mở đầu mỗi chương bằng thơ hoặc trích dẫn câu nói của người khác. Cuốn tiểu thuyết viết về sự phẫn nộ, sự nổi loạn của tuổi trẻ, là những tệ nạn và lối sống cực đoan của một bộ phận giới trẻ những năm 2000, là dấu hiệu báo động cho thói suy đồi, tha hóa về mặt đạo đức của con người, đó còn là xã hội của một bộ phận giai cấp không có tiếng nói vì nghèo hèn, vì không có tiền. Tất cả đều được khắc họa lại dưới cái nhìn mang tính tự truyện của nhân vật “tôi” – Khuê, 20 tuổi đang là sinh viên đại học. Khuê là một đứa con bị “tuột xích” khỏi lề thói và hệ hình văn hóa của gia đình mình với một ông bố là nhà văn nổi tiếng, một ông anh trai đã vượt qua 3000 thí sinh khác để vào được khoa điêu khắc của đại học 15 z mỹ thuật và một bà mẹ luôn tận tụy với chồng, yêu thương, nuông chiều con hết mực.
Dưới cái nhìn căm phẫn của Khuê thì “cái thời của tôi đang sống là cái thời chó má” mà ở đó con người sống dửng dưng, vô cảm với thói đạo đức giả, mỗi người tự tạo ra cho mình một cái vỏ bọc gai góc. Cái xã hội ấy đang bị hủy hoại dần bởi thói dâm ô, bởi ma túy, bởi trụy lạc mà “chẳng ai hiểu cóc khô gì”. Khuê đau khổ vùng vẫy trong đó và tìm cách nổi loạn, chống đối lại ngay với những người thân trong gia đình mình. Khuê tìm cách để “tuột xích” khỏi gia đình và biến tuổi trẻ của mình thành tuổi đi hoang.
Khuê luôn cho rằng: “Tôi, tôi chẳng ân hận gì về những việc tôi đã làm. Có lẽ tôi chỉ là nạn nhân của hoàn cảnh sống của tôi. Nếu con người là “tổng hòa các mối quan hệ xã hội” thì bất hạnh thay, tôi có lẽ là một cái “nốt” nhạy cảm hơi quá đáng. Do đó giờ đây tôi mới phải một mình trên hoang đảo này.
“Một mình sống giữa quạnh hiu. Còn hơn hiu quạnh giữa người thân thương”. Nhận xét về cuốn tiểu thuyết này của Nguyễn Huy Thiệp, Thụy Khuê cho rằng: “Nhưng có lẽ điều đáng tiếc nhất và cũng là điều đáng mừng nhất là cuốn tiểu thuyết này, viết nhanh, trong vòng hơn tháng trời mới chỉ là nét phác, cho những tác phẩm dài hơi, sâu hơn, đến sau, vì những chân dung nhân vật mà Nguyễn Huy Thiệp đưa ra trong cuốn tiểu thuyết này mới chỉ là những nét dựng. Từ bà mẹ dúi tiền cho con một cách thần sầu, đến thằng anh rởm đời luôn luôn lên mặt đạo đức giáo huấn, đến bọn bạn, cả giời đánh lẫn thánh thiện, như thằng Thanh nhạn, thằng Quyền Lỳ, thằng Thức Kinh Kông.
đến những khuôn mặt "xã hội" của mấy đứa con gái ca-ve, của tay hoà thượng hổ mang Thích Thanh Mừng chùa Kẻ, của ông Chu "hãm" thuốc phiện ở chợ Kỳ Lừa, của người con trai ông Hào chết vì nghề bắt rắn ở đảo Cát Bà vv. bao nhiêu khuôn mặt, thiện, ác, tối sáng, phơi bầy chớp nhoáng trong cuốn truyện nhỏ này, nhưng nếu được đào sâu, mở rộng thêm, chúng sẽ phản ảnh một xã hội toàn diện hơn, cay nghiệt hơn, và cũng đớn đau hơn.” Nhưng xét một cách toàn diện thì cuốn tiểu thuyết này chưa thực sự sâu, chưa thực đúng tầm là một cuốn tiểu thuyết, nó chưa nêu bật lên được vấn đề đã được đề cập đến trong tác phẩm và về mặt kỹ thuật kể chuyện của Nguyễn Huy Thiệp ở đây 16 z quả thật không có gì đặc sắc, tiểu thuyết này được xây dựng theo kiểu cấu trúc vòng tròn, lối kể chuyện không thật sắc bén, không có nét riêng như ở các truyện ngắn trước đó của ông. Đọc cuốn tiểu thuyết độc giả sẽ có cảm giác như Nguyễn Huy Thiệp chỉ đang kể chuyện dông dài bằng cách “góp nhặt” những chuyện vặt vãnh mà ông lượm lặt được và kể lại chúng như một dạng “câu chuyện làm quà”. Người đọc sẽ thấy nếu xét về mặt lý luận và tính nguyên tắc thì cuốn tiểu thuyết này thực chất chỉ là một truyện dài bởi mọi sự kiện ở đây đều rời rạc và không tạo được kịch tính, các nhân vật từ ông bố, bà mẹ, đến người anh trai và những bạn học, bạn gặp trên đường đi bụi của Khuê đều chỉ xuất hiện một lần và không có sự trở lại, có thể nói từ sự kiện đến nhân vật của cuốn tiểu thuyết này đều chỉ được nhắc đến với tính chất liệt kê, đúng kiểu kể chuyện dông dài.
Tác giả Nguyên Trường khi nói về tiểu thuyết của Nguyễn Huy Thiệp cũng cho rằng: Dường như Nguyễn Huy Thiệp sinh ra chỉ để viết truyện ngắn. Bao nhiêu tinh lực ông đã dụng công, dành sức mài rũa ở truyện ngắn rồi. Do vậy mà với tiểu thuyết các “chiêu” của Nguyễn Huy Thiệp trở nên yếu ớt, rời rạc, không còn thâm hậu và cao cường như khi viết truyện ngắn. Đọc tiểu thuyết của ông người ta không còn thấy bóng dáng của Nguyễn Huy Thiệp đâu nữa.
Dường như nhận thấy sự không mấy mặn nồng của độc giả với tiểu thuyết của mình nên Nguyễn Huy Thiệp đã đi ngược lại với tiên chỉ ban đầu khi chủ đích đặt chân sang địa hạt tiểu thuyết, do đó ông không dụng công sáng tác nhiều ở thể loại này nữa. Vì vậy mà trong cuộc đời cầm bút của Nguyễn Huy Thiệp cho đến nay chỉ vẻn vẹn có 4 cuốn tiểu thuyết, ngoài Tuổi hai mươi yêu dấu ông còn viết thêm ba cuốn nữa là Võ lâm ngoại sử (2005), Tiểu long nữ (2006) và Gạ tình lấy điểm (2007). Nói về tiểu thuyết của mình, bản thân Nguyễn Huy Thiệp lại tự nhận đó là loại “tiểu thuyết ba xu rẻ tiền” một dạng tiểu thuyết feuilleton chỉ thích hợp để đăng theo kỳ trên các số báo giúp người đọc giải trí, thứ tiểu thuyết mà “mua vui cũng được một vài trống canh” khiến cho độc giả vừa thất vọng, lại vừa ngán ngẩm với nó: “Tôi nghĩ rằng rồi đây thành công của tiểu thuyết Việt Nam sẽ không phải là ở dạng 17 z tiểu thuyết “chính thống” kiểu tự vấn, tự sự mà có khả năng sẽ rơi vào dạng tiểu thuyết “mua vui cũng được một vài trống canh”: dạng tiểu thuyết tình cảm, tiểu thuyết phiêu lưu, tiểu thuyết trinh thám hoặc cái gì từa tựa như thế. Thực tế, một khi xã hội ổn định, đời sống vật chất tinh thần tăng dần lên thì người ta sẽ không còn băn khoăn quá nhiều về “lý tưởng” hoặc “chân lý” gì nhiều nữa.
Không chỉ ở trong những bài tiểu luận phê bình mà ngay trong chính tác phẩm của mình Nguyễn Huy Thiệp cũng thể hiện quan điểm cá nhân của mình về thể loại tiểu thuyết, trong cuốn tiểu thuyết Võ lâm ngoại sử nhà văn bày tỏ thái độ rẻ rúng, khinh bạc đối với tiểu thuyết, với ông tiểu thuyết là những chuyện thị phi lẻ tẻ không đáng tin cậy, đó chỉ là những chuyện vào lỗ tai và ra lỗ miệng mà thôi. Xét ở một khía cạnh khác cuốn tiểu thuyết này còn được Nguyễn Huy Thiệp viết ra với mục đích giải trí thực sự, nó là tiếng cười nhạo, phỉ báng một bộ phận văn nghệ sĩ trong làng văn Việt Nam lúc bấy giờ. Nói tiểu thuyết Nguyễn Huy Thiệp mang tính chất thị trường, một kiểu văn giải trí trong xã hội tiêu dùng cũng đúng bởi tiểu thuyết của ông đề cập đến những vấn đề nhức nhối của xã hội ông, ngay thời đại mà ông đang sống, cảm hứng của chúng bắt nguồn từ những sự kiện nóng hổi của báo chí lúc bấy giờ. Những cuốn tiểu thuyết này được tác giả viết trong thời gian rất ngắn, giống như kiểu viết theo đơn đặt hàng, một kiểu viết chạy theo, “ăn theo” sức nóng của báo chí lúc đó.
Điển hình là hai cuốn tiểu thuyết gắn với các sự kiện nổi cộm của bác chí lúc bấy giờ, đó là hai vụ bê bối về tình dục trong ngành giáo dục và trong giới quan chức. Nói về hai cuốn tiểu thuyết Tiểu long nữ và Gạ tình lấy điểm của mình chính bản thân Nguyễn Huy Thiệp cũng tự nhận đó là loại tiểu thuyết ba xu, dạng tiểu thuyết viết chơi nhân khi sức nóng của báo giới về hai vụ bê bối kia chưa hạ nhiệt. Do vậy mà khi “tự chấm điểm” cho hai cuốn tiểu thuyết này của mình Nguyễn Huy Thiệp đã cho Tiểu long nữ 3/10 điểm và Gạ tình lấy điểm chỉ còn 2/10 điểm hoặc cũng có thể còn thấp hơn. Sở dĩ tiểu thuyết của Nguyễn Huy Thiệp không đạt được thành công như truyện ngắn, nó bị coi là kiểu văn giải trí, mang tính chất mỳ ăn liền có thể là vì lý 18 z do ông đã viết tiểu thuyết mà không đầu tư cho nó nhiều thời gian và công sức như truyện ngắn.
Trong phần lời tựa của cuốn Tiểu long nữ Nguyễn Huy Thiệp cũng đã nói đến điều này: “Tiểu thuyết tạp hơn, có thể viết “tất tay” và không phải tốn sức nhiều như truyện ngắn. Đương nhiên đây là tôi muốn nói đến những nhà văn có tài Trời cho thực sự, họ hoàn toàn có thể viết những tiểu thuyết (đọc được, không cầu toàn lắm vì thể loại tiểu thuyết không đòi hỏi sự cầu toàn) dễ dàng như thò tay vào túi lấy đồ vật. Nhiều cuốn tiểu thuyết người ta chỉ viết trong vòng một tháng. Tôi cũng đã từng có cơ hội làm việc như vậy (tiểu thuyết “Tuổi hai mươi yêu dấu” viết trong một tháng và tiểu thuyết “Tiểu long nữ” trong 15 ngày).
Tôi nghĩ rằng ở những nhà văn “đại hiệp” như Kim Dung thì việc viết ra “Tiếu ngạo giang hồ”, “Thiên long bát bộ”. chắc có lẽ cũng không mất nhiều công sức cho lắm. “Tiểu long nữ” là một cuốn tiểu thuyết thời sự. Nó được viết ra từ một chuyện nhảm nhí và tôi nghĩ cũng không phải khó khăn gì mấy (nó không bõ để tốn sức).
Thực ra ý nghĩa của nó cũng chỉ để mua vui và kiếm tiền.” Không chỉ một lần mà rất nhiều lần Nguyễn Huy Thiệp đã công khai và thẳng thắn thừa nhận tiểu thuyết của mình là dạng tiểu thuyết mua vui, giúp ông kiếm tiền. Trong một lần trả lời phỏng vấn được đăng báo vào tháng 8/2006, Nguyễn Huy Thiệp đã trả lời như sau: “Cách đây 3 năm, tôi nhận được đơn đặt hàng viết một cuốn tiểu thuyết, khai thác sự kiện bê bối đang râm ran trên báo chí. Và tôi viết rất nhanh, chỉ trong vòng 15 ngày. Nhưng bản thảo tác phẩm mãi đến giờ mới ra mắt.
Tôi cũng không hiểu vì sao. Có lẽ một phần vì những người làm sách thường hay nghi ngại, cứ cái gì dính đến tôi là người ta phải để đấy, xem xét đã.