Chương 1 tác giả để Jake kể về nhân vật Cohn: “Robert Cohn đã có thời là nhà vô địch quyền Anh hạng trung ở Princeton. Đừng nghĩ là tôi bị choáng ngợp quá nhiều vì cái danh hiệu quyền anh đó…”[26;7]. “Tôi không tin tất cả những con người đơn giản và thẳng thắn, đặc biệt là khi những câu chuyện của họ kết lại với nhau, và tôi luôn có một mối nghi ngờ là có lẽ Robert Cohn chưa bao giờ là vô địch quyền Anh…”[26;8]. “Robert Cohn là thành viên của một trong những gia đình Do Thái giàu có nhất ở New York… Anh ta là một chàng tử tế, thân mật và rất e thẹn… Anh trở thành mệt mỏi, ủ ê vì nỗi bất hạnh gia đình với người vợ giàu và đúng cái TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com lúc anh quyết định rời bỏ vợ mình thì cũng là lúc cô ta bỏ đi theo một anh thợ vẽ.
Vì anh đã suy nghĩ bao nhiêu tháng trời về chuyện bỏ vợ mà vẫn chưa làm, vì cô ta mất anh sẽ là quá tàn nhẫn nên việc cô ta ra đi là một cú sốc rất lành mạnh”[26;9]. “Ở California anh ta sa vào giới văn nghệ…”. “Anh ta đã viết một cuốn tiểu thuyết và nó cũng không phải là một cuốn tiểu thuyết quá tồi như sau đó các nhà phê bình đã nói, tuy nó là một cuốn tiểu thuyết rất yếu kém. Anh ta đọc nhiều sách, chơi bài brit, chơi tennit và đánh bốc tại một phòng luyện tập địa phương”[26;10].
Trong chương này tác giả để Jake kể về cuộc đời Cohn khá chi tiết: xuất thân, lai lịch, nghề nghiệp, sở thích, thói quen và cả tính cách. Cách kể về Cohn khiến chúng ta liên tưởng tới cách mà Defoe kể về Robinson. Anh ta chưa có sự khác biệt nào đáng kể so với các nhân vật trong các tiểu thuyết truyền thống. Khi nói Cohn là một nhà văn ta thấy Cohn luôn có dự định viết cuốn sách tiếp theo của anh ta.
Anh ta sống rất chừng mực không dám quyết bất cứ việc gì. Ví dụ như khi anh lấy vợ và đã chán ngấy vợ, có dự định bỏ vợ nhưng cứ lần nữa mãi không dám quyết để đến khi cô vợ bỏ đi theo kẻ khác. Hoặc bây giờ anh đang chán cô bồ hiện tại nhưng cũng chẳng đủ dũng khí mà rời bỏ cô ta. Ngay cả với mong muốn đi Nam Mỹ của anh, anh cũng không dám thực hiện nếu chuyến đi chỉ có một mình.
Do vậy anh mấy lần thuyết phục Jake đi cùng. Chính tính cách chừng mực nửa vời của Cohn khiến anh ta dù chơi với nhóm của Jake nhưng anh ta không thể thân với họ cũng không phải là “gã bọn mình” như cách nói của Brett. Chương đầu Jake kể về Cohn tưởng như không ăn nhập gì với các chương sau (bởi trong khi Cohn sống rất chừng mực thì Jake và nhóm bạn của anh lại có cuộc sống gần như là trái ngược) nhưng thực ra nó làm nền tảng để người đọc so sánh. Cohn là bạn chơi tennit với Jake, hai người quý mến nhau nhưng cuộc sống của hai người hoàn toàn khác biệt.
Về nghề nghiệp, Cohn là nhà văn còn Jake là một nhà báo. Hai nghề này có những mối liên hệ tương đồng nhất định. Nhưng trong khi Cohn luôn nói về TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com dự định công việc của mình thì Jake rất ít khi nhắc đến công việc. Cũng ít khi ta bắt gặp anh trong trạng thái làm việc hoặc đúng nghĩa với vai trò là nhà báo.
Có một lần Jake nhắc đến công việc báo chí là khi Cohn đến tìm anh, rủ anh đi Nam Mỹ, mà Jake lúc đó thì lại không muốn tiếp chuyện Cohn. “Chúng tôi xuống gác, vào quán cà phê ở tầng một. Tôi đã khám phá ra đó là cách tốt nhất để đuổi bạn. Sau khi mình đã uống một chút gì rồi, mình chỉ cần nói, “Dạ, tôi phải quay lại gửi mấy bức điện”, thế là xong.
Phát hiện ra lối thoát nhẹ nhàng như vậy trong công việc báo chí là một phần quan trọng của thẩm mĩ đến nỗi bạn dường như không bao giờ phải làm việc cả”[26;16]. Thỉnh thoảng nhân vật cũng nhắc đến công việc nhưng đó cũng không hẳn là công việc của một nhà báo như việc gửi vài bức điện, đọc vài tờ báo. những công việc dường như là của một nhân viên văn phòng bình thường hơn. “Tôi phải lên gác đánh vài cái điện”.
“Tôi phải đi gửi vài bức điện”. “Anh ta ngồi ở phòng ngoài, đọc báo và đọc tờ Editonrand Publisher. Còn tôi thì làm việc cật lực trong hai tiếng đồng hồ. Sau đó tôi chọn ra những bản sao giấy than, đóng dấu phía bên, đút vào trong mấy cái phong bì lớn, gọi chú văn thư đem ra nhà ga St.
Ở đây ta thấy Jake nhắc đến “làm việc cật lực”. Nhưng ta cũng không thể biết Jake đang làm một việc cụ thể gì (viết bài, sửa bài. Một lần khác Jake cũng xuất hiện trong trạng thái làm việc: “Ở trên gác, trong văn phòng, tôi đọc tờ báo buổi sáng, hút thuốc, rồi ngồi trước máy chữ bắt tay vào công việc buổi sáng. Đến mười một giờ tôi tới đập Orsay bằng tắc xi bước vào và ngồi cùng với mươi phóng viên, trong khi người phát ngôn của văn phòng đối ngoại, một nhà ngoại giao trẻ của tờ Nouvelle – Revue Française đeo kính gọng sừng và trả lời những câu hỏi trong vòng nửa tiếng.
Chủ tịch Hội đồng ở Lion đang đọc diễn văn hay đúng hơn ông ta đang trên đường về. Nhiều người hỏi chỉ là để nghe mình nói và có một vài ba câu hỏi của những người làm tin, những người muốn biết câu trả lời không có tin gì”[26;47]. TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Lần này người đọc thấy rõ hơn công việc của Jake. Anh ta đánh máy và tham gia một cuộc họp báo.
Những công việc này đúng là của một nhà báo. Nhưng chúng ta thấy thái độ của Jake đối với công việc đó. Anh ta tham gia cuộc họp báo với một sự thờ ơ. Anh không đặt câu hỏi nào và cũng chẳng mấy quan tâm đến câu trả lời vì anh ta biết cũng chẳng có tin tức gì cả.
Hoặc có lần trong lúc nói chuyện với Cohn thì Jake lại suy nghĩ về những việc mà mình phải làm đó là đáp chuyến tàu và viết những truyện hàng tuần. Nhân vật chính Jake ít xuất hiện với tư cách là con người của công việc mà người đọc thường chứng kiến nhân vật đó trong trạng thái khác như chơi tennit, đi câu xem đấu bò hay là uống rượu, tán gẫu với bạn bè… Đặc biệt là việc gặp gỡ bạn bè ở quán rượu, đi câu và xem đấu bò được kể nhiều và chi tiết. Đây là một lần Jake cùng Bill đi câu: “Tôi cầm lấy cần câu của mình đang để tựa vào cây, lấy hộp mồi và lưới rồi ra đập… Khi tôi nhấc mồi lên, một con cá hồi nhảy khỏi dòng nước bạc vào trong dòng thác và mất hút. Trước khi tôi mắc mồi xong, một con cá hồi nữa lại nhảy vào dòng thác làm thành một vòng cung rất đẹp và biến vào dòng nước đang ầm ầm đổ xuống.
Tôi móc thêm một vật nặng thả vào dòng nước bạc gần mép những tấm gỗ của đập”[26;148]. “Trong khi tôi câu, nhiều con cá hồi khác đã nhảy vào thác nước. Sau khi tôi mắc xong mồi và thả câu, tôi lại được một con khác và cũng mang nó lên bờ kiểu như vậy” [26;149]. Quan sát cách Jake và các bạn của anh đi câu, ta thấy họ dường như chẳng có việc gì để làm hay để quan tâm.
Họ hẹn nhau đi câu, chuẩn bị rất chu đáo cho chuyến đi câu. Đi câu với họ không chỉ là thú vui thư giãn mà đó còn là một phần quan trọng của cuộc sống. Bởi họ không đi câu ngay gần nơi họ sống mà thực hiện một chuyến đi dài tới tận Tây Ban Nha. Ta thấy họ như là những người nhàn tản đang thư thái tận hưởng cuộc sống.
Mặc dù vậy, trên thực tế, bề ngoài họ tỏ ra rất vui vẻ, thoải mái nhưng ẩn sâu bên trong là những tâm sự sâu kín. Giữa lúc ăn trưa, Jake và Bill đã có cuộc tranh luận sôi nổi về cuộc TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com sống, về đức tin vào Chúa cũng như tình yêu giữa Jake và Brett. Cả hai đều chẳng tin tưởng mấy vào Thượng đế, họ chỉ cần vui vẻ là được. Còn khi Bill hỏi về tình cảm của Jake với Brett, Jake khẳng định anh yêu Brett trong một thời gian dài dù rằng không phải lúc nào nó cũng mãnh liệt và anh không thích đề cập đến chuyện đó nữa.
Hoặc cuộc gặp gỡ bạn bè: “Chúng tôi bước ra và đi qua phố. Chúng tôi ăn ở một nhà hàng ở một phố phụ cách quảng trường, tất cả những người ngồi trong đều là đàn ông, đầy khói, rượu và tiếng hát. Thức ăn ngon, rượu cũng ngon. Chúng tôi không nói chuyện nhiều.
Sau đó chúng tôi tới quán cà phê xem ngày hội tới chỗ tột đỉnh của nó”[26;265]. Hay một trận đấu bò: “Tôi nhìn qua ống nhòm và thấy ba đấu sĩ. Romero ở giữa, Belmonte bên trái, Marcial bên phải. Ngay phía sau là những người của họ và sau những băng, khẩu hiệu, lùi về phía lối đi, trong khoảng trống của bãi rào, tôi thấy những người khiêu khích bò.
Romero mặc đồ đen. Chiếc mũ ba góc của cậu đội thấp che mắt. Tôi không thể nhìn thấy bộ mặt của cậu dưới mũ. Nhưng trông có những vết hằn rõ rệt.
Cậu nhìn thẳng phía trước, Marcial hút thuốc một cách thận trọng, tay giữ điếu thuốc, Belmonte nhìn phía trước bộ mặt võ vàng, quai hàm sói nhô ra. Anh ta không nhìn gì hết. Cũng như Romero, cả hai dường như không có dính dáng với người khác. Họ trơ trọi” [26;267].
Trong các tác phẩm văn học truyền thống khi một nhân vật làm một nghề nào đó thì ít nhiều đều chịu ảnh hưởng của nghề đó (Như trường hợp Robinson Crusoe). Còn trong tác phẩm văn học hiện đại thì nhân vật ít chịu sự tác động của nghề nghiệp. Một người làm báo có khi lại chẳng bao giờ xuất hiện như một nhà báo, một anh làm nghề đo đạc có thể chẳng bao giờ đo cái gì trong suốt tác phẩm (nhân vật K trong Lâu đài của Franz Kafka). Các nhân vật trong Mặt trời vẫn mọc cũng tương tự (ngoại trừ nhà văn Cohn luôn nói về dự định viết cuốn sách thứ hai của mình).
Nghề nghiệp của nhân vật không giúp người đọc hiểu thêm nhiều về tính cách của nhân vật. Nói cách khác là nghề nghiệp TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com của nhân vật bị mờ đi.