Tổng quan nghiên cứu
Mối quan hệ đồng minh chiến lược giữa Mỹ và Vương quốc Ả Rập Xê Út được xác lập chính thức từ năm 1933 và được củng cố vững chắc qua thỏa thuận lịch sử năm 1945 trên tuần dương hạm USS Quincy giữa Tổng thống Franklin D. Roosevelt và Quốc vương Abdulaziz Ibn Saud. Trục hợp tác cốt lõi dựa trên nguyên tắc trao đổi dầu mỏ lấy sự bảo trợ an ninh đã định hình cấu trúc địa chính trị toàn bộ khu vực Trung Đông suốt hơn 80 năm qua. Tuy nhiên, bước sang thập niên thứ hai của thế kỷ XXI, liên minh này phải đối mặt với những biến chuyển chưa từng có.
Làn sóng Mùa xuân Ả Rập bùng nổ từ cuối năm 2010 và lan rộng trong năm 2011 đã làm sụp đổ hàng loạt chính quyền lâu năm tại Tunisia, Ai Cập và Yemen, đồng thời châm ngòi cho các cuộc nội chiến kéo dài tại Syria và Libya. Biến cố chính trị - xã hội này đặt Ả Rập Xê Út vào tình thế bất an sâu sắc trước nguy cơ mất ổn định khu vực và sự trỗi dậy của các phong trào Hồi giáo chính trị. Đồng thời, nền kinh tế toàn cầu bước vào giai đoạn tái cơ cấu phức tạp sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008, với mức tăng trưởng GDP toàn cầu giảm từ 5,4% năm 2010 xuống còn 3,2% trong giai đoạn 2012-2013, trước khi suy giảm xuống mức âm 3,0% vào năm 2020 do đại dịch Covid-19.
Luận văn tập trung nghiên cứu toàn diện tiến trình quan hệ Ả Rập Xê Út - Mỹ trong giai đoạn 2011-2020 trên các lĩnh vực chính trị - ngoại giao, an ninh - quân sự và kinh tế - năng lượng. Mục tiêu cụ thể là làm rõ những nhân tố tác động, phân tích thực trạng điều chỉnh chính sách của hai quốc gia qua hai nhiệm kỳ Tổng thống Mỹ Barack Obama và Donald Trump, đánh giá các thành tựu cùng những điểm nghẽn chiến lược, từ đó dự báo triển vọng quan hệ song phương và rút ra các hàm ý chính sách giá trị cho Việt Nam trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng.
Cơ sở lý thuyết và phương pháp nghiên cứu
Khung lý thuyết áp dụng
Nghiên cứu vận dụng lý thuyết Chủ nghĩa Hiện thực Mới (Neorealism) trong quan hệ quốc tế làm nền tảng phân tích chủ đạo. Theo lý thuyết này, cấu trúc vô chính phủ của hệ thống quốc tế buộc các quốc gia phải hành xử dựa trên việc tối đa hóa quyền lực và bảo đảm an ninh sinh tồn. Mối quan hệ giữa một nền quân chủ chuyên chế như Ả Rập Xê Út và một nền cộng hòa dân chủ như Mỹ phản ánh bản chất thực dụng của việc liên minh nhằm cân bằng các mối đe dọa địa chính trị tại Trung Đông.
Bên cạnh đó, thuyết Cân bằng Mối đe dọa (Balance of Threat Theory) của Stephen Walt được áp dụng để làm sáng tỏ cách thức Riyadh và Washington liên kết nhằm kiềm chế ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Iran và sự trỗi dậy của tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) từ năm 2014. Khung phân tích còn kết hợp 3 khái niệm học thuật then chốt: khái niệm địa chính trị năng lượng (Energy Geopolitics), thế lưỡng nan an ninh (Security Dilemma) và khái niệm lợi ích quốc gia (National Interest), giúp bóc tách các tầng nấc tương tác giữa thị trường năng lượng hóa thạch và các cam kết phòng thủ chiến lược.
Phương pháp nghiên cứu
Nguồn dữ liệu của luận văn được thu thập từ hơn 120 tài liệu lưu trữ, hiệp ước song phương, báo cáo kinh tế thường niên của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) và các viện nghiên cứu chiến lược quốc tế giai đoạn 2011-2020. Tác giả áp dụng phương pháp chọn mẫu theo mục đích (Purposive Sampling) đối với các sự kiện ngoại giao tiêu biểu, các hợp đồng mua bán vũ khí lớn và các cột mốc điều chỉnh giá dầu của khối OPEC+.
Luận văn kết hợp phương pháp phân tích lịch sử - logic và phương pháp so sánh đối chiếu để đối sánh đường lối đối ngoại của chính quyền Barack Obama (chủ trương can dự đa phương và ký kết Kế hoạch Hành động Chung Toàn diện JCPOA năm 2015) với chính quyền Donald Trump (theo đuổi chiến lược Nước Mỹ trên hết và rút khỏi JCPOA năm 2018). Lý do lựa chọn hệ thống phương pháp này là nhằm đảm bảo tính khách quan, giúp nhận diện rõ sự biến thiên của chính sách đối ngoại dựa trên các biến số quyền lực và lợi ích kinh tế thực tế.
Kết quả nghiên cứu và thảo luận
Những phát hiện chính
Thứ nhất, quan hệ chính trị - ngoại giao giữa hai nước chứng kiến sự phân hóa rõ nét qua hai giai đoạn điều hành tại Nhà Trắng. Dưới thời chính quyền Obama (2011-2016), mối quan hệ rơi vào trạng thái khủng hoảng lòng tin sâu sắc khi Washington ủng hộ một số phong trào biểu tình trong Mùa xuân Ả Rập và thúc đẩy đàm phán hạt nhân với Iran dẫn tới thỏa thuận JCPOA năm 2015. Ngược lại, giai đoạn chính quyền Trump (2017-2020) chứng kiến sự tái lập nồng ấm nhanh chóng khi Tổng thống Trump chọn Riyadh là điểm đến công du nước ngoài đầu tiên vào tháng 5/2017, đồng thời tuyên bố rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran vào tháng 5/2018.
Thứ hai, trụ cột an ninh - quân sự tiếp tục giữ vai trò xương sống nhưng có sự gia tăng mạnh mẽ về quy mô thương mại vũ khí. Trong giai đoạn 2017-2020, Mỹ và Ả Rập Xê Út đã ký kết các thỏa thuận quốc phòng với tổng trị giá cam kết lên tới 110 tỷ USD ngay trong chuyến thăm năm 2017 và tiềm năng đạt 350 tỷ USD trong 10 năm. Sự hỗ trợ từ Phái đoàn Huấn luyện Quân sự Mỹ (USMTM) và Bộ Tư lệnh Hỗ trợ An ninh Lục quân Mỹ (USASAC) đã củng cố năng lực phòng không cho Không quân Hoàng gia Ả Rập Xê Út (RSAF) trước các đợt tập kích bằng thiết bị bay không người lái của lực lượng Houthi tại Yemen.
Thứ ba, cấu trúc thương mại năng lượng toàn cầu có sự dịch chuyển mang tính bước ngoặt. Cuộc cách mạng dầu đá phiến giúp sản lượng khai thác nội địa của Mỹ tăng trưởng vượt bậc, đưa nước này trở thành quốc gia xuất khẩu ròng năng lượng, làm giảm tỷ trọng phụ thuộc trực tiếp vào nguồn dầu thô từ Ả Rập Xê Út. Trước tình thế đó, Riyadh đã chủ động thành lập liên minh OPEC+ cùng Nga vào cuối năm 2016 để điều tiết sản lượng khai thác, đồng thời chuyển hướng mạnh mẽ sang phục vụ thị trường Châu Á - Thái Bình Dương, khu vực đóng góp tới 34,9% tổng GDP toàn cầu vào năm 2019 theo thống kê của Ngân hàng Phát triển Châu Á.
Thảo luận kết quả
Các phát hiện nghiên cứu khẳng định rằng mối liên kết Mỹ - Ả Rập Xê Út là mối quan hệ cộng sinh thực dụng, trong đó các tính toán về lợi ích an ninh và vị thế kinh tế luôn vượt lên trên những khác biệt về hệ giá trị chuẩn mực xã hội hay nhân quyền. Nhận định này hoàn toàn tương thích với các công trình nghiên cứu quốc tế của tác giả Bruce Riedel (năm 2017) và Bernd Kaussler (năm 2017) khi phân tích về bản chất thực dụng trong chính sách Trung Đông của Mỹ.
Dữ liệu nghiên cứu cho thấy các biến động song phương có thể được trực quan hóa hiệu quả qua hệ thống biểu đồ đường thể hiện kim ngạch xuất khẩu vũ khí Mỹ sang Ả Rập Xê Út giai đoạn 2004-2019, kết hợp cùng bảng thống kê tăng trưởng GDP thế giới giai đoạn 2010-2020. Dù có những mâu thuẫn nội tại trong chính sách kiểm soát giá dầu hay các biện pháp can thiệp tại Syria và Yemen, Washington vẫn cần Riyadh để duy trì trật tự địa chính trị vùng Vịnh và kiềm chế ảnh hưởng của Nga tại Trung Đông sau khi Moscow mở rộng hiện diện quân sự từ cuối năm 2013.
Đề xuất và khuyến nghị
Thứ nhất, nâng cao năng lực nghiên cứu, dự báo chiến lược đối với các biến động địa chính trị tại Trung Đông. Bộ Ngoại giao và các viện nghiên cứu quan hệ quốc tế cần thành lập nhóm nghiên cứu chuyên trách về an ninh năng lượng vùng Vịnh, đặt mục tiêu phát hành định kỳ ít nhất 2 báo cáo đánh giá chiến lược mỗi năm trong giai đoạn 2021-2025 nhằm phục vụ công tác tham mưu ngoại giao kịp thời.
Thứ hai, chủ động đa dạng hóa nguồn cung năng lượng và mở rộng liên kết thương mại dầu khí. Bộ Công Thương phối hợp chặt chẽ với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam triển khai đàm phán các hợp đồng nhập khẩu dầu thô và khí tự nhiên hóa lỏng dài hạn với các đối tác vùng Vịnh, phấn đấu nâng quy mô dự trữ năng lượng quốc gia đạt mức tương đương 90 ngày nhập ròng trong lộ trình 2021-2030.
Thứ ba, đẩy mạnh xúc tiến thương mại song phương và thu hút dòng vốn đầu tư trực tiếp. Cục Xúc tiến Thương mại thuộc Bộ Công Thương cần xây dựng chương trình xúc tiến xuất khẩu các mặt hàng nông sản, thủy sản, dệt may và vật liệu xây dựng sang thị trường Ả Rập Xê Út, hướng tới mục tiêu nâng kim ngạch thương mại hai chiều đạt mức trên 2,5 tỷ USD vào năm 2025.
Thứ tư, kiên định đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa và cân bằng quan hệ với các nước lớn. Ban Đối ngoại Trung ương và các cơ quan đối ngoại cần vận dụng bài học điều chỉnh liên minh giữa Mỹ và Ả Rập Xê Út để xử lý hài hòa quan hệ với các đối tác chiến lược, bảo đảm tối đa lợi ích quốc gia - dân tộc trước sức ép cạnh tranh địa chính trị giữa Mỹ, Trung Quốc và Nga trong giai đoạn 2021-2030.
Đối tượng nên tham khảo luận văn
Thứ nhất, các nhà hoạch định chính sách ngoại giao và cố vấn an ninh quốc gia. Công trình cung cấp cơ sở dữ liệu thực tiễn và góc nhìn phân tích đa chiều về cách thức xử lý quan hệ đồng minh phức tạp, hỗ trợ việc xây dựng các đối sách ngoại giao độc lập, tự chủ và linh hoạt trong bối cảnh trật tự quốc tế đa cực đang hình thành.
Thứ hai, nghiên cứu sinh, học viên cao học và sinh viên chuyên ngành Quốc tế học, Quan hệ Quốc tế và Lịch sử Thế giới. Luận văn là tài liệu tham khảo học thuật chuyên sâu với hệ thống khung lý thuyết chuẩn mực và phương pháp tiếp cận trường hợp nghiên cứu điển hình về quan hệ song phương Mỹ - Ả Rập Xê Út trong giai đoạn bản lề 2011-2020.
Thứ ba, lãnh đạo các tập đoàn năng lượng, doanh nghiệp xuất nhập khẩu và logistics quốc tế. Nghiên cứu giúp các nhà quản trị doanh nghiệp nắm bắt được quy luật vận hành của thị trường dầu mỏ quốc tế, xu hướng dịch chuyển của dòng vốn đầu tư tại Trung Đông và các rủi ro địa chính trị tiềm ẩn đối với chuỗi cung ứng hàng hải toàn cầu.
Thứ tư, giảng viên và các chuyên gia nghiên cứu kinh tế chính trị quốc tế. Luận văn cung cấp nguồn tư liệu trích dẫn phong phú với hơn 120 văn bản học thuật cùng chuỗi số liệu kinh tế vĩ mô từ năm 2010 đến năm 2020, hỗ trợ trực tiếp cho quá trình biên soạn giáo trình và bài giảng chuyên đề về khu vực Trung Đông - Bắc Phi.
Câu hỏi thường gặp
Quan hệ Mỹ - Ả Rập Xê Út dựa trên nền tảng lịch sử nào? Mối quan hệ được định hình vững chắc từ năm 1945 qua thỏa thuận trên tuần dương hạm USS Quincy giữa Tổng thống Franklin D. Roosevelt và Quốc vương Abdulaziz Ibn Saud, thiết lập nguyên tắc hợp tác chiến lược bất biến: Ả Rập Xê Út đảm bảo cung cấp nguồn dầu mỏ dồi dào, đổi lại Mỹ cam kết bảo trợ an ninh toàn diện.
Mùa xuân Ả Rập năm 2011 đã gây ra những rạn nứt ngoại giao gì giữa hai nước? Sự kiện năm 2011 khiến Riyadh thất vọng khi Washington không bảo vệ các đồng minh lâu năm như Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak (người cầm quyền 30 năm). Ả Rập Xê Út lo ngại các phong trào biểu tình sẽ làm mất ổn định khu vực, dẫn tới bất đồng sâu sắc trong cách tiếp cận quản trị an ninh vùng Vịnh.
Sự khác biệt căn bản giữa chính quyền Obama và Trump đối với Riyadh là gì? Chính quyền Obama (2011-2016) giữ thái độ dè dặt, thúc đẩy thỏa thuận hạt nhân Iran JCPOA năm 2015 khiến Riyadh lo ngại. Ngược lại, chính quyền Trump (2017-2020) thắt chặt liên minh, rút khỏi JCPOA năm 2018 và ký thỏa thuận quốc phòng trị giá 110 tỷ USD ngay trong năm 2017.
Cách mạng dầu đá phiến tại Mỹ đã làm thay đổi mối quan hệ này ra sao? Sản lượng khai thác dầu đá phiến tăng vọt giúp Mỹ tự chủ năng lượng, giảm dần lượng nhập khẩu dầu từ Ả Rập Xê Út. Điều này buộc Riyadh phải đẩy mạnh hợp tác với Nga trong khuôn khổ OPEC+ từ năm 2016 và chuyển hướng xuất khẩu sang thị trường Châu Á - Thái Bình Dương.
Việt Nam có thể rút ra bài học chiến lược nào từ nghiên cứu này? Bài học quan trọng nhất là kiên định chính sách đối ngoại đa phương hóa, đa dạng hóa nguồn cung năng lượng chiến lược đạt chuẩn an toàn 90 ngày nhập ròng và giữ vững thế cân bằng mềm dẻo giữa các cường quốc để bảo vệ tối đa lợi ích an ninh và kinh tế.
Kết luận
- Luận văn đã phân tích toàn diện 10 năm chuyển dịch chiến lược (2011-2020) trong quan hệ Mỹ - Ả Rập Xê Út, chỉ rõ những bước thăng trầm từ khủng hoảng lòng tin dưới thời Barack Obama đến sự gắn kết nồng ấm dưới thời Donald Trump.
- Nghiên cứu khẳng định liên minh song phương vận hành dựa trên chủ nghĩa hiện thực và nguyên tắc cộng sinh thực dụng, nơi lợi ích cốt lõi về an ninh quân sự và ổn định năng lượng luôn vượt lên trên những khác biệt thể chế chính trị.
- Tác phẩm đóng góp nguồn tư liệu học thuật giá trị, bổ sung khoảng trống nghiên cứu tại Việt Nam về chính sách đối ngoại của các nước lớn tại khu vực Trung Đông giai đoạn hậu Mùa xuân Ả Rập.
- Nghiên cứu mở ra hướng tiếp cận mở rộng cho giai đoạn 2021-2030, đặc biệt là việc theo dõi tác động từ các mục tiêu đa dạng hóa kinh tế trong Tầm nhìn 2030 của Ả Rập Xê Út và điều chỉnh chính sách đối ngoại của chính quyền Mỹ tiếp theo.
- Đây là công trình tham khảo thiết thực, cung cấp những luận cứ khoa học vững chắc giúp các nhà nghiên cứu và cơ quan quản lý nhà nước tại Việt Nam hoạch định chiến lược đối ngoại và an ninh năng lượng bền vững.