phần Mở đầu, phần Kết luận, Phụ lục và Tài liệu tham khảo, Nội dung của luận văn bao gồm 3 chƣơng: Chƣơng 1: Cơ sở lí luận và những vấn đề liên quan. Chƣơng 2: Tính dân tộc trong ngôn ngữ thơ Tố Hữu trên phƣơng diện chất liệu. Chƣơng 3: Tính dân tộc trong ngôn ngữ thơ Tố Hữu trên phƣơng diện cấu trúc. Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – 9ĐHTN http://www.vn PHẦN NỘI DUNG Chƣơng 1 CƠ SỞ LÍ LUẬN VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ LIÊN QUAN 1.
Khái quát về tính dân tộc trong văn học và tính dân tộc trong ngôn ngữ thơ 1. Tính dân tộc trong văn học Theo Từ điển thuật ngữ văn học, tính dân tộc là: “Khái niệm thuộc phạm trù tƣ tƣởng - thẩm mĩ chỉ mối liên hệ khăng khít giữa văn học và dân tộc, thể hiện qua tổng thể các đặc điểm độc đáo tƣơng đối bền vững chung cho các sáng tác của dân tộc, đƣợc hình thành trong quá trình phát triển lịch sử và phân biệt với văn học của các dân tộc khác…. Tính dân tộc thể hiện ở mọi yếu tố từ nội dung cho đến hình thức của sáng tác văn học” [29]. Theo khái niệm trên, tính dân tộc trong văn học là một phạm trù tƣ tƣởng -thẩm mĩ.
Cần tránh quan niệm xem tính dân tộc là khái niệm chính trị , hoặc là một phạm trù xã hội ho ̣c , dân tộc học. Tính dân tộc là thuộc tính tất yếu của văn chƣơng. Khi nói đế n tiń h dân tô ̣c trong văn ho ̣c là nói đế n sƣ̣ kế t tin ́ h nhƣ̃ng nét đô ̣c đáo của mô ̣t dân tô ̣c trong sáng tác văn ho ̣c. Tính dân tộc của văn học còn là một phạm trù mang tính lịch sử.
Nó không phải là một hệ thống khép kín các yếu tố nhất thành bất biến. Trái lại, nó luôn gắn liền , biến đổi và phát triển cùng với sự biến đổi và phát triển của những điều kiện lịch sử , xã hội cụ thể. Do điều kiện lịch sử , xã hội từng thời kỳ, tƣ̀ng giai đoa ̣n không giống n hau nên quan niệm về tính dân tộc trong văn học cũng có những nội dung khác nhau trong quá trình phát triể n. Vì thế , khi tìm hiểu về tính dân tộc trong văn ho ̣c phải nhìn nhận theo quan điểm lịch sử.
Không nên lấy tính dân tộc của văn học thời kỳ trƣớc làm thƣớc đo cho tính dân tộc của văn học thời kỳ sau mà tùy thuộc vào những hoàn cảnh lịch sử , xã Số hóa bởi Trung tâm Học liệu –10 ĐHTN http://www.vn hô ̣i cụ thể trong tiến trình phát triển của văn học mà có cách nhìn nhận , đánh giá về tính dân tộc trong văn học cho phù hợp. Ngoài ra , trong quá trình phát triển, tính dân tộc trong văn học còn có sƣ̣ tiếp thu những tinh hoa văn hóa , văn học nƣớc ngoài. Mô ̣t sáng tác văn ho ̣c có tính dân tô ̣c sâu sắc phải vừa kế thƣ̀a đƣơ ̣c truyề n thố ng văn ho ̣c dân tô ̣c , vƣ̀a đổ i mới và đóng góp vào sƣ̣ ph át triển để làm phong phú thêm truyền thống ấy. Tính dân tộc xuyên thấm vào mọi phƣơng diện của tác phẩm văn học , tƣ̀ nô ̣i dung đến hình thức nghệ thuật.
Về nô ̣i dung , tính dân tộc thể hiện trong viê ̣c lƣ̣a cho ̣n đề tài, chủ đề của tác phẩm ; trong quan niê ̣m của tác giả về cuô ̣c số ng và con ngƣời gắ n với đời số ng vấ t chấ t và tinh thầ n của dân tô ̣c. Đo ̣c mô ̣t tác phẩm văn học mang tính dân tộc ta nhƣ sống cuộc sống của dân tộc đó với nhƣ̃ng đă ̣c điể m riêng về phong tu ̣c , tâ ̣p quán ,…. Ngoài ra , nô ̣i dung căn bản của tính dân tộc là ở cách nhà văn miêu tả “tinh thầ n dân tộc”, “tính cách dân tộc”, “cái nhìn của dân tộc đố i với cuộc đời” (chủ đề tƣ tƣ ởng, tình cảm thẩm mỹ…). Về hình thƣ́c nghê ̣ thuâ ̣t , tính dân tộc thể hiện ở thể loa ̣i, ngôn ngữ, hình ảnh.Mỗi dân tộc có một hệ thống thể loại văn học mang tính truyền thống, có phƣơng tiện ngôn ngữ và cách biểu đạt mang tính đặc trƣng, có những hình ảnh thân thuộc đã in dấu đậm nét trong tâm hồn mỗi ngƣời con của dân tộc.
Khái quát lại, tính dân tộc trong văn học là khái niệm chỉ mối liên hệ , sƣ̣ kế t nố i sâu sắc giƣ̃a văn ho ̣c và dân tô ̣c ; là một phạm trù tƣ tƣởng thẩm m ỹ mang tính lich ̣ sƣ̉ ; là cơ sở để nhận diện , phân biê ̣t giƣ̃a nề n văn ho ̣c dân tô ̣c này với nền văn học dân tộc khác. Tính dân tộc biểu hiện toàn diện từ nội dung cho đế n hình thƣ́c nghê ̣ thuâ ̣t của tác phẩ m văn ho ̣c , tạo cho n ền văn học mỗi dân tô ̣c nhƣ̃ng đă ̣c điể m riêng , đô ̣c đáo. Mô ̣t tác phẩ m mang tiń h dân tô ̣c là tác phẩ m phản ánh nhƣ̃ng đă ̣c điể m đô ̣c đáo tron g đời số ng tinh thầ n và vật chấ t của một dân tộc ; góp phần làm nên diện mạo riêng của văn học tƣ̀ng dân tộc ; giúp độc giả hiểu biết và trân trọng cuộc sống, phẩm chất, tâm hồ n và vẻ đẹp Số hóa bởi Trung tâm Học liệu –11 ĐHTN http://www.vn ngôn ngữ của dân tô ̣c đó. Tính dân tộc cũng góp phần tạo ra phong cách nghệ thuật của mỗi nhà thơ, nhà văn.
Tính dân tộc trong ngôn ngữ thơ Tính dân tộc trong tác phẩm văn học nói chung và tác phẩm thơ nói riêng đƣơ ̣c thể hiê ̣n rõ nét và trƣ̣c tiế p ở ngôn ngƣ̃ nghê ̣ thuâ ̣t , vì ngôn ngữ là “yế u tố thƣ́ nhấ t của văn học” (M. Gorki), là yếu tố tiế p xúc đầ u tiên, trƣ̣c tiế p của ngƣời đo ̣c đối với tác phẩm. Theo chúng tôi , tính dân tộc trong ngôn ngữ thơ là sự gắn bó , liên kế t , là mối liên hệ mật thiết giữa ngôn ngữ thơ với ngôn ngữ dân tộc ; là sự lƣ̣a chọn, sƣ̉ du ̣ng chấ t li ệu ngôn ngữ , phƣơng thƣ́c tổ chƣ́c , sắ p xế p ngôn ngƣ̃ và biê ̣n pháp tu tƣ̀ trong ngôn ngƣ̃ của mô ̣t dân tô ̣c để thể hiện nô ̣i dung tƣ tƣởng của tác phẩm , cảm hứng nghê ̣ thuâ ̣t , ý đồ nghệ thuật của nhà thơ ; tạo nên sự tƣơng đồ ng , gắ n bó, tiế p nố i giƣ̃a ngôn ngƣ̃ nghê ̣ thuâ ̣t của nhà thơ với truyề n thố ng ngôn ngƣ̃ dân tô ̣c. Ngôn ngữ thơ mang tính dân tộc là sự phản ánh những đặc điểm riêng biê ̣t , độc đáo của ngôn ngữ dân tộc trong tác phẩ m thơ.
Nhờ tính dân tộc trong ngôn ngƣ̃ mà “tƣ duy của một dân tộc” , “tâm hồn dân tộc”, “tính cách dân tộc” đƣơ ̣c bô ̣c lô ̣ toàn diê ̣n và sâu sắ c trong tác phẩ m thơ. Ngôn ngƣ̃ mỗi dân tô ̣c là mô ̣t hê ̣ thố ng ký hiê ̣u , với hê ̣ thố ng ngƣ̃ pháp và những “tập q uán ngôn ngữ” khác nhau tạo nên nét riêng trong ngôn ngữ mỗi dân tô ̣c. Trong ngôn ngữ dân tộc Việt Nam, đặc trƣng thể hiện tính dân tộc là lối nói tắt, nói ẩn dụ, thậm xƣng, thói quen sử dụng hình ảnh thay thế, cách chơi chữ,.; điều này đã tạo ra những đặc trƣng thi pháp của nền thơ ca dân tộc Việt Nam. Mỗi nhà thơ , nhà văn trong quá triǹ h sáng tác đề u cố gắ ng khai thác và vận dụng những điểm mạnh , nhƣ̃ng ƣu thế của ngôn ngƣ̃ dân tô ̣c vào tác phẩ m của mình theo nhƣ̃ng cách r iêng nhằ m phát huy tố i đa chƣ́c năng của các đơn vi ̣ngôn ngƣ̃.
Vì thế, ngôn ngƣ̃ thơ tƣ̣ bản thân nó đã thể hiê ̣n tính dân tô ̣c. Có nhiều tiêu chí để nhận diện tín h dân tô ̣c trong ngôn ngƣ̃ tác phẩm văn học nói chung và tác phẩm thơ nói riêng. Tính dân tô ̣c trong ngôn ngữ văn Số hóa bởi Trung tâm Học liệu –12 ĐHTN http://www.vn học Viê ̣t Nam thƣờng đƣơ ̣c nhâ ̣n diê ̣n qua lối nói, lối viết, cách diễn đạt quen thuộc của con ngƣời Việt Nam (ví dụ, Truyện Kiều của Nguyễn Du từ cốt truyện, nhân vật đến các địa danh đều của Trung Quốc, nhƣng vẫn trở thành áng thơ trác tuyệt, niềm tự hào của văn học Việt Nam và thấm sâu trong tâm hồn ngƣời Việt; đó là bởi, Nguyễn Du đã sử dụng cách nói, cách kể, cách diễn đạt quen thuộc của ngƣời dân Việt,…); hay “lố i nói” giàu hình ảnh , cách v í von, so sánh tinh tế , các phƣơng thức chuyển nghĩa quen thuộc. Ví dụ, cách nói giàu hình ảnh trong thơ Nguyễn Bính : “Thôn Đoài ngồ i nhớ Thôn Đông / Một ngƣời chín nhớ mƣời mong một ngƣời” (Tƣơng tƣ).
“Thôn Đoài ngồ i nhớ Thôn Đông” là hình ảnh nhân hóa biểu hiện nỗi nhớ trong tình yêu lứa đôi. Lối diễn đạt này trong câu thơ của Nguyễn Bính vô cùng gần gũi với con ngƣời làng quê Việt Nam. Cũng tƣơng tự nhƣ vậy, cách tạo ẩn dụ tƣợng trƣng trong Tre Viê ̣t Nam của Nguyễn Duy khiến ngôn ngữ bài thơ đậm đà tính dân tộc,…. Nhìn một cách toàn diện và hệ thống , tính dân tộc trong ngôn ngữ thơ cầ n đƣơ ̣c nhâ ̣n diê ̣n trên cả hai phƣơng diện : chất liệu ngôn ngữ thơ và cấu trúc ngôn ngữ thơ.
Có nghĩa là , khi tìm hiể u tính dân tô ̣c trong ngôn ngƣ̃ thơ của mô ̣t tác giả , tác phẩm nào đó , cầ n phải tim ̀ hiể u cả các yếu tố chấ t liê ̣u (tƣ̀ ngƣ̃ , các phƣơng tiện tu từ ) và sự kết hợp chúng trong cấ u trúc ngôn ngƣ̃ của tác phẩm (cú pháp, cách tổ chƣ́c bài thơ, câu thơ, các biện pháp tu từ) của tác phẩm thơ đó trong mố i quan hê ̣ với ngôn ngƣ̃ dân tô ̣c, ngôn ngƣ̃ văn ho ̣c dân tô ̣c.