chương 1 trình bày về vấn đề nghiên cứu, mục tiêu và câu hỏi nghiên cứu, đối tượng và phạm vi nghiên cứu, phương pháp nghiên cứu; và bố cục nghiên cứu Chương 2. Nội dung phần này sẽ trình bày các lý thuyết liên quan đến thương mại điện tử, các khái niệm nghiên cứu như ICOPIP, lòng tin trực tuyến, và ý định mua hàng của khách hàng. Ngoài ra, mô hình nghiên cứu và giả thuyết nghiên cứu cũng được trình bày ở chương này. Thiết kế nghiên cứu.
Nội dung chương 3 sẽ trình bày về phương pháp nghiên cứu, xây dựng bảng câu hỏi, kiểm định độ tin cậy sơ bộ của thang đo; đồng thời trình bày về phương pháp thu thập dữ liệu. Kết quả nghiên cứu. Nội dung phần này sẽ trình bày về đánh giá mô hình đo lường và mô hình cấu trúc tuyến tính, đồng thời kiểm định giả thuyết nghiên cứu, cũng như thảo luận kết quả nghiên cứu. Nội dung chương 5 sẽ trình bày kết luận, hàm ý quản trị, những hạn chế của nghiên cứu và hướng nghiên cứu.
Thương mại điện tử và hành vi tiêu dùng trực tuyến 2. Thương mại điện tử Một trang thương mại điện tử là cửa hàng kỹ thuật số trên Internet. Nó tạo điều kiện thuận lợi cho giao dịch giữa người mua và người bán. Đó là không gian ảo nơi doanh nghiệp giới thiệu sản phẩm của mình và khách hàng trực tuyến đưa ra lựa chọn mua sắm của họ (Turban, Outland, King, Lee, Liang và cộng sự, 2018).
Trang thương mại điện tử của doanh nghiệp đóng vai trò là kệ sản phẩm, nhân viên bán hàng và máy tính tiền của kênh kinh doanh trực tuyến. Các doanh nghiệp có thể tạo trải nghiệm cửa hàng có thương hiệu trên một cửa hàng như Amazon, xây dựng trang web thương mại của riêng họ trên một miền chuyên dụng hoặc làm tất cả để tiếp cận đa kênh (Wigand, 1997). Mua sắm trực tuyến phát triển và thay đổi hàng ngày. Mọi người mua sắm từ máy tính, điện thoại, máy tính bảng và các thiết bị khác của họ.
Họ bảo trợ các trang web, truy cập các trang truyền thông xã hội và tham gia vào các kênh ảo đang phát triển mạnh. Dưới đây là tổng quan về một số phương pháp khác nhau để tiến hành thương mại điện tử ngày nay: • Thương mại điện tử doanh nghiệp – người tiêu dùng (B2C): đề cập đến quá trình bán sản phẩm và dịch vụ trực tiếp giữa doanh nghiệp và người tiêu dùng là người dùng cuối của sản phẩm hoặc dịch vụ của doanh nghiệp. Hầu hết các công ty bán hàng trực tiếp cho người tiêu dùng có thể được gọi là các công ty B2C. B2C trở nên vô cùng phổ biến trong thời kỳ bùng nổ dotcom vào cuối những năm 1990 khi nó chủ yếu được dùng để chỉ các nhà bán lẻ trực tuyến bán sản phẩm và dịch vụ cho người tiêu dùng thông qua Internet (Chiu, Wang, Fang, & Huang, 2014).
• Thương mại điện tử doanh nghiệp – doanh nghiệp (B2B): là một hình thức giao dịch giữa các doanh nghiệp, chẳng hạn như giao dịch giữa nhà sản xuất và nhà bán buôn, hoặc nhà bán buôn và nhà bán lẻ. Doanh nghiệp với doanh nghiệp đề cập đến hoạt động kinh doanh được tiến hành giữa các công ty, thay vì giữa một công ty và người tiêu dùng cá nhân. Các giao dịch giữa doanh nghiệp với doanh nghiệp là phổ biến trong một chuỗi cung ứng điển hình , khi các công ty mua các thành phần và sản phẩm, chẳng hạn như các nguyên liệu thô khác để sử dụng trong quy trình sản xuất. Thành phẩm sau đó có thể được bán cho các cá nhân thông qua các giao dịch giữa doanh nghiệp với người tiêu dùng (Hallikainen, Savimäki, & Laukkanen, 2020).
5 • Thương mại điện tử người tiêu dùng – người tiêu dùng (C2C): là mô hình kinh doanh theo đó khách hàng có thể giao dịch với nhau, điển hình là trong môi trường trực tuyến. Hai triển khai của thị trường C2C là đấu giá và quảng cáo được phân loại. Tiếp thị C2C đã trở nên phổ biến với sự xuất hiện của Internet và các công ty như eBay , Etsy và Craigslist. Khách hàng được hưởng lợi từ sự cạnh tranh về sản phẩm và thường tìm thấy những mặt hàng khó tìm thấy ở nơi khác.
Ngoài ra, tỷ suất lợi nhuận có thể cao hơn so với các phương pháp định giá truyền thống cho người bán vì có chi phí tối thiểu do không có nhà bán lẻ hoặc nhà bán buôn. Các trang web C2C thuận tiện vì không cần phải đến cửa hàng truyền thống. Người bán liệt kê các sản phẩm của họ trực tuyến và người mua đến với họ (Chen, Su, & Widjaja, 2016). • Chợ điện tử (Electronic marketplace/E-marketplace): là một thị trường trực tuyến ảo nơi các tổ chức đăng ký là người mua hoặc người bán để thực hiện thương mại điện tử từ doanh nghiệp đến doanh nghiệp qua Internet.
Có nhiều loại thị trường điện tử dựa trên một loạt các mô hình kinh doanh. Chúng có thể được vận hành bởi một bên thứ ba độc lập hoặc được điều hành bởi một số hình thức của tập đoàn công nghiệp được thành lập để phục vụ một lĩnh vực hoặc thị trường cụ thể. Thị phần điện tử cung cấp các danh mục điện tử để mua hàng và dịch vụ trực tuyến, danh sách thư mục kinh doanh và đấu giá trực tuyến (Turban, Outland, King, Lee, Liang và cộng sự, 2018). Hành vi tiêu dùng trực tuyến Hành vi tiêu dùng trực tuyến là các hoạt động mà người tiêu dùng thực hiện trên mạng để mua sắm hoặc tìm kiếm thông tin về sản phẩm hoặc dịch vụ (Lim & Kim, 2020).
Dưới đây là một số hành vi tiêu dùng trực tuyến phổ biến (Turban, Outland, King, Lee, Liang và cộng sự, 2018): • Tìm kiếm sản phẩm hoặc dịch vụ trên công cụ tìm kiếm: Người tiêu dùng thường sử dụng công cụ tìm kiếm như Google để tìm kiếm sản phẩm hoặc dịch vụ mà họ quan tâm. • So sánh giá và đánh giá sản phẩm: Người tiêu dùng thường sử dụng các trang web so sánh giá và đánh giá sản phẩm như PriceGrabber, Amazon, hay Yelp để đánh giá sản phẩm và quyết định mua hàng. • Mua hàng trực tuyến: Người tiêu dùng có thể mua hàng trực tuyến thông qua các trang web thương mại điện tử như Amazon, Alibaba, hay Tiki. Họ có thể chọn sản 6 phẩm, thêm vào giỏ hàng và thanh toán bằng các phương thức thanh toán trực tuyến như thẻ tín dụng, ví điện tử, hay chuyển khoản.
• Chia sẻ trải nghiệm mua hàng: Người tiêu dùng thường sử dụng mạng xã hội như Facebook, Instagram, hay Twitter để chia sẻ trải nghiệm mua hàng của họ và nhận được ý kiến phản hồi từ cộng đồng. • Theo dõi quảng cáo trực tuyến: Người tiêu dùng thường nhận được quảng cáo trực tuyến trên các trang web hoặc mạng xã hội. Họ có thể bấm vào quảng cáo để xem sản phẩm hoặc dịch vụ được quảng cáo. • Tham gia các chương trình khuyến mãi trực tuyến: Người tiêu dùng thường tham gia các chương trình khuyến mãi trực tuyến để mua hàng với giá ưu đãi hơn.
• Tìm kiếm thông tin về sản phẩm hoặc dịch vụ: Người tiêu dùng thường sử dụng các trang web thông tin sản phẩm như Wikipedia, hay các trang web của nhà sản xuất để tìm kiếm thông tin về sản phẩm hoặc dịch vụ. Nhận thức mối quan tâm về thực hành quản lý thông tin của người dùng (ICOPIP) Vấn đề liên quan đến quyền riêng tư thông tin của người dùng ngày càng được quan tâm trong thời đại kỹ thuật số, đặc biệt là trong lĩnh vực thương mại điện tử. Với sự phát triển của các dịch vụ trực tuyến và việc sử dụng các thiết bị kỹ thuật số, người dùng ngày càng nhận thức được những rủi ro tiềm ẩn liên quan đến việc chia sẻ thông tin cá nhân (Vimalkumar, Sharma, Singh, & Dwivedi, 2021). Các nghiên cứu đã xác định một số yếu tố ảnh hưởng đến mối quan tâm về quyền riêng tư của người dùng.
Một yếu tố quan trọng là lợi ích nhận thức của việc chia sẻ thông tin cá nhân (Hajli & Lin, 2014). Người dùng có nhiều khả năng sẵn sàng chia sẻ thông tin của họ nếu họ tin rằng điều đó sẽ dẫn đến những lợi ích hữu hình, chẳng hạn như đề xuất được cá nhân hóa hoặc chất lượng dịch vụ được cải thiện. Tuy nhiên, người dùng cũng có thể miễn cưỡng chia sẻ thông tin của họ nếu họ nhận thấy lợi ích là tối thiểu hoặc không chắc chắn. Một yếu tố khác ảnh hưởng đến mối quan tâm về quyền riêng tư của người dùng là mức độ tin tưởng của họ đối với các nhà cung cấp dịch vụ trực tuyến.
Người dùng cho rằng nhà cung cấp dịch vụ đáng tin cậy có nhiều khả năng chia sẻ thông tin cá nhân của họ hơn, trong khi những người cho rằng nhà cung cấp không đáng tin cậy có nhiều khả năng giữ lại thông tin hơn. Niềm tin vào các nhà cung cấp dịch vụ có thể bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố, bao gồm thu thập thông tin, lỗi trong quản lý thông tin, sử dụng thông tin không đúng mục 7 đích ban đầu, và hệ thống thông tin bị truy cập bất hợp pháp (Smith, Dinev, & Xu, 2011; Smith, Milberg, & Burke, 1996). • Thu thập thông tin: Quá trình thu thập thông tin cá nhân từ các cá nhân có thể dẫn đến UIPC. Các tổ chức phải có được sự đồng ý của các cá nhân và đảm bảo rằng thông tin được thu thập chỉ được sử dụng cho mục đích đã định.
• Sử dụng thông tin không đúng mục đích ban đầu: Các tổ chức có thể lạm dụng thông tin cá nhân bằng cách sử dụng thông tin đó cho các mục đích ngoài mục đích ban đầu, chẳng hạn như bán thông tin đó cho bên thứ ba mà không có sự đồng ý. Điều này có thể dẫn đến vi phạm lòng tin và gây hại cho các cá nhân. • Hệ thống thông tin bị truy cập bất hợp pháp: Khi các bên không được ủy quyền có quyền truy cập vào thông tin cá nhân, điều đó có thể dẫn đến hành vi trộm cắp danh tính, tổn thất tài chính hoặc các hậu quả có hại khác. Các tổ chức phải thực hiện các biện pháp bảo mật hiệu quả để ngăn chặn truy cập trái phép như vậy.
• Lỗi trong quản lý thông tin: Sai lầm của các tổ chức trong việc thu thập, lưu trữ hoặc sử dụng thông tin cá nhân có thể dẫn đến tổn hại cho các cá nhân. Lỗi có thể dẫn đến thông tin không chính xác được thu thập, lưu trữ hoặc sử dụng cho các mục đích ngoài ý muốn.