Chương 1 xây dựng khung lý thuyết nghiên cứu về bat bình đăng thu nhập, tăng trưởng kinh tế, mối quan hệ giữa bất bình đăng trong phân phối thu nhập và tăng trưởng kinh tế với việc xem xét các lý thuyết về mỗi quan hệ này, từ đó đề xuất một số tiêu chí đánh giá mối quan hệ bat bình dang thu nhập và tăng trưởng kinh tế. Khái niệm và đo lường tăng trưởng kinh tế 1. Khái niệm tăng trưởng kinh tế Tiêu chí để đánh giá quy mô của một nền kinh tế là tong sản phẩm quốc nội (GDP), cũng có thé tổng sản phẩm quốc dân (GNP), hoặc tông sản phẩm bình quân đầu người (PCI). Do đó, tăng trưởng kinh tế là sự gia tăng của GDP, hoặc được đánh giá bằng sự gia tăng của tổng sản lượng quốc dân (GNP), hoặc quy mô sản lượng quốc gia tính trên đầu người trong một khoảng thời gian thường là một năm.
Tăng trưởng kinh tế là mục tiêu hàng đầu đầu của mọi quốc gia, là động lực thúc day phát triển và là nhân tố tiên quyết dé giải quyết được các van dé xã hội. Các quốc gia có tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh sẽ giúp thu nhập bình quân đầu người tăng cao giúp cải thiện, tạo điều kiện cho xã hội phát triển, đời sống và tinh thần của người dân được tăng lên. Ngược lại, một nước có tăng trưởng kinh tế chậm thì sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc cải thiện các vấn đề xã hội. Tuy nhiên, tốc độ tăng trưởng kinh tế cao hay thấp vẫn chưa đủ dé đánh giá nền kinh tế của một quốc gia.
Tăng trường kinh tế có tầm quan trọng lớn, mặc dù vậy không phải quốc gia nào cũng muốn khuyến khích tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá. Thực tế đã cho thấy nhiều quốc gia phải trả giá đắt cho sự tăng trưởng kinh tế nhanh băng những ảnh hưởng đến các mục tiêu khác của quốc gia như: Phúc lợi xã hội, ô nhiễm môi trường, tài nguyên thiên nhiên bị cạn kiệt,. mà thế hệ con cháu là những người phải gánh các hệ luy đấy. Có một số quan điểm cho rang, các nguồn tài nguyên là có hạn, chúng ta đang đứng trước các nguy cơ làm cạn kiệt các nguồn tài nguyên này dé đánh đôi lấy tăng trưởng kinh tế, cho đến lúc không còn gi dé có thể khai thác nữa.
Từ những tác động tích cực và tiêu cực của tăng trưởng kinh tế như trên, các nhà lãnh đạo quốc gia cần nhận thức được tăng trưởng kinh tế đòi hỏi phải đánh đánh đôi với một mức giá nào đó. Chính vì thê, muôn tăng trưởng kinh tê mà các van đề xã hội không bị ảnh hưởng nhiều thì chúng ta cần phải tìm ra được những giải pháp tốt nhất dé cái giá phải trả càng thấp càng tốt. Do lường tăng trưởng kinh tế Tổng quan, tốc độ tăng trưởng kinh tế tính bằng phần trăm thay đổi mức sản phẩm quốc nội. Theo công thức toán học sẽ được biểu diễn như sau: Vt_— yt-1 g = yer X 100% Trong đó: gf là tốc độ tăng trưởng kinh tế của thời kỳ t.
Y la tong san pham quéc nội (GDP) thực tế của thời ky t. Chúng ta có hai thước đo của GDP chính là GDP thực tế và GDP danh nghĩa. Sẽ có thé gây nhằm lẫn nếu đo lường tốc tốc độ tăng trưởng kinh tế bằng thước đo GDP danh nghĩa, vì nếu như dân số tăng rất nhanh trong khi GDP thực tế lại tăng trưởng chậm. Bên cạnh đó, còn một cách khác dé đo lường tăng trưởng kinh tế đó là tính theo mức sản lượng bình quân đầu người.
Tức là lay tổng sản lượng hàng hoá và dịch vụ được tạo ra trong năm chia cho tông dân số. Do đấy, chỉ tiêu ý nghĩa hon dé đo lường tăng trưởng kinh tế chính là lay GDP thực tế bình quân đầu người của thời kỳ tính toán so với thời kỳ trước. yt — yf Ipc yet x 100% Trong do: gi. là tốc độ tăng trưởng GDP thực tế bình quân đầu người của thời ky t.
y! là GDP thực tế bình quân đầu người của thời kỳ t. Khái niệm va đo lường bat bình dang thu nhập 12. Khái niệm bất bình đẳng thu nhập Bắt bình đắng thu nhập là khái niệm rộng, diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau trong đời sống xã hội. Bất bình đăng trong phân phối thu nhập một trong những vấn đề của bất bình đăng xã hội.
Có nhiều nghiên cứu về khái niệm của bất bình đăng thu nhập được đưa ra như sau: Theo Fletcher, Michael A (2013): “bất bình đăng thu nhập xuất hiện khi có sự chênh lệch giữa các cá nhân, các nhóm người trong xã hội hay giữa các quốc gia trong việc phân phối tài sản, sự giàu có hay thu nhập”. Theo Kuznets (1955): “bất bình dang thu nhập được xem là sự chênh lệch lớn về phân phối thu nhập, với phần lớn tổng thu nhập trong nền kinh tế tập trung trong tay một nhóm người chiếm tỉ lệ nhỏ trong tổng dân số”. Tại Việt Nam, bất bình đăng thu nhập đã từng được Hoàng Thùy Yến (2015) đề cập như sau: “bất bình đăng thu nhập đề cập đến hiện tượng thu nhập được phân phối không đều giữa các cá nhân hoặc hộ gia đình trong nền kinh tế”. Tổng quan, có thé nói các quan điểm trên đều nói đến van dé thu nhập chưa được phân phối đồng đều giữa các cá nhân và các nhóm trong nền kinh tế.
Lưu ý, các khía cạnh được đề cập đến khi đánh giá bất bình đăng thu nhập là cả thu nhập lẫn chi tiêu của các nhóm dân cư trong xã hội. Sự bất bình đăng giữa nhóm dân cư nghèo nhất và giàu nhất được đối chiếu thông qua khả năng sinh kế, chất lượng cuộc sông và cơ cau chỉ tiêu giữa các nhóm dân cư. Do lường bat bình dang thu nhập Có nhiều tiêu chuẩn để đo lường bất bình đăng thu nhập. Mỗi thước đo đều có những ưu điểm, nhược điểm riêng.
Cụ thé các thước đo được trình bày dưới đây: a) Tỷ lệ Q5/Q1 Ty lệ Q5/Q1 là tỷ lệ 20% nhóm dân sé có thu nhập cao nhất với nhóm dân số có thu nhập thấp nhất. Đây là cách đơn giản nhất dé tính toán bất bình dang trong phân phối thu nhập. Dân số của quốc gia can tính bat bình dang thu nhập sẽ được chia đều thành 5 nhóm có quy mô giống nhau và được sắp xếp theo mức thu nhập tăng dần. Tiếp theo đó sẽ xác định phần trăm thu nhập mỗi nhóm chiếm bao nhiêu phần trăm của tông thu nhập.
Công bằng thu nhập tuyệt đối là mỗi nhóm dân cư sẽ chiếm 20% thu nhập. Bắt bình đăng thu nhập tuyệt đối là nhóm dân cư giàu nhất sẽ chiếm toàn bộ thu nhập và các nhóm khác sẽ không có gì. Nhưng trên thực tế, nền kinh tế sẽ năm ở giữa 2 thái cực này, do vậy chỉ tiêu đơn giản dé đưa ra là lay thu nhập bình quân của 20% cá nhân giàu nhất chia cho thu nhập bình quân của 20% nhóm thu nhập nghèo nhất (Q5/Q1) của Simon Kuznets (1955). Hệ số chênh lệch (giãn cách) càng lớn thì bất bình dang càng cao.
Chỉ tiêu này dễ tính vì nó đơn giản, chỉ cần xét thu nhập của 2 nhóm người giàu nhất và nghèo nhất trong nền kinh tế mà không cần phải quan tâm đến thu nhập của các nhóm còn lại. Chính vì tế, chỉ tiêu này không phản ánh đầy đủ bức tranh tổng thể sự phân phối thu nhập của cả nền kinh tế. b) Đường cong Lorenz Một cách hình học phổ biến dé do lường bat bình dang trong phân phối thu nhập là vẽ đường cong Lorenz. Mô hình này được Max.Lorenz đưa ra từ năm 1905 giúp thể hiện mối quan hệ giữa thu nhập các cá nhân trong nền kinh tế từ đó có thé nhận xét được sự bat bình đăng trong mối quan hệ này.
Đường cong Lorenz được biểu diễn trên một trục toạ độ, mỗi điểm trên đường cong sẽ thé hién mối quan hệ định lượng giữa tỷ lệ phần trăm của số người có thu nhập và tỷ lệ phần trăm thu nhập mà họ nhận được. A 0% 100% Cumulative share of entities from lowest to highest share Hình 1.1: Hình biểu diễn đường cong Lorenz Chupmerlcatindvg Đường chéo hợp với trục hoành một góc 45 độ là đường “công băng hoàn hảo” của sự phân phối thu nhập. Các điểm trên đường thăng này sẽ thể hiện bình đăng tuyệt đối khi mọi người trong nền kinh tế đều có mức thu nhập như nhau. Đường cong Lorenz curve đỏ là một đường cong Lorenz điền hình, có điểm bắt dau từ gốc toa độ 0 và kết thúc tại gốc toa độ 1.
Nếu đường này càng gần đường chéo thì phân phối thu nhập càng bình đắng và càng xa đường chéo thì thu nhập phân phối càng bất bình đắng. Đường còn lại là đường bất bình dang tuyệt đối, các điểm nằm trên đường này thé hiện tỷ lệ phan trăm dân số không có thu nhập và ty lệ phần trăm dân số chiếm toàn bộ thu nhập của nền kinh tế. Đường cong Lorenz có thé cho ta thay một bức tranh tong quan về sự bat bình đăng thu nhập. Tuy nhiên, mặt hạn chế của nó chính là không định lượng được sự bất bình đăng phân phối thu nhập khi nghiên cứu.
Nó thể hiện được sự bất bình đăng của một quốc gia, nhưng khi so sánh nhiều quốc gia với nhau thì lại khó để đưa ra nhận xét được quốc gia nào có bất bình đăng cao hơn vì các đường cong Lorenz có thể cắt nhau. Chính vì thế, một chỉ tiêu khác được nhà thống kê học người Ý Corrado Gini đưa ra năm 1912 là hệ số Gini để định lượng được sự bắt bình dang trong phân phối thu nhập. c) Hệ số Gini Hệ số Gini được coi là một thước đo tổng hợp về sự bất bình đăng, nó được phát triển dựa trên cơ sở là đường cong Lorenz. Giá trị của hệ số Gini từ 0 đến 1, 0 được coi là mức “thu nhập hoàn hảo” hay mức bình đăng, còn 1 là mức bất bình đăng tuyệt đối.
Cách tính hệ số Gini Hệ số Gini được tính bằng phần diện tích giữa đường bình đẳng tuyệt đối với đường cong Lorenz chia cho phần diện tích giữa đường bình dang tuyệt đối và đường bat bình đắng tuyệt đôi.1, công thức dé tính hệ số Gini như sau: A C= A+B Công thức tinh cu thé dé tinh truc tiép hệ số Gini như sau: 1 2 G=1+-+ n2»bq +Ớ + 2y; + 3y3 + --: + nyạ) Trong đó: yl, y2, y3.yn là thu nhập của từng hộ. Ybq là thu nhập bình quân của hộ. n là tổng các nhóm hộ.