Nghiên cứu đánh giá chất lượng nước sông nhuệ đoạn chảy qua quận bắc từ liêm hà nội bằng phương pháp pân tích lý hóa và phương pháp sử dụng sinh vật chỉ thị

Nghiên cứu chất lượng nước sông Nhuệ đoạn Bắc Từ Liêm, Hà Nội. Đánh giá bằng phân tích lý hóa và sinh vật chỉ thị, làm rõ hiện trạng môi trường.

Trường đại học

Trường Đại học Lâm Nghiệp

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

khóa luận tốt nghiệp

2015

91
0
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Khám phá thực trạng chất lượng nước sông Nhuệ ở Hà Nội

Sông Nhuệ, một nhánh quan trọng của hệ thống sông Hồng, đóng vai trò thiết yếu trong việc tiêu thoát nước, tưới tiêu nông nghiệp và điều hòa vi khí hậu cho khu vực phía Tây Nam Hà Nội, bao gồm quận Bắc Từ Liêm. Tuy nhiên, dưới áp lực của quá trình đô thị hóa và công nghiệp hóa, chất lượng nước sông Nhuệ đang đối mặt với tình trạng suy thoái nghiêm trọng. Việc nghiên cứu và đánh giá chính xác hiện trạng nguồn nước là nhiệm vụ cấp bách, tạo cơ sở khoa học cho các giải pháp quản lý bền vững. Một báo cáo khoa học môi trường tiêu biểu của Đặng Thị Tuyết (2015) đã cung cấp cái nhìn toàn diện về vấn đề này. Nghiên cứu tập trung vào đoạn sông chảy qua quận Bắc Từ Liêm, một khu vực có tốc độ phát triển kinh tế - xã hội nhanh chóng, kéo theo sự gia tăng của các nguồn thải ra sông Nhuệ. Việc quan trắc môi trường nước định kỳ và áp dụng các phương pháp phân tích tiên tiến không chỉ giúp xác định mức độ ô nhiễm mà còn là nền tảng để bảo vệ hệ sinh thái sông Nhuệ. Bài viết này sẽ đi sâu vào việc phân tích kết quả nghiên cứu, làm rõ các phương pháp đánh giá và đề xuất các định hướng cải thiện, dựa trên các dữ liệu khoa học tin cậy.

1.1. Vai trò và tầm quan trọng của hệ sinh thái sông Nhuệ

Sông Nhuệ có vai trò lịch sử quan trọng đối với nền văn minh lúa nước của đồng bằng Bắc Bộ. Dòng sông cung cấp nguồn nước tưới tiêu chủ yếu cho nông nghiệp, là tuyến giao thông thủy và góp phần điều tiết dòng chảy, giảm thiểu úng ngập cho thủ đô Hà Nội và các tỉnh lân cận. Hệ sinh thái sông Nhuệ từng rất đa dạng với nhiều loài thủy sinh. Tuy nhiên, hiện nay, chức năng này đang bị suy giảm nghiêm trọng do ô nhiễm nước sông Nhuệ. Việc bảo vệ và phục hồi dòng sông không chỉ là vấn đề môi trường mà còn là bảo tồn giá trị kinh tế, văn hóa và đảm bảo sự phát triển bền vững cho cả khu vực.

1.2. Sự cần thiết của việc quan trắc môi trường nước định kỳ

Hoạt động quan trắc môi trường nước là công cụ không thể thiếu trong công tác quản lý tài nguyên nước. Nó cung cấp số liệu khoa học, khách quan về diễn biến chất lượng nước theo thời gian và không gian. Dữ liệu này giúp các nhà quản lý nhận diện sớm các nguồn gây ô nhiễm, đánh giá mức độ rủi ro, và xây dựng các chính sách ứng phó kịp thời. Việc thiếu các chương trình quan trắc hiệu quả sẽ dẫn đến việc không nắm bắt được thực trạng, khiến các vấn đề ô nhiễm ngày càng trầm trọng, gây khó khăn và tốn kém cho công tác xử lý và khắc phục sau này.

II. Thách thức từ ô nhiễm nước sông Nhuệ và tác động lớn

Thực trạng ô nhiễm nước sông Nhuệ đoạn qua quận Bắc Từ Liêm đã đến mức báo động, trở thành một thách thức lớn đối với sự phát triển bền vững của khu vực. Theo khảo sát, các nguồn thải ra sông Nhuệ rất đa dạng và phức tạp, chủ yếu đến từ nước thải sinh hoạt chưa qua xử lý của các khu dân cư, khu đô thị, bệnh viện, trường học. Bên cạnh đó, nước thải từ các cơ sở sản xuất công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp và các làng nghề cũng là một tác nhân chính. Các nguồn thải này chứa hàm lượng cao chất hữu cơ, dinh dưỡng và các chất độc hại khác. Tác động của ô nhiễm nước không chỉ giới hạn ở môi trường. Nó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe cộng đồng, làm tăng nguy cơ mắc các bệnh về đường tiêu hóa, da liễu. Hoạt động nông nghiệp cũng bị ảnh hưởng khi nông dân phải sử dụng nguồn nước ô nhiễm để tưới tiêu, làm giảm năng suất và chất lượng nông sản. Hiện trạng môi trường quận Bắc Từ Liêm cho thấy sự mất cân bằng sinh thái nghiêm trọng, các loài thủy sinh bản địa suy giảm mạnh, thay vào đó là sự phát triển của các sinh vật chịu được ô nhiễm. Vấn đề này đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt của các cấp chính quyền và sự chung tay của cộng đồng.

2.1. Nhận diện các nguồn thải chính gây ô nhiễm sông Nhuệ

Các nguồn thải ra sông Nhuệ có thể được phân thành hai nhóm chính: nguồn điểm và nguồn diện. Nguồn điểm bao gồm các cửa xả tập trung từ các khu công nghiệp, bệnh viện, khu đô thị và cống thoát nước sinh hoạt. Các nguồn này có nồng độ chất ô nhiễm cao và dễ kiểm soát hơn. Nguồn diện bao gồm nước chảy tràn từ các hoạt động nông nghiệp (mang theo dư lượng thuốc bảo vệ thực vật, phân bón), và nước mưa chảy qua các khu dân cư cuốn theo rác thải, chất bẩn. Việc xác định và khoanh vùng các nguồn thải này là bước đầu tiên để xây dựng giải pháp xử lý hiệu quả.

2.2. Đánh giá tác động của ô nhiễm nước đến đời sống dân sinh

Ô nhiễm nguồn nước sông gây ra những hệ lụy trực tiếp và lâu dài. Mùi hôi thối bốc lên từ dòng sông ảnh hưởng đến chất lượng không khí và cuộc sống của người dân ven sông. Nguồn nước ngầm trong khu vực cũng có nguy cơ bị ô nhiễm do thẩm thấu. Hơn nữa, việc sử dụng nước sông ô nhiễm cho các hoạt động tưới tiêu có thể đưa các chất độc hại, hàm lượng kim loại nặng trong nước vào chuỗi thức ăn, tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh mãn tính cho con người. Đây là một vấn đề an sinh xã hội cần được quan tâm hàng đầu.

III. Phương pháp phân tích lý hóa đánh giá chất lượng nước

Phương pháp phân tích lý hóa là công cụ truyền thống và cốt lõi trong việc đánh giá chất lượng nước sông Nhuệ. Phương pháp này cung cấp các số liệu định lượng chính xác về nồng độ của từng chất ô nhiễm cụ thể. Trong nghiên cứu của Đặng Thị Tuyết (2015), quá trình phân tích mẫu nước được tiến hành nghiêm ngặt, tuân thủ các Tiêu chuẩn Việt Nam (TCVN). Các thông số lý hóa của nước mặt được lựa chọn để phân tích bao gồm các chỉ tiêu cơ bản như pH, DO (oxy hòa tan), TSS (tổng chất rắn lơ lửng), và các chỉ tiêu đặc trưng cho ô nhiễm hữu cơ như chỉ tiêu DO, BOD, COD. Ngoài ra, các chỉ tiêu dinh dưỡng như nồng độ Amoni, Nitrat, Photphat cũng được quan trắc để đánh giá mức độ phú dưỡng. Kết quả phân tích sau đó được so sánh với Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về chất lượng nước mặt (QCVN 08-MT:2015/BTNMT, cột B1) để xác định mức độ vượt ngưỡng. Phương pháp này cho phép xác định chính xác bản chất và mức độ của từng loại ô nhiễm, là cơ sở để đề xuất các giải pháp xử lý kỹ thuật phù hợp, ví dụ như xử lý ô nhiễm amoni hay ô nhiễm hữu cơ.

3.1. Phân tích các chỉ tiêu BOD5 và COD phản ánh ô nhiễm hữu cơ

BOD5 (Nhu cầu oxy sinh hóa)COD (Nhu cầu oxy hóa học) là hai chỉ số quan trọng nhất để đánh giá mức độ ô nhiễm do chất hữu cơ. BOD5 đo lường lượng oxy cần thiết cho vi sinh vật phân hủy chất hữu cơ, trong khi COD đo lường lượng oxy cần để oxy hóa toàn bộ các chất hữu cơ và vô cơ. Kết quả nghiên cứu cho thấy hàm lượng BOD5 và COD trên sông Nhuệ vượt quy chuẩn nhiều lần, có điểm vượt tới 21 lần. Điều này chứng tỏ một lượng lớn nước thải sinh hoạt và công nghiệp chưa qua xử lý đã được xả thẳng ra sông, làm cạn kiệt oxy và tiêu diệt sự sống của các loài thủy sinh.

3.2. Đo lường nồng độ Amoni Nitrat Photphat và nguy cơ phú dưỡng

Amoni (NH4+), Nitrat (NO3-) và Photphat (PO43-) là các chất dinh dưỡng thiết yếu. Tuy nhiên, khi nồng độ Amoni, Nitrat, Photphat trong nước quá cao, chúng sẽ gây ra hiện tượng phú dưỡng, kích thích tảo và thực vật phù du phát triển bùng nổ. Khi tảo chết đi, quá trình phân hủy sẽ tiêu thụ một lượng lớn oxy, gây ra tình trạng thiếu oxy trầm trọng trong nước. Nghiên cứu chỉ ra nồng độ Amoni tại một số điểm trên sông Nhuệ vượt quy chuẩn tới 23 lần, cho thấy mức độ ô nhiễm nghiêm trọng từ nước thải sinh hoạt và nông nghiệp.

IV. Cách dùng sinh vật chỉ thị để giám sát ô nhiễm nước

Bên cạnh phương pháp lý hóa, việc sử dụng sinh vật chỉ thị môi trường nước là một cách tiếp cận hiện đại, hiệu quả và tiết kiệm chi phí để đánh giá chất lượng nước. Phương pháp này dựa trên nguyên tắc rằng các loài sinh vật khác nhau có mức độ nhạy cảm khác nhau với ô nhiễm. Sự hiện diện, số lượng hay sự vắng mặt của một số loài nhất định có thể phản ánh tình trạng sức khỏe của hệ sinh thái. Trong nghiên cứu tại sông Nhuệ, nhóm động vật không xương sống đáy (ĐVKXSĐ) đã được sử dụng làm đối tượng chính. Đây là nhóm sinh vật ít di chuyển, có vòng đời tương đối dài và phản ứng rõ rệt với những thay đổi của môi trường. Các loài như phiêu sinh vật (plankton)tảo silic (Diatom) cũng là những nhóm chỉ thị tiềm năng. Bằng cách phân tích thành phần loài và tính toán các chỉ số sinh học như ASPT (Average Score Per Taxon), các nhà khoa học có thể phân loại mức độ ô nhiễm của nguồn nước một cách tổng thể. Phương pháp này phản ánh tác động tích lũy và lâu dài của ô nhiễm lên quần xã sinh vật, bổ sung cho các kết quả tức thời từ phân tích lý hóa.

4.1. Vai trò của động vật không xương sống đáy trong quan trắc

Động vật không xương sống đáy bao gồm các loài như giun, ốc, ấu trùng côn trùng (chuồn chuồn, phù du). Chúng đóng vai trò quan trọng trong chuỗi thức ăn của hệ sinh thái thủy vực. Do đặc tính sống ở nền đáy và ít di chuyển, chúng phải chịu tác động trực tiếp và liên tục từ các chất ô nhiễm lắng đọng. Các loài nhạy cảm sẽ biến mất khỏi những khu vực ô nhiễm nặng, trong khi các loài chịu đựng tốt sẽ phát triển mạnh. Vì vậy, cấu trúc quần xã ĐVKXSĐ là một tấm gương phản chiếu trung thực chất lượng môi trường nước.

4.2. Áp dụng chỉ số sinh học HBI và ASPT trong đánh giá

Để lượng hóa kết quả quan trắc sinh học, các chỉ số như chỉ số sinh học HBI (Hilsenhoff Biotic Index) hay ASPT được sử dụng. Mỗi họ/loài động vật đáy được gán một điểm số chịu đựng ô nhiễm. Chỉ số ASPT được tính bằng tổng điểm của các họ có mặt chia cho tổng số họ. Kết quả nghiên cứu tại sông Nhuệ cho thấy chỉ số ASPT dao động từ 3,2 đến 4,3, xếp hạng IV (ô nhiễm nặng). Điều này hoàn toàn tương thích với kết quả phân tích lý hóa, khẳng định độ tin cậy của phương pháp sử dụng sinh vật chỉ thị.

V. Kết quả đánh giá và bức tranh toàn cảnh sông Nhuệ 2015

Kết quả từ luận văn chất lượng nước của Đặng Thị Tuyết (2015) đã vẽ nên một bức tranh đáng lo ngại về hiện trạng môi trường quận Bắc Từ Liêm, cụ thể là đoạn sông Nhuệ. Cả hai phương pháp đánh giá đều cho ra một kết luận thống nhất: nguồn nước đang bị ô nhiễm ở mức độ nặng. Phân tích lý hóa cho thấy hầu hết các chỉ tiêu quan trọng đều vượt xa giới hạn cho phép của QCVN 08-MT:2015/BTNMT. Nổi bật là các chỉ số ô nhiễm hữu cơ (BOD5, COD) và dinh dưỡng (Amoni, Photphat) đều ở mức rất cao, đặc biệt tại các điểm gần cống xả thải sinh hoạt và khu đô thị. Về mặt sinh học, chỉ số chất lượng nước WQI (tính toán gián tiếp qua các chỉ số thành phần) ở mức kém. Đồng thời, chỉ số sinh học ASPT dựa trên quần xã động vật không xương sống đáy cũng khẳng định mức độ ô nhiễm nặng. Sự suy giảm đa dạng sinh học là một bằng chứng rõ ràng. Tại những điểm ô nhiễm nặng, chỉ còn lại một số ít loài có khả năng chịu đựng cao, trong khi các loài nhạy cảm đã hoàn toàn biến mất. Kết quả này là một lời cảnh báo mạnh mẽ về sự cần thiết phải có những hành động khẩn cấp để cứu lấy dòng sông.

5.1. Bằng chứng ô nhiễm nặng qua các chỉ số lý hóa

Số liệu cụ thể từ việc phân tích mẫu nước cho thấy: hàm lượng TSS vượt quy chuẩn 1-2 lần; COD vượt 3-9 lần; BOD5 vượt tới 21 lần tại điểm M8; và đặc biệt nồng độ Amoni vượt tới 23 lần tại điểm M3 (cống xả thải từ các trường đại học). Các con số này không chỉ vi phạm tiêu chuẩn môi trường mà còn cho thấy khả năng tự làm sạch của sông đã bị quá tải hoàn toàn, biến dòng sông thành một kênh dẫn nước thải.

5.2. Sự tương quan giữa kết quả lý hóa và chỉ thị sinh học

Một điểm đáng chú ý của nghiên cứu là sự tương quan chặt chẽ giữa hai phương pháp. Tại những vị trí có chỉ số BOD5, COD và Amoni cao nhất, thành phần loài động vật không xương sống đáy cũng nghèo nàn nhất và chỉ số ASPT thấp nhất. Ví dụ, tại điểm M3 và M7, nơi có nguồn thải lớn, không chỉ mức độ đa dạng kém mà còn quan sát thấy hiện tượng các loài bị chết hàng loạt. Sự thống nhất này chứng minh tính hiệu quả và bổ trợ lẫn nhau của cả hai phương pháp trong việc quan trắc môi trường nước.

VI. Hướng đi giải pháp quản lý chất lượng nước sông Nhuệ

Từ những kết quả đánh giá đáng báo động, việc đề ra các giải pháp quản lý hiệu quả là yêu cầu cấp thiết để từng bước phục hồi chất lượng nước sông Nhuệ. Giải pháp cần mang tính tổng thể, kết hợp cả các biện pháp công trình và phi công trình. Về công nghệ, ưu tiên hàng đầu là đầu tư xây dựng và nâng cấp hệ thống thu gom, xử lý nước thải tập trung cho các khu đô thị, khu công nghiệp và làng nghề trên địa bàn quận Bắc Từ Liêm. Về quản lý, cần tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra và xử lý nghiêm các trường hợp xả thải trái phép, vượt quy chuẩn. Một giải pháp quan trọng được đề xuất từ nghiên cứu là tối ưu hóa chương trình quan trắc môi trường nước. Cụ thể, có thể kết hợp hai phương pháp một cách linh hoạt: sử dụng sinh vật chỉ thị môi trường nước để sàng lọc, đánh giá sơ bộ trên diện rộng một cách nhanh chóng và tiết kiệm. Sau đó, tập trung phân tích mẫu nước lý hóa chi tiết tại các khu vực được xác định là điểm nóng ô nhiễm. Cách tiếp cận này vừa đảm bảo hiệu quả khoa học, vừa tối ưu hóa chi phí. Cuối cùng, việc nâng cao nhận thức cộng đồng thông qua tuyên truyền, giáo dục là yếu tố then chốt để thay đổi hành vi, hướng tới một tương lai bền vững cho hệ sinh thái sông Nhuệ.

6.1. Đề xuất kết hợp phương pháp lý hóa và sinh học tối ưu

Nghiên cứu đã chứng minh sự bổ trợ hiệu quả giữa hai phương pháp. Việc áp dụng chỉ số sinh học từ động vật không xương sống đáy để đánh giá sơ bộ chất lượng nước sẽ giúp khoanh vùng các điểm ô nhiễm ưu tiên. Cách làm này giúp giảm số lượng mẫu cần phân tích lý hóa đắt tiền, từ đó tiết kiệm chi phí cho chương trình quan trắc tổng thể. Đây là một sáng kiến kinh nghiệm quý báu, có thể áp dụng rộng rãi cho công tác quản lý các lưu vực sông khác tại Việt Nam.

6.2. Các giải pháp quản lý và công nghệ nhằm phục hồi dòng sông

Ngoài việc kiểm soát nguồn thải, các giải pháp công nghệ khác cần được xem xét như nạo vét lòng sông để loại bỏ lớp bùn ô nhiễm, tăng cường khả năng lưu thông dòng chảy. Đồng thời, cần có chính sách khuyến khích các doanh nghiệp áp dụng công nghệ sản xuất sạch hơn, tuần hoàn và tái sử dụng nước. Các giải pháp phi công trình như xây dựng hành lang xanh ven sông, tuyên truyền, giáo dục cộng đồng về việc không xả rác và nước thải trực tiếp ra sông cũng đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong lộ trình phục hồi dòng sông.

04/10/2025
Nghiên cứu đánh giá chất lượng nước sông nhuệ đoạn chảy qua quận bắc từ liêm hà nội bằng phương pháp pân tích lý hóa và phương pháp sử dụng sinh vật chỉ thị

Trích đoạn nội dung tài liệu

ĐẶT VẤN ĐỀ Tài nguyên nƣớc nói chung, tài nguyên nƣớc mặt nói riêng là một trong những yếu tố quyết định sự phát triển kinh tế xã hội của một vùng lãnh thổ hay một quốc gia. Sự gia tăng dân số, quá trình công nghiệp hoá và đô thị hoá diễn ra mạnh mẽ làm tăng nhu cầu sử dụng nƣớc trong khi nguồn tài nguyên nƣớc ít thay đổi. Chính vì vậy dẫn đến việc tài nguyên nƣớc bị suy giảm nghiêm trọng cả về lƣợng và chất. Nƣớc thải công nghiệp, nông nghiệp, sinh hoạt không những gây ô nhiễm nguồn nƣớc mặt mà chúng còn gây ô nhiễm các tầng nƣớc dƣới đất, gây ảnh hƣởng tới sức khoẻ con ngƣời và đồng thời ảnh hƣởng tới chu trình sinh-địa-hoá trong các hệ thống sông.

Lƣu vực sông Nhuệ - Đáy nằm ở hữu ngạn của sông Hồng với diện tích tự nhiên 7949 km2 chảy qua các tỉnh và thành phố Hòa Bình, Hà Nội, Hà Nam, Nam Định và Ninh Bình. Đây là vùng lãnh thổ có điều kiện tự nhiên, môi trƣờng phong phú đa dạng, có vị trí địa lý đặc biệt quan trọng trong chiến lƣợc phát triển kinh tế - xã hội của vùng Đồng bằng sông Hồng trong đó có Thủ đô Hà Nội. Lƣu vực sông Nhuệ - Đáy hiện nay đang chịu tác động mạnh mẽ của các hoạt động kinh tế, xã hội, nhất là của các khu công nghiệp, làng nghề, khu khai thác và chế biến. Sự ra đời và hoạt động của hàng loạt các khu công nghiệp, các hoạt động tiểu thủ công nghiệp trong các làng nghề, cùng với các hoạt động khai thác, chế biến khoáng sản, canh tác trên hành lang thoát lũ, chất thải bệnh viện, trƣờng học,.

đã làm cho môi trƣờng nƣớc của lƣu vực sông Nhuệ - Đáy bị biến đổi nghiêm trọng. Vì vậy yêu cầu cấp thiết đặt ra là đánh giá hiện trạng chất lƣợng nƣớc sông để làm cơ sở dữ liệu cho việc bảo vệ, xử lý và quản lý nguồn nƣớc và nhằm đảm bảo cung cấp nguồn nƣớc sạch phục vụ cho dân sinh. Sông Nhuệ đoạn chảy qua quận Bắc Từ Liêm cũng đang chịu ảnh hƣởng nghiêm trọng bởi ô nhiễm môi trƣờng. Quá trình đô thị hóa tại khu vực nhanh chóng, dân số tăng nhanh cùng sự gia tăng các cơ sở sản xuất, doanh nghiệp, các làng nghề đã gây ra sự thay đổi lớn về chất lƣợng nƣớc.

Hiện nay, mức độ ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng và gây khó khăn cho các cơ quan chức năng và 1 cuộc sống sinh hoạt của ngƣời dân địa phƣơng, do đó cần phải nhanh chóng đƣa ra những biện pháp, những chính sách nhằm cải tạo chất lƣợng nƣớc, quản lý tốt nguồn nƣớc sông, và hƣớng tới phát triển bền vững. Việc sử dụng kết hợp cả hai phƣơng pháp đánh giá (Phƣơng pháp phân tích lý – hóa và phƣơng pháp sử dụng sinh vật chỉ thị) nhằm đánh giá một cách hiệu quả, toàn diện thực trạng nƣớc sông và những biến đổi do ô nhiễm nƣớc sông. Bƣớc đầu ta dùng các thông số lý – hóa để đánh giá tình trạng ô nhiễm sau đó dùng phƣơng pháp chỉ thị sinh học để đánh giá khả năng chống chịu của sinh vật, mức độ tích lũy sinh học và dự đoán sự ảnh hƣởng đến tƣơng lai. Nhằm phục vụ cho công tác quan trắc môi trƣờng nƣớc sông Nhuệ đạt hiệu quả cao, tôi tiến hành thực hiện đề tài “Nghiên cứu đánh giá chất lƣợng nƣớc sông Nhuệ đoạn chảy qua quận Bắc Từ Liêm - Hà Nội bằng phƣơng pháp phân tích lý - hóa và phƣơng pháp sử dụng sinh vật chỉ thị”.

2 CHƢƠNG I TỔNG QUAN VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU 1. Ô nhiễm nƣớc Quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa đang diễn ra nhanh chóng, sự gia tăng dân số đã gây áp lực ngày càng lớn đối với tài nguyên nƣớc, dẫn đến môi trƣờng nƣớc mặt ở nhiều đô thị, khu công nghiệp, các làng nghề ngày càng bị ô nhiễm nghiêm trọng bởi nƣớc thải và chất thải rắn. Theo tổ chức ý tế thế giới ƣớc tính tại những quốc gia đang phát triển có tới 70% dân số ở các vùng ven thành phố và 25% dân cƣ ở các khu đô thị không đủ nƣớc sạch để dùng. Mỗi năm có khoảng 500 tỷ tấn nƣớc thải vào khu vực nƣớc thiên nhiên và cứ 10 năm thì lƣợng nƣớc thải lại tăng lên gấp đôi.

Lƣợng nƣớc ít, chất lƣợng nƣớc ngày càng xấu đi làm ảnh hƣởng nghiêm trọng đến đời sống sinh hoạt và sản xuất của ngƣời dân. Tại các nƣớc đang phát triển thì có khoảng 60% dân số thiếu nƣớc sạch và 80% bệnh tật có liên quan tới nguồn nƣớc bị nhiễm bẩn. Trên thế giới, mỗi ngày có khoảng 25000 trẻ em bị tử vong vì dùng nƣớc bẩn. Khái niệm ô nhiễm nước Theo luật Bảo vệ môi trƣờng Việt Nam (2005): “Ô nhiễm nƣớc là sự thay đổi thành phần và tính chất của nƣớc vi phạm tiêu chuẩn môi trƣờng cho phép và có làm ảnh hƣởng xấu đến môi trƣờng sống của con ngƣời và sinh vật.

Theo Hiến Chƣơng Châu Âu: “ Ô nhiễm nƣớc là sự biến đổi nói chung chủ yếu do con ngƣời gây ra đối với chất lƣợng nƣớc, làm ô nhiễm nƣớc và gây nguy hiểm cho việc sử dụng của con ngƣời, cho công nghiệp, nông nghiệp, nuôi cá, giải trí, đối với động vật nuôi và các loài hoang dại. Các tác nhân gây ô nhiễm nước 1. Tác nhân ô nhiễm nước do chất thải sinh hoạt của con người Dân số tăng nhanh dẫn đến lƣợng chất thải từ hoạt động sinh hoạt của con ngƣời tăng, đã kéo theo nhiều hệ lụy và làm tăng áp lực cho các dòng sông. Ở các con sông, kênh mƣơng.trên cả nƣớc (đặc biệt là các vùng đô thị) lƣợng nƣớc thải sinh hoạt và rác thải từ các khu dân cƣ đƣợc xả trực tiếp mà chƣa qua 3 xử lý gây ô nhiễm trầm trọng.

Tình trạng lấn chiếm lòng bờ sông để sinh sống và việc xả thải trực tiếp rác thải xuống sông không những gây ô nhiễm nguồn nƣớc sông mà còn làm ách tắc dòng chảy, tắc nghẽn các cống thải tạo nƣớc tù. Theo báo cáo môi trƣờng quốc gia 2006, trên lƣu vực sông Nhuệ - Đáy có khoảng 10,1 triệu dân, trong đó có khoảng 3,8 triệu dân sống trên các triền sông và 4,3 triệu dân sống trong các khu đô thị. Tính riêng ở Hà Nội lƣợng nƣớc thải sinh hoạt khoảng 65000 m3/ngày đêm(Cổng thông tin giám sát môi trƣờng lƣu vực sông Nhuệ Đáy: http://lvsnhue. Nguồn nƣớc thải sinh hoạt từ các hộ dân cƣ dọc theo 2 bờ sông Nhuệ và nguồn nƣớc thải sinh hoạt từ các khu đô thị trên địa bàn thành phố cũng thải trực tiếp ra sông rất lớn.

Ngoài ra, còn nhiều nguồn thải khác từ hoạt động của con ngƣời nhƣ nƣớc thải từ các hoạt động trƣờng học, bệnh viện, siêu thị, khu mua sắm. cũng đƣợc thải trực tiếp ra sông gây ô nhiễm nguồn nƣớc nghiêm trọng. Tác nhân ô nhiễm từ hoạt động nông nghiệp Ngành nông nghiệp là một ngành chiếm tỉ trọng cao trong cơ cấu kinh tế. Do vậy nƣớc ta có khá nhiều hệ thống kênh rạch, mƣơng nƣớc phục vụ cho tƣới tiêu.

Tuy nhiên tình trạng sử dụng thuốc trừ sâu bệnh, thuốc diệt cỏ, phân bón hóa học khá phổ biến. Một dƣ lƣợng lớn các hóa chất theo dòng nƣớc chảy ra các kênh rạch, sông ngòi gây ảnh hƣởng nghiêm trọng đến chất lƣợng nƣớc cũng nhƣ các loài thủy sinh. Các trang trại chăn nuôi gia súc, gia cầm hầu hết đều không có hệ thống xử lý chất thải và thải trực tiếp ra các ao hồ, sông suối. Ngoài ra, việc nuôi cá nhà bè, các bè tôm trên mặt sông cũng làm ô nhiễm nguồn nƣớc do lƣợng thức ăn thừa, do sự cản trở nguồn nƣớc hoặc do chất thải từ vật nuôi tạo ra.

Tác nhân ô nhiễm nước do phát triển công nghiệp – dịch vụ. Việc gia tăng cả về số lƣợng và quy mô các khu công nghiệp, nhà máy, xí nghiệp, cơ sở sản xuất dẫn tới nhu cầu sử dụng nƣớc ngày càng gia tăng, đồng nghĩa với việc nƣớc thải từ các hoạt động công nghiệp rất lớn. Một phần nƣớc 4 thải không qua xử lý mà thải trực tiếp ra sông, hồ, gây ô nhiễm nguồn nƣớc và môi trƣờng xung quanh. Khác với nƣớc thải sinh hoạt hay nƣớc thải đô thị, nƣớc thải công nghiệp không có thành phần cơ bản giống nhau, mà phụ thuộc vào ngành sản xuất công nghiệp cụ thể.

Ví dụ: nƣớc thải của các xí nghiệp chế biến thực phẩm thƣờng chứa lƣợng lớn các chất hữu cơ; nƣớc thải của các xí nghiệp thuộc da ngoài các chất hữu cơ còn có các kim loại nặng, sulfua,. Vì vậy mỗi loại chất thải có cơ chế tác động khác nhau đến môi trƣờng và gây ảnh hƣởng đến con ngƣời ở các mức độ khác nhau. Quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa đang diễn ra nhanh chóng, sự gia tăng dân số đã gây áp lực ngày càng lớn đối với tài nguyên nƣớc ở Việt Nam, dẫn đến môi trƣờng nƣớc mặt ở nhiều đô thị, khu công nghiệp, các làng nghề ngày càng bị ô nhiễm nghiêm trọng bởi nƣớc thải và chất thải rắn. Tại các thành phố lớn, hàng trăm cơ sở sản xuất công nghiệp là nguyên nhân chính gây ô nhiễm môi trƣờng nƣớc mặt do xả thẳng ra nguồn tiếp nhận.

Trong ngành công nghiệp dệt may, ngành công nghiệp giấy, công nghiệp mía đƣờng và công nghiệp chế biến thực phẩm. nƣớc thải thƣờng có độ pH trung bình cao; chỉ số nhu cầu oxy sinh hóa (BOD) ở mức 700mg/l, vƣợt ngƣỡng cho phép đến 14 lần; nhu cầu oxy hóa học (COD) có thể lên đến 2.500mg/l, vƣợt tiêu chuẩn cho phép hơn 16 lần (theo QCVN 40:2011/BTNMT). Hàm lƣợng nƣớc thải của một số doanh nghiệp có chứa Cyanua (CN-) vƣợt đến 80 lần tiêu chuẩn cho phép, nhiều chỉ số môi trƣờng khác trong nƣớc cao gấp nhiều lần giới hạn cho phép.tv/doisong/moi-truong/tham-hoa/54756_tac-hai-cua- nguon-nuoc-o-nhiem. Tác nhân gây ô nhiễm nguồn nước do một số nguyên nhân khác - Lụt lội có thể làm nƣớc mất sự trong sạch, khuấy động những chất bẩn trong hệ thống cống rãnh, mang theo nhiều chất thải độc hại từ nơi đổ rác và cuốn theo các loại hoá chất trƣớc đây đã đƣợc cất giữ.

Nƣớc lụt có thể bị ô nhiễm do hoá 5 chất dùng trong nông nghiệp, kỹ nghệ hoặc do các tác nhân độc hại ở các khu phế thải. - Ô nhiễm do sự cố tràn dầu, núi lửa, động đất. - Ô nhiễm nƣớc do quá trình rỉ nƣớc từ các bãi rác chảy ra thấm vào đất và thấm vào mạch nƣớc ngầm. - Ô nhiễm do công tác quản lý nguồn nƣớc không hiệu quả.

Hệ thống sông ngòi, kênh rạch không đƣợc nạo vét thƣờng xuyên để thu gom rác thải, chất hữu cơ gây tích tụ và tắc nghẽn.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ