Thiết kế và Tổng hợp Kiến trúc Polymer Phân nhánh cho Xúc tác

Luận án tiến sĩ về thiết kế và tổng hợp kiến trúc polymer phân nhánh cho xúc tác. Nghiên cứu chuyên sâu về ứng dụng polymer trong lĩnh vực xúc tác hóa học.

Trường đại học

University Of California, Berkeley

Chuyên ngành

Chemistry

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Dissertation

Spring 2006

212
3
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

1. CHƯƠNG 1: THE DENDRIMER EFFECT IN CATALYSIS

1.1. Introduction

1.2. Commonly Used Dendrimer Platforms for Macromolecular Catalysts

1.3. Core-Functionalized Dendrimers in Catalysis

1.4. Peripherally Modified Dendrimers in Catalysis

1.5. Conclusions and Outlook

1.6. References

2. CHƯƠNG 2: THE EFFECT OF MACROMOLECULAR ARCHITECTURE IN NANOMATERIALS: A COMPARISON OF SITE ISOLATION IN PORPHYRIN CORE DENDRIMERS AND THEIR ISOMERIC LINEAR ANALOGUES

2.1. Overview

2.2. Experimental

2.3. Results and Discussion

2.4. Conclusion

2.5. Acknowledgement

2.6. References

3. CHƯƠNG 3: DENDRONIZED CYCLOCOPOLYMERS WITH A RADIAL GRADIENT OF POLARITY AND THEIR USE AS CATALYSTS IN A DIFFICULT ESTERIFICATION

3.1. Introduction

3.2. Experimental

3.3. Results and Discussion

3.4. Acknowledgement

3.5. Supporting Information

3.6. References

4. CHƯƠNG 4: EFFECTS OF POLYMER ARCHITECTURE AND NANOENVIRONMENT IN ACYLATION REACTIONS EMPLOYING DENDRITIC 4-(DIALKYLAMINO)PYRIDINE CATALYSTS

4.1. Table

4.2. Experimental

4.3. Results and Discussion

4.4. Conclusion

4.5. Acknowledgement

4.6. Supporting Information

4.7. References

5. CHƯƠNG 5: ONE-POT REACTION CASCADES USING STAR POLYMERS WITH CORE-CONFINED CATALYTIC GROUPS

5.1. Introduction

5.2. Results and Discussion

5.3. Acknowledgement

6. CHƯƠNG 6: DENDRONIZED LINEAR POLYMERS VIA “CLICK CHEMISTRY”

6.1. Introduction

6.2. Results and Discussion

6.3. Conclusion

6.4. Acknowledgement

6.5. Supporting Information

6.6. References

Tóm tắt

I. Giới thiệu Tổng quan Thiết kế Polymer Phân nhánh Xúc tác

Polymer đã được ứng dụng rộng rãi trong các ứng dụng tổng hợp trong nhiều thập kỷ, một phần do bản chất macromolecular của chúng, tạo điều kiện phục hồi sản phẩm và tính đa hóa trị, cho phép tải cao. Các chất xúc tác, thuốc thử, chất quét, v.v., được hỗ trợ bởi polymer dị thểđồng thể, đều được biết đến và được sử dụng rộng rãi trong ngành công nghiệp để sản xuất hóa chất tốt. Tuy nhiên, ngay từ khi triển khai trong tổng hợp hóa học, các polymer chức năng đã thể hiện hành vi độc đáo trong dung dịch, không được quan sát thấy đối với các đối tác phân tử nhỏ của chúng. Trên thực tế, khả năng phản ứng của các nhóm gắn với chất nền được điều chỉnh bởi khả năng tiếp cận không gian, microenvironment, sự giam cầm gần và các tính chất khác liên quan đến polymer. Khi những ảnh hưởng này được liệt kê, người ta cho rằng chúng có thể được kiểm soát thông qua các vật liệu được cấu trúc chính xác hơn. Tuy nhiên, chỉ gần đây các phương pháp tổng hợp polymer được kiểm soát như vậy mới có sẵn. Đặc biệt hữu ích là các họ polymer phân nhánh: ví dụ: dendrimers, polymer dendronized, polymer hình sao, polymer hyperbranched và các hạt nano liên kết chéo vỏ. Các macromolecule này đã chứng minh hiệu quả trong các ứng dụng tiên tiến, bao gồm thu hoạch ánh sáng, vắc xin và phân phối thuốc, bioimaging, vận chuyển phân tử, v.v. Trong lĩnh vực xúc tác, chúng mang đến cơ hội chưa từng có để phát triển hơn nữa. Bản chất hình cầu của chúng gợi nhớ đến các enzym, chức năng và hiệu quả của chúng chỉ mới được tiếp cận bởi các hệ thống này.

1.1. Lịch sử và tầm quan trọng của ứng dụng polymer trong xúc tác

Từ những năm 1960, polymer đã đóng vai trò quan trọng trong xúc tác, cung cấp nền tảng vững chắc cho việc giữ lại chất xúc tác và đơn giản hóa quá trình phục hồi sản phẩm. Tuy nhiên, sự phức tạp trong kiểm soát cấu trúc và tính chất của polymer đã hạn chế hiệu quả của chúng. Sự phát triển của các kỹ thuật tổng hợp polymer hiện đại đã mở ra những khả năng mới, đặc biệt là với các polymer phân nhánh.

1.2. Tổng quan về các kiến trúc polymer phân nhánh phổ biến

Có nhiều loại kiến trúc polymer phân nhánh khác nhau, mỗi loại có những ưu điểm riêng. Dendrimers nổi bật với cấu trúc xác định và khả năng kiểm soát chức năng. Polymer hyperbranched dễ tổng hợp hơn nhưng có cấu trúc ít xác định hơn. Polymer hình sao cung cấp sự kết hợp giữa cả hai. Việc lựa chọn kiến trúc polymer phù hợp phụ thuộc vào ứng dụng cụ thể.

II. Thách thức Hạn chế Thiết kế Polymer Phân nhánh cho Xúc tác

Mặc dù hứa hẹn, việc sử dụng polymer phân nhánh trong xúc tác vẫn còn một số thách thức. Một trong những thách thức lớn nhất là đảm bảo khả năng tiếp cận của các trung tâm hoạt động. Hiệu ứng steric hindrance do cấu trúc phân nhánh có thể hạn chế khả năng tiếp cận của chất nền, làm giảm hiệu suất xúc tác. Việc kiểm soát môi trường nano xung quanh các trung tâm hoạt động cũng rất quan trọng để điều chỉnh tính chọn lọc và hoạt động của chất xúc tác. Bên cạnh đó, việc tổng hợp polymer phân nhánh với cấu trúc và chức năng được xác định rõ ràng vẫn là một thách thức đáng kể. Các kỹ thuật tổng hợp phải đủ mạnh để cho phép kết hợp chính xác các đơn vị chức năng và kiểm soát các thông số kiến trúc, chẳng hạn như mức độ phân nhánh và mật độ chức năng. Cuối cùng, việc tái chế và tái sử dụng vật liệu xúc tác polymer cũng là một yếu tố quan trọng cần xem xét để ứng dụng bền vững.

2.1. Ảnh hưởng của steric hindrance lên hiệu suất xúc tác

Hiệu ứng steric hindrance là một vấn đề quan trọng trong xúc tác polymer. Cấu trúc phân nhánh của polymer có thể cản trở khả năng tiếp cận của chất nền với các trung tâm hoạt động, làm giảm tốc độ phản ứng. Việc thiết kế polymer với cấu trúc mở hơn có thể giúp giảm thiểu hiệu ứng này.

2.2. Kiểm soát môi trường nano để tối ưu tính chọn lọc

Môi trường nano xung quanh các trung tâm hoạt động có thể ảnh hưởng đáng kể đến tính chọn lọc xúc tác. Bằng cách điều chỉnh độ phân cực, khả năng hòa tan và các tính chất khác của polymer, có thể điều chỉnh môi trường nano để ưu tiên một sản phẩm cụ thể.

2.3. Tổng hợp chính xác polymer phân nhánh Độ khó và giải pháp

Việc tổng hợp polymer phân nhánh với cấu trúc và chức năng được xác định là một thách thức lớn. Các kỹ thuật như ATRP, RAFTROMP có thể được sử dụng để kiểm soát quá trình trùng hợp và tạo ra polymer với các đặc tính mong muốn.

III. Phương pháp Tổng hợp Polymer Dendritic cho Ứng dụng Xúc tác

Một trong những phương pháp phổ biến nhất để tổng hợp polymer dendritic là thông qua quá trình tổng hợp phân kỳ. Phương pháp này bắt đầu từ một lõi trung tâm và các lớp phân nhánh được xây dựng dần dần. Ưu điểm của phương pháp này là nó cho phép kiểm soát chính xác cấu trúc và chức năng của dendrimer. Tuy nhiên, phương pháp này có thể tốn thời gian và công sức, đặc biệt đối với các dendrimer thế hệ cao hơn. Một phương pháp khác là tổng hợp hội tụ, trong đó các nhánh được tổng hợp riêng lẻ và sau đó được gắn vào lõi trung tâm. Phương pháp này có thể nhanh hơn tổng hợp phân kỳ, nhưng có thể khó kiểm soát cấu trúc của dendrimer. Ngoài ra, kỹ thuật click chemistry cũng được sử dụng ngày càng nhiều để tổng hợp polymer dendritic, cho phép gắn nhanh chóng và hiệu quả các nhóm chức năng khác nhau vào polymer.

3.1. Tổng hợp phân kỳ Ưu điểm và hạn chế

Tổng hợp phân kỳ là một phương pháp mạnh mẽ để tạo ra dendrimer với cấu trúc được xác định rõ. Tuy nhiên, quá trình này có thể tốn thời gian và đòi hỏi nhiều bước phản ứng. “The immobilization of catalytic groups at the core of dendrimers or at their periphery gives rise to unique properties that affect rates of reaction, substrate activation or selectivity, etc.” (Helms, 2006).

3.2. Tổng hợp hội tụ Lựa chọn thay thế hiệu quả

Tổng hợp hội tụ cung cấp một cách tiếp cận thay thế để tổng hợp dendrimer, cho phép gắn các nhánh được tổng hợp sẵn vào một lõi trung tâm. Mặc dù nhanh hơn, phương pháp này có thể khó kiểm soát cấu trúc của dendrimer.

3.3. Ứng dụng click chemistry trong tổng hợp polymer dendritic

Click chemistry cung cấp một công cụ mạnh mẽ để gắn các nhóm chức năng khác nhau vào polymer dendritic một cách nhanh chóng và hiệu quả. “In Chapter 6, a facile method for the preparation of dendronized polymers via “click chemistry” is described.” (Helms, 2006)

IV. Giải pháp Thiết kế Kiến trúc Polymer kiểm soát Xúc tác

Để vượt qua những thách thức liên quan đến việc sử dụng polymer phân nhánh trong xúc tác, các nhà nghiên cứu đã phát triển các chiến lược thiết kế khác nhau. Một chiến lược là điều chỉnh kích thước và hình dạng của polymer để tối ưu hóa khả năng tiếp cận của chất nền. Điều này có thể được thực hiện bằng cách kiểm soát mức độ phân nhánh và chiều dài của các nhánh. Một chiến lược khác là đưa các nhóm chức năng vào polymer để tương tác với chất nền hoặc chất xúc tác. Các tương tác này có thể giúp ổn định trạng thái chuyển tiếp hoặc tập trung chất nền xung quanh chất xúc tác, do đó làm tăng tốc độ phản ứng. Ngoài ra, có thể sử dụng các polymer có khả năng tự lắp ráp để tạo ra các cấu trúc có trật tự có thể kiểm soát vị trí và định hướng của các chất xúc tác.

4.1. Tối ưu hóa kích thước và hình dạng polymer

Kích thước và hình dạng của polymer đóng một vai trò quan trọng trong việc xác định khả năng tiếp cận của chất nền với các trung tâm hoạt động. Bằng cách kiểm soát các thông số này, có thể tối ưu hóa hiệu suất xúc tác.

4.2. Nhóm chức năng tương tác với chất nền và chất xúc tác

Việc đưa các nhóm chức năng vào polymer có thể cho phép tương tác với chất nền hoặc chất xúc tác, cải thiện tính chọn lọchiệu suất xúc tác.

4.3. Polymer tự lắp ráp Cấu trúc có trật tự và xúc tác

Polymer tự lắp ráp có thể được sử dụng để tạo ra các cấu trúc có trật tự kiểm soát vị trí và định hướng của các chất xúc tác, dẫn đến hiệu suất xúc tác cao hơn.

V. Ứng dụng Kết quả Polymer Phân nhánh trong Xúc tác Thực tiễn

Polymer phân nhánh đã được sử dụng thành công trong một loạt các ứng dụng xúc tác. Ví dụ, chúng đã được sử dụng làm chất mang cho các chất xúc tác kim loại chuyển tiếp trong các phản ứng liên kết chéo, phản ứng hydro hóa và các phản ứng khác. Polymer phân nhánh cũng đã được sử dụng làm chất xúc tác trong các phản ứng hữu cơ, chẳng hạn như phản ứng aldol và phản ứng Diels-Alder. Ngoài ra, chúng đã được sử dụng trong xúc tác nano, nơi các hạt nano kim loại được phân tán trong ma trận polymer. Việc sử dụng polymer phân nhánh trong xúc tác có thể dẫn đến hiệu suất xúc tác cao hơn, tính chọn lọc tốt hơn và khả năng tái sử dụng chất xúc tác.

5.1. Xúc tác kim loại chuyển tiếp Polymer làm chất mang

Polymer phân nhánh có thể được sử dụng làm chất mang cho các chất xúc tác kim loại chuyển tiếp, cải thiện độ bềnkhả năng tái sử dụng của chất xúc tác.

5.2. Xúc tác hữu cơ Polymer làm chất xúc tác trực tiếp

Polymer phân nhánh có thể hoạt động như chất xúc tác trực tiếp trong các phản ứng hữu cơ, cung cấp một giải pháp thay thế cho các chất xúc tác kim loại truyền thống.

5.3. Xúc tác nano Phân tán hạt nano trong ma trận polymer

Polymer phân nhánh có thể được sử dụng để phân tán các hạt nano kim loại, tạo ra các vật liệu xúc tác nano có hiệu suấttính chọn lọc cao.

VI. Triển vọng Tương lai Polymer Phân nhánh và Xúc tác Bền vững

Lĩnh vực polymer phân nhánhxúc tác đang phát triển nhanh chóng, với các cơ hội mới nổi lên liên tục. Một hướng đi thú vị là phát triển các polymer có khả năng tự phục hồi, có thể sửa chữa thiệt hại gây ra trong quá trình xúc tác. Một hướng đi khác là phát triển các polymer có khả năng phân hủy sinh học, có thể giảm thiểu tác động môi trường của xúc tác. Cuối cùng, việc sử dụng các kỹ thuật tính toán và học máy để thiết kế polymer phân nhánh cho các ứng dụng xúc tác cụ thể là một lĩnh vực hứa hẹn cho nghiên cứu trong tương lai.

6.1. Polymer tự phục hồi Kéo dài tuổi thọ chất xúc tác

Polymer có khả năng tự phục hồi có thể kéo dài tuổi thọ của chất xúc tác, giảm nhu cầu thay thế và giảm thiểu chất thải.

6.2. Polymer phân hủy sinh học Giảm tác động môi trường

Polymer có khả năng phân hủy sinh học có thể giảm tác động môi trường của xúc tác, làm cho nó bền vững hơn.

6.3. Thiết kế bằng máy tính Ứng dụng xúc tác cụ thể

Các kỹ thuật tính toán và học máy có thể được sử dụng để thiết kế polymer phân nhánh cho các ứng dụng xúc tác cụ thể, tối ưu hóa hiệu suấttính chọn lọc.

14/05/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Design and Synthesis of Branched Polymer Architectures for Catalysis By Brett Anthony Helms B. (Harvey Mudd College) 2000 A dissertation submitted in partial satisfaction of the requirements for the degree of Doctor of Philosophy in Chemistry in the GRADUATE DIVISION of the UNIVERSITY of CALIFORNIA at BERKELEY Committee in charge: Professor Jean M. Fréchet Professor Dirk Trauner Professor David Schaffer Spring 2006 UMI Number: 3228353 Copyright 2006 by Helms, Brett Anthony All rights reserved. INFORMATION TO USERS The quality of this reproduction is dependent upon the quality of the copy submitted.

Broken or indistinct print, colored or poor quality illustrations and photographs, print bleed-through, substandard margins, and improper alignment can adversely affect reproduction. In the unlikely event that the author did not send a complete manuscript and there are missing pages, these will be noted. Also, if unauthorized copyright material had to be removed, a note will indicate the deletion. ® UMI UMI Microform 3228353 Copyright 2006 by ProQuest Information and Learning Company.

All rights reserved. This microform edition is protected against unauthorized copying under Title 17, United States Code. ProQuest Information and Learning Company 300 North Zeeb Road P. Box 1346 Ann Arbor, MI 48106-1346 Design and Synthesis of Branched Polymer Architectures for Catalysis Copyright 2006 By Brett Anthony Helms Abstract Design and Synthesis of Branched Polymer Architectures for Catalysis By Brett Anthony Helms Doctor of Philosophy in Chemistry University of California, Berkeley Professor Jean M.

Fréchet, Chair Polymers have been broadly applied in synthesis applications for decades in part due to their macromolecular nature, which facilitates product recovery, and their multivalency, which enables high loading. Both heterogeneous and homogeneous polymer supported reagents, catalysts, scavengers, etc. are known and have widespread use in industry for the production of fine chemicals. It was clear, however, from the onset of their implementation in chemical synthesis that functional polymers displayed unique behavior in solution that was not observed for their small molecule counterparts.

In fact, the reactivity of moieties bound to the support was regulated by steric accessibility, mircoenvironment, proximal confinement and other properties that were associated with the polymer. As these effects became enumerated, it was thought that they could be controlled through more precisely constructed materials. However, only recently have such methods for controlled polymer synthesis become available. Particularly useful have been the families of branched polymers: for example, dendrimers, dendronized polymers, star polymers, hyperbranched polymers, and shell crosslinked nanoparticles.

These macromolecules have proven effectiveness in advanced applications, including light harvesting, vaccine and drug delivery, bioimaging, molecular transport, etc. In the realm of catalysis, they offer unprecedented opportunity for further development. Their globular nature is reminiscent of enzymes, whose function and efficiency are only now being approached by these systems. In Chapter 1, the “dendritic effect” as it applies to catalysis applications is addressed.

The benefits of catalyst placement throughout this perfectly branched polymer architecture are outlined. In Chapter 2, a series of porphyrin- cored poly(benzyl ethers) is described. The light harvesting efficiency of the polymers is evaluated as a function of polymer topology (i. linear or branched).

Chapter 3 presents the synthesis and application of the first organocatalytic dendronized polymer. This molecule acts as a molecular concentrator for substrates undergoing chemical transformation. This phenomenon is revisited in Chapter 4 with a related pair of dendrimer catalysts, which differ in either architecture or catalyst nanoenvironment. Their impact on the catalytic properties of the material is described.

In Chapter 5, a one-pot reaction cascade employing acid- and amine-containing star polymers is presented. Through precise chemical synthesis, these otherwise opposing reagents are confined to the sterically restricted cores of the macromoecules and are thus _ spatially segregated in solution, thereby preventing their mutual deactivation. Finally, a facile method for the preparation of dendronized polymers via “click chemistry” is described in Chapter 6. approved: a Chair TJanuayy 22,200¢ Date Table of Contents ACKNOWIECGEMENL.

ce en ELE EEE Eee EEE EEE EEE Kế nà nà kết iii Chapter 1. The Dendrimer Effect in CatalySiS. eee renee nhu ho 1 lntroducfiOn.----- Een nh hà bà kh kh 2 Commonly Used Dendrimer Platforms for Macromolecular Catalysts. 4 Core-Functionalized Dendrimers in Cafalysis.

8 Peripherally Modified Dendrimers in CatalysSis. 34 Conclusions and OuflOOK.c ST eee eee nh be Đà bà kho 50 REFEFENCES 0. EEE ern rene etter ites 52 Chapter 2. The Effect of Macromolecular Architecture in Nanomaterials: A Comparison of Site Isolation in Porphyrin Core Dendrimers and Their Ilsomeric Linear AnaloQU€S.

EE nà ĐK EEE Ere Enea Ki cà 59 0wss00ei 0 eee eeeeenenn nee EEE EEE ene Ete neta ret bettas 60 EXperimental. cece cece ee ee cece eens ee ee TT TK Km ng net 61 Results and DiscUssion. ST «BE BE Bề kh ta 80 ConcluSÌOn.-c c nnnn nen KĐT ki Ki kh 102 Acknowledgemerl. nnn n nh HH 103 Ref©r©enC©S.

ere EEE ELLE LEELA kh gi hà cà eS 103 Chapter 3. Dendronized Cyclocopolymers with a Radial Gradient of Polarity and Their Use as Catalysts in a Difficult Esterification .cccScnnnnnnnề nhe hao 111 INTPOGUCTION. UE EOE EOE EEE net kh 112 ExperimenfalL.‹ re SE nà nh TK EEE EE EEE 113 Results and DisCUSSỈOn.-c ee enn ene kh ch 118 Acknowledgemen.c SH Ene ern EE nh ke tee 121 Supporting lnforrmafiOn. HT eee HT nh kh ru 121 R€Í©r©nC6S.cQQQQnnnnnnnn Đn BE BE ĐK HT hit kt 127 Chapter 4.

Effects of Polymer Architecture and Nanoenvironment in Acylation Reactions Employing Dendritic 4-(Dialkylamino)pyridine Catalysts. 130 Talixe\e [0 (e; ((0)q enc 131 EXperimentl. 0c cece cece eter e tenner rte enn EEE EEE EEE eae Ett ng 134 Results and Discussion. nh nh nh ko bà Hy 142 ConclUSỈOn.-- SH nền TT nh nà ch nh kh kg 145 Acknowledgement.ccQnnnnnn Tnhh nh nh kh ch 146 Supporting lInformatfion.--c nền nh nh nh nà nas 146 Ref©erenC©S.

ch nen Ki BE nh nh kh EES 162 Chapter 5. One-Pot Reaction Cascades Using Star Polymers with Core-Confined Catalytic GFOUDS.- cence SH TT nh nh Km kh Thì in ee een etes 166 JaixeeI9ie:|eaEưdddiiiiiiad(dÁđú. TS nn nn nh nh nh nh ni bon ki kinh ng 169 Results and DisCuSSỈOn. rr nh nh bờ 175 ® si Iei).-- ee entree nà kh kh 178 B201,.

EEL EEE EEE et eter teen nan EteE 182 Chapter 6. Dendronized Linear Polymers via “Click Chemisftry”. 185 INTPODUCTION 0 ee rE UC Kế Đà ky 186 Results and DiscusSiOn. rE En kh He 189 CONCIUSION.

en nner n EERE TEE nen nh bà bà kh EES 193 Acknowledgemenl. HT En een ee tea kh kh HH 193 Supporting Information.-- LH nà ke re 194 R€fer©nC©S. EEE nh TK BC EEE EEE EER ch Bà Yến 199 il Acknowledgements The experience I’ve gained here at Berkeley is in no small part due to the generosity and guidance of Professor Jean. His leadership, depth and drive are a constant source of inspiration for me.

| have learned from him that a successful yet aggressive approach to innovation and creative expression is a delicate balance between individuality and humility. For this, | will always be grateful. To my colleagues who helped make this all possible, | would like to extend my many thanks: Prof. Craig Hawker, Scoobie Mynar, Amanda Murphy, Cathy Liang, Yu Xie, Steve Guillaudeu, Zack Fresco, Claire Pitois, Lisa Marcaurelle, John Klopp, Shawn Burdette, Ray Thibault, Jeff Pyun, Cameron Lee, Sarah Goh, Stephanie Standley, Kevin Sivula, Christine Luscombe, Will Dichtel, Stefan Hecht, and countless others.

And to the little bulls, Andrew Cramer and Canadian Dan. You all contribute more than what is asked to our community, and we are better for it. To my family, | thank you for your patience, love and support for all my endeavors, fruitful or otherwise. We will grow old together and it will be grand.

Finally, | would like to thank my extended family: those who have dared tread the same path as | these last 5 years (or longer). Houston and Taylor deserve merit badges for their stamina in this respect. Glendon and Jeremy, for taking me down new paths. Patrick and Tony for always leading me down the wrong one.

And the Claremont kids for returning me down old ones: Sage, Elise, Dallas, Vida, Addy, Minna, Annie, Brett, Sara, Govil, Yumé, Yumi, Leika, Cho, Heidi, Ju Young, Pete, Kimmy, Mikel, Andy. You all have my respect, admiration and love. This thesis is dedicated to my Great Grandfather Joseph Manuel Gomes Jr. on the occasion of his 90" birthday.

After you have exhausted what there is in business, politics, conviviality, and so on - have found that none of these finally satisfy, or permanently wear - what remains? Nature remains. Walt Whitman | took a deep breath and listened to the old bray of my heart. Sylvia Plath iv Chapter 1. The Dendrimer Effect in Catalysis.

Abstract The immobilization of catalytic groups at the core of dendrimers or at their periphery gives rise to unique properties that affect rates of reaction, substrate activation or selectivity, etc. When advantageous, these properties can be classified as a positive dendritic effect. Positive dendritic effects can arise from site isolation, transition state stabilization and/or dielectric effects in the case of core-modified dendrimers, while peripherally modified dendrimers usually benefit from steric crowding or cooperativity for catalytic residues at the polymers surface. In this review, the appearance of positive dendritic effects from the literature will be highlighted as well as prospects for future work in the field.

Introduction In the interest of “green chemistry” and atom economy, molecular catalysis remains an active area of research in both academia and industry, primarily for the production of fine chemicals used in agribusiness, drug manufacture, organic electronics, etc.” Solution-based methodologies rely not only on the discovery and optimization of small molecule catalysts for a given transformation, but also on efficient means to separate the desired product(s) from the catalyst and any byproducts in the reaction mixture. While this process can be facilitated by using heterogeneous catalysts, i. catalysts immobilized onto organic or inorganic solid supports such as silica or crosslinked polymeric beads, there are several drawbacks to this approach that generally limit their widespread application to batch processes. These drawbacks include nonuniformity in catalyst structure and microenvironment once it is immobilized onto the support material, slow diffusion of substrates therein, catalyst leaching, and lower overall activities than the homogeneous system.Š Solid polymeric supports also exhibit limited swelling ability in certain solvents.

Efforts to overcome these disadvantages have primarily been directed at using soluble polymers for catalyst immobilization.* In this manner, the desirable features of homogeneous catalysis, such as comparable reaction kinetics and mass transfer, can be maintained while the macromolecular nature of the material provides a convenient means of purification and, in some cases, recyclability (vida infra). Both linear polymers and various families of branched polymers have been used as soluble macromolecular supports for reagents and catalysts. While the former are, in general, more readily available, they can suffer from poor loading capacity. It is common for only one catalyst moiety to be appended to the end of a linear polymer, such as monomethoxy-poly(ethylene glycol) (MeO-PEG).

For example, MeO-PEGzooo-catalyst conjugates carry a loading of only 0.2 mmol catalyst per gram of polymer while branched polymers typically carries between 5 to 25 mmol g1 when the degree of branching is greater than 50%.° In the case of dendrimers, where the degree of branching is 100%, the highest possible loading can be achieved. Certainly, in the literature, there has been extensive work to optimize the catalytic activity of functional dendrimers so as best represent that for the small molecule, but with the inherent retention ability that accompanies immobilization on macromolecular supports. There are both covalent®’ and noncovalent®"° approaches described in the literature and many have been used in continuous flow membrane reactors (CFMRs) with high efficacy.2""'? The dendrimers in these studies showed a high degree of independence and stability for the catalytic groups at the polymer surface even at high loadings for the larger dendrimers.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ