Chương 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ PHÁT TRIỂN DU LỊCH VĂN HÓA 1. Cơ sở lý luận về phát triển du lịch văn hóa 1. Khái niệm, đặc điểm và vai trò du lịch 1. Khái niệm cơ bản về du lịch * Khái niệm du lịch: Theo quan điểm của Tổ chức Du lịch Thế giới (World Tourist Organization- UNWTO): “Du lịch là hoạt động về chuyến đi đến một nơi khác với môi trường sống thường xuyên của con người và ở lại đó để thăm quan, nghỉ ngơi, vui chơi giải trí hay các mục đích khác ngoài các hoạt động để có thù lao ở nơi đến với thời gian liên tục ít hơn 1 năm”.
Theo cuốn địa lí du lịch do PGS.TS Nguyễn Minh Tuệ cùng nhóm tác giả biên soạn (1996): “Du lịch là một dạng hoạt động của cư dân trong thời gian rỗi liên quan tới sự di chuyển và lưu trú tạm thời bên ngoài nơi cư trú thường xuyên nhằm nghỉ ngơi, chữa bệnh, phát triển thể chất và tinh thần, nâng cao trình độ nhận thức - văn hoá hoặc thể thao kèm theo việc tiêu thụ những giá trị về tự nhiên, kinh tế và văn hoá (I. Theo tác giả Nguyễn Văn Đính và cộng sự (2012): “Du lịch là các hoạt động có liên quan đến chuyến đi của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên trong thời gian không quá 01 năm liên tục nhằm đáp ứng nhu cầu tham quan, nghỉ dưỡng, giải trí, tìm hiểu, khám phá tài nguyên du lịch hoặc kết hợp với mục đích hợp pháp khác”. Khái niệm du lịch một mặt mang ý nghĩa xã hội là việc đi lại của con người nhằm mục đích nghỉ ngơi giải trí, tìm hiểu, khám phá… mặt khác du lịch là ngành kinh tế có liên quan đến nhiều thành phần tạo thành một ngành dịch vụ như: Lưu trú, ăn uống, giao thông vận tải… vì vậy có thể đánh giá tác động của du lịch ở rất nhiều khía cạnh khác nhau. 6 Nhìn chung thông qua các định nghĩa về du lịch từ rất nhiều nguồn khác nhau có thể hiểu: Du lịch là hoạt động của con người di chuyển ngoài nơi cư trú thường xuyên của mình nhưng không thường xuyên với mục đích phục hồi sức khỏe và thỏa mãn nhu cầu tìm hiểu khám phá, nâng cao nhận thức của bản thân.
Đặc điểm của du lịch Theo tác giả Trần Thuý Anh và cộng sự (2014), Du lịch là một hiện tượng kinh tế - xã hội. Do vậy du lịch vừa mang đặc điểm của ngành kinh tế vừa mang đặc điểm của ngành văn hóa xã hội. Các đặc điểm chủ yếu của du lịch là: - Tính cao cấp của nhu cầu du lịch: Ứng dụng vào việc thỏa mãn các nhu cầu của khách du lịch, tháp nhu cầu của Maslow có thể được Chip Conley chuyển hóa thành kim tự tháp mới (The Great Pyramids) về nhu cầu du lịch với ba tầng: Nhu cầu tồn tại (Survival), nhu cầu thành công (Success) và nhu cầu chuyển hóa (Transformation). Tầng Transformation - Nhu cầu chuyển hóa: Thông qua các hoạt động du lịch, khách du lịch có nhu cầu hoàn thiện bản thân và đóng góp công sức để khiến thế giới tốt đẹp hơn.
Đây chính là nhu cầu ở mức độ cao nhất của du khách mang lại những giá trị vô hình ý nghĩa nhất trong phát triển và hoàn thiện nhân cách ở mỗi con người. - Tính vô hình: Sản phẩm dịch vụ không tồn tại dưới dạng vật thể nên không thể nhìn thấy được, cầm được… Người ta không thể biết được chất lượng của dịch vụ trước khi sử dụng nó. Khi mua một chương trình du lịch, khách du lịch không thể biết được chất lượng của chương trình này như thế nào, họ chỉ đánh giá được sau khi đã tham gia chương trình. Đánh giá về chất lượng sản phẩm du lịch, người ta chỉ đánh giá về chương trình du lịch đã được trải nghiệm, nhưng họ đâu biết rằng trong chương trình du lịch chỉ có khoảng trên 22% dịch vụ do các doanh nghiệp du lịch cung ứng cho khách 7 còn lại là của các doanh nghiệp khác.
Vì thế, việc xây dựng chương trình du lịch cũng như nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch đòi hỏi phải có sự phối hợp đồng bộ giữa các doanh nghiệp du lịch với các doanh nghiệp ngành khác. - Tính không lưu kho cất trữ được của sản phẩm du lịch: Du lịch không thể lưu giữ được, có nghĩa không thể sản xuất sẵn để rồi lưu vào kho chờ tiêu thụ. Một buồng trong khách sạn, không bán được đêm nay thì đêm mai không thể bán gấp đôi. Một ghế trên máy bay không bán được cho chuyến này thì chuyến sau không thể bán gấp đôi.
Xuất phát từ đặc điểm này, ngành Du lịch của nhiều nước đã đưa ra chương trình khuyến mãi, chương trình kích cầu nhằm thu hút nhiều khách du lịch. - Tính tổng hợp: Để đa dạng hóa và nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch đòi hỏi phải có những con người thạo nghề làm dịch vụ nói chung và dịch vụ du lịch nói riêng, chứ không phải chỉ là dựa vào tài nguyên du lịch. Nhiều nhà nghiên cứu theo quan điểm này đã tổng kết: “Muốn thoát nghèo và làm giàu phải làm du lịch, muốn làm du lịch phải có những con người có trí tuệ và giàu sức sáng tạo, đồng thời phải có những cơ chế, chính sách phù hợp với xu thế phát triển của xã hội”. - Tính phụ thuộc vào tài nguyên du lịch: Nói đến sản phẩm du lịch nhiều người thường nhắc đến tài nguyên du lịch, nhưng trong thực tế không phải tài nguyên du lịch nào cũng được khai thác để phục vụ khách du lịch.
Để khai thác những tài nguyên trên, đòi hỏi tài nguyên đó phải có tính hấp dẫn và sức thu hút khách du lịch. Các nhà nghiên cứu về du lịch cho rằng, tất cả các hiện tượng, sự vật, sự kiện của tự nhiên và xã hội có sức hấp dẫn đối với khách du lịch được các nhà kinh doanh du lịch giới thiệu cho khách nhằm đem lại hiệu quả kinh tế và xã hội cao, đó chính là tài nguyên du lịch. Để tạo ra tính hấp dẫn cho sản phẩm du lịch, ngoài các yếu tố tự nhiên điều quan trọng phải đầu tư trí tuệ và sức sáng tạo của con người. - Tính nhạy cảm: Chất lượng dịch vụ du lịch thường khó xác định, vì nó phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố cả chủ quan và khách quan.
Trước hết, chất 8 lượng du lịch phụ thuộc vào con người cung cấp, yêu cầu đầu tiên đối với con người làm dịch vụ du lịch là phải có ý thức trách nhiệm đối với công việc và đối với khách hàng, phải có kỹ năng giao tiếp tốt, có kỹ năng nghề nghiệp và ngoại ngữ. Chất lượng dịch vụ du lịch còn phụ thuộc vào tình trạng sức khỏe, trạng thái tâm lý của người phục vụ. Cùng một người phục vụ, nhưng với những thời gian khác nhau, địa điểm khác nhau chất lượng dịch vụ du lịch sẽ khác nhau. - Tính thời vụ: Tính thời vụ du lịch là những biến động lặp đi lặp lại hàng năm của cung và cầu các dịch vụ và hàng hóa du lịch dưới tác động của một số nhân tố xác định.
Đặc điểm này bị chi phối bởi điều kiện địa hình, vị trí địa lý. - Tính trọn gói của dịch vụ du lịch: Để khai thác có hiệu quả tài nguyên du lịch, đòi hỏi phải có cơ sở hạ tầng và các cơ chế chính sách đồng bộ cho khách du lịch vào - ra cũng như đi du lịch thuận tiện. Đó là sân bay, bến cảng, hệ thống đường bộ, đường sắt, đường thủy, hệ thống cung cấp điện, nước, thông tin liên lạc… Để đảm bảo cho sự phát triển du lịch toàn diện và có hiệu quả cao người ta thường phân định ra 2 loại: Điểm đến du lịch và điểm tham quan du lịch. Đối với điểm đến du lịch, cần phải xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật đồng bộ, còn điểm tham quan du lịch không cần xây dựng các khách sạn, cơ sở lưu trú cho khách mà chủ yếu tập trung vào việc xây dựng cơ sở vật chất đón tiếp và phục vụ khách tham quan, các cơ sở ăn uống, bán hàng, đặc biệt là hàng lưu niệm, giải trí.
nhằm tạo ra sự trải nghiệm và cảm xúc mạnh đối với khách. Vấn đề này liên quan mật thiết đến xây dựng các chương trình du lịch của các doanh nghiệp lữ hành. Vấn đề xây dựng điểm đến du lịch cũng như điểm tham quan du lịch phải nằm trong quy hoạch và đồng bộ với quy hoạch phát triển cơ sở hạ tầng 9 của cả nước cũng như của từng khu vực, từng tỉnh, thành phố. Việc xây dựng cơ sở vật chất - kỹ thuật phục vụ du lịch phải có các cơ chế, chính sách và luật pháp của nhà nước điều chỉnh.
Vai trò của du lịch Theo tác giả Trần Thuý Anh và cộng sự (2014), du lịch có vai trò: - Đối với kinh tế Ngành du lịch được các nước trên thế giới coi là ngành công nghiệp không khói, tức là ngành thu hồi vốn nhanh, tạo nhiều công ăn việc làm, bán hàng tiếp thị xuất khẩu, tăng nguồn thu ngoại tệ, ngoại giao và các quan hệ khác, là một ngành kinh doanh có lợi nhuận và phát triển với nhịp tăng trưởng cao, là nguồn đóng góp chủ yếu cho kinh tế - xã hội. Đóng góp vào GDP, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế: Du lịch được xác định như là một ngành dịch vụ, chiếm một vị trí quan trọng trong nền kinh tế thế giới. Ngành nông nghiệp cung cấp cho du lịch lương thực, thực phẩm, ngành tiểu thủ công nghiệp cung cấp hàng hóa làm đồ lưu niệm, ngành ngân hàng cung cấp các dịch vụ tài chính, phương thức thanh toán… Việc tiêu thụ các sản phẩm này chính là một hình thức xuất khẩu tại chỗ. Đẩy mạnh phân công lao động xã hội, tạo điều kiện cho kinh tế hàng hóa phát triển, thúc đẩy chuyển dịch cơ cấu kinh tế du lịch phát triển góp phần thúc đẩy các ngành kinh tế khác phát triển, vì hoạt động kinh doanh du lịch đòi hỏi sự hỗ trợ liên ngành, là cơ sở cho các ngành khác phát triển.
Đó là các ngành bổ trợ hay liên quan đến du lịch như: Nông nghiệp, công nghiệp, thủ công truyền thống, ngân hàng… Đối với nền sản xuất xã hội, du lịch mở ra một thị trường tiêu thụ hàng hóa. Du lịch chính là thị trường tiêu thụ lớn và ổn định các sản phẩm cho các ngành kinh tế trên. Sự phát triển du lịch không chỉ đơn thuần dựa vào các tài nguyên du lịch mà phải trên cơ sở cung ứng tốt tất cả các nhu cầu của khách.