Chương 1: Người kể chuyện và điểm nhìn tự sự trong truyện ngắn Bảo Ninh Chương 2: Nhân vật và cốt truyện tự sự trong truyện ngắn Bảo Ninh Chương 3: Không gian và thời gian nghệ thuật trong truyện ngắn Bảo Ninh 15 z NỘI DUNG CHƢƠNG 1: NGƢỜI KỂ CHUYỆN VÀ ĐIỂM NHÌN TỰ SỰ TRONG TRUYỆN NGẮN BẢO NINH 1. Ngƣời kể chuyện 1. Khái niệm người kể chuyện Khi nhắc đến nghệ thuật tự sự người ta thường nhắc đến nhiều khái niệm trong đó có khái niệm Người kể chuyện. Người kể chuyện là một trong những khái niệm trung tâm của tự sự học.
Về khái niệm Người kể chuyện hiện vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau chưa thống nhất, có người gọi đó là Người kể chuyện, có người lại gọi đó là Người trần thuật. Trong khuôn khổ của luận văn này, chúng tôi xét hai khái niệm này trên cơ sở đồng nghĩa. Theo Từ điển thuật ngữ văn học thì Người kể chuyện là "Hình tượng ước lệ về người trần thuật trong tác phẩm văn học, chỉ xuất hiện khi nào câu chuyện được kể bởi một nhân vật cụ thể trong tác phẩm. Đó có thể là hình tượng của chính tác giả (ví dụ: "tôi" trong Đôi mắt), dĩ nhiên không nên đồng nhất hoàn toàn với tác giả ngoài đời; có thể là một nhân vật đặc biệt do tác giả sáng tạo ra (ví dụ: người điên trong Nhật kí người điên của Lỗ Tấn); có thể là một người biết một câu chuyện nào đó, một tác phẩm có thể có một hoặc nhiều người kể chuyện.
Hình tượng người kể chuyện đem lại cho tác phẩm một cái nhìn và một sự đánh giá bổ sung về mặt tâm lý, nghề nghiệp hay lập trường xã hội cho cái nhìn tác giả, làm cho sự trình bày, tái tạo con người và đời sống trong tác phẩm thêm phong phú và nhiều phối cảnh"[15,221]. Trong giáo trình Lý luận văn học thì: "Người kể chuyện (Người trần thuật) là yếu tố thuộc thế giới miêu tả. Đó là một người do nhà văn tạo ra để thay thế mình thực hiện hành vi trần thuật. Người kể chuyện trong văn bản ẩn mình trong dòng chữ.
Người kể chuyện ấy có thể được kể bằng ngôi thứ ba, ngôi thứ nhất và ngôi thứ hai. Và chỉ có thể kể được khi nào họ cảm thấy như 16 z người trong cuộc, người chứng kiến hay người biết trước sự việc xảy ra bằng tất cả giác quan, sự hiểu biết của mình. Do đó về căn bản, mọi người kể chuyện đều theo ngôi thứ nhất. Cái được gọi là kể theo ngôi thứ ba thực chất là hình thức kể khi người kể chưa được ý thức hoặc đã được ý thức nhưng cố ý giấu mình"[31,102].
Đào Duy Hiệp trong Phê bình văn học từ lý thuyết hiện đại định nghĩa người kể chuyện/người trần thuật: "Là một trong những phạm trù cơ bản của trần thuật học, nó đối lập dứt khoát với "tác giả thực". Đó là một hình tượng được tác giả thực hư cấu nên, nó có thể ở ngôi kể thứ nhất hoặc ngôi kể thứ ba ("cá nhân"/"phi cá nhân"). Nó có nhiệm vụ mang lời kể trần thuật (narration) và chỉ im lặng khi nhân vật lên tiếng. Đương nhiên, khi đã có người kể chuyện thì phải có người nghe câu chuyện (narrataire) hoặc tạo thành cặp người trần thuật/độc giả trừu tượng (ẩn tàng - implicite hoặc hiển thị - explicite).
Các cấp độ trần thuật (niveaux narratifs) còn liên quan đến mối quan hệ giữa người kể chuyện và nhân vật. Cụ thể, nó đề cập đến vấn đề tìm hiểu xem người kể chuyện là hay không là nhân vật của câu chuyện mà anh ta kể lại. Theo quan điểm của Genette, và sau đó là các nhà nghiên cứu khác như Stanzel về "những tình huống trần thuật" thì ngôi "tôi" chỉ được tính là người kể chuyện ở ngôi thứ nhất và đồng thời là nhân vật khi anh ta kể về những "trải nghiệm cá nhân", và là người hiện diện trong hành động; còn lại là người kể chuyện ở ngôi thứ ba, ngay cả khi vào truyện, "tôi" giới thiệu khung cảnh, các nhân vật có mặt ở đó (kiểu "sau bữa ăn" thường thấy ở các sáng tác của Maupassant)[17,225]. Người kể chuyện là khái niệm trung tâm của tự sự học và của thi pháp học hiện đại.
Có thể thấy không một truyện kể nào có thể tồn tại nếu thiếu người kể chuyện: "Với bất kỳ truyện kể nào, người kể chuyện đồng thời đảm nhiệm hai vai trò: vai trò giới thiệu và dẫn dắt câu chuyện (chức năng trần 17 z thuật) và vai trò điều khiển (chức năng kiểm soát)"[27].Todorov đã khẳng định: "Người kể chuyện là yếu tố tích cực trong việc kiến tạo thế giới tưởng tượng. không thể có trần thuật thiếu người kể chuyện. Người kể chuyện không nói như các nhân vật tham thoại khác mà kể chuyện. Như vậy, kết hợp đồng thời trong mình cả nhân vật và người kể, nhân vật mà nhân danh nó cuốn sách được kể có một vị thế hoàn toàn đặc biệt"[53,116-117].
Người kể chuyện là một trong những hình thức thể hiện quan điểm của tác giả trong tác phẩm: "Trong tác phẩm tự sự, vấn đề người kể chuyện có ý nghĩa hết sức quan trọng. Nhờ hình thức tường thuật, tác giả có thể trực tiếp phát biểu những cảm nghĩ, nhận xét của mình về nhân vật, về sự kiện được mô tả và về cuộc đời chung"[59,154]. Người kể chuyện trong tác phẩm văn học, đôi khi lại chính là hiện thân của tác giả, nhưng không hoàn toàn đồng nhất. Qua người kể chuyện ta có thể thấy được tư tưởng, quan điểm của tác giả nhưng không thể đồng nhất người kể chuyện với chính bản thân tác giả.
Người kể chuyện và tác giả là hai thuật ngữ được phân biệt bởi những yếu tố riêng biệt nhưng lại quy định lẫn nhau: "Vùng giao thoa của hai phạm trù này tương đối lớn, vì vậy, trong thực tế đã xảy ra không ít nhầm lẫn. Nhiều nhà nghiên cứu đồng nhất người kể chuyện với tác giả. Ở thế giới truyện kể, người kể chuyện xuất hiện trong cùng bậc giao tiếp với người nghe chuyện. Anh ta thực chất là những "sinh thể" trên giấy, tồn tại trong thế giới hư cấu và tưởng tượng.
Người kể chuyện là nhân vật do tác giả sáng tạo ra có nhiệm vụ tổ chức kết cấu tác phẩm và môi giới, dẫn dắt người đọc tiếp cận văn bản. Trong khi đó, tác giả là chủ thể sáng tạo. Anh ta ở bên ngoài tác phẩm. Như vậy, việc đồng nhất hoặc tách biệt hoàn toàn hai yếu tố thuộc hai bậc giao tiếp khác nhau sẽ không thỏa đáng, hạn chế khả năng hiểu sâu các vấn đề đặt ra trong quá trình giải mã tác phẩm"[27].
Lê Ngọc Trà viết: "Người kể chuyện là thuật ngữ chỉ nhân vật đóng vai trò chủ thể của lời kể chuyện, là người đứng 18 z ra kể trong tác phẩm văn học"; "Người kể chuyện và tác giả không phải là một. Không nên đồng nhất người kể chuyện với tác giả, ngay cả khi tác giả xưng "tôi" đứng ra trần thuật câu chuyện và hoàn toàn đứng ngoài sự vận động của các sự kiện, các tình tiết"[59,153]. Trong tác phẩm tự sự, thông qua người kể chuyện nhà văn trình bày, thể hiện một cách sáng tạo thế giới hiện thực. Nhà văn cũng thể hiện ý đồ sáng tác thông qua việc lựa chọn dạng thức xuất hiện của người kể chuyện.
Có nhiều cách để phân loại người kể chuyện. Người ta thường căn cứ vào vị trí của người kể chuyện trong tác phẩm để phân loại thành người kể chuyện ngôi thứ nhất, người kể chuyện ngôi thứ ba, và có những trường hợp người kể chuyện vừa ở ngôi thứ nhất vừa ở ngôi thứ ba. Mặc dù có những quan điểm khác nhau về người kể chuyện song không thể phủ nhận vai trò quan trọng của người kể chuyện đối với mỗi tác phẩm. Với việc nắm được vai trò của người kể chuyện sẽ giúp cho việc phân tích nghệ thuật tự sự của tác phẩm một cách sâu sắc, trọn vẹn hơn.
Người kể chuyện trong truyện ngắn Bảo Ninh 1. Người kể chuyện ngôi thứ nhất Truyện kể bao giờ cũng được kể từ một ngôi kể nhất định và bởi một người kể chuyện nào đó. Ngôi kể thứ nhất được Bảo Ninh sử dụng nhiều hơn cả trong các truyện ngắn của mình. Dạng thức người kể chuyện xưng tôi xuất hiện trong các truyện ngắn của Bảo Ninh với nhiều kiểu dạng khác nhau.
Với cách kể chuyện ngôi thứ nhất, người kể chuyện có thể chủ động dẫn dắt câu chuyện của mình, đó có thể là câu chuyện về chính bản thân người kể chuyện, có thể là câu chuyện về người khác, người kể chuyện cũng có thể tham gia kể cùng với nhân vật, hoặc đóng vai trò dẫn dắt để nhân vật tự kể, trao cho nhân vật chức năng tự sự từ ngôi thứ nhất. Tự sự từ ngôi thứ nhất xưng tôi là "một phương thức biểu đạt độc đáo mập mờ quy về cả tác giả, cả về người kể 19 z chuyện và cả về nhân vật"[48,37]. Người kể chuyện ngôi thứ nhất đôi khi có sự tương đồng với tác giả nhưng không đồng nhất. Người kể chuyện ngôi thứ nhất thường xuất hiện dưới hai dạng thức: thứ nhất là người kể chuyện ngôi tôi hoàn toàn trùng khít với nhân vật chính của câu chuyện, hai là người kể chuyện chỉ là người chứng kiến, người đồng hành kể lại câu chuyện của nhân vật chính.
Với việc sử dụng người kể chuyện ngôi thứ nhất, nhà văn thường tạo được sự tin cậy nơi người đọc đối với câu chuyện mà mình đang kể. Điểm nhìn của người kể chuyện ngôi thứ nhất hầu hết là điểm nhìn hướng nội, mang tính chủ quan, cá nhân. Thông qua lời người kể chuyện, độc giả có thể dễ dàng đi sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật, tạo cảm giác như sống cùng nhân vật, trải nghiệm những trạng thái tinh thần, những cung bậc cảm xúc cùng với nhân vật. Khoảng cách giữa người kể chuyện và nhân vật do đó cũng được thu hẹp.
Với những tác phẩm người kể chuyện thuần túy ở ngôi thứ nhất, đó là cái tôi kể về chính câu chuyện của mình, ở đó người kể chuyện và nhân vật là một, người kể chuyện hiện diện như một nhân vật trong truyện và tham gia vào các sự kiện, biến cố của câu chuyện, đó là câu chuyện do chính nhân vật đã từng trải qua, chứng kiến và quan sát. Người kể chuyện ngôi thứ nhất có khả năng khai phá chiều sâu tâm hồn, thâm nhập vào những vùng bí mật ẩn sâu trong tiềm thức con người.