Tổng quan nghiên cứu

Huyện Đông Giang là một trong những huyện miền núi trọng yếu thuộc tỉnh Quảng Nam với tổng diện tích tự nhiên đạt 81.263 ha, trong đó dân tộc thiểu số chiếm 77,16% tổng dân số (khoảng 20.937 người trên tổng số 27.136 người toàn huyện). Tại địa bàn 11 xã và thị trấn, tổng số cán bộ, công chức cấp xã là 222 người, trong đó đội ngũ người dân tộc thiểu số chiếm 168 người (đạt tỷ lệ 75,68%). Lực lượng cán bộ này đóng vai trò cầu nối chiến lược giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân bản địa, trực tiếp quyết định sự thành công của công cuộc phát triển kinh tế, giữ vững an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội vùng đồng bào Cơtu.

Tuy nhiên, công tác thực hiện chính sách đào tạo, bồi dưỡng tại địa phương còn bộc lộ nhiều điểm nghẽn nghiêm trọng. Toàn huyện vẫn còn 31 cán bộ, công chức cấp xã người dân tộc thiểu số chưa đạt chuẩn trình độ Đại học chuyên môn và Quản lý Nhà nước, đồng thời 15 người chưa chuẩn hóa về Lý luận chính trị. Việc tổ chức thực hiện chính sách còn mang tính hình thức, thiếu kế hoạch riêng biệt và phân công phối hợp chưa đồng bộ giữa các cơ quan ban ngành.

Mục tiêu nghiên cứu của luận văn là hệ thống hóa cơ sở lý luận, đánh giá toàn diện thực trạng thực hiện chính sách đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, công chức cấp xã là người dân tộc thiểu số giai đoạn từ năm 2016 đến năm 2020 tại huyện Đông Giang, từ đó đề xuất hệ thống giải pháp mang tính khả thi cao. Đề tài hướng tới việc chuẩn hóa 100% trình độ chuyên môn, lý luận chính trị và kỹ năng hành chính công, tạo động lực thúc đẩy kinh tế địa phương với mục tiêu tăng thu nhập bình quân vượt mốc 26,7 triệu đồng/người/năm trong giai đoạn phát triển mới.

Cơ sở lý thuyết và phương pháp nghiên cứu

Khung lý thuyết áp dụng

Luận văn vận dụng lý thuyết chu trình chính sách công của các học giả kinh điển như James Anderson và David Easton, kết hợp khung lý thuyết tổ chức thực thi chính sách của các chuyên gia quản lý công tại Việt Nam. Quá trình thực hiện chính sách đào tạo, bồi dưỡng được tiếp cận như một chuỗi hành động có mục đích của cơ quan quyền lực nhà nước nhằm chuyển hóa chủ trương đào tạo thành năng lực thực tiễn của đội ngũ công vụ cơ sở.

Khung nghiên cứu dựa trên 4 khái niệm cốt lõi: chính sách công, đào tạo và bồi dưỡng theo Nghị định số 18/2010/NĐ-CP cùng Nghị định số 101/2017/NĐ-CP của Chính phủ, cán bộ công chức cấp xã theo Luật Cán bộ, công chức năm 2008, và chính sách dân tộc theo Nghị định số 05/2011/NĐ-CP. Đồng thời, nghiên cứu tích hợp các định hướng từ Nghị quyết số 26-NQ/TW của Hội nghị Trung ương 7 khóa XII và Quyết định số 402/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ về phê duyệt Đề án phát triển đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức người dân tộc thiểu số trong thời kỳ mới.

Phương pháp nghiên cứu

Nghiên cứu kết hợp nguồn dữ liệu thứ cấp từ các báo cáo chính thức của Huyện ủy, UBND huyện Đông Giang và Sở Nội vụ tỉnh Quảng Nam với nguồn dữ liệu sơ cấp được thu thập độc lập. Cỡ mẫu điều tra khảo sát bằng bảng hỏi gồm 100 cán bộ, công chức cấp xã (với bộ câu hỏi gồm 12 tiêu chí chi tiết), áp dụng phương pháp chọn mẫu ngẫu nhiên phân tầng tại 9 đơn vị hành chính tiêu biểu gồm: xã Sông Kôn, A Ting, Jơ Ngây, Xã Ba, Xã Tư, Zà Hung, Mà Cooih, Arooi và thị trấn P’rao.

Bên cạnh đó, phương pháp phỏng vấn sâu được tiến hành thông qua bộ khung 7 câu hỏi chuyên biệt dành cho lãnh đạo và chuyên viên thuộc Phòng Nội vụ, Phòng Dân tộc, Ban Tổ chức Huyện ủy và Văn phòng HĐND - UBND huyện Đông Giang. Việc lựa chọn phương pháp phân tích định tính kết hợp định lượng, so sánh thống kê trên bảng tính Excel là phương án tối ưu nhằm đo lường chính xác mức độ hoàn thành các chỉ tiêu chuẩn hóa nhân sự, đối chiếu khoảng cách giữa chính sách ban hành và năng lực thực thi trong mốc thời gian nghiên cứu từ năm 2016 đến năm 2020.

Kết quả nghiên cứu và thảo luận

Những phát hiện chính

Thứ nhất, về quy mô và tỷ lệ đảm nhiệm chức danh, huyện Đông Giang ghi nhận 168/222 cán bộ, công chức cấp xã là người dân tộc thiểu số (chiếm 75,68%), phản ánh tỷ lệ tương thích với quy mô 77,16% dân số là đồng bào dân tộc thiểu số trên toàn địa bàn. Tuy nhiên, sự phân bổ chức danh lãnh đạo và chuyên môn kỹ thuật chưa thực sự cân đối giữa các ban ngành đoàn thể.

Thứ hai, khoảng trống chuẩn hóa năng lực chuyên môn và lý luận chính trị còn hiện hữu rõ nét. Toàn huyện còn 31 cán bộ, công chức người dân tộc thiểu số (chiếm 18,45% tổng số cán bộ người dân tộc thiểu số cấp xã) chưa có bằng đại học chuyên ngành và chứng chỉ Quản lý Nhà nước ngạch chuyên viên; 15 người (chiếm 8,93%) chưa hoàn thành chương trình trung cấp lý luận chính trị theo tiêu chuẩn chức vụ quy định.

Thứ ba, quy trình tổ chức thực hiện chính sách chưa đạt tính chuyên nghiệp. Huyện chưa ban hành được một kế hoạch tổng thể độc lập dành riêng cho đối tượng cán bộ dân tộc thiểu số; công tác dự báo nhu cầu đào tạo còn thụ động; nhiều trường hợp sau khi được đào tạo lại bố trí không đúng vị trí việc làm, dẫn đến tỷ lệ xử lý hồ sơ hành chính đúng hạn tại một số xã vùng sâu đạt hiệu suất chưa cao.

Thứ tư, điều kiện tự nhiên và kinh tế ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng đào tạo. Địa hình miền núi hiểm trở với 60.562,80 ha đất lâm nghiệp có rừng (chiếm 74,65% diện tích tự nhiên) và hệ thống giao thông bị chia cắt mùa mưa bão gây trở ngại lớn cho việc tham gia các khóa học tập trung tại Trung tâm Bồi dưỡng chính trị huyện. Mặc dù giá trị sản xuất công nghiệp - xây dựng đạt trên 1.320 tỷ đồng (chiếm 65% cơ cấu kinh tế), nguồn thu ngân sách địa phương vẫn phụ thuộc nhiều vào cấp trên, dẫn đến hạn chế về kinh phí hỗ trợ đào tạo tại chỗ.

Thảo luận kết quả

Các phát hiện phản ánh thực trạng đào tạo còn mang nặng tính hình thức, thiếu cơ chế theo dõi và đánh giá hiệu quả sau đào tạo. Sự phối hợp giữa Phòng Nội vụ, Ban Tổ chức Huyện ủy và UBND cấp xã còn lỏng lẻo, tạo ra tình trạng đùn đẩy trách nhiệm trong công tác thẩm định đối tượng cử đi học.

Khi so sánh với địa phương lân cận là huyện Tây Giang (tỷ lệ cán bộ cấp xã là người dân tộc thiểu số đạt 95,74%, tỷ lệ chuẩn hóa tin học đạt 73%) hay tỉnh Đắk Lắk (tỷ lệ bồi dưỡng Quản lý Nhà nước đạt 70,76% và Lý luận chính trị đạt 62,39%), huyện Đông Giang cần nhanh chóng tái cơ cấu mô hình đào tạo theo hướng thực chất. Dữ liệu nghiên cứu được biểu diễn thông qua bảng ma trận cơ cấu trình độ cán bộ và biểu đồ đối sánh tỷ lệ chuẩn hóa theo từng xã, giúp người đọc nhận diện trực quan những đơn vị hành chính đang có tỷ lệ thiếu hụt chuẩn chuyên môn cao nhất.

Đề xuất và khuyến nghị

Xây dựng và ban hành kế hoạch đào tạo, bồi dưỡng chuyên biệt cho cán bộ cấp xã người dân tộc thiểu số: UBND huyện Đông Giang phối hợp cùng Ban Tổ chức Huyện ủy rà soát 100% hồ sơ nhân sự, xây dựng lộ trình chuẩn hóa chuyên môn đại học cho 31 cán bộ và lý luận chính trị cho 15 cán bộ còn thiếu chuẩn trong giai đoạn 2021 - 2023, gắn chặt chỉ tiêu đào tạo với quy hoạch cấp ủy và chức danh lãnh đạo nhiệm kỳ mới.

Đổi mới toàn diện chương trình và phương pháp bồi dưỡng kiến thức thực tiễn: Trung tâm Chính trị huyện Đông Giang phối hợp với Trường Chính trị tỉnh Quảng Nam thiết kế bài giảng lồng ghép kỹ năng số, xây dựng chính quyền điện tử cấp xã và bồi dưỡng kiến thức văn hóa, phong tục bản địa Cơtu theo Quyết định số 771/QĐ-TTg. Mục tiêu đạt 100% cán bộ xã thành thạo kỹ năng tin học văn phòng và xử lý văn bản điện tử trước năm 2024.

Hoàn thiện chính sách hỗ trợ tài chính đặc thù vùng cao: HĐND huyện Đông Giang ban hành nghị quyết chuyên đề về nâng mức trợ cấp kinh phí đi lại, sinh hoạt phí và tài liệu học tập tăng từ 20% đến 30% so với định mức hiện hành cho học viên là người dân tộc thiểu số tại các xã vùng sâu, vùng xa trong giai đoạn 2022 - 2025.

Tăng cường cơ chế kiểm tra, giám sát và đánh giá năng lực sau đào tạo: Phòng Nội vụ huyện chủ trì thanh tra định kỳ 6 tháng một lần đối với 11 xã, thị trấn về hiệu quả thực thi công vụ của cán bộ sau khi hoàn thành các khóa học. Bố trí công tác đúng chuyên ngành đào tạo, kiên quyết sàng lọc và điều chuyển các trường hợp không đáp ứng tiêu chuẩn vị trí việc làm.

Đối tượng nên tham khảo luận văn

Lãnh đạo và chuyên viên cơ quan tổ chức, nội vụ các cấp: Cung cấp khung phương pháp luận và dữ liệu thực chứng hữu ích cho các nhà quản lý tại Phòng Nội vụ, Ban Tổ chức Huyện ủy các huyện miền núi trong việc thiết kế đề án nhân sự và quy hoạch chuẩn hóa cán bộ dân tộc thiểu số theo tinh thần Nghị quyết số 26-NQ/TW.

Giảng viên và học viên cao học ngành Chính sách công, Quản lý công: Nguồn tư liệu học thuật phong phú với 100 phiếu điều tra thực địa, 7 bộ phỏng vấn sâu và hệ thống hóa bài bản các văn bản quy phạm pháp luật phục vụ nghiên cứu, giảng dạy chuyên sâu về thực thi chính sách công ở cấp cơ sở.

Trung tâm bồi dưỡng chính trị và các cơ sở đào tạo cán bộ: Cung cấp góc nhìn thực tiễn về những bất cập trong giáo trình và phương pháp giảng dạy, hỗ trợ đổi mới nội dung bồi dưỡng ngạch chuyên viên và kỹ năng điều hành cho chính quyền cơ sở vùng cao.

Tổ chức phát triển xã hội và các nhà hoạch định chính sách dân tộc: Tài liệu tham khảo quan trọng về mối tương quan giữa đặc điểm văn hóa tộc người Cơtu, điều kiện kinh tế - xã hội miền núi với hiệu quả vận hành bộ máy hành chính nhà nước tại khu vực miền Trung - Tây Nguyên.

Câu hỏi thường gặp

Điểm đặc thù của đội ngũ cán bộ, công chức cấp xã là người dân tộc thiểu số ở huyện Đông Giang là gì?

Huyện Đông Giang có 168 cán bộ xã là người dân tộc thiểu số trên tổng số 222 cán bộ toàn huyện (chiếm 75,68%), chủ yếu là người Cơtu bản địa. Đội ngũ này am hiểu tiếng nói, phong tục tập quán và uy tín cộng đồng cao, tuy nhiên trình độ chuyên môn ban đầu chưa đồng đều và tác phong hành chính còn thiếu tính chủ động.

Đâu là nguyên nhân chính khiến 31 cán bộ xã tại địa phương chưa đạt chuẩn trình độ Đại học?

Nguyên nhân bắt nguồn từ việc địa phương chưa có quy hoạch đào tạo dài hạn theo vị trí việc làm, điều kiện kinh tế khó khăn với thu nhập bình quân khoảng 26,7 triệu đồng/người/năm, khoảng cách địa lý hiểm trở và nguồn kinh phí hỗ trợ đào tạo còn eo hẹp khiến cán bộ gặp nhiều trở ngại khi theo học tập trung.

Phương pháp khảo sát nào được sử dụng để bảo đảm tính trung thực của số liệu nghiên cứu?

Nghiên cứu sử dụng phương pháp chọn mẫu ngẫu nhiên phân tầng với 100 phiếu khảo sát gửi tới cán bộ 9 xã, thị trấn, kết hợp phỏng vấn sâu 7 nội dung trực tiếp với lãnh đạo các phòng ban cấp huyện. Số liệu được đối chiếu với các báo cáo thực tế của Huyện ủy và xử lý khoa học qua bảng tính thống kê.

Kinh nghiệm đào tạo cán bộ từ tỉnh Đắk Lắk và huyện Tây Giang gợi mở bài học gì cho Đông Giang?

Tây Giang chuẩn hóa 73% trình độ tin học nhờ gắn chặt đào tạo với bổ nhiệm thực chất, trong khi Đắk Lắk đạt 70,76% bồi dưỡng Quản lý Nhà nước nhờ cơ chế tài chính hỗ trợ mạnh mẽ. Đông Giang cần học tập việc đa dạng hóa nguồn lực và kiểm soát chặt chẽ đầu ra nhân sự.

Giải pháp nào được đánh giá là mang tính đột phá nhất trong giai đoạn đến năm 2025?

Giải pháp đột phá là ban hành nghị quyết HĐND hỗ trợ kinh phí đào tạo đặc thù cho cán bộ vùng cao, đồng thời số hóa chương trình bồi dưỡng kỹ năng hành chính công gắn với thực tiễn giải quyết công việc hàng ngày tại bộ phận một cửa cấp xã.

Kết luận

  • Hệ thống hóa cơ sở lý luận toàn diện về chu trình tổ chức thực hiện chính sách đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, công chức cấp xã là người dân tộc thiểu số.
  • Nhận diện bức tranh thực trạng nhân sự tại huyện Đông Giang với 168/222 cán bộ là người dân tộc thiểu số và phân tích căn nguyên của 31 trường hợp chưa đạt chuẩn đại học.
  • Cung cấp cơ sở dữ liệu thực nghiệm đáng tin cậy với 100 phiếu khảo sát và 7 phỏng vấn sâu chuyên ngành tại 9 xã, thị trấn.
  • Đúc kết 5 bài học kinh nghiệm quản trị nhân sự thực tế từ các địa phương điển hình như Tây Giang, Đắk Lắk và Kon Tum.
  • Đề xuất 4 nhóm giải pháp đồng bộ có lộ trình rõ ràng từ năm 2021 đến năm 2025 nhằm chuẩn hóa 100% năng lực đội ngũ công vụ cơ sở.

Luận văn đã đóng góp một hệ thống luận cứ khoa học và thực tiễn vững chắc, trực tiếp phục vụ công tác xây dựng đề án nhân sự của huyện Đông Giang và các địa bàn miền núi tương đồng. Độc giả, nhà nghiên cứu và cơ quan quản lý nhà nước quan tâm hãy tham khảo ngay tài liệu toàn văn để khai thác chi tiết bộ dữ liệu khảo sát và ứng dụng khung giải pháp vào thực tiễn quản trị công.