mở đầu việc thực hiện quán triệt tỉnh thần Đại hội XIX Đảng cộng sản Trung Quốc, là năm kỷ niệm 40 năm cải cách mở cửa; năm then chốt của Trung Quốc trong việc thực thi quy hoạch phát triển kinh tế xã hội 5 năm lần thứ XIH. Do vậy, Trung Quốc chủ trương thực hiện xây dựng nền kinh tế ổn định. Hội nghị xác định rõ làm tốt công tác kinh tế năm 2018 là kiên trì tư tưởng “tiến lên trong ổn định”. Để thực hiện tư tưởng này, kinh tế Trung Quốc cần điều chỉnh tối ưu hóa kết cấu thu chỉ tài chính, duy trì chính sách tiền tệ thận trọng, phát triển lành mạnh thị trường vốn, tăng cường phát triển sáng tạo, phát huy vai trò tiêu dùng, thúc đẩy đầu tư hiệu quả, chú trọng phát triển dân sinh, tăng cường cải cách mở cửa, thúc đây cải cách thể chế kinh tế.
Báo cáo công tác Chính phủ năm 2018, Trung Quốc tiếp tục nhấn mạnh chủ trương và giải pháp thực hiện chủ trương kinh tế “tiến lên trong ổn định”: Thúc đẩy cải cách cơ cấu trọng cung; đẩy mạnh xây dựng hệ thống đổi mới quốc gia; đi sâu cải cách trong các lĩnh vực then chốt; đánh thắng 3 “trận chiến” công kiên; thực hiện chiến lược chấn hưng nông thôn, chiến lược phát triển phối hợp vùng miền; mở rộng tiêu đùng và thúc đẩy đầu tư hiệu quả, thúc đẩy bố cục mới mở cửa toàn diện, đặc biệt là hợp tác quốc tế “Vành đai, con đường”. Mục tiêu tăng trưởng kinh tế Trung Quốc năm 2018 ở mức 6,5%. Trung Quốc thúc đẩy cải cách kinh tế trong bối cảnh tình hình thế giới, khu vực biến đổi nhanh chóng và khó lường. Đặc biệt, vấn đề nổi lên tại thời điểm hiện nay là sự đối nghịch giữa xu hướng đẩy mạnh toàn cầu hóa kinh tế và chống toàn cầu hóa kinh tế, chủ nghĩa bảo hộ mậu dịch, chủ nghĩa dân tộc, dân túy.
là cạnh tranh giữa các nước lớn trong khu vực và trên thế giới, trong đó cạnh tranh Trung Quốc và Mỹ đối mặt với nhiều nhân tố bất định. Sự chuẩn bị của Việt Nam Mô hình tăng trưởng kinh tế Trung Quốc bắt đầu thay đổi với tăng trưởng được thúc đẩy bởi tiêu thụ trong nước. Dự báo, Trung Quốc sẽ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới vào năm 2024. Với dân số hơn 1,3 tỷ người và đang trong quá trình chuyển biến mạnh mẽ về cơ cấu tiêu dùng, thị trường Trung Quốc sẽ vẫn tiếp tục là thị trường trọng điểm, có tâm quan trọng to lớn đối với xuất khẩu của Việt Nam.
Việt Nam có thể tận dụng được lợi thế về điều kiện tự nhiên như nông, thủy hải sản và một số mặt hàng tiêu dùng để xuất khẩu sang Trung Quốc. Trung Quốc đẩy mạnh chuyển địch cơ cấu cung, để phù hợp với cầu ngày càng được nâng cao, nâng cấp chuyển dịch các ngành sản xuất của Trung Quốc lên vị trí cao hơn trong chuỗi giá trị. Điều này đòi hỏi Việt Nam phải có sự nỗ lực hơn trong chuyển đổi kết cấu kinh tế. Các lợi thế so sánh của Việt Nam đang bị cố định hóa, mức thâm hụt thương mại với Trung Quốc ngày càng lớn.
Trong bối cảnh Trung Quốc đang đẩy mạnh cải cách kết cấu trọng cung, nâng cao chất lượng và hiệu quả kinh tế, Việt Nam cũng phải đẩy mạnh “tái cấu trúc”, nâng cao năng suất, chất lượng và hiệu quả kinh tế, thích ứng tốt hơn với bối cảnh thời đại mới. Tài liệu tham khảo: 1. Báo cáo Chính trị Đại hội XIX Đảng (ộng sản Trung Quốc; 2. (ông báo thống kê Trung Quốc năm 2017; 3.
Thông tin Hội nghị tiên tệ rung Quốc 2017; 4. Thông tin Hội nghị kinh tế Trung ương Trung Quốc năm 2018; 5. Báo cáo công tác Chính phủ Trung Quốc năm 2018; 6. Economic Outlook for Southeast Asia, China and India 2018.
@ TƯ TƯỞNG TẬP CẬN BÌNH VỀ KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH KINH TẾ ABE: NHỮNG GÓC NHÌN VỚI KINH TẾ VIỆT NAM NHỮNG THAY ĐỔI CĂN BẢN CỦA KINH TẾ TRUNG QUỐC TRONG THO! KY NHA LANH DAO TAP CAN BINH ThS. TRAN TIEN DUNG * Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quéc lan thi XVII dién ra vao thang 5/2013 véi viée éng Tap Can Bình được bầu làm Tổng bí thư, kiêm Chủ tịch nước đã đánh đấu bước ngoặt lớn trên con đường phát triển kinh tế - xã hội Trung Hoa. Những chính sách mới được triển khai mạnh mẽ đã và đang làm thay đổi căn bản nên kinh tế Trung Quốc từ chất lượng tăng trưởng, tạo ra sự bền vững, tiệm cận chất lượng tăng trưởng với những nên kinh tế phát triển trên thế giới. Bài viết đánh giá những chuyển biến căn bản của nền kinh tế Trung Quốc sau 5 năm dưới sự lãnh đạo của nhà lãnh đạo Tập Cận Bình và những định hướng mới của nên kinh tế này những năm tới.
Từ khóa: Trung Quốc, kinh tế, xã hội, chất lượng tăng trưởng, cạnh tranh, mở rộng The 18th Communist Party Congress of China took place in May 2013 electing Xi Jinping as new General Secretary and State President of China marking a dramatic change of the China’s socio-economic development strategy. New policies were made and applied to change the China's economy from the growth quality creating sustainability and approaching the world developed economies. This paper evaluates the principal changes of China's economy after 5 years of Xi Jinping’s leadership and the new development orientation for the years to come. Keywords: China, economy, society, growth quality, competition, enlargement Ngày nhận bài: 9/2/2018 Ngày hoàn thiện biên tập: 5/3/2018 Ngày duyệt đăng: 7/3/2018 Kinh tế Trung Quốc trước năm 2013 Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008 đã tác động xấu đến hầu hết các nước trên thế giới và không ngoại trừ Trung Quốc.
Để đối phó lại với những tác động xấu của khủng hoảng này, Trung Quốc đã đưa ra các chính sách, với sự can thiệp mạnh vào thị trường tài chính, tiền tệ. Chính sách tiền tệ của Trung Quốc đã được nới lỏng. Tổng số tiền cho vay của các ngân hàng Trung Quốc tăng từ 10 9.000 tỷ USD năm 2008 lên 23.000 tỷ USD vào cuối năm 2012. Các khoản vay này đã đẩy chênh lệch giữa tỷ lệ tín dụng và tỷ lệ GDP danh nghĩa lên hai con số và giữ ở mức trên 14%.000 tỷ NDT vào nền kinh tế nhưng tốc độ tăng trưởng kinh tế lại bất ngờ sụt giảm, Chính phủ Trung Quốc đã chủ trương không cần dựa vào chính sách kích cầu hoặc tăng các khoản đầu tư của Chính phủ, mà xác định động lực chủ yếu của nền kinh tế phải là các cơ chế và các lực lượng thị trường.
Theo đó, Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc đã đưa ra biện pháp ngăn chặn “bong bóng“ tín dụng trên thị trường liên ngân nhằm giảm các khoản cho vay, giảm mức tăng cung tiền và nợ xấu, giảm thiểu nguy cơ rủi ro tài chính trong tương lai. Chính sách trên dù giúp giảm thiểu rủi ro tài chính trong tương lai nhưng trước mắt lại tạo ra không ít khó khăn, thách thức khi chỉ tiêu dùng giảm mạnh, tạo ra mâu thuẫn trong phát triển. Điển hình như: Mâu thuẫn giữa áp lực phát triển chậm lại của nền kinh tế và sản xuất dư thừa; Giá thành sản xuất kinh doanh các loại tăng lên trong khi năng lực đổi mới hạn chế, Phát triển không cân bằng giữa thành thị nông thôn, giữa các khu vực; Khoảng cách thu nhập giàu nghèo quá lớn; thị trường tài chính, ngân hàng tồn tại nhiều rủi ro tiềm ẩn. Trong bối cảnh nền kinh tế thế giới phục hồi chậm, nhu câu tiêu dùng cũng mạnh, chủ nghĩa bảo hộ thương mại bắt đầu xuất hiện trở lại đã tác động không nhỏ đến hoạt động xuất khẩu của Trung Quốc.
Trong khi đó, nền kinh tế Trung Quốc quá phụ thuộc vào xuất khẩu, với hơn 1/4 các hoạt *Email: trantiendunghy@gmail com ‘ ‹ „ ` ¡Ÿ\ ete iam ae "(ĐC Nam 2012 Nam 2013 Dau tu: 49 4A Tỷ lệ đóng góp trong GDP (%) aoa Buh Tiêu dùng: Tỷ lệ đóng góp trong GDP (%) 51,8% 50% Xuất khẩu ròng: Tỷ lệ đóng góp trong GDP (%) 2,2% 4A% GDP or 17% Nguồn: (ục Thống kê Trung Quốc động kinh tế quốc dân liên quan đến xuất khẩu. Năm 2012, tỷ lệ đóng góp từ xuất khẩu vào nền kinh tế Trung Quốc là âm 2,2%. Điều này đã kéo theo nhịp độ tăng trưởng kinh tế, đầu tư - tiêu dùng tiếp tục suy giảm. Theo Cục Thống kê Trung Quốc, nguyên nhân khiến tăng trưởng GDP của Trung Quốc suy giảm là do tác động của khủng hoảng kinh tế toàn câu, một số nước phát triển trên thế giới bước vào giai đoạn điều chỉnh, nền kinh tế cũng xuất hiện hiện tượng suy giảm năng suất, tốc độ tăng trưởng; Nhu câu tiêu dùng bên ngoài đối với hàng hóa Trung Quốc còn yếu; Các dòng tiền “nóng” rút khỏi các nền kinh tế mới nổi (trong đó có Trung Quốc).
Trong khi đó, tại Trung Quốc, tiền công lao động tăng cao khiến xuất khẩu gặp rất nhiều khó khăn. Bên cạnh đó, kết cấu kinh tế mất cân đối về đầu tư - tiêu dùng chưa được giải quyết, thậm chí còn tăng thêm. Ba động lực lớn lôi kéo kinh tế tăng trưởng là đầu tư, tiêu dùng và xuất khẩu ròng (cỗ xe tam mã) trong năm 2012 và 2013 (xem bảng 1) đều cho thấy những bất ổn. Tỷ lệ đóng góp của đầu tư trong GDP đã tăng lên từ 50,4% (2012) lên 54,4% trong năm 2013; Tỷ lệ đóng góp của tiêu dùng lại giảm từ 51,8% (2012) xuống còn 50%; Tỷ lệ đóng góp của xuất khẩu ròng là -2,2% giảm xuống -4,4%.
Như vậy, trong năm 2013, kết cấu mất cân đối đầu tư cao (trên 50% GDP) và tiêu dùng thiếu hụt không những không được giải quyết mà còn tăng thêm. Trong khi xu hướng của thế giới là tỷ lệ đầu tư/GIP giảm xuống thì ở Trung Quốc, đầu tư đã ở mức cao lại tiếp tục tăng, tiêu dùng đã thiếu hụt, tỷ lệ tiêu dùng/GDP lại càng giảm, tỷ lệ tiết kiệm/ GDP tăng cao. Tăng trưởng tiêu dùng giảm sút do thu nhập thực tế của người dân giảm; đầu tư vẫn là động lực lớn nhất lôi kéo kinh tế tăng trưởng. Xuất khẩu nếu như trước đây đóng góp đến 25% - 30% GDP, giải quyết 200 triệu việc làm, khiến Trung Quốc được mệnh danh là “công xưởng thế giới”, là động lực lớn thứ 2 chỉ sau đầu tư lôi kéo kinh tế tăng trưởng thì năm 2013 lại giảm tăng trưởng.
Điều TÀI CHÍNH - Thang 3/2018 này cho thấy, xuất khẩu gặp nhiều khó khăn và mô hình hướng vào xuất khẩu của Trung Quốc rõ ràng cần có sự thay đổi.