Chương 1: VÀI NÉT VỀ LẠNG SƠN - MẢNH ĐẤT BIÊN CƯƠNG XINH ĐẸP, GIÀU TRUYỀN THỐNG LỊCH SỬ VÀ BẢN SẮC VĂN HÓA 1. Lạng Sơn- mảnh đất biên cương xinh đẹp, giàu truyền thống lịch sử và bản sắc văn hóa Lạng Sơn là một tỉnh miền núi nằm ở phía Đông Bắc của lãnh thổ Việt Nam. Lạng Sơn có vị trí địa lý khá thuận lợi khi tiếp giáp với nhiều địa phương trong và ngoài nước. Về phía Bắc, Lạng Sơn giáp với tỉnh Cao Bằng.
Còn ở phía Đông Bắc, Lạng Sơn tiếp giáp với khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây (Trung Quốc). Về phía Nam và Đông Nam giáp với tỉnh Quảng Ninh, Bắc Giang. Trong khi đó, phía Tây Nam của Lạng Sơn là tỉnh Thái Nguyên. Lạng Sơn có đường biên giới với nước láng giềng Trung Quốc dài trên 230km.
Đây là mảnh đất biên cương xinh đẹp, thơ mộng với những vẻ đẹp tự nhiên đa dạng, phong phú, làm say đắm lòng người như câu ca xưa: “Ai lên xứ Lạng cùng anh/ Bõ công bác mẹ sinh thành ra em/ Tay cầm bầu rượu nắm nem/Mải vui quên hết lời em dặn dò”. Nơi đây có quá trình kiến tạo địa chất lâu đời, địa hình phức tạp và bị chia cắt mạnh với khoảng 80% diện tích là đồi núi. Mảnh đất này được điểm tô bởi những dãy núi non trùng trùng điệp điệp, một phần trong số đó đã đi vào huyền thoại như những bức tường thành vững chắc bảo vệ quê hương xứ Lạng như: núi Cai Kinh, núi Mẫu Sơn… Trên đó có cây cối, hoa lá, xanh tươi suốt bốn mùa với nhiều loại đặc sản quý, thơm ngon nức tiếng như: cây hồi, cây quế, cây na… Lạng Sơn còn được thiên nhiên ưu ái dành tặng những danh thắng mĩ lệ và độc đáo như động Nhị Thanh, Tam Thanh, núi Tô Thị, quần thể danh thắng Mẫu Sơn… cùng với nhiều hang động tự nhiên, vừa tạo nên vẻ đẹp hoang sơ vừa là những di tích khảo cổ quý giá, nơi ghi dấu sự xuất hiện của người tiền sử từ thửa xa xưa như hang Thẩm Khuyên, Thẩm Hai… Xuống thấp hơn chút nữa là những vùng đồng bằng, thung lũng xanh tươi, trù phú với đồng xanh lúa chín, hoa trái 8 thơm “non xanh nước biếc” như thung lũng Bắc Sơn, cánh đồng Thất Khê hay thảo nguyên Đồng Lâm - Hữu Liên nức tiếng. Đặc biệt, dòng sông Kì Cùng uốn lượn bao quanh thành phố Lạng Sơn, với dòng chảy ngược về phương Bắc, đã đi vào thơ ca muôn thuở, tạo nên một dòng sông rất đặc biệt, nét chấm phá riêng cho mảnh đất vùng biên.
Khí hậu ở Lạng Sơn thuộc vùng khí hậu nhiệt đới gió mùa với những nét đặc trưng: nóng ẩm, mưa nhiều, mùa hè thời tiết mát mẻ còn mùa đông lạnh và kéo dài. Thậm chí, có những ngày mùa đông lạnh giá, nhiệt độ xuống thấp, khu vực núi cao Mẫu Sơn còn xuất hiện băng tuyết trắng xóa khiến bao người thích thú vì hiện tượng thiên nhiên đặc biệt này. Những vẻ đẹp riêng có của đất trời Lạng Sơn đã in sâu trong tâm trí của rất nhiều người yêu mến Lạng Sơn, như những tín hiệu thân quen để gợi nhớ về một dải đất miền biên ải vùng cao xinh đẹp, trù phú, khiến cho những ai đã đặt chân đến dù chỉ một lần cũng sẽ nhớ mãi không quên. Mảnh đất Lạng Sơn với thế núi thế sông, với cảnh đẹp tự nhiên hùng vĩ, thơ mộng đã trở thành nguồn cảm hứng cho bao thi sĩ, bao nhà văn để viết nên những bài thơ, áng văn tuyệt tác của mình.
Họ đã vẽ nên trong các tác phẩm một không gian nghệ thuật vừa phong phú, đa dạng vừa mang đậm dấu ấn, bản sắc địa lí riêng biệt của Lạng Sơn. Thiên nhiên trong văn học Lạng Sơn được miêu tả hết sức tươi đẹp, kì vĩ và hoang sơ. Người đọc sẽ không khó để bắt gặp hình ảnh những triền núi cao, những dòng sông, dòng suối quanh năm vẫn chảy, những hang động kì vĩ, những hay những đêm đông giá rét với cơn gió lạnh tái tê. Bức tranh thiên nhiên xứ Lạng còn hiện lên với những hình ảnh rất đỗi quen thuộc như dòng sông Kỳ Cùng thơ mộng, những cung đường biên mốc giới trải dài cùng cái hoang vu của miền biên ải.
Tất cả đều soi bóng và hiện lên rõ nét trong các trang văn xứ Lạng như một bức tranh thu nhỏ về mảnh đất biên cương Tổ quốc. 9 Ca dao xưa có câu: “Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa, Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh. Ai lên xứ Lạng cùng anh, Tiếc công bác mẹ sinh thành ra em. Tay cầm bầu rượu nắm nem, Mải vui quên hết lời em dặn dò…” Mỗi khi nhắc đến Lạng Sơn, có lẽ không ai không biết đến những câu ca dao ngọt ngào, say đắm ấy.
Bài ca dao đã vẽ nên một bức tranh đầy thơ mộng về xứ Lạng với những địa danh quen thuộc: “Đồng Đăng, phố Kỳ Lừa, nàng Tô Thị, Chùa Tam Thanh”. Hơn nữa, trong đó còn có những sản vật đặc trưng của Lạng Sơn như “bầu rượu, nắm nem”. Tất cả kết hợp thành một vùng văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc, khắc tạc nên một khung cảnh tuyệt vời khiến cho bất cứ ai đến với Lạng Sơn đều phải say đắm, rung động thành thơ. Đến năm 972, các đoàn sứ giả đã lui tới Lạng Sơn và có nhiều sáng tác ngợi ca thiên nhiên mĩ lệ, đa dạng của mảnh đất này.
Vua Trần Nhân Tông đã có lần lên thị sát vùng núi Lạng Sơn và vô cùng cảm động trước vẻ đẹp thiên nhiên, núi rừng nơi đây. Ông đã viết những bài: Đăng Bảo Đài Sơn, Sơn phòng mãn hứng, Lạng Châu vãn cảnh. Đó là những bài thơ đẹp, những câu thơ hay tả cảnh vùng biên ải buổi chiều rất thơ mộng và có hồn: “Chùa xưa lạnh lẽo khói thu mờ Chiều quạnh thuyền câu, chuông vẳng đưa Núi lặng, nước quang, âu trắng lượng Tạnh mây, im gió, cỏ cây thưa”. (Lạng Châu vãn cảnh- Bản dịch của Trần Văn Lê) [28,38] Nguyễn Trung Ngạn thì chú ý tới quang cảnh xóm núi thanh bình: “Xóm núi trăng lòng ran tiếng mõ Nương đồi mưa ngớt rộn màu xanh” [28,36] 10 Cảm xúc chủ yếu của các nhà thơ xưa là niềm trân trọng, tự hào đối với Lạng Sơn, nơi đầu sóng ngọn gió với địa thế hiểm trở.
Nguyễn Du đã có câu thơ cô đúc: “Nhất quan hùng trấn vạn sơn tâm” (Một cửa quan hùng tráng giữa lòng muôn ngọn núi) [28,37]. Nguyễn Tông Khuê mô tả vẻ đẹp vùng biên ải vừa hùng tráng, kì vĩ vừa sinh động, đẹp mơ màng: “Núi giăng, cờ lộng, lung linh nguyệt Trống rộn còn vang, bát ngát rừng” [28,37] Cái đẹp của Lạng Sơn không chỉ là non xanh nước biếc mà còn là cái đẹp của vùng đô thị sầm uất chốn biên cương. Ninh Tốn lại đặc biệt quan tâm đến phố Kỳ Lừa, phố thị đặc trưng của Lạng Sơn: “Đưa thư rộn rịp đoàn xe ngựa Nhà cửa bày giăng hàng lụa tơ” [28,38] Cho đến thời kì hiện đại, văn học Lạng Sơn vẫn luôn tiếp nối nguồn cảm hứng bất tận ca ngợi thiên nhiên, ca ngợi vùng đất xinh đẹp và thơ mộng miền biên ải. Ngay cả trong những tiểu thuyết viết về đề tài lịch sử của nhà văn Nguyễn Trường Thanh, thiên nhiên xứ Lạng vẫn được tô điểm như một nét chấm phá đặc biệt.
Thiên nhiên tuyệt đẹp như chiếc phông nền hoàn hảo làm nổi bật những câu chuyện lịch sử, những nhân vật lịch sử lẫy lừng. Người đọc sẽ bắt gặp những bức tranh thiên nhiên thơ mộng, tươi đẹp, khi hùng vĩ, mỡ màu khi lại giản dị, mộc mạc qua con mắt ngắm nhìn của một nhà văn gắn bó sâu sắc với Lạng Sơn trong các tác phẩm như: Tướng không phong hàm, Một thời biên ải, Hoa bất tử …Bức tranh thiên nhiên mùa xuân xứ Lạng ở Một thời biên ải có lẽ sẽ mãi là bài tình ca hay nhất của mẹ thiên nhiên: “Nắng xuân ấm áp lan tỏa cả phố phường làng quê, rừng núi, những cây hồng đào, bích đào nở muộn, những chùm hoa đang bừng nở khoe sắc tỏa hương. Đèo Giang, Văn Vỉ, núi Nhị, Tam Thanh như xanh hơn. Núi Chóp Chài, Mẫu Sơn sáng đẹp, hùng vĩ, trầm mặc uy nghiêm.
Hay trong tiểu thuyết Hoa bất tử, mảnh đất biên cương xứ Lạng lại hiện lên thật yên bình, nên thơ tựa như một miền cổ tích thửa nào: 11 “lũng Pá Làng rộng thênh thang, bát ngát, những thảm cỏ non xanh nối tiếp nhau trải dài xa tít tắp tha hồ trâu, bò thung thăng gặm cỏ. Bao quanh thung lũng là những cánh rừng già, rừng hồi xanh thẳm, rừng nứa rừng vầu đan ken vào nhau như bức tường thành. Trong lòng lũng, đây đó là những cây đại thụ tỏa bóng xuống thảm cỏ xanh rì bên những dòng suối trong vắt chảy rì rào, róc rách như bản nhạc muôn thủa của núi rừng” [66-65]. Ngoài ra, vẻ đẹp của thiên nhiên Lạng Sơn cũng trở thành chất liệu, là cảm hứng dạt dào trong các sáng tác của Lê Tiến Thức với Phương Bắc hoang dã, Nông Ngọc Bắc với Tiếng gọi của rừng, Vũ Ngọc Chương với Khau Slin hùng vĩ, Rừng vàng, Nguyễn Thị Ngọc Bốn với Dưới chân Khau Slung, Nguyễn Thị Quỳnh Nga với Mùa sau sau đỏ lá… Đồng thời, mảnh đất biên cương xứ Lạng xinh đẹp còn là đề tài, là cảm hứng sáng tạo mãnh liệt đối với các nhà thơ xứ Lạng như Hàn Kỳ, Nguyễn Quang Huynh, Nguyễn Đình Thọ, Lộc Bích Kiệm, Vân Du, Ngô Bá Hòa… Bằng hồn thơ nhạy cảm, tình yêu quê hương, xứ sở tha thiết đã khiến họ cất lên những câu thơ tuyệt bút để ca ngợi vẻ đẹp của núi rừng biên cương.
Có thể thấy rằng, mỗi ngọn núi, dòng sông, tấc đất, nhành cây đã hóa thân và in bóng trong những trang viết về quê hương xứ Lạng như khắc tạc nên một miền thương nhớ, một mảnh đất màu mỡ đã khơi nguồn cảm hứng sáng tác đến không cùng. Lạng Sơn không chỉ là vùng đất xinh đẹp, thơ mộng mà hơn hết, nó là vùng đất cửa ngõ “phên dậu”, địa đầu của Tổ quốc với lịch sử hình thành và phát triển lâu đời, giàu truyền thống cách mạng, luôn giữ vị trí chiến lược quan trọng về chính trị, kinh tế, văn hóa, quốc phòng, an ninh và đối ngoại của đất nước. Vốn có vị trí địa lí vô cùng đặc biệt, Lạng Sơn là nơi có cửa khẩu giao lưu, thông thương vào hàng lớn nhất giữa nước ta với Trung Quốc, một quốc gia lớn, có nhiều “duyên nợ” với nước ta đặc biệt là “duyên nợ” xâm lược, xâm lấn nước ta từ bao đời nay. Nên trong lịch sử dân tộc, Lạng Sơn là mảnh đất biên cương anh dũng, ngoan cường.