Chương 1: Giới thiệu lý do chọn đề tài, mục tiêu và các câu hỏi nghiên cứu, phương pháp nghiên cứu, ý nghĩa đề tài, bố cục bài nghiên cứu. Chương 2: Cơ sở lý thuyết và tổng quan các nghiên cứu trước đây Chương 3: Dữ liệu và phương pháp nghiên cứu Chương 4: Kết quả nghiên cứu Chương 5: Kết luận TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 7 CHƯƠNG 2: CƠ SỞ LÝ THUYẾT VÀ TỔNG QUAN CÁC NGHIÊN CỨU TRƯỚC ĐÂY 2.1 Cơ sở lý thuyết: Quản trị vốn luân chuyển: Vốn luân chuyển là sự chênh lệch giữa tài sản ngắn hạn và nợ ngắn hạn của một doanh nghiệp. Vốn luân chuyển là một thước đo tài chính đại diện cho tính thanh khoản của một doanh nghiệp, tổ chức. Cùng với các tài sản cố định như nhà máy và thiết bị, vốn luân chuyển được coi là một phần quan trọng trong nguồn vốn hoạt động.
Nếu tài sản ngắn hạn thấp hơn nợ ngắn hạn, điều này cho thấy tình hình tài chính của doanh nghiệp đang khó khăn và thiếu vốn luân chuyển, hay còn gọi là thâm hụt vốn luân chuyển. Một doanh nghiệp có khả năng thanh khoản thấp nếu tài sản của doanh nghiệp đó không thể dễ dàng chuyển đổi thành tiền mặt. Việc quản trị vốn luân chuyển sao cho lớn hơn 0 là điều rất cần thiết cho mỗi doanh nghiệp vì để đảm bảo rằng doanh nghiệp đó có đủ dòng tiền có thể tiếp tục các hoạt động của mình và có đủ nguồn quỹ để đáp ứng cả nợ ngắn hạn cũng như các chi phí vận hành trong chu kỳ kinh doanh sắp tới. Quản lý vốn luân chuyển liên quan đến quản lý hàng tồn kho, các khoản phải thu và các khoản phải trả.
Tài sản ngắn hạn và nợ ngắn hạn bao gồm ba thành phần đặc biệt quan trọng: Các khoản phải thu (tài sản ngắn hạn); Hàng tồn kho (tài sản ngắn hạn); Các khoản phải trả (nợ ngắn hạn); Bên cạnh việc xác định cấu trúc vốn tối ưu, quản lý vốn luân chuyển là một vấn đề rất được quan tâm trong tài chính doanh nghiệp vì nó có mối liên hệ mật thiết với khả năng sinh lợi, rủi ro và giá trị công ty. Các nghiên cứu trong lĩnh vực tài chính doanh TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 8 nghiệp chủ yếu tập trung vào các quyết định tài chính dài hạn như cấu trúc vốn, chính sách cổ tức hoặc định giá công ty. Tuy nhiên, các khoản đầu tư vào tài sản ngắn hạn lại chiếm phần lớn các khoản mục trên bảng cân đối kế toán của doanh nghiệp. Do đó, quản lý vốn luân chuyển là một vấn đề rất quan trọng đối với hầu hết các doanh nghiệp, đặc biệt là ở các doanh nghiệp vừa và nhỏ vì phần lớn tài sản của các doanh nghiệp này là tài sản ngắn hạn.
Tương tự, nợ ngắn hạn là một trong những nguồn tài trợ bên ngoài chủ yếu của các doanh nghiệp do những hạn chế về quy mô và khó khăn về khả năng huy động trên thị trường vốn dài hạn. Trong quản trị vốn luân chuyển, phần nợ ngắn hạn (phải trả trong vòng 12 tháng) là rất quan trọng. Các loại nợ ngắn hạn phổ biến là các khoản vay ngân hàng và các dòng tín dụng. Một sự gia tăng trong vốn luân chuyển cho thấy doanh nghiệp đã tăng tài sản ngắn hạn (tăng các khoản phải thu hoặc các tài sản ngắn hạn khác) hoặc đã giảm nợ ngắn hạn hoặc một sự kết hợp của cả hai.
Quản trị vốn luân chuyển có liên quan đến việc thiết lập chính sách quản lý vốn luân chuyển và thực hiện chính sách đó trong hoạt động hàng ngày của một doanh nghiệp. Mục tiêu của quản lý vốn luân chuyển là để đảm bảo rằng doanh nghiệp có thể tiếp tục các hoạt động của mình và có dòng tiền đủ để đáp ứng cả nợ ngắn hạn và các chi phí hoạt động trong thời gian sắp tới. Chu kỳ chuyển đổi tiền mặt: Vấn đề chính trong quản lý vốn luân chuyển là các hoạt động kinh doanh và tài trợ ngắn hạn của doanh nghiệp, những hoạt động ngắn hạn này liên quan đến việc trả tiền mua nguyên vật liệu thô, sản xuất, bán sản phẩm và thu tiền từ việc bán sản phẩm đó. Một nguyên tắc của quản lý vốn luân chuyển là thu tiền càng nhanh càng tốt và trì hoãn các khoản phải trả cho nhà cung cấp càng lâu càng tốt, nguyên tắc này dựa trên khái niệm chu kỳ chuyển đổi tiền mặt.
Chu kỳ chuyển đổi tiền mặt của một doanh TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 9 nghiệp được định nghĩa là khoảng thời gian từ khi thanh toán các khoản nợ đến khi thu được tiền. Cách quản lý vốn luân chuyển có thể tác động đáng kể lên cả dòng tiền và hiệu quả hoạt động của công ty. Rút ngắn chu kỳ chuyển đổi tiền mặt làm tăng khả năng sinh lợi của công ty bởi vì chu kỳ chuyển đổi tiền mặt càng dài thì nhu cầu tài trợ từ bên ngoài với chi phí cao càng lớn. Do đó, bằng cách giảm thời gian tiền mặt bị ứ đọng trong vốn luân chuyển, doanh nghiệp có thể hoạt động hiệu quả hơn vì giảm được chi phí trong điều kiện doanh số của doanh nghiệp không đổi.
Như vậy, một chu kỳ chuyển đổi tiền mặt ngắn hơn sẽ làm tăng khả năng sinh lợi của doanh nghiệp vì nó cải thiện hiệu quả của việc sử dụng vốn luân chuyển. Chu kỳ chuyển đổi tiền mặt cũng là một cách hữu dụng để đánh giá dòng tiền của doanh nghiệp bởi vì nó đo lường khoảng thời gian đã đầu tư vào vốn lưu động, cách đo lường tính thanh khoản này hiệu quả và toàn diện hơn so với phương pháp truyền thống là sử dụng tỉ số thanh toán hiện hành và tỉ số thanh toán nhanh vốn chỉ tập trung vào các giá trị cố định trên bảng cân đối kế toán. Chu kỳ chuyển đổi mặt có thể được rút ngắn bằng cách giảm thời gian chuyển đổi hàng tồn kho qua việc xử lý và bán hàng hóa nhanh hơn hoặc bằng cách giảm thời gian thu tiền khách hàng qua việc tăng tốc thu nợ hoặc bằng cách kéo dài thời gian thanh toán qua việc trì hoãn trả nợ cho nhà cung cấp. Quản trị khoản phải thu: Khoản phải thu là số tiền khách hàng nợ doanh nghiệp do mua chịu hàng hóa hoặc dịch vụ.
Có thể nói hầu hết các doanh nghiệp đều phát sinh các khoản phải thu nhưng với mức độ khác nhau, từ mức không đáng kể cho đến mức không thể kiểm soát nổi. Quản trị khoản phải thu là một phương tiện để thu hút khách hàng mới. Nhiều doanh nghiệp đã thay đổi các điều khoản tín dụng chuẩn của họ để lôi kéo các khách TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 10 hàng mới và để giành được các đơn hàng lớn. Việc mở rộng tín dụng có thể kích thích doanh thu tăng lên bởi vì nó cho khách hàng một khoảng thời gian để kiểm tra lại số lượng cũng như chất lượng sản phẩm trước khi thanh toán.
Tín dụng thương mại cũng là một cách giảm giá hữu hiệu, giúp doanh nghiệp duy trì mối quan hệ lâu dài với khách hàng. Tuy nhiên, điều đó có thể làm cho bộ phận tài chính của công ty phải đối mặt với các vấn đề về thanh khoản và dòng tiền, làm tăng rủi ro kinh doanh cho doanh nghiệp. Bộ phận kinh doanh thường có xu hướng nới lỏng đối với các khoản bán hàng trả chậm để đạt mục tiêu doanh số. Để hạn chế rủi ro, doanh nghiệp nên theo đuổi một chính sách tín dụng chặt chẽ với kỳ hạn thanh toán hợp lý để cải thiện dòng tiền hoạt động và khả năng sinh lợi đồng thời không bị mất các khách hàng tốt.
Khi quyết định thời hạn bán chịu, nhà quản lý phải cân nhắc các yếu tố như: rủi ro kinh doanh của khách hàng, khối lượng hàng mua và loại hàng hóa công ty bán cho khách hàng. Doanh nghiệp có thể đề nghị một khoản chiết khấu bằng tiền mặt khi khách hàng thanh toán trước thời hạn hoặc chiết khấu theo khối lượng hàng mua cho những khách hàng sẵn sàng ký hợp đồng mua dài hạn Kiểm soát khoản phải thu liên quan đến việc đánh đổi giữa lợi nhuận và rủi ro. Nếu không bán chịu hàng hóa thì sẽ mất đi cơ hội bán hàng, do đó mất đi lợi nhuận. Nếu bán chịu hàng hóa quá nhiều thì chi phí cho khoản phải thu tăng có nguy cơ phát sinh các khoản nợ khó đòi, do đó rủi ro không thu hồi được nợ cũng gia tăng.
Vì vậy, doanh nghiệp cần có chính sách bán chịu phù hợp. Khoản phải thu của doanh nghiệp phát sinh nhiều hay ít phụ thuộc vào các yếu tố như tình hình nền kinh tế, giá cả sản phẩm, chất lượng sản phẩm, và chính sách bán chịu của doanh nghiệp. Trong các yếu tố này, chính sách bán chịu ảnh hưởng mạnh nhất đến khoản phải thu và sự kiểm soát của giám đốc tài chính. Giám đốc tài chính có thể thay đổi mức độ bán chịu để kiểm soát khoản phải thu sao cho phù hợp với sự đánh đổi giữa lợi nhuận và rủi ro.
Hạ thấp tiêu chuẩn bán chịu có thể kích thích được nhu TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 11 cầu dẫn tới gia tăng doanh thu và lợi nhuận, nhưng vì bán chịu sẽ làm phát sinh khoản phải thu, và do bao giờ cũng có chi phí đi kèm theo khoản phải thu nên giám đốc tài chính cần xem xét cẩn thận sự đánh đổi này. Liên quan đến chính sách bán chịu, chúng ta sẽ lần lượt xem xét các vấn đề như tiêu chuẩn bán chịu, điều khoản bán chịu, rủi ro bán chịu, chính sách và quy trình thu nợ. Tiêu chuẩn bán chịu: là tiêu chuẩn tối thiểu về mặt uy tín tín dụng của khách hàng để được doanh nghiệp chấp nhận bán chịu hàng hóa và dịch vụ. Tiêu chuẩn bán chịu là một bộ phận cấu thành chính sách bán chịu của doanh nghiệp và mỗi doanh nghiệp đều thiết lập tiêu chuẩn bán chịu của mình chính thức hoặc không chính thức.
Tiêu chuẩn bán chịu nói riêng và chính sách bán chịu nói chung có ảnh hưởng đáng kể đến doanh thu của doanh nghiệp. Nếu đối thủ cạnh tranh mở rộng chính sách bán chịu, trong khi chúng ta không phản ứng lại điều này, thì nỗ lực tiếp thị sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, bởi vì bán chịu là yếu tố ảnh hưởng rất lớn và có tác dụng kích thích nhu cầu. Về mặt lý thuyết, doanh nghiệp nên hạ thấp tiêu chuẩn bán chịu đến mức có thể chấp nhận được, sao cho lợi nhuận tạo ra do gia tăng doanh thu, như là kết quả của chính sách bán chịu, vượt quá mức chi phí phát sinh do bán chịu.