CHƯƠNG 1: TỎNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VÀ NHỮNG VÁN ĐÈ LÍ LUẬN 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu Nghiên cứu về mối quan hệ giữa bảo tồn di sản và phát triển du lịch không phải là van đề mới, đã có nhiều tác giả và tác phẩm dé cập đến vấn dé này. Để phục vụ cho việc nghiên cứu đề tài luận văn, tác giả chỉ xin khái quát một số công trình liên quan, có nội dung gần nhất với vấn đề nghiên cứu. Các công trình nghiên cứu về bảo tồn di sản văn hóa và phát triển du lịch Tác giả Trần Đức Thanh trong “Nhập môn khoa học du lịch” và Hoàng Văn Thành trong “Giáo trình văn hóa du lịch” đã đi sâu phân tích mối quan hệ mật thiết giữa du lịch và văn hóa, những ảnh hưởng của văn hóa đến du lịch, những tác động của hoạt động du lịch lên văn hóa, tác động đến các thành tố cơ ban của văn hóa theo cả hai hướng tích cực và tiêu cực.
Từ đó, hai tác gia đã nhân mạnh đến vai trò và nhiệm vụ quan trọng ngành du lịch là thông qua hoạt động của mình phải góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, bảo tồn và tôn tạo các di sản văn hóa truyền thống một cách tốt hơn. Dé khang định thêm về mối quan hệ giữa văn hóa và du lịch, tác giả Nguyễn Phạm Hùng trong công trình nghiên cứu “Văn hóa đu lịch" đã xác định các loại hình văn hóa, các khía cạnh khác nhau của văn hóa du lịch, các lĩnh vực khác nhau của du lịch văn hóa, những di sản, di tích, công trình đương đại, cảnh quan văn hóa có vai trò quan trọng trong du lịch, những đặc điểm của văn hóa quản lý và kinh doanh du lịch, cũng như vấn đề liên quan đến bảo tồn di sản văn hóa trong phát triển du lịch, vấn đề phát triển du lịch trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Giáo trình “Quản lý di sản văn hóa với phát triển du lich”, của tác giả Lê Hong Lý, Dương Van Sáu, Đặng Hoài Thu khang định mối liên hệ giữa di sản và du lịch, xem xét việc quản lí các di sản văn hóa như thé nao dé tổ chức va phát huy những giá trị của nó vào việc phát triển du lịch, tạo ra nguồn lợi kinh tế 12 cho đất nước, đồng thời thông qua du lịch để giữ gìn các di sản văn hóa của tất cả các dân tộc đang cùng nhau sinh sống trên đất nước ta. Hai bài viết "Du lịch và vấn dé giữ gin bản sắc văn hóa dân tộc" của Lê Hong Lý và "Khai thác di sản văn hóa như là một tài nguyên du lịch" của Nguyễn Thị Chiến một lần nữa khẳng định di sản văn hóa là nguồn lực chính hình thành nên sản phẩm du lịch.
Và hoạt động du lịch là một trong những yếu tố quan trọng trong việc bảo tồn và phát huy giá trị di sản. Trong bài viết “Bảo tôn, phát huy giá trị các di sản văn hóa - thiên nhiên thế giới phục vụ phát triển ở nước ta” của tác giả Nguyễn Quốc Hùng đã chỉ ra sự khác nhau của việc có di sản văn hóa thế giới giữa các nước phát triển và các nước đang phát triển. Đối với các nước phát triển, việc đó không quá ảnh hưởng đối với sự phát triển kinh tế du lịch và các ngành liên quan của địa phương và cả nước. Bởi vì tại các nước này, do điều kiện kinh tế phát triển và ý thức bảo vệ di sản của cộng đồng khá cao nên trước khi trở thành di sản thế giới các di sản văn hóa và thiên nhiên tiêu biểu của họ đã được bảo vệ và phát huy tốt.
Nhưng đối với các nước đang phát triển, đặc biệt đối với các nước trong khu vực Đông Nam A (ASEAN), việc trở thành di sản thé giới là một dau mốc quan trọng đánh dau sự chuyển mình của các di sản trong sự phát triển kinh tế nói chung phát triển du lịch, dịch vụ nói riêng. Bởi vì, chỉ sau khi được ghi vào danh mục di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới di sản mới thực sự nhận được sự quan tâm về nhiều mặt của các tô chức, cá nhân trong nước và quốc tế. Công trình "Mot số van dé đặt ra trong quản lý và phát triển du lịch tại các di sản thể giới tại Việt Nam" của tác giả Đỗ Thanh Hoa với nội dung đề cập đến những ưu điểm và hạn chế trong quá trình khai thác giá trị di sản đối với phát triển du lịch tại các di sản thế giới tại Việt Nam. Công trình cũng nêu lên những tác động tích cực cũng như tiêu cực của di sản văn hóa ảnh hưởng đến du lịch, chỉ ra những vấn dé bất cập cần khắc phục dé đây mạnh phát triển du lịch.
“Bảo tôn và phát huy giá trị di san văn hóa Việt Nam thông qua phát triển du lich” của tác giả Hà Văn Siêu trên tạp chí Nghiên cứu Văn hóa đã chỉ ra 13 rằng những có gắng nỗ lực của Việt Nam trong việc bảo tồn và phát huy giá trị di sản, phải vượt qua không ít khó khăn thách thức nhưng đã đạt được nhiều kết quả đáng ghi nhận. Và du lịch là một mắt xích quan trọng trong công cuộc đó. Trong bài viết này tác giả bàn sâu về cách thức làm du lịch dựa vào di sản và vì di sản, qua đó khang định phát triển du lịch là con đường tốt nhất dé bảo tồn và phát huy giá tri di sản văn hóa Việt Nam. Tác giả Nguyễn Thị Thu Hà trong Luận án Tiến sĩ Văn hóa học, Viện Văn hóa Nghệ thuật Quốc gia Việt Nam năm 2016 với đề tài “Quản lí di sản văn hóa và phát triển du lịch ở đô thị cổ Hội An, tỉnh Quảng Nam” đã nhận định rằng: Hội An là một trong những trường hợp thành công nhất ở Việt Nam trong việc đảm bảo sự tồn tại lâu dài của các di sản văn hóa và nâng cao chất lượng sống của người dân bằng định hướng phát triển du lịch.
Luận án chỉ ra những lí do của sự thành công này trong đó quan trọng là hệ thống các chính sách liên kết chặt chẽ giữa hoạt động quản lý di sản văn hóa với phát triển du lịch. Nhờ làm tốt công tác quản lý, mối quan hệ giữa bảo tồn di sản và phát triển du lịch ở Hội An đã tìm được câu trả lời thỏa đáng khi mà các bên liên quan đều nhận được điều mình mong muốn. Trong nghiên cứu này, tác giả Nguyễn Thị Thu Hà đã đưa ra các minh chứng dé chứng minh du lịch đã đóng góp cho việc bảo tồn các di sản văn hóa ở Hội An băng cách dùng một phan thu nhập như là quỹ hỗ trợ về tài chính và thúc đây sự phát triển kinh tế địa phương, cung cấp việc làm cho người dân, nâng cao thu nhập và nâng cao chất lượng cuộc sống.Nhờ đó cộng đồng sở tại có nhiều phương tiện và động lực hơn dé tự bảo vệ các di sản văn hóa, người dân cũng vì thế tự ý thức được việc phải bảo vệ di sản văn hóa này. Nhà nghiên cứu Nguyễn Thị Thống Nhat trong công trình "Phá triển du lịch trên cơ sở khai thác hợp lý giá trị di sản văn hoa thé gidi vat thể" đã hệ thong hóa cơ sở lý luận về tài nguyên du lịch di sản văn hóa thé giới vật thé, xác định đặc điểm của di sản văn hóa thế giới Vật thể và đưa ra cơ sở lý luận về khai thác hợp lý các giá trị di sản văn hóa thế giới vật thể nhằm phát triển du lịch.
Qua đây, xác định mô hình khai thác hợp lý các giá trị di sản văn hóa vật thé, 14 xác định các tiêu chí, chỉ tiêu đánh giá khai thác hợp lý các giá trị di sản văn hóa vật thể. Bên cạnh đó, rút ra bài học cho du lịch và giải quyết vấn đề đặt ra: tính hợp lý trong khai thác các giá trị di sản văn hóa vật thé. Công trình “Quản lý di sản với phát triển du lịch của địa phương, nghiên cứu trường hợp di san Hạ Long” cua tac giả Trần Thị Hoa đặt ra vấn đề là làm sao có thể quản lý đi sản vịnh Hạ Long theo hướng bền vững, đảm bảo quyền lợi của các ngành kinh tế mà vẫn phát triển du lịch, giảm thiểu tác động của du lịch đối với di sản biển này. Dé tài “Xây dựng thương hiệu du lịch cho Di sản thé giới thành nhà Hồ ở Thanh Hóa” của tác giả Lê Kiều Anh nhằm tìm ra hình ảnh, thương hiệu riêng cho thành nhà Hồ, góp phần quảng bá điểm đến với du khách trong và ngoài nước.
Bản chất của câu chuyện thương hiệu du lịch này chính là việc khai thác di sản thế giới thành nhà Hồ cho phát triển du lịch. Chọn đề tài “Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa Mỹ Sơn để phục vụ phát triển du lich” làm luận văn Thạc sĩ chuyên ngành Việt Nam học Trường Đại học Sư phạm - Đại học Đà Nẵng năm 2020, tác giả Nguyễn Thành Lin đã nêu lên được các giá trị độc đáo của khu di sản Mỹ Sơn dé phuc vu phat trién du lịch. Phân tích hiện trạng công tác bảo tồn va phát huy giá trị di san tại đây. Đồng thời đưa ra các giải pháp nâng cao hiệu quả công tác bảo tồn và phát huy giá trị đi sản để phục vụ hoạt động du lịch.
“Phát triển du lịch bên vững tại điểm đến du lịch di sản thé giới — quan thể danh thắng Tràng An” của tác giả Nguyễn Thị Thu Mai, Nguyễn Anh Quân trên Tạp chí khoa học - Đại học Mở năm 2020 và Luận án Tiến sĩ Văn hóa học “Biến đổi văn hóa sinh kế của cư dân tại Quân thể danh thắng Tràng An trước tác động của du lịch” của tác giả Bùi Văn Mạnh đều chỉ ra những tác động của du lịch đối với di sản và định hướng mối quan hệ giữa di sản và du lịch theo hướng phát triển bền vững. Di san thé giới có đô Huế được coi là điển hình về việc phát triển du lịch hiệu quả trên cơ sở khai thác các tiềm năng di sản. Và mô hình phát triển du lịch 15 di sản ở đây cũng được coi như mô hình mẫu cho các DSTG ở Việt Nam học hỏi theo. Bởi vậy có rất nhiều công trình đề cập đến vấn đề phát triển du lịch dựa vào đi sản tại đây.