Luận văn: Hoàn thiện quản trị rủi ro thu chi tài chính tại BHXH Việt Nam

Luận văn thạc sĩ: Hoàn thiện quản trị rủi ro thu chi tài chính tại Bảo hiểm Xã hội Việt Nam. Giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý tài chính, giảm thiểu rủi ro.

Trường đại học

Đại học Quốc gia Hà Nội

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2019

86
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Mục lục chi tiết

CAM KẾT

LỜI CẢM ƠN

DANH MỤC CÁC TỪ VIẾT TẮT

DANH MỤC BẢNG BIỂU

DANH MỤC HÌNH VẼ

MỞ ĐẦU

1. CHƢƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN TRỊ RỦI RO TRONG QUẢN LÝ THU CHI TÀI CHÍNH BẢO HIỂM XÃ HỘI

1.1. Khái niệm, mục đích và vai trò của quản trị rủi ro

1.1.1. Khái niệm về rủi ro và Quản trị rủi ro

1.2. Bảo hiểm xã hội

1.2.1. Khái niệm Bảo hiểm xã hội

1.2.2. Mục đích, vai trò của Bảo hiểm xã hội

1.2.3. Nguyên tắc hoạt động của Bảo hiểm xã hội

1.2.4. Quỹ Bảo hiểm xã hội

1.3. Quản lý thu chi tài chính BHXH

1.3.1. Khái niệm Quản lý tài chính BHXH

1.3.2. Quản lý thu BHXH

1.3.3. Quản lý chi BHXH

1.4. Quản trị rủi ro trong quản lý thu chi tài chính BHXH

1.4.1. Khái niệm Quản trị rủi ro trong quản lý thu chi tài chính BHXH

1.4.2. Quy trình Quản trị rủi ro trong quản lý thu chi tài chính BHXH

1.5. Tiểu kết chƣơng 1

2. CHƢƠNG 2: THỰC TRẠNG QUẢN TRỊ RỦI RO TRONG QUẢN LÝ THU CHI TÀI CHÍNH TẠI BẢO HIỂM XÃ HỘI VIỆT NAM

2.1. Giới thiệu về BHXH Việt Nam

2.1.1. Sự ra đời và phát triển. Cơ cấu tổ chức của BHXH Việt Nam

2.1.2. Một số nhiệm vụ, chức năng chủ yếu của BHXH Việt Nam

2.2. Thực trạng công tác QTRR trong quản lý thu chi tài chính tại BHXH Việt Nam

2.2.1. Thực trạng quản lý thu BHXH

2.2.2. Thực trạng quản lý chi BHXH

2.2.3. Công tác QTRR trong quản lý thu chi tài chính tại BHXH Việt Nam

2.3. Đánh giá về công tác QTRR trong quản lý thu chi tài chính tại BHXH Việt Nam

2.4. Tiểu kết chƣơng 2

3. CHƢƠNG 3: MỘT SỐ GIẢI PHÁP HOÀN THIỆN CÔNG TÁC QTRR TRONG QUẢN LÝ THU CHI TÀI CHÍNH TẠI BHXH VIỆT NAM

3.1. Chiến lƣợc phát triển ngành BHXH Việt Nam đến năm 2020

3.2. Đề xuất quy trình QTRR trong quản lý thu chi tài chính tại BHXH Việt Nam

3.2.1. Nhận dạng và phân tích rủi ro trong hoạt động quản lý thu – chi tài chính tại BHXH Việt Nam

3.2.2. Kiểm soát rủi ro trong hoạt động quản lý thu – chi tài chính tại BHXH Việt Nam

3.2.3. Giám sát sau kiểm soát

3.3. Đề xuất một số giải pháp hoàn thiện công tác QTRR trong quản lý thu chi tài chính tại BHXH Việt Nam

3.3.1. Nâng cao trình độ cho cán bộ ngành BHXH

3.3.2. Thực hiện cải cách hành chính, đơn giản thủ tục BHXH

3.3.3. Áp dụng công nghệ thông tin trong quản lý thu – chi BHXH

3.3.4. Hoàn thiện phƣơng thức quản lý thu BHXH

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Tổng Quan Quản Trị Rủi Ro Thu Chi BHXH Tại Sao Quan Trọng

Bảo hiểm xã hội (BHXH) là trụ cột quan trọng của an sinh xã hội, đảm bảo đời sống cho người lao động khi gặp rủi ro. Quản trị rủi ro thu chi tài chính BHXH là quá trình nhận diện, đánh giá, và kiểm soát các rủi ro tiềm ẩn trong hoạt động thu và chi của quỹ BHXH. Điều này đảm bảo quỹ BHXH hoạt động hiệu quả, bền vững, và đáp ứng quyền lợi của người tham gia. Rủi ro trong lĩnh vực này có thể đến từ nhiều nguồn: gian lận, sai sót, thay đổi chính sách, biến động kinh tế, và thậm chí là thiên tai. Việc quản trị rủi ro hiệu quả giúp giảm thiểu tác động tiêu cực, bảo vệ nguồn vốn, và duy trì niềm tin của người dân vào hệ thống BHXH. Theo tác giả Hoàng Đình Phi (2015), quản trị rủi ro là “các quy trình mà ở đó những người có trách nhiệm tiến hành mọi hoạt động và sử dụng mọi công cụ có thể để nghiên cứu, dự báo, hoạch định và thực thi các chiến lược và các kế hoạch để phòng ngừa các rủi ro và ứng phó với các khủng hoảng để đảm bảo duy trì được khả năng cạnh tranh bền vững hay sự phát triển bền vững của tổ chức hay doanh nghiệp”. BHXH Việt Nam cần xây dựng một quy trình quản trị rủi ro bài bản, khoa học, và phù hợp với đặc thù của mình. Quản lý thu chi tài chính BHXH là nền tảng của toàn bộ hệ thống, do đó rủi ro tiềm ẩn cần được kiểm soát chặt chẽ. Các từ khóa quan trọng bao gồm: quản trị rủi ro, BHXH, thu chi tài chính, an sinh xã hội, quỹ BHXH.

1.1. Rủi Ro Tài Chính BHXH Định Nghĩa Phân Loại Chi Tiết

Rủi ro tài chính trong quản lý thu chi BHXH có thể được định nghĩa là khả năng xảy ra các sự kiện gây ảnh hưởng tiêu cực đến dòng tiền, tài sản, và uy tín của quỹ BHXH. Các rủi ro này có thể phân loại theo nhiều tiêu chí khác nhau. Theo nguồn gốc, có rủi ro nội sinh (do sai sót trong quy trình, năng lực cán bộ hạn chế) và rủi ro ngoại sinh (do thay đổi chính sách, biến động kinh tế). Theo tính chất, có rủi ro tín dụng (người sử dụng lao động chậm đóng, trốn đóng BHXH), rủi ro thanh khoản (không đủ tiền chi trả kịp thời), rủi ro hoạt động (sai sót trong hạch toán, chi trả), và rủi ro pháp lý (vi phạm quy định pháp luật). Việc phân loại rủi ro chi tiết giúp BHXH Việt Nam có cái nhìn toàn diện, từ đó xây dựng các biện pháp phòng ngừa và ứng phó phù hợp. Rủi ro tín dụng đặc biệt quan trọng, vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến nguồn thu của quỹ. Rủi ro thanh khoản đe dọa khả năng chi trả, gây mất niềm tin. Rủi ro hoạt động làm suy giảm hiệu quả quản lý. Rủi ro pháp lý gây thiệt hại về tài chính và uy tín.

1.2. Mục Tiêu Quản Trị Rủi Ro Thu Chi Đảm Bảo An Toàn Quỹ BHXH

Mục tiêu chính của quản trị rủi ro trong quản lý thu chi tài chính BHXH là bảo vệ an toàn và bền vững của quỹ BHXH, đảm bảo khả năng chi trả các chế độ cho người tham gia một cách đầy đủ và kịp thời. Các mục tiêu cụ thể bao gồm: giảm thiểu tổn thất tài chính do gian lận, sai sót, và các rủi ro khác; nâng cao hiệu quả quản lý và sử dụng quỹ; đảm bảo tuân thủ các quy định pháp luật; tăng cường tính minh bạch và trách nhiệm giải trình; nâng cao uy tín của hệ thống BHXH. Để đạt được các mục tiêu này, BHXH Việt Nam cần xây dựng một hệ thống quản trị rủi ro toàn diện, bao gồm các chính sách, quy trình, và công cụ phù hợp. Hệ thống này cần được áp dụng từ khâu lập kế hoạch, tổ chức thực hiện, đến kiểm tra, giám sát. Đồng thời, cần có sự tham gia của tất cả các bộ phận, cán bộ, và các bên liên quan.

1.3. Vai Trò Quản Trị Rủi Ro Ổn Định An Sinh Phát Triển Bền Vững

Quản trị rủi ro đóng vai trò then chốt trong việc ổn định an sinh xã hội và đảm bảo sự phát triển bền vững của hệ thống BHXH. Khi rủi ro được kiểm soát tốt, quỹ BHXH sẽ an toàn, người lao động được bảo vệ, và xã hội ổn định hơn. Ngược lại, nếu rủi ro không được quản lý hiệu quả, có thể dẫn đến khủng hoảng, gây mất niềm tin, và ảnh hưởng tiêu cực đến toàn bộ hệ thống an sinh xã hội. Vai trò của quản trị rủi ro còn thể hiện ở việc thúc đẩy sự sáng tạo và đổi mới trong hoạt động BHXH. Khi các rủi ro được nhận diện và đánh giá đầy đủ, BHXH có thể đưa ra các quyết định đầu tư, phát triển sản phẩm, và cải thiện quy trình một cách tự tin hơn. Điều này giúp nâng cao hiệu quả hoạt động, đáp ứng tốt hơn nhu cầu của người tham gia, và tạo động lực cho sự phát triển bền vững.

II. Thách Thức Quản Trị Rủi Ro Thu Chi BHXH Đâu Là Điểm Nghẽn

Mặc dù tầm quan trọng của quản trị rủi ro thu chi tài chính BHXH là rõ ràng, nhưng việc triển khai thực tế còn gặp nhiều thách thức. Một trong những thách thức lớn nhất là thiếu nguồn lực. BHXH Việt Nam cần đầu tư nhiều hơn vào việc đào tạo cán bộ, xây dựng hệ thống công nghệ thông tin, và thuê chuyên gia tư vấn. Thêm vào đó, sự phối hợp giữa các bộ phận trong BHXH, và giữa BHXH với các cơ quan nhà nước khác còn chưa chặt chẽ. Điều này gây khó khăn cho việc thu thập thông tin, phân tích rủi ro, và đưa ra các quyết định kịp thời. Các quy định pháp luật về BHXH còn nhiều điểm chưa rõ ràng, tạo kẽ hở cho các hành vi gian lận, trốn đóng. Theo báo cáo quyết toán ngành BHXH Việt Nam, tình hình nợ đọng BHXH vẫn diễn ra phức tạp. Từ khóa: thách thức, điểm nghẽn, nguồn lực, phối hợp, quy định pháp luật, gian lận, nợ đọng BHXH.

2.1. Thiếu Nguồn Lực Nhân Lực Tài Chính Công Nghệ Hạn Chế

Thiếu nguồn lực là một trong những rào cản lớn nhất đối với việc triển khai quản trị rủi ro hiệu quả trong quản lý thu chi tài chính BHXH. Về nhân lực, số lượng cán bộ có trình độ chuyên môn cao về quản trị rủi ro còn hạn chế. Về tài chính, ngân sách dành cho việc xây dựng hệ thống quản trị rủi ro, đào tạo cán bộ, và thuê chuyên gia tư vấn còn eo hẹp. Về công nghệ, hệ thống công nghệ thông tin chưa đáp ứng được yêu cầu về thu thập, xử lý, và phân tích dữ liệu. Điều này gây khó khăn cho việc nhận diện và đánh giá rủi ro một cách chính xác. Cần có sự đầu tư mạnh mẽ hơn nữa vào các nguồn lực này để nâng cao năng lực quản trị rủi ro của BHXH Việt Nam.

2.2. Phối Hợp Kém Giữa Các Bên Thông Tin Chia Sẻ Chậm Thiếu Hiệu Quả

Sự phối hợp giữa các bộ phận trong BHXH, và giữa BHXH với các cơ quan nhà nước khác (như cơ quan thuế, cơ quan lao động, cơ quan công an) còn chưa chặt chẽ. Thông tin về tình hình thu nộp BHXH, tình hình sử dụng lao động, và các hành vi vi phạm pháp luật về BHXH còn được chia sẻ chậm, thiếu hiệu quả. Điều này gây khó khăn cho việc phát hiện sớm các rủi ro tiềm ẩn, và đưa ra các biện pháp xử lý kịp thời. Cần có cơ chế phối hợp rõ ràng, hiệu quả, và thường xuyên giữa các bên liên quan để tăng cường khả năng quản trị rủi ro.

2.3. Quy Định Pháp Luật Kẽ Hở Chồng Chéo Khó Thực Thi

Các quy định pháp luật về BHXH còn nhiều điểm chưa rõ ràng, tạo kẽ hở cho các hành vi gian lận, trốn đóng. Một số quy định còn chồng chéo, gây khó khăn cho việc thực thi. Chế tài xử phạt đối với các hành vi vi phạm pháp luật về BHXH còn chưa đủ mạnh, chưa đủ sức răn đe. Cần có sự rà soát, sửa đổi, và bổ sung các quy định pháp luật về BHXH để đảm bảo tính minh bạch, rõ ràng, và dễ thực thi. Cần tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra, và xử lý nghiêm các hành vi vi phạm pháp luật về BHXH.

III. Giải Pháp Hoàn Thiện Quản Trị Rủi Ro Thu Chi Mô Hình Nào Phù Hợp

Để giải quyết các thách thức và nâng cao hiệu quả quản trị rủi ro thu chi tài chính BHXH, cần có các giải pháp toàn diện và đồng bộ. Một trong những giải pháp quan trọng là xây dựng một mô hình quản trị rủi ro phù hợp với đặc thù của BHXH Việt Nam. Mô hình này cần dựa trên các tiêu chuẩn quốc tế (như ISO 31000), nhưng phải được điều chỉnh để phù hợp với điều kiện thực tế của Việt Nam. Mô hình cần bao gồm các bước: nhận diện rủi ro, đánh giá rủi ro, kiểm soát rủi ro, và giám sát rủi ro. Theo Hoàng Đình Phi (2015), quy trình liên tục QTRR gồm 6 bƣớc: Đặt mục tiêu; nhận diện rủi ro; đánh giá rủi ro; phân loại rủi ro; xử lý rủi ro; theo dõi báo cáo. Bên cạnh đó, cần tăng cường đào tạo cán bộ, đầu tư vào công nghệ thông tin, và cải thiện sự phối hợp giữa các bên liên quan. Từ khóa: giải pháp, hoàn thiện, mô hình quản trị rủi ro, ISO 31000, đào tạo cán bộ, công nghệ thông tin, phối hợp.

3.1. Xây Dựng Mô Hình Quản Trị Rủi Ro Dựa Trên Tiêu Chuẩn Quốc Tế

Việc xây dựng một mô hình quản trị rủi ro dựa trên các tiêu chuẩn quốc tế (như ISO 31000) là một bước quan trọng để nâng cao hiệu quả quản trị rủi ro trong quản lý thu chi tài chính BHXH. Mô hình này cần bao gồm các bước: nhận diện rủi ro (xác định các rủi ro tiềm ẩn trong hoạt động thu và chi); đánh giá rủi ro (xác định mức độ ảnh hưởng và khả năng xảy ra của từng rủi ro); kiểm soát rủi ro (xây dựng và thực hiện các biện pháp phòng ngừa, giảm thiểu, và chuyển giao rủi ro); và giám sát rủi ro (theo dõi, đánh giá hiệu quả của các biện pháp kiểm soát, và điều chỉnh khi cần thiết). Mô hình cần được thiết kế linh hoạt, có khả năng thích ứng với sự thay đổi của môi trường kinh doanh và chính sách.

3.2. Nâng Cao Năng Lực Cán Bộ Đào Tạo Bồi Dưỡng Chuyên Sâu

Để triển khai quản trị rủi ro hiệu quả, cần có đội ngũ cán bộ có trình độ chuyên môn cao, am hiểu về quản trị rủi ro, và có kinh nghiệm thực tế. BHXH Việt Nam cần tăng cường đào tạo, bồi dưỡng cho cán bộ về các kiến thức và kỹ năng quản trị rủi ro, bao gồm: nhận diện rủi ro, đánh giá rủi ro, xây dựng và thực hiện các biện pháp kiểm soát rủi ro, và giám sát rủi ro. Cần có chính sách đãi ngộ phù hợp để thu hút và giữ chân những cán bộ giỏi.

3.3. Đầu Tư Công Nghệ Thông Tin Tự Động Hóa Phân Tích Dữ Liệu

Hệ thống công nghệ thông tin đóng vai trò quan trọng trong việc thu thập, xử lý, và phân tích dữ liệu, hỗ trợ cho việc nhận diện và đánh giá rủi ro một cách chính xác. BHXH Việt Nam cần đầu tư vào việc nâng cấp hệ thống công nghệ thông tin, tự động hóa các quy trình, và áp dụng các công cụ phân tích dữ liệu tiên tiến. Điều này giúp tăng cường khả năng quản lý rủi ro, giảm thiểu sai sót, và nâng cao hiệu quả hoạt động.

IV. Ứng Dụng Thực Tiễn Quản Trị Rủi Ro Bài Học Kinh Nghiệm Quốc Tế

Nhiều quốc gia trên thế giới đã có kinh nghiệm thành công trong việc quản trị rủi ro trong hệ thống BHXH. Việc nghiên cứu và học hỏi các bài học kinh nghiệm này có thể giúp BHXH Việt Nam xây dựng một hệ thống quản trị rủi ro hiệu quả hơn. Các quốc gia như Canada, Australia, và Singapore đã áp dụng các mô hình quản trị rủi ro tiên tiến, đầu tư mạnh vào công nghệ thông tin, và có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan nhà nước. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng mỗi quốc gia có điều kiện kinh tế, xã hội, và chính trị khác nhau, do đó cần có sự điều chỉnh phù hợp khi áp dụng các bài học kinh nghiệm quốc tế. Từ khóa: ứng dụng thực tiễn, bài học kinh nghiệm quốc tế, Canada, Australia, Singapore, mô hình quản trị rủi ro.

4.1. Canada Mô Hình Quản Trị Rủi Ro Toàn Diện Dựa Trên Dữ Liệu

Canada đã xây dựng một mô hình quản trị rủi ro toàn diện cho hệ thống BHXH, dựa trên việc thu thập và phân tích dữ liệu một cách kỹ lưỡng. Mô hình này bao gồm các bước: xác định các rủi ro tiềm ẩn, đánh giá mức độ ảnh hưởng và khả năng xảy ra của từng rủi ro, xây dựng và thực hiện các biện pháp phòng ngừa và giảm thiểu rủi ro, và giám sát hiệu quả của các biện pháp này. Canada cũng đã đầu tư mạnh vào công nghệ thông tin, cho phép thu thập và phân tích dữ liệu một cách nhanh chóng và chính xác.

4.2. Australia Tiếp Cận Chủ Động Đánh Giá Rủi Ro Thường Xuyên

Australia áp dụng một cách tiếp cận chủ động trong quản trị rủi ro, bằng cách thường xuyên đánh giá các rủi ro tiềm ẩn trong hệ thống BHXH. Việc đánh giá rủi ro được thực hiện định kỳ, và khi có sự thay đổi lớn trong môi trường kinh doanh và chính sách. Australia cũng chú trọng đến việc đào tạo cán bộ về quản trị rủi ro, và khuyến khích sự tham gia của tất cả các bộ phận trong quá trình quản trị rủi ro.

4.3. Singapore Công Nghệ Tiên Tiến Phối Hợp Liên Ngành

Singapore đã đầu tư mạnh vào công nghệ thông tin, cho phép tự động hóa nhiều quy trình trong hệ thống BHXH, và phân tích dữ liệu một cách hiệu quả. Singapore cũng có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan nhà nước, bao gồm cơ quan thuế, cơ quan lao động, và cơ quan công an, trong việc chia sẻ thông tin và phối hợp hành động để phòng ngừa và xử lý các hành vi vi phạm pháp luật về BHXH.

V. Kết Luận và Tương Lai Quản Trị Rủi Ro BHXH Việt Nam Cần Gì

Quản trị rủi ro thu chi tài chính BHXH là một quá trình liên tục và không ngừng cải tiến. BHXH Việt Nam cần tiếp tục hoàn thiện hệ thống quản trị rủi ro, tăng cường đào tạo cán bộ, đầu tư vào công nghệ thông tin, và cải thiện sự phối hợp giữa các bên liên quan. Việc áp dụng các bài học kinh nghiệm quốc tế, kết hợp với việc nghiên cứu và phát triển các giải pháp phù hợp với điều kiện Việt Nam, sẽ giúp BHXH Việt Nam xây dựng một hệ thống quản trị rủi ro hiệu quả, đảm bảo an toàn và bền vững của quỹ BHXH, và đáp ứng tốt hơn nhu cầu của người tham gia. Trong tương lai, với sự phát triển của công nghệ và sự thay đổi của môi trường kinh doanh, BHXH Việt Nam cần tiếp tục đổi mới và sáng tạo để đối phó với các rủi ro mới. Từ khóa: kết luận, tương lai, BHXH Việt Nam, đổi mới, sáng tạo, rủi ro mới.

5.1. Hoàn Thiện Hệ Thống Quản Trị Rủi Ro Quy Trình Công Cụ Đánh Giá

BHXH Việt Nam cần tiếp tục hoàn thiện hệ thống quản trị rủi ro, bao gồm việc xây dựng và cập nhật các quy trình, công cụ, và tiêu chí đánh giá rủi ro. Hệ thống cần được thiết kế linh hoạt, có khả năng thích ứng với sự thay đổi của môi trường kinh doanh và chính sách. Cần có cơ chế giám sát và đánh giá hiệu quả của hệ thống, và thực hiện các điều chỉnh khi cần thiết.

5.2. Đầu Tư Vào Con Người Nâng Cao Trình Độ Ý Thức Tuân Thủ

Con người là yếu tố quan trọng nhất trong việc quản trị rủi ro. BHXH Việt Nam cần đầu tư vào việc nâng cao trình độ chuyên môn và ý thức tuân thủ của cán bộ. Cần có các chương trình đào tạo, bồi dưỡng thường xuyên, và các chính sách khuyến khích cán bộ học hỏi và áp dụng các kiến thức mới về quản trị rủi ro. Cần xây dựng một văn hóa quản trị rủi ro trong toàn bộ hệ thống.

5.3. Tận Dụng Công Nghệ Phân Tích Dữ Liệu Lớn Dự Báo Rủi Ro

Công nghệ đóng vai trò ngày càng quan trọng trong việc quản trị rủi ro. BHXH Việt Nam cần tận dụng các công nghệ tiên tiến, như phân tích dữ liệu lớn (big data) và trí tuệ nhân tạo (AI), để phân tích dữ liệu một cách hiệu quả, dự báo các rủi ro tiềm ẩn, và đưa ra các quyết định kịp thời. Cần xây dựng một hệ thống công nghệ thông tin tích hợp, cho phép thu thập và chia sẻ thông tin một cách nhanh chóng và chính xác.

24/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

phần mở đầu, tổng quan nghiên cứu, kết luận, tài liệu tham khảo, phụ lục; phần nội dung của luận văn đƣợc chia thành 03 chƣơng:  Chƣơng 1: Cơ sở lý luận về QTRR trong quản lý thu chi tài chính của BHXH.  Chƣơng 2: Thực trạng QTRR trong quản lý thu chi tài chính tại BHXH Việt Nam  Chƣơng 3: Một số giải pháp hoàn thiện công tác QTRR trong quản lý thu chi tài chính tại BHXH Việt Nam. 6 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com CHƢƠNG 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN TRỊ RỦI RO TRONG QUẢN LÝ THU CHI TÀI CHÍNH BẢO HIỂM XÃ HỘI 1.

Khái niệm, mục đích và vai trò của quản trị rủi ro 1. Khái niệm về rủi ro và Quản trị rủi ro a. Khái niệm rủi ro Từ điển tiếng Việt (1995) giải thích: “Rủi ro là điều không lành, không tốt, bất ngờ xảy đến”. Từ điển tiếng Anh Oxford (2011) định nghĩa “Rủi ro là khả năng xảy ra hậu quả xấu trong tƣơng lai”.

Rủi ro trở thành một chủ đề nghiên cứu phổ biến trong các ngành khoa học từ những năm 1980. Tuy nhiên, cho đến nay chƣa có một định nghĩa thống nhất về rủi ro. Phần lớn các tác giả đều cho rằng rủi ro đƣợc xem là sự không may mắn, sự tổn thất, mất mát, là điều không tốt xảy ra trong quá trình sản xuất, kinh doanh. Rủi ro là những bất trắc ngoài ý muốn xảy ra trong quá trình sản xuất, kinh doanh và có tác động xấu đến hoạt động của doanh nghiệp.

Theo Bùi Thị Gia “Rủi ro là những thiệt hại, mất mát, nguy hiểm, khó khăn, hoặc điều không chắc chắn có thể xảy ra cho con ngƣời”. Từ các khái niệm trên thấy rằng, rủi ro là khách quan, có thể xuất hiện trong hầu hết mọi hoạt động của quá trình sản xuất, kinh doanh. Khi có đầy đủ thông tin về những tổn thất hoặc khả năng của những kết quả có thể tính đƣợc xác suất xảy ra và có thể đo lƣờng đƣợc rủi ro. Vì vậy, nếu nghiên cứu về rủi ro, ngƣời ta có thể tìm ra các biện pháp phòng ngừa, hạn chế những tác động tiêu cực.

Khi nghiên cứu về rủi ro cần phân biệt giữa khái niệm rủi ro (risk) và không chắc chắn (uncertainty). Sau khi tìm hiểu một số quan điểm về rủi ro, tác giả nhận thấy quan điểm của Hoàng Đình Phi (2015) “Rủi ro là một sự không chắc chắn (uncertainty) hay một tình trạng bất ổn. Tuy nhiên, không phải sự không chắc chắn nào cũng là rủi ro. Chỉ có những tình trạng không chắc chắn nào có thể ước đoán được xác xuất xảy ra mới được xem là rủi ro.

Những tình trạng không chắc chắn nào chưa từng xảy ra và không thể ước đoán được xác xuất xảy ra được xem là bất 7 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com trắc chứ không phải là rủi ro” là quan điểm phù hợp với mục đích nghiên cứu của đề tài này. Quản trị rủi ro và các khái niệm liên quan Quản trị, theo nghĩa trong từ điển tiếng Việt (1996), “là quản lý và điều hành công việc thƣờng ngày” (thƣờng về sản xuất, kinh doanh hoặc về sinh hoạt). Quản trị rủi ro là quá trình tiếp cận rủi ro một cách khoa học, toàn diện và có hệ thống nhằm nhận dạng, kiểm soát, phòng ngừa và giảm thiểu những tổn thất, mất mát, những ảnh hƣởng bất lợi của rủi ro. Theo Hardaker và cộng sự (1997) quản trị rủi ro đƣợc xem nhƣ là ứng dụng một cách có hệ thống các chính sách quản lý, thủ tục và thực hành với nhiệm vụ xác định, phân tích, đánh giá, xử lý và giám sát rủi ro.

Tƣơng tự nhƣ vậy, theo tiêu chuẩn Úc/ tiêu chuẩn New Zealand (1999) đã mô tả quản trị rủi ro nhƣ các phƣơng pháp hợp lý và có hệ thống về việc thành lập bối cảnh, xác định, phân tích, đánh giá, xử lý, giám sát và giao tiếp rủi ro kết hợp với bất kỳ hoạt động, chức năng hoặc quá trình trong một cách mà sẽ giúp các tổ chức giảm thiểu tổn thất và tối đa hóa cơ hội. Theo quan điểm của Hoàng Đình Phi (2015): “Quản trị rủi ro của tổ chức và doanh nghiệp là các quy trình mà ở đó những người có trách nhiệm tiến hành mọi hoạt động và sử dụng mọi công cụ có thể để nghiên cứu, dự báo, hoạch định và thực thi các chiến lược và các kế hoạch để phòng ngừa các rủi ro và ứng phó với các khủng hoảng để đảm bảo duy trì được khả năng cạnh tranh bền vững hay sự phát triển bền vững của tổ chức hay doanh nghiệp”. Phòng ngừa rủi ro: Theo tác giả Hallikas, Khan & Burnes (2007) là một quá trình đi từ: (1) Nhận dạng rủi ro (phát hiện mối nguy hiểm, sai lầm trong nhận dạng rủi ro, hậu quả không mong muốn, chuẩn bị xử lý và hoạch định kế hoạch xử lý rủi ro). (3) Lựa chọn chiến lƣợc phòng ngừa rủi ro phù hợp, thực thi chiến lƣợc phòng ngừa rủi ro.

8 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Hạn chế rủi ro: Hạn chế, từ điển tiếng Việt (1996) giải nghĩa, là giữ lại, ngăn lại trong một giới hạn nhất định, không để cho vƣợt qua. Hạn chế rủi ro là dùng các biện pháp ngăn ảnh hƣởng của rủi ro tác động xấu tới hoạt động của doanh nghiệp. Hay hạn chế rủi ro là tổ hợp các biện pháp đƣợc áp dụng nhằm giảm thiểu đến mức thấp nhất rủi ro trong hoạt động của doanh nghiệp. Việc hạn chế này gồm 02 nhóm biện pháp nhằm:  Hạn chế khả năng xảy ra rủi ro.

 Hạn chế tổn thất nếu xảy ra rủi ro. Kiểm soát rủi ro: Kiểm soát, đƣợc viết trong từ điển tiếng Việt (1996) là (1) xem xét để phát hiện, ngăn ngừa những gì trái với quy định; (2) đặt trong phạm vi quyền hành của mình. Nhƣ vậy, kiểm soát rủi ro có thể hiểu là quá trình xem xét để phát hiện ra các rủi ro để ngăn ngừa hoặc đặt chúng trong phạm vi kiểm soát của doanh nghiệp. Mục đích, vai trò của Quản trị rủi ro Lý do các doanh nghiệp phải thực hiện công tác quản trị rủi ro là những quan ngại có liên quan đến sự bất ổn nhƣ: Lãi suất, giá cả hàng hóa, chính sách, pháp luật, các khó khăn khó lƣờng trƣớc trong kinh doanh.

Nhƣ vậy, nếu đảm bảo đƣợc công tác QTRR trong kinh doanh tốt, doanh nghiệp có thể đón đầu những rủi ro và hạn chế tổn thất tới doanh nghiệp. Để thực hiện đƣợc mục đích trên, QTRR phải thể hiện các vai trò sau đây: Thứ nhất: Nhận dạng các loại rủi ro. Ở vai trò này, QTRR phải nhận định, đánh giá đƣợc mối tƣơng quan giữa các loại rủi ro và có phƣơng án lựa chọn các công cụ để hạn chế, khắc phục các loại tủi ro đó. Thứ hai: Chuẩn hóa quy trình.

QTRR góp phần làm cho quy trình đƣợc diễn ra đúng trình tự, thủ tục; đảm bảo sự hợp lý trong việc thực hiện các mục đích của QTRR. Thứ ba: Nâng cao năng lực quản trị. Nhờ có kiểm soát rủi ro mà yếu tố rủi ro trong doanh nghiệp đƣợc nhìn nhận và giải quyết một cách có khoa học, các loại rủi ro đƣợc ngăn ngừa tạo điều kiện cho hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp diễn ra thuận lợi, thu đƣợc lợi nhuận cao, không chỉ thế kiểm soát rủi ro cũng giúp giảm thiểu rủi ro, giảm độ lớn của tổn thất, qua đó mà rủi ro có không may xảy ra vẫn để lại hậu quả bớt nghiêm trọng hơn cho hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp, giúp họ sớm 9 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com vực dậy, lấy đó làm bài học kinh nghiệm cho những lần sau. Kiểm soát rủi ro cũng góp phần hoàn thiện, củng cố các kiến thức trong hành vi cuả tổ chức có tác động đến rủi ro, giúp các nhà quản lý nâng cao trình độ quản lý của mình.

Nhƣ vậy, thông qua phân tích vai trò của QTRR có thể thấy QTRR đóng vai trò quan trọng, ảnh hƣởng trực tiếp đến kết quả kinh doanh, mối quan hệ đa chiều của doanh nghiệp với nhà cung cấp, khách hàng và cả ngƣời lao động. Nếu doanh nghiệp thực hiện công tác QTRR tốt hoàn toàn có thể biến rủi ro thành cơ hội phát triển cho mình, ngƣợc lại QTRR kém trong bối cảnh nền kinh tế hiện tại có thể dẫn đến đổ vỡ và phá sản. Quy trình Quản trị rủi ro a. Mô hình ISO 3100:2009 của Tổ chức tiêu chuẩn hóa quốc tế QTRR phải đƣợc thực hiện theo một quy trình chặt chẽ và phối hợp với đặc thù của từng tổ chức, doanh nghiệp.

Tổng quát, quy trình QTRR cơ bản bao gồm các bƣớc chính đƣợc trình bày ở hình 1. Ở mức chi tiết hơn, quy trình quản lý rủi ro bao gồm các bƣớc cùng với trình tự xử lý và mối quan hệ giữa chúng nhƣ hình 1. Quy trình quản lý rủi ro cơ Hình 1. Quy trình quản lý rủi ro chi bản tiết Hình 1.

Quy trình quản lý rủi ro theo ISO 3100:2009 Nguồn: ISO (2009) Phân tích rủi ro: Trong thực tế những rủi ro có thể xảy ra trong một tổ chức, doanh nghiệp, dự án là khá nhiều và việc giải quyết hết tất cả các rủi ro là không cần thiết. Thông thƣờng ngƣời ta áp dụng nguyên tắc 20/80 để xác định và 10 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com giải quyết những rủi ro quan trọng, những nguyên nhân gốc có ảnh hƣởng tới rủi ro của tổ chức. Điều này dẫn tới việc phải phân tích để chọn ra những rủi ro cần giải quyết đó. Có nhiều kỹ thuật phân tích rủi ro đƣợc áp dụng, thông thƣờng ngƣời ta sử dụng phƣơng pháp chính sau:  Phân tích khả năng xuất hiện của rủi ro (Risk Probability).

 Phân tích mức tác động của rủi ro (Risk Impact). Ƣớc lƣợng và phân hạng các rủi ro (Risk Exposure): Rủi ro sau đó đƣợc tính giá trị để ƣớc lƣợng bằng công thức: Risk Exposure = Risk Probability * Risk Impact Hạng rủi ro = Khả năng rủi ro * Tác động rủi ro Rủi ro đƣợc phân hạng từ cao đến thấp dựa theo các giá trị Risk Exposure tính toán đƣợc. Tùy theo tổ chức, doanh nghiệp và đặc thù từng dự án, trƣởng dự án (hoặc ngƣời đƣợc phân công) sẽ xác định những rủi ro nào cần đƣa vào kiểm soát, với các mức ƣu tiên khác nhau. Kiểm soát rủi ro: Kiểm soát rủi ro trong ISO 31000 bao gồm việc xây dựng các chiến lƣợc đối phó với rủi ro sau đó sẽ tiến hành kiểm soát và đo lƣờng, đánh giá hiệu quả.

Một số chiến lƣợc và phƣơng pháp đối phó với rủi ro thƣờng gặp đƣợc đƣa ra trong khâu kiểm soát rủi ro đƣợc thể hiện nhƣ hình dƣới đây.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ