Chương 1. Lý luận chung về văn hóa ẩm thực truyền thống phục vụ khách du lịch. Thực trạng việc khai thác ẩm thực truyền thống Hạ Long phục vụ khách du lịch. Đề xuất một số giải pháp khai thác ẩm thực truyền thống Hạ Long phục vụ khách du lịch.
6 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com CHƢƠNG 1. KHÁI QUÁT CƠ SỞ LÝ LUẬN CHUNG VỀ ẨM THỰC TRUYỀN THỐNG PHỤC VỤ KHÁCH DU LỊCH 1. Lý luận chung về văn hóa ẩm thực 1. Khái niệm ẩm thực, ẩm thực truyền thống 1.
Ẩm thực Ăn uống là một nhu cầu thiết yếu, không thể thiếu đối với mỗi con người. Không phân biệt màu da, sắc tộc, lứa tuổi, tôn giáo, mỗi con người đều có nhu cầu ăn uống để sống, tồn tại và phát triển. Ăn uống là một vấn đề lớn được cả xã hội quan tâm, bởi ăn uống luôn gắn liền với sự sống của con người. Con người cố gắng học tập, lao động trước tiên là nhằm đáp ứng đủ nhu cầu thiết yếu, sau mới tính đến những nhu cầu khác.
Có thực mới vực được đạo và con người trước hết phải đáp ứng được nhu cầu ăn, mặc, ở, đi lại. sau mới tính đến chuyện làm chính trị, văn hóa, khoa học. Như vậy, ăn uống là một vấn đề kinh tế - xã hội lớn. Quan niệm về ăn uống xưa với nay đã có sự thay đổi rất lớn, từ quan niệm, cách ăn.
Trước đây nhu cầu ăn uống của con người, đặc biệt người dân Việt Nam, từ “Ăn đủ, mặc đủ” đến “Ăn no, mặc ấm” nay là “Ăn ngon, mặc đẹp”. Sự thay đổi quan niệm đó do sự phát triển kinh tế, sự tiếp xúc, giao lưu văn hóa và hội nhập với bên ngoài. Trong xu thế phát triển du lịch, ẩm thực không chỉ đóng vai trò là yếu tố hỗ trợ, phục vụ cho nhu cầu của khách về ăn uống đơn thuần mà đã trở thành mục đích của các chuyến du lịch, bởi lẽ trong các giá trị văn hóa, có thể nói ẩm thực tác động nhanh nhất đến người tiếp nhận. Nguyễn Văn Lưu trong cuốn Thị trường du lịch, Nhà xuất bản Đại học Quốc gia Hà Nội, năm 2008 thì: Ăn uống mặc dù không phải là mục đích của chuyến đi, nhưng do tính chất tự nhiên của nhu cầu sinh lý, cầu về dịch vụ ăn uống chiếm phần đáng kể trong tổng chi tiêu của khách du lịch 7 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com và có ý nghĩa xác định phần còn lại của cầu trong du lịch và đảm bảo chất lượng của chuyến đi du lịch.
Tuy vậy, ăn uống trong chuyến đi du lịch có những nét khác biệt so với nhu cầu về ăn uống tại nơi ở thường xuyên của con người. Trong khi ăn uống tại nhà chỉ là nhu cầu thiết yếu hàng ngày, đảm bảo cho sự tồn tại của mỗi người theo quy luật trong môi trường và khung cảnh quen thuộc, thì ăn uống trong khi di chuyển địa điểm và ở nơi tham quan du lịch, là đòi hỏi không chỉ để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt thiết yếu mà còn là một sự khám phá, thưởng thức của khách du lịch trong mỗi chuyến đi. Từ đặc trưng này, các cơ sở phục vụ ăn uống du lịch cần chú ý nhiều hơn đến việc phục vụ khách du lịch bằng những món ăn, đồ uống đặc sản riêng có của mình, của địa phương mình hơn là phục vụ họ bằng món ăn, đồ uống của họ. Để nâng cao, phát triển ẩm thực, biến nó không còn là nhu cầu thiết yếu, gắn với du lịch thì ẩm thực đã được nâng tầm.
Ẩm thực được coi là giá trị tinh thần, cái tạo nên bản sắc, nó còn là phương tiện thể hiện văn hóa cá nhân, phương tiện thể hiện tâm linh, tín ngưỡng. Trong sự tồn tại và phát triển, con người đã có biến đổi và sáng tạo ra sự phong phú, đa dạng của ẩm thực, để mỗi món ăn, mỗi thức uống, phục vụ thích hợp với từng nhu cầu và mục đích riêng. Nhờ yêu cầu đó của con người mà hoạt động ẩm thực đã trở thành hành vi văn hóa. Trong bối cảnh kinh tế và xã hội phát triển, văn hóa ẩm thực ngày càng phát triển mạnh mẽ.
Ẩm thực truyền thống Truyền thống theo gốc Latinh được viết là “Tradio”, nguyên nghĩa của nó là “truyền lại”, “nhường lạ”, “giao lại” và “phân phát”. Do vậy, hiểu theo nghĩa đơn giản nhất của từ này, truyền thống là sự kế thừa di sản xã hội có giá trị được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Theo nhà nghiên cứu Trần Văn Giàu, “truyền thống là những đức tính hay những thói tục kéo dài nhiều thế hệ, nhiều thời kỳ lịch sử và hiện có nhiều 8 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com tác dụng, tác dụng đó có thể tích cực, cũng có thể tiêu cực”, với cách tiếp cận tổng quát nhà nghiên cứu Nguyễn Trọng Chuẩn cho rằng: “Theo nghĩa tổng quát nhất, truyền thống - đó là những yếu tố của di tồn văn hóa, xã hội thể hiện trong chuẩn mực hành vi, tư tưởng, phong tục, tập quán, thói quen, lối sống và cách ứng xử của một cộng đồng người được hình thành trong lịch sử và đã trở nên ổn định, được truyền từ đời này sang đời khác và được lưu giữ lâu dài”[5,tr. Nhưng khi đề cập một khía cạnh khác của truyền thống, Trần Văn Đoàn cho rằng: “Bản chất biện chứng của truyền thống là những cái gì còn lưu lại cho chúng ta, nhưng không còn nguyên vẹn như cũ nữa mà đã được phủ nhận một cách biện chứng và đồng thời đã được thăng hoa”.
Từ quan điểm truyền thống của Nguyễn Trọng Chuẩn, luận văn này xác định: “Ẩm thực truyền thống đƣợc xem là ẩm thực đƣợc truyền tải, bảo tồn và phát huy những giá trị ẩm thực đƣợc lƣu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác đƣợc mọi ngƣời tiếp nhận và làm theo”. Văn hoá ẩm thực và nội dung văn hoá ẩm thực Văn hóa là một khái niệm rộng, thường được hiểu là sự vun trồng, chăm bón, cải thiện. Nó có liên quan đến lao động hay hoạt động của con người nhằm mục đích cải tạo tự nhiên, cải tạo xã hội. Văn hóa được phát triển và chuyển nghĩa để nói đến tính giáo dục, trình độ nhận thức.
Văn hóa là tất cả những gì do con người tạo ra, gồm cả khía cạnh phi vật chất của xã hội như ngôn ngữ, tư tưởng, giá trị và các khía cạnh vật chất như nhà cửa, quần áo, các phương tiện,. tất cả được tạo ra và phát triển trong quan hệ qua lại giữa con người và xã hội. Văn hóa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, thông qua quá trình xã hội hóa; được tái tạo và phát triển trong quá trình hành động và sự tương tác trong xã hội của con người. Văn hóa là trình độ phát triển của con người và của xã hội được biểu hiện qua các kiểu và hình thức tổ chức đời 9 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com sống và hành động, cũng như trong giá trị vật chất và tinh thần mà do con người tạo ra.
Theo Tổ chức Giáo dục và Khoa học của Liên Hiệp Quốc thì văn hóa bao gồm tất cả những gì làm cho dân tộc này khác với dân tộc kia. Như vậy, có thể thấy rằng: Văn hóa là tất cả những giá trị vật thể và phi vật thể do con người sáng tạo ra trên nền của thế giới tự nhiên. Một đặc điểm nổi bật trong xã hội Việt Nam và thế giới đó là “văn hóa” ngày càng được coi trọng, có vai trò đặc biệt đối với sự phát triển kinh tế - xã hội. Văn hóa vừa động lực, vừa là mục tiêu của sự phát triển.
Khác với quan điểm truyền thống trước đây chỉ coi văn hóa như là kết quả của sự phát triển kinh tế, đây chính là sự đổi mới về tư duy phát triển. Từ nay nhận thức sự phát triển không chỉ do yếu tố kinh tế mà còn do các yếu tố khác như chính trị, đạo đức, tâm lý, văn hóa nghĩa là sự phát triển bao gồm nhiều yếu tố. Tác giả Trần Ngọc Thêm trong cuốn Cơ sở văn hóa Việt Nam cho rằng: “Văn hóa là một hệ thống hữu cơ các giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo và tích lũy trong quá trình hoạt động thực tiễn, trong sự tương tác giữa con người với môi trường tự nhiên và xã hội”. Văn hóa là sản phẩm của loài người, văn hóa được tạo ra và phát triển trong quan hệ qua lại giữa con người và xã hội.
Song, chính văn hóa lại tham gia vào việc tạo nên con người, và duy trì sự bền vững và trật tự xã hội. (Trần Ngọc Thêm, Cơ sở văn hóa Việt Nam, Đại học Tổng hợp TP.HCM, 1995) Từ cách hiểu văn hóa và văn hóa ẩm thực như trên, khi xem xét văn hóa ẩm thực phải xem xét ở hai góc độ: Văn hóa vật chất (các món ăn), văn hóa tinh thần (cách ứng xử, giao tiếp, nghệ thuật chế biến, ý nghĩa tâm linh. Văn hóa ẩm thực là những tập quán và khẩu vị ăn uống, những sáng tạo của con người trong quá trình sống, tồn tại và phát triển. Văn hóa ẩm thực là một khái niệm mới và phức tạp.
Tập quán, thông lệ là các thói quen hình thành từ lâu đời, truyền từ đời này sang đời khác, hàm ý 10 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com quy định một nguyên tắc được mọi người làm theo1. Tập quán ăn uống là một khái niệm được hiểu là các thói quen đã trở thành truyền thống ứng xử, các cách thức thực hiện hoạt động ăn uống của mỗi cộng đồng, quốc gia. Khẩu vị được hiểu là các sở thích mang tính cá nhân trong việc cảm nhận mầu sắc, mùi vị, trạng thái, thẩm mỹ của con người trong ăn uống. Khẩu vị ăn uống được hình thành trong sự thích nghi với các yếu tố tự nhiên và phù hợp với các yếu tố xã hội; mặt khác, mỗi con người có hoàn cảnh ra đời, tồn tại và cảm nhận cuộc sống khác nhau; từ đó hình thành lên các khẩu vị ăn uống khác nhau.
Văn hóa ẩm thực trước hết là một thành tố trong văn hóa, là một lĩnh vực văn hóa nhỏ trong không gian văn hóa chung của mỗi nền văn hóa. Các thành tố văn hóa cùng tồn tại trong mối quan hệ hữu cơ và tương tác lẫn nhau, trong đó, văn hóa ẩm thực chịu sự tác động và ảnh hưởng của hầu hết các thành tố khác, đặc biệt là của các thành tố văn hóa ngôn ngữ, văn hóa tín ngưỡng tôn giáo và văn hóa phong tục.