, chính sách Đổi Mới đã tạo ra một cú hích mạnh mẽ, đưa Việt Nam thoát khỏi nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, trì trệ. Các cải cách ban đầu tập trung vào tự do hóa nông nghiệp, công nhận kinh tế tư nhân và mở cửa thu hút đầu tư. Những năm đầu thập niên 90 chứng kiến sự cải thiện rõ rệt trong ổn định kinh tế vĩ mô, lạm phát được kiểm soát và môi trường kinh doanh dần được hình thành. Việc Hoa Kỳ dỡ bỏ cấm vận vào năm 1994 và bình thường hóa quan hệ ngoại giao năm 1995 đã mở ra một kỷ nguyên mới, tạo điều kiện cho các dòng vốn và công nghệ từ bên ngoài chảy vào. Đây là tiền đề quan trọng để phân tích các yếu tố tác động đến tăng trưởng kinh tế của Việt Nam từ năm 1994 2019.

1.2. Các cột mốc quan trọng trong hội nhập kinh tế quốc tế

Quá trình hội nhập kinh tế quốc tế của Việt Nam diễn ra mạnh mẽ trong giai đoạn này. Các cột mốc đáng chú ý bao gồm việc ký kết Hiệp định Thương mại Song phương (BTA) với Hoa Kỳ năm 2000 và đặc biệt là sự kiện Việt Nam chính thức gia nhập WTO (Tổ chức Thương mại Thế giới) vào năm 2007. Những sự kiện này không chỉ giúp mở rộng thị trường xuất khẩu mà còn thúc đẩy quá trình cải cách thể chế kinh tế trong nước, tạo ra một sân chơi bình đẳng và minh bạch hơn cho các nhà đầu tư. Dòng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) đã tăng vọt sau khi Việt Nam gia nhập WTO, khẳng định vai trò then chốt của hội nhập đối với tăng trưởng.

II. Top thách thức cản trở tăng trưởng kinh tế Việt Nam

Mặc dù đạt được những thành tựu ấn tượng, hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam giai đoạn 1994-2019 không hề bằng phẳng. Nền kinh tế đã phải đối mặt với nhiều thách thức cả bên trong và bên ngoài, ảnh hưởng trực tiếp đến tốc độ và chất lượng tăng trưởng. Các cú sốc từ bên ngoài như khủng hoảng tài chính châu Á 1997khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008 đã tác động tiêu cực đến dòng vốn đầu tư và hoạt động xuất nhập khẩu, khiến tăng trưởng GDP chững lại trong một số thời điểm. Về nội tại, những hạn chế cố hữu của một nền kinh tế đang phát triển cũng là rào cản lớn. Chất lượng nguồn nhân lực dù đã được cải thiện nhưng vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu của các ngành công nghệ cao. Năng suất lao động tổng hợp (TFP) còn thấp, và sự phụ thuộc vào các ngành thâm dụng lao động và tài nguyên vẫn còn lớn. Hơn nữa, quá trình cải cách thể chế kinh tế và cải thiện môi trường kinh doanh tuy có nhiều tiến bộ nhưng vẫn còn chậm và chưa đồng bộ. Những thách thức này đòi hỏi các giải pháp chính sách kịp thời và hiệu quả để đảm bảo sự phát triển bền vững trong dài hạn.

2.1. Tác động từ khủng hoảng tài chính châu Á 1997 toàn cầu 2008

Hai cuộc khủng hoảng tài chính lớn đã thử thách sức chống chịu của nền kinh tế Việt Nam. Khủng hoảng tài chính châu Á 1997 làm giảm sút đáng kể dòng vốn FDI từ các nước trong khu vực, vốn là những nhà đầu tư lớn nhất vào Việt Nam thời điểm đó. Tương tự, khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008 khiến nhu cầu tiêu dùng tại các thị trường xuất khẩu chính như Mỹ và châu Âu sụt giảm, ảnh hưởng trực tiếp đến kim ngạch xuất nhập khẩu. Chính phủ đã phải thực hiện các gói kích thích kinh tế thông qua chính sách tài khóachính sách tiền tệ để duy trì đà tăng trưởng, nhưng điều này cũng đi kèm với rủi ro gia tăng lạm phát và bất ổn vĩ mô.

2.2. Vấn đề về chất lượng nguồn nhân lực và năng suất lao động

Mặc dù Việt Nam có lợi thế về dân số vàng và lực lượng lao động dồi dào, chất lượng nguồn nhân lực vẫn là một điểm nghẽn. Tỷ lệ lao động qua đào tạo có bằng cấp, chứng chỉ còn thấp, đặc biệt là lao động có kỹ năng cao. Điều này hạn chế khả năng hấp thụ công nghệ mới và chuyển dịch lên các nấc thang cao hơn trong chuỗi giá trị toàn cầu. Hệ quả là năng suất lao động tổng hợp (TFP), yếu tố phản ánh hiệu quả sử dụng vốn và lao động, còn ở mức khiêm tốn so với các nước trong khu vực, ảnh hưởng đến năng lực cạnh tranh dài hạn của nền kinh tế.

III. Cách vốn FDI thúc đẩy tăng trưởng kinh tế Việt Nam mạnh mẽ

Vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) được xác định là một trong những động lực tăng trưởng quan trọng nhất của Việt Nam trong giai đoạn 1994-2019. Dòng vốn này không chỉ bổ sung nguồn vốn đầu tư trong nước còn hạn hẹp mà còn mang theo công nghệ tiên tiến, kinh nghiệm quản lý hiện đại và mở ra cánh cửa tiếp cận thị trường toàn cầu. Phân tích định lượng cho thấy mối quan hệ cùng chiều và có ý nghĩa thống kê giữa FDI và tăng trưởng GDP Việt Nam 1994-2019. FDI đã góp phần đáng kể vào việc hình thành các ngành công nghiệp chủ lực, thúc đẩy mạnh mẽ quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế từ nông nghiệp sang công nghiệp và dịch vụ. Sự hiện diện của các doanh nghiệp FDI đã tạo ra hiệu ứng lan tỏa, thúc đẩy các doanh nghiệp trong nước phải đổi mới, nâng cao năng lực cạnh tranh. Bên cạnh đó, khu vực FDI cũng đóng góp phần lớn vào kim ngạch xuất nhập khẩu của cả nước, giúp cải thiện cán cân thương mại và tăng cường dự trữ ngoại hối. Theo nghiên cứu của Trần Toàn Minh (2022), FDI có tác động tích cực và rõ rệt đến tăng trưởng cả trong ngắn hạn và dài hạn.

3.1. Phân tích dòng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI 1994 2019

Dòng vốn FDI vào Việt Nam có sự tăng trưởng ấn tượng. Năm 1994, vốn FDI đăng ký chỉ đạt 1,944 tỷ USD. Con số này đã tăng vọt sau các cột mốc hội nhập quan trọng, đặc biệt là sau khi gia nhập WTO. Năm 2008, vốn FDI đăng ký đạt đỉnh điểm 71,73 tỷ USD. Giai đoạn 2013-2019 chứng kiến dòng vốn FDI duy trì tốc độ tăng trưởng đều đặn cả về số vốn đăng ký và vốn thực hiện, cho thấy Việt Nam vẫn là một điểm đến hấp dẫn. Dữ liệu từ World Bank cho thấy vốn thực hiện đã tăng từ 428,5 triệu USD năm 1994 lên đến 16,12 tỷ USD vào năm 2019.

3.2. Mối quan hệ giữa FDI và chuyển dịch cơ cấu kinh tế

FDI là chất xúc tác quan trọng cho quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế. Các dự án FDI chủ yếu tập trung vào lĩnh vực công nghiệp chế biến, chế tạo, tạo ra một nền tảng sản xuất hiện đại và hướng đến xuất khẩu. Sự phát triển của các khu công nghiệp, khu chế xuất gắn liền với hoạt động của các doanh nghiệp FDI đã thay đổi bộ mặt kinh tế của nhiều địa phương, thu hút một lượng lớn lao động từ khu vực nông thôn, góp phần vào quá trình đô thị hóa và hiện đại hóa đất nước.

IV. Vai trò vốn ODA và đầu tư công với tăng trưởng kinh tế

Bên cạnh FDI, nguồn vốn hỗ trợ phát triển chính thức (vốn ODA) và đầu tư công cũng là những nhân tố không thể thiếu trong bức tranh tăng trưởng kinh tế của Việt Nam giai đoạn 1994-2019. Trong những năm đầu của thời kỳ Đổi Mới, khi nguồn lực trong nước còn rất hạn chế, ODA đóng vai trò là nguồn vốn bổ sung cực kỳ quan trọng, được ưu tiên đầu tư vào xây dựng cơ sở hạ tầng kinh tế - xã hội thiết yếu như giao thông, năng lượng, y tế, giáo dục. Những dự án này đã tạo nền tảng vật chất, cải thiện môi trường kinh doanh và tạo hiệu ứng lan tỏa, thu hút đầu tư tư nhân và FDI. Chính phủ cũng sử dụng các công cụ chính sách tài khóachính sách tiền tệ để điều tiết đầu tư công, hướng dòng vốn vào các lĩnh vực trọng điểm nhằm duy trì ổn định kinh tế vĩ mô và thúc đẩy tăng trưởng. Tuy nhiên, khi Việt Nam trở thành nước có thu nhập trung bình thấp, nguồn vốn ODA có xu hướng giảm dần, đặt ra thách thức về việc sử dụng hiệu quả hơn các nguồn vốn còn lại và tăng cường huy động vốn trong nước.

4.1. Thực trạng sử dụng vốn ODA và hiệu quả đối với GDP

Nguồn vốn ODA chảy vào Việt Nam đạt đỉnh điểm vào năm 2014 với 4,22 tỷ USD và sau đó giảm dần khi Việt Nam tốt nghiệp ODA. Nghiên cứu định lượng chỉ ra rằng ODA có tác động tích cực đến tăng trưởng GDP Việt Nam 1994-2019, đặc biệt trong dài hạn. Tuy nhiên, hiệu quả sử dụng nguồn vốn này vẫn còn một số hạn chế liên quan đến tình trạng giải ngân chậm, thất thoát và lãng phí trong một số dự án. Việc nâng cao hiệu quả quản lý và sử dụng ODA là yêu cầu cấp thiết để tối đa hóa lợi ích cho nền kinh tế.

4.2. Chính sách tài khóa tiền tệ và ổn định kinh tế vĩ mô

Việc phối hợp đồng bộ giữa chính sách tài khóachính sách tiền tệ là yếu tố then chốt để duy trì ổn định kinh tế vĩ mô, tạo môi trường thuận lợi cho tăng trưởng. Chính phủ đã sử dụng linh hoạt các công cụ như thuế, chi tiêu công, lãi suất và tỷ giá để kiểm soát lạm phát, ổn định thị trường tài chính và ứng phó với các cú sốc kinh tế. Một nền kinh tế vĩ mô ổn định là điều kiện tiên quyết để củng cố niềm tin của nhà đầu tư và thu hút bền vững các dòng vốn từ bên ngoài.

V. Kết quả nghiên cứu Các nhân tố ảnh hưởng tăng trưởng GDP

Các phân tích định lượng dựa trên mô hình kinh tế lượng, đặc biệt là mô hình VECM (Vector Error Correction Model) trên chuỗi dữ liệu thời gian 1994-2019, đã cung cấp những bằng chứng thực nghiệm rõ ràng về các nhân tố ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế của Việt Nam. Kết quả nghiên cứu của Trần Toàn Minh (2022) khẳng định sự tồn tại của mối quan hệ đồng liên kết dài hạn giữa GDP, FDI và ODA. Điều này có nghĩa là các biến số này cùng di chuyển với nhau trong dài hạn, tạo thành một trạng thái cân bằng. Cả hai yếu tố ngoại lực là vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI)vốn ODA đều có tác động tích cực đến tăng trưởng GDP. Đặc biệt, nghiên cứu còn chỉ ra mối quan hệ nhân quả hai chiều giữa FDI và tăng trưởng GDP trong ngắn hạn, cho thấy chúng vừa là nguyên nhân, vừa là kết quả của nhau. Tăng trưởng kinh tế tốt tạo ra môi trường hấp dẫn để thu hút FDI, và ngược lại, dòng vốn FDI lại là động lực thúc đẩy tăng trưởng. Những kết quả này có ý nghĩa quan trọng, giúp lượng hóa vai trò của từng nhân tố và cung cấp cơ sở khoa học cho việc hoạch định chính sách.

5.1. Phân tích định lượng tác động ngắn hạn của FDI và ODA

Trong ngắn hạn, kết quả từ mô hình VECM cho thấy cả FDI và ODA đều có tác động tích cực đến tăng trưởng GDP với một độ trễ nhất định. Cụ thể, sự gia tăng 1% vốn FDI thực hiện sẽ đóng góp vào tăng trưởng GDP khoảng 0.145% sau 1 năm. Tương tự, ODA cũng có tác động dương. Đáng chú ý, kiểm định nhân quả Granger cho thấy tồn tại mối quan hệ nhân quả hai chiều giữa tăng trưởng GDP và FDI, nhưng không có mối quan hệ tương tự với ODA. Điều này hàm ý rằng, trong ngắn hạn, FDI và tăng trưởng kinh tế có sự tương tác qua lại rất mạnh mẽ.

5.2. Mối quan hệ dài hạn giữa các nhân tố và tăng trưởng GDP Việt Nam

Về dài hạn, phương trình đồng liên kết chỉ ra rằng cả FDI và ODA đều là những nhân tố quan trọng thúc đẩy tăng trưởng GDP Việt Nam. Cụ thể, khi FDI tăng 1% thì GDP tăng bình quân 0,546%. Khi ODA tăng 1% thì GDP tăng bình quân 0,494%. Phân tích phân rã phương sai cũng cho thấy trong dài hạn (sau 15 năm), sự biến động của FDI giải thích khoảng 25,3% sự thay đổi của GDP, trong khi ODA giải thích khoảng 15%. Điều này khẳng định vai trò trụ cột và có sức ảnh hưởng lớn hơn của vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) so với vốn ODA đối với sự phát triển kinh tế bền vững của Việt Nam.

VI. Hướng đi tương lai cho tăng trưởng kinh tế Việt Nam bền vững

Giai đoạn 1994-2019 đã để lại nhiều bài học quý giá về các nhân tố ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế của Việt Nam. Để duy trì đà tăng trưởng cao và bền vững trong tương lai, Việt Nam cần có những chiến lược phù hợp, dựa trên cả việc phát huy nội lực và tận dụng hiệu quả ngoại lực. Trong bối cảnh nguồn vốn ODA ngày càng thu hẹp, việc nâng cao hiệu quả đầu tư công và cải thiện môi trường kinh doanh để thu hút dòng vốn tư nhân chất lượng cao trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Đối với vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), cần có chính sách chuyển hướng từ thu hút theo chiều rộng sang chiều sâu, ưu tiên các dự án công nghệ cao, thân thiện với môi trường và có tính lan tỏa lớn. Quan trọng hơn cả là phải tập trung vào các yếu tố nền tảng như tiếp tục cải cách thể chế kinh tế, phát triển chất lượng nguồn nhân lực, và đẩy mạnh đổi mới sáng tạo để nâng cao năng suất lao động tổng hợp (TFP). Sự ổn định kinh tế vĩ mô vẫn là ưu tiên hàng đầu, tạo nền tảng vững chắc cho mọi nỗ lực phát triển.

6.1. Bài học kinh nghiệm từ giai đoạn 1994 2019

Bài học lớn nhất là tầm quan trọng của việc mở cửa và hội nhập kinh tế quốc tế một cách chủ động và có chọn lọc. Chính sách này đã giúp Việt Nam huy động được các nguồn lực quan trọng từ bên ngoài cho sự phát triển. Bên cạnh đó, việc duy trì ổn định kinh tế vĩ mô và chính trị là yếu tố then chốt tạo dựng niềm tin cho các nhà đầu tư. Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá nhiều vào vốn và lao động giá rẻ cũng bộc lộ những hạn chế, đòi hỏi một mô hình tăng trưởng mới dựa trên khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo.

6.2. Kiến nghị chính sách để duy trì đà tăng trưởng kinh tế

Các kiến nghị chính sách cần tập trung vào: (1) Cải thiện mạnh mẽ môi trường kinh doanh, đơn giản hóa thủ tục hành chính để tăng sức cạnh tranh trong thu hút FDI. (2) Có chính sách ưu đãi đột phá cho các dự án công nghệ cao, tạo liên kết giữa doanh nghiệp FDI và doanh nghiệp trong nước. (3) Nâng cao hiệu quả quản lý và phân bổ đầu tư công, ưu tiên các dự án hạ tầng trọng điểm, có tác động lan tỏa. (4) Đầu tư mạnh mẽ vào giáo dục và đào tạo để nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, đáp ứng yêu cầu của cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0.

20/09/2025
Các nhân tố ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế của việt nam từ năm 1994 2019

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 : CƠ SỞ LÝ LUẬN 1.1,Các khái niệm chung 1. Khái niệm tăng trưởng kinh tế Tăng trưởng kinh tế phản ánh sự tăng , giảm quy mô nền kinh tế của mỗi quốc gia giữa năm nay với năm trước hoặc ở kỷ hiện tại và ký trước , được thê hiện ở quy mô và tốc độ tăng trưởng. Sự tăng giảm ít nhiều thể hiện quy mô tăng trưởng , còn tăng nhanh hay châm thể hiện ở tốc độ phát triển. Tăng trưởng kinh tế cao và bền vững được coi là thành tựu và là chủ đề trọng tâm của nhiều nền kính tế ở cả các nước phát triển và đang phát triển ( Chirwa& Odhiambo , 2016).

Theo Investopedia (2020) Tăng trưởng kinh tế thường được định nghĩa là sự gia tăng sản xuất hàng hoá và địch vụ kinh tế của kỳ hiện tại SO với kỳ trước, sự gia tăng của tư liệu sản xuất, lực lượng lao động, công nghệ và vốn con người đều có thê góp phần vào tăng trưởng kính té. Theo Investopedia (2020) , tong san pham quốc nội (GDP) la gia tri tiền tệ của tất cả các hàng hóa và dịch vụ đã hoàn thành được thực hiện trong một quốc gia trong một thời kỳ cụ thể. Theo The Economic Times (2020) „, GDP là giá trị cuối cùng của hàng hóa và địch vụ được sản xuất trong ranh giới địa lý của một quốc gia trong một khoảng thời gian xác định, thường là một năm. Tốc độ tăng trưởng GDP là một chi số quan trọng đánh giá hoạt động kinh tế của một quốc gia , GDP cung cấp một bức tranh tổng quát về kinh tế của một quốc gia, được sử dụng để ước tính quy mô nên kinh tế và tốc độ tăng trưởng.

Tăng trưởng kinh tế là sự gia tăng của GDP hay GNP hoặc thu nhập bình quân đầu người trong một thời gian nhất định. Bản chất của tăng trưởng kinh tế thực chất là sự gia tăng vẻ thu nhập -mặt lượng của nền kinh tế. Sự gia tang nay được đo bằng mức và tỷ lệ của thu nhập tính theo hiện vật và giá trị. Ngày nay „ yêu cầu tăng trưởng kinh tế găn liền với bền tính bền vững hay việc bảo đảm chất lượng tăng trưởng ngày càng cao.

Theo khía cạnh này , điều được nhắn mạnh nhiều hơn là sự gia tăng liên tục „ có hiệu quả của chỉ tiêu quy mô và tốc độ tăng thu nhập bình quân đầu người.Keynes, đề đạt được su tang trưởng kinh tế tốt nhất là đề đạt được sự tăng trưởng ở mức cao thì cần có sự phối hợp đồng bộ giữa điều hành vĩ mô và điều khiến vi mô , kết hợp nhân tô khách quan và nhân tố chủ quan , vận dụng các quy luật kinh tế và sử đụng các công cụ đòn bây kinh tế như thuế , tiền tệ , lãi suất , việc làm „. Tăng trưởng kinh tế là một vấn đề cực kỳ quan trọng, liên quan đến sự thịnh suy của một quốc gia. Bởi thế, chính phủ nước nào cũng ưu tiên các nguồn lực của 10 minh cho sw tang trwong kinh té , coi dé 1a cai géc , là nền tảng đề giải quyết mọi vấn đề khác. Trên cơ sở giải quyết vấn dé tăng trưởng kinh tế tạo ra nhiều của cải mới „ người ta mới có thể giải quyết hàng loạt các vấn đề khác như cân bằng ngân sách , đầu tư theo chiều sâu , phúc lợi xã hội, giải quyết viéc lam , chéng lại tội phạm , đảm bảo ngân sách cho quốc phòng an ninh.

Ngược lại nêu không đạt được sự tăng trưởng kinh tế ở mức đo cần thiết thì trong xã hội sẽ có khả năng nảy sinh hàng loạt vấn đề khó giải quyết (Ngô Thắng Lợi , 2013). Khải niệm về vốn dau tư trực tIẾP nước ngoài Vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI theo quan điểm cán cân thanh toán (BoP) xuất phát từ khung khái niệm chung của Tổ chức tiền tệ quốc tế -IME (Duce,2003) ,theo đó , đây là khoản đầu tư liên quan đến việc kiểm soát hoặc có ảnh hưởng quan trọng tới quản trị doanh nghiệp năm trong một nền kinh tế khác (IMF,2003,100). Theo Investopedia (2021) ,đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) là việc một công ty hoặc một nhà đầu tư ở bên ngoài biên giới nước này mua quyền lợi trong công ty. Nói chung, thuật ngữ này được sử dụng đề mô tả một quyết định kinh doanh đề có được một cô phần đáng kê trong một doanh nghiệp nước ngoài hoặc mua hoàn toàn nó để mở rộng hoạt động của nó sang một khu vực mới.

Các quốc gia muốn đạt mức tăng trưởng kinh tế thì cần có một cú huých từ bên ngoài cụ thể như yếu tố về vốn, khoa học công nghệ hiện đại, chuyên gia. trong đó thì yếu vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) đóng vai trò là cú huých mang tính đột phá quan trọng trong yếu tô tăng trưởng kinh tế của các quốc gia (Tran Văn Hung , 2015). Trong các vai trò của FDI, vai trò đối với việc thúc đây tăng trưởng kinh tế là vai trò chính và thường được các quốc gia đề cập tới. Về cơ chế tác động , Nguyễn Thị Tuệ Anh và cộng sự (2006) cho răng có mối quan hệ trực tiếp giữa FDI và tăng trưởng kinh tế theo cách FDI làm gia tăng vốn vật chất của nên kinh tế và làm giảm chi phí sản xuất „ qau đó tích cực tới sản lượng.

Cũng theo tác giả, FDI còn có tác động lan toả tới nền kinh tế thông qua gia tăng áp lực cạnh tranh với các doanh nghiệp nội địa, thúc đây quá trình chuyển giao công nghệ, khuyến khích nâng cao trình độ công nghệ , khuyến khích nâng cao trình độ lao động và kiến thức quản lý cho lao động tại các quốc gia nhận FDI. Từ đó, EDI có tác động tích cực tới sản dượng. Nhận định đồng quan điểm với nhận định của Hội nghị Liên hợp quốc về thương mại và phát triển (UNCTAD,2008) khi cho rằng FD] lam gia tang sản lượng, việc làm, chuyên giao công nghệ , khuyến khích xuất khẩu và cải thiện điều kiện kinh tế của các nước đang phát triển. Tuy nhiên , những nghiên cứu gần đây vẫn còn đang tranh cãi liệu FDI có thể tạo ra hiệuúứng lan toả tích cực bởi vì dù sao nó cũng là một ảnh hưởng gián tiếp của FDI.

Hanson (2001) lập luận rằng bằng chứng thực nghiệm là không hỗ trợ mạnh mẽ cho các tác động tích cực của FDI tới 11 tăng trưởng kinh tế trong nước trong khi Gorg và Greenwood(2002) cũng đã chứng minh rằng những tác động chủ yếu là tiêu cực. Khái niệm về vốn viện trợ phát triển chính thức Theo định nghĩa của Tô chức hợp tác và phát triển kinh tế thì: ODA (Official Development Assistance) là một giao dịch chính thức được thiết lập với mục đích chính là thúc đây sự phát triên kinh tế - xã hội của các nước đang phát triển. Điều kiện tài chính của giao dịch này có tính chất ưu đãi và thành tố viện trợ không hoàn lại chiếm ít nhất 25%. Nguồn vốn này được phân ra làm 3 loại theo phương thức hoàn trả.

Thứ nhất , viện trợ không hoàn lại : bên nước ngoài cung cấp viện trợ (bên nhận không cần phải hoàn lại bất kỳ chi phí nảo ) đề bên nhận thực hiện các chương trình, dự án theo thoả thuận trước giữa các bên, viện trợ không hoan lại được thực hiện dưới các dạng như hỗ trợ kỹ thuật, viện trợ nhân đạo bằng hiện vật. Thứ hai , viện trợ có hoàn lại: nhà tài trợ cho nước cần vay vốn vay một khoản tiền (tuỳ theo một quy mô và mục đích đầu tư ) với mức lãi suất ưu đãi và thời gian trả nợ thích hợp , những điều kiện ưu đãi thường là lãi suất thấp , thời hạn vay nợ dài (từ 20 đến 30 năm ), có thời gian đáo hạn ( từ 10 đến 12 năm ). Thứ ba , vốn ODA cho vay hỗn hợp : là khoản vay được kết hợp giữa hai phương thức nêu trên , là các khoản ODA kết hợp một phần ODA không hoàn lại và một phần tín dụng thương mại theo các điều kiện của tổ chức Hợp tác kinh tế và phát triển. Theo Morrissey (2001) , về phương diện lý thuyết , viện trợ nước ngoài được thiết kê với kỳ vọng đạt được các mục tiêu sau : Thứ nhất „ kích thích tăng trưởng kinh tế thông qua xây dựng cơ sở hạ tầng , hỗ trợ các khu vực sản xuất như nông nghiệp , mang lại các ý tưởng cho công nghệ mới.

Thứ hai , thúc đây các mục tiêu phát triển khác , như tăng cường giáo dục , y tế , hệ thống chính trị và môi trường. Thứ ba , hỗ trợ sự tiêu dùng cơ bản về lương thực và các hàng hoá thiết yêu khác „ đặc biệt trong những tình huỗng khẩn cấp theo sau các trận thiên tai hay khủng hoảng nhân đạo. Thứ tư, giúp bình ổn nền kinh tế sau các cú sốc. Tuy nhiên , những kỳ vọng trên có trở thành hiện thực hay không cần phải phụ thuộc vào tính sử dụng hiệu quả vốn này của hệ thống , bộ máy chính trị nhà nước tiếp nhận ODA (Quyet,2014).

Vốn đầu tư trực tiếp ; viện trợ phát triển chính thức và tăng trưởng kinh tế ở Việt Nam trong giai đoạn 1994-2019 Về tốc độ tăng GDP, so với năm 1994, tốc độ tăng trưởng về GDP của Việt Nam trong giai đoạn này là 1600%_, tốc độ tăng bình quân là 521% (Hình 1). Có thê nói , Việt Nam trong giai đoạn Đôi mới nền kinh tế từ năm 1986 đến nay , kết hợp với cải cách thế chế đưa đất nước theo hướng mở cửa , gắn kết các hoạt động kinh tế toàn cầu là động lực lớn thúc đây phát triển - kinh tế xã hội , nhanh chóng 12 đưa nước nghèo nhật thê giới trở thành nước có thu nhập trung binh thâp trên thê ĐIỚI. Hình 1: GDP và tốc độ tăng trưởng giải đoạn 1994-2019.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ