phần Mở đầu, Kết luận và Tài liệu tham khảo, Nội dung luận văn triển khai thành ba chương. Chƣơng 1: CƠ SỞ LÍ LUẬN Chƣơng 2: NHỮNG TRUNG THÀNH VÀ KHÁC BIỆT TRONG CỐT TRUYỆN VÀ CẤU TRÚC GIỮA TIỂU THUYẾT VÀ PHIM Chƣơng 3: NHỮNG SÁNG TẠO VỀ NHÂN VẬT TỪ TIỂU THUYẾT ĐẾN PHIM BỐ GIÀ 9 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Chƣơng 1. Xã hội học văn học và Lucien Goldmann 1. Xã hội học văn học Văn học đồng thời thuộc về ba thế giới khác nhau đó là thế giới tinh thần cá nhân, thế giới các hình thức trừu tượng và thế giới các cấu trúc tập thể.
Điều này gây khó khăn cho việc nghiên cứu văn học. Trong nhiều thế kỉ, lịch sử văn học thường chỉ quan tâm nghiên cứu đến các nhà văn, tác phẩm và thường xem nhẹ bối cảnh đời sống tập thể. Vấn đề quan hệ giữa văn học và xã hội không được đặt ra một cách có ý thức. Nhưng sự chuyển biến đã bắt đầu từ thế kỉ XVI và tăng nhanh vào thế kỉ XVIII.
Một mặt các tri thức ngày càng trở nên chuyên môn hóa và các lĩnh vực khoa học và kỹ thuật dần dần tách rời khỏi văn học với nghĩa hẹp; văn học trở thành một lĩnh vực dành cho giải trí. Vốn không phải là một hoạt động có tính lợi nhuận, văn học bắt buộc tìm cách thiết lập các quan hệ hữu cơ mới đối với tập thể xã hội. Sự chuyên môn hóa các lĩnh vực tri thức, cũng như sự phát triển đại chúng đạt tới mức cao nhất vào khoảng năm 1800. Đó là thời điểm văn học bắt đầu có ý thức về yếu tố xã hội của mình.
Tác phẩm của bà De Stael Về văn học trong quan hệ với các thể chế xã hội có thể được coi là nghiên cứu đầu tiên tại Pháp nhằm tìm hiểu về văn học và xã hội. Bà De Stael định nghĩa mục đích của mình trong Lời nói đầu như sau: “Tôi có dự định tìm hiểu ảnh hưởng của tôn giáo, phong tục và luật pháp tới văn học, cũng như ảnh hưởng của văn học tới tôn giáo, phong tục và luật pháp” [7]. Vào thời điểm đó, khi mà các khái niệm “hiện đại ”và “dân tộc” được sử dụng với một nội dung mới, tác phẩm của bà De Stael cũng còn nhằm mục đích lý giải sự đa dạng của văn học trong thời gian và trong không gian bởi các đặc trưng và các biến đổi của xã hội loài người. Tác phẩm đồ sộ Lịch sử văn học Anh (1885) của H.Taine có thể được coi như 10 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com tiếp nối những tư tưởng của bà De Stael.
Taine là một trong các nhà tư tưởng Pháp có ảnh hưởng lớn nhất vào nửa sau thể kỷ XIX và là người đã khẳng định vai trò của văn học trong việc nghiên cứu lịch sử, thậm chí là điều kiện không thể thiếu để tiến tới việc hiểu biết lịch sử một cách toàn diện. Từ đó trở đi, các nhà văn học sử, cũng như các nhà phê bình văn học không còn có lý do để bỏ qua ảnh hưởng của các hoàn cảnh bên ngoài, đặc biệt là hoàn cảnh xã hội, đối với hoạt động văn học. Tiếp đến là định nghĩa về văn học của Vladimir Jdanov vào năm 1956 văn học cần phải được xem xét trong mối quan hệ không thể tách rời đối với đời sống xã hội, trên nền các yếu tố lịch sử và xã hội có ảnh hưởng tới nhà văn. Quan niệm chủ quan và võ đoán cho rằng mỗi cuốn sách là một cá thể độc lập và tách rời là không thể được chấp nhận.
Theo định nghĩa này thì phương pháp của Jdanov “coi tiêu chí đầu tiên để đánh giá bất kỳ tác phẩm nghệ thuật nào là độ phản ánh trung thành thế giới hiện thực với toàn bộ các khía cạnh phức tạp của nó” [30]. Phương pháp xã hội học Xô Viết này gặp phải sự phản đối chủ yếu từ trường phái hình thức là một trường phái tìm cách áp dụng mỹ học vào việc nghiên cứu các hình thức và phương pháp của tác phẩm văn học. Trường phái hình thức chính thức bị phê phán từ những năm 1930 ở Liên Xô. Từ cuối thế kỷ XIX cho đến ngày nay, khoa học về văn học này là một trong những yếu tố chủ yếu ngăn cản việc hình thành một bộ môn xã hội học văn học thực thụ.
Đối với lịch sử văn học, một trong những ý tưởng phong phú nhất có lẽ là khái niệm thế hệ được François Mentré đưa ra từ những năm 1920 một cách có hệ thống trong tác phẩm Các thế hệ xã hội. Nhưng Albert Thibaudet mới là người đầu tiên có công áp dụng một cách sáng tạo ý tưởng phân biệt các thế hệ và mang lại độ sâu xã hội học cho lịch sử văn học trong tác phẩm có tính cách mạng Lịch sử văn học Pháp từ 1780 đến ngày nay được công bố năm 1937. 11 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Tiếp đó tác phẩm kinh điển của Henri Peyre, Các thế hệ văn học (1948) đã chứng minh ý nghĩa xã hội học của “vấn đề cảm hứng tập thể là vấn đề thế hệ văn học”. Ngoài ra còn có Guy Michaud là người đã đưa ra trong tác phẩm Dẫn luận vào một khoa học về văn học ý tưởng về một bộ môn xã hội học văn học hiểu với nghĩa như chúng ta biết ngày nay.
Hệ thống xã hội học văn học đầu tiên là hệ thống có nguồn gốc từ tư tưởng của Georges Lukacs và được học trò của Lukacs là Lucien Goldmann hình thành một cách có hệ thống sau Đại chiến thế giới thứ II. Mặc dù chịu ảnh hưởng của mác xít, chủ nghĩa cấu trúc phát sinh của Lucien Goldmann quan tâm đến các vấn đề đặc biệt thuộc về mỹ học. Giả thuyết cơ bản của Goldmann là “tính chất tập thể của sáng tạo văn học có nguồn gốc từ việc cấu trúc của không gian tác phẩm tương đương với các cấu trúc tinh thần của một số nhóm xã hội, hoặc có quan hệ với chúng” [36]. Lucien Goldmann Lucien Goldmann (1913-1970) là nhà triết học, phê bình văn học Pháp, sinh năm 1913 tại Bucarest (Rumani).
Sau một thời gian học ở Vienne, ông chuyển sang Paris, từ năm 1934, ông học triết học, kinh tế và tiếng Đức. Tại đây ông đã tiếp xúc với các tác phẩm của các nhà văn, nhà tư tưởng của thế giới tại thủ đô của nước Pháp. Ông chủ trương xác lập một xã hội văn học đích thực, vượt qua lối viết lịch sử văn học truyền thống thường hay miêu tả các yếu tố bên ngoài và bình tán tác phẩm. Ông quan tâm trước hết đến văn bản, tiến hành “sự phân tích mỹ học nội tại” để tìm ra ý nghĩa khách quan của tác phẩm.
Xã hội học văn học theo phương pháp của Goldmann coi tác phẩm văn học như một sản phẩm đặt trong ngữ cảnh xã hội và lịch sử. Tác giả văn học được xác định bởi những điều kiện lịch sử cụ thể, còn tác phẩm của anh ta là sự thể hiện thế giới, là sự sáng tạo có cấu trúc của một vũ trụ riêng, được xác định bởi những điều kiện 12 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com lịch sử cụ thể, còn tác phẩm của anh ta là sự thể hiện thế giới, là sự sáng tạo có cầu trúc của một vũ trụ riêng, được xác định bằng các quan hệ xã hội và lịch sử. Đồng thời, Goldmann chỉ ra sự bất cập của lối nghiên cứu xã hội học theo thuyết nhân quả. Theo ông, lối tiếp cận này không thể nắm bắt và giải thích được bản chất của những hiện tượng thuộc về công việc sáng tạo.
Chịu ảnh hưởng từ G.Lukacs, nhưng ông không đồng ý với quan điểm “phản ánh hiện thực” của G. Lukacs và cho rằng người nghệ sĩ cần “sáng tạo ra những thực thể sống động”. Các tác phẩm chính của ông gồm có: Cộng đồng nhân loại và vũ trụ của Kant (1945) Các khoa học xã hội và triết học (1952) Thượng đế ấn giấu (1956) Nghiên cứu phép biện chứng (1958), Vì một xã hội học của tiểu thuyết (1964) Chủ nghĩa Marx và các khoa học xã hội (1970) Sáng tạo văn hoá trong xã hội hiện đại (1971) Những cấu trúc tinh thần và sang tạo văn hoá (1974) 1. Chủ nghĩa cấu trúc phát sinh 1.
“Chủ nghĩa cấu trúc phát sinh” theo quan niệm của L.Goldmann Có người gọi ông là “nhà phê bình văn học và nhà xã hội học” khi đề cập đến chủ nghĩa cấu trúc phát sinh và văn học, khá nhiều người đã gắn tên tuổi ông với lý luận mác xít gọi ông là nhà phê bình mác xít (R. Fayolle), cũng có khi cho rằng ông là nhà phê bình theo hướng mác xít – cấu trúc (Phương Lựu), hoặc cũng đặt vào nhóm lí luận mác xít, nhưng cụ thể hơn, là “nhà lý luận xã hội học” với phương thức tiếp cận văn học theo hướng mô hình phát sinh (Trương Đăng Dung)… Phần nhiều trong số các nhà nghiên cứu thường gắn 13 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com tập hợp từ “chủ nghĩa cấu trúc phát sinh” với những quan niệm của L.Goldmann được thể hiện qua các tác phẩm (P.Fabre, Deramaix), hoặc nhắc tới “phương pháp cấu trúc phát sinh” và nhấn mạnh đóng góp của ông về mặt phương pháp (Đỗ Lai Thúy). Lại có người nhắc đến “mô hình của Goldmann” đồng thời gắn với các thuật ngữ “chủ nghĩa cấu trúc” và “sự giải thích phát sinh” (P.60 – 61] Goldmann trong cuốn sách Vì một xã hội học tiểu thuyết cũng khẳng định: “Phân tích cấu trúc - phát sinh trong lịch sử văn học chỉ là sự áp dụng một phương pháp tổng quát, theo chúng tôi đó là phương pháp duy nhất có giá trị trong khoa học nhân văn, vào trong lĩnh vực này. Đối với chúng tôi, sáng tạo văn hoá là một lĩnh vực của hành vi con người, tuy là đặc biệt, nhưng về bản chất vẫn giống mọi lĩnh vực khác, và chính vì thế mà nó cũng được chi phối bởi những quy luật như trong các lĩnh vực khác và cũng đặt ra cho nghiên cứu khoa học những khó khăn nếu không đúng như thế thì cũng là cùng loại.
Như vậy có thể thấy theo Goldmann tác phẩm văn học không chỉ là sản phẩm đơn giản của tâm lý cá nhân, mà là sự kết tinh có tính gắn kết của việc thể hiện thế giới thuộc về nhóm xã hội. Phê bình văn học của Goldmann dựa vào phương pháp phân tích, đặc biệt ông quan tâm đến tính toàn thể (totalité) là một trong những khái niệm có tính chìa khóa của chủ nghĩa cấu trúc.