Luận văn: Các giải pháp chống độc quyền bản quyền truyền hình trả tiền ở Việt Nam

Phân tích giải pháp đối phó độc quyền bản quyền truyền hình trả tiền, đảm bảo quyền lợi khán giả và môi trường cạnh tranh công bằng.

Chuyên ngành

Báo chí học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2015

182
0
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Toàn cảnh độc quyền bản quyền truyền hình trả tiền tại VN

Thị trường truyền hình trả tiền tại Việt Nam đã chứng kiến sự phát triển vượt bậc, trở thành một lĩnh vực kinh tế truyền thông sôi động. Sự tăng trưởng nhanh chóng về số lượng thuê bao và doanh thu đã kéo theo cuộc cạnh tranh gay gắt về nội dung, đặc biệt là bản quyền truyền hình. Tuy nhiên, sự cạnh tranh này đang bộc lộ những dấu hiệu thiếu lành mạnh, mà đỉnh điểm là hiện tượng độc quyền. Độc quyền bản quyền chương trình truyền hình trả tiền xảy ra khi một doanh nghiệp duy nhất nắm giữ quyền phát sóng các nội dung hấp dẫn, đặc biệt là bản quyền thể thao như giải bóng đá Ngoại hạng Anh. Tình trạng này không chỉ giới hạn quyền lựa chọn của khán giả mà còn tạo ra một rào cản lớn đối với các đơn vị cung cấp dịch vụ truyền hình khác, làm méo mó môi trường cạnh tranh. Về bản chất, bản quyền truyền hình là một dạng sở hữu trí tuệ, được pháp luật công nhận và bảo vệ. Nó trao cho chủ sở hữu quyền khai thác độc quyền tác phẩm. Tuy nhiên, việc lạm dụng quyền này để thống lĩnh thị trường truyền hình trả tiền có thể dẫn đến hành vi cạnh tranh không lành mạnh, đi ngược lại tinh thần của Luật Cạnh tranh. Nghiên cứu của Nguyễn Thị Lan (2015) chỉ ra rằng, vấn đề độc quyền ngày càng phức tạp, ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi người tiêu dùng và sự phát triển bền vững của toàn ngành.

1.1. Hiểu đúng về bản quyền truyền hình và sở hữu trí tuệ

Theo luật học, bản quyền truyền hình là một dạng quyền tài sản thuộc lĩnh vực sở hữu trí tuệ, bao gồm quyền sở hữu, sao chép, phân phối và phát sóng một chương trình hoặc một kênh truyền hình. Luật Sở hữu trí tuệ Việt Nam quy định rõ, quyền tác giả là quyền của tổ chức, cá nhân đối với tác phẩm do mình sáng tạo hoặc sở hữu. Trong lĩnh vực truyền hình, điều này áp dụng cho cả nội dung chương trình (phim truyện, gameshow, thể thao) và bản quyền kênh. Luật sư Quách Minh Trí khẳng định: “Bản quyền thể hiện dấu ấn cá nhân của tác giả tạo ra tác phẩm, thể hiện quyền sở hữu của tác giả được pháp luật bảo vệ”. Việc đăng ký bản quyền giúp chủ sở hữu được bảo hộ quyền tác giả, ngăn chặn các hành vi sao chép, phát sóng trái phép. Tuy nhiên, khi một thực thể nắm giữ độc quyền khai thác một nội dung quan trọng, nó có thể trở thành công cụ để chi phối thị trường.

1.2. Sự bùng nổ của thị trường truyền hình trả tiền Việt Nam

Trong giai đoạn 2010-2015, thị trường truyền hình trả tiền Việt Nam đã có những bước tiến mạnh mẽ. Theo số liệu từ Sách Trắng CNTT 2014, “tổng doanh thu truyền hình trả tiền năm 2013 lên 276,443 triệu USD, tăng 38% so với năm 2012”. Sự gia tăng của các dịch vụ OTT và sự tham gia của nhiều nhà cung cấp như K+, VTC, AVG đã làm tăng thị phần truyền hình trả tiền. Sự phát triển này tạo ra nhu cầu lớn về nội dung độc đáo và hấp dẫn, khiến cuộc đua đàm phán bản quyền trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Các chương trình có bản quyền, đặc biệt là thể thao quốc tế, được xem là “giỏ táo xanh mà ai cũng muốn có” để thu hút và giữ chân thuê bao, từ đó gia tăng lợi nhuận và sức ảnh hưởng trên thị trường.

1.3. Các hình thức vi phạm bản quyền phổ biến trong ngành

Vi phạm bản quyền trong hoạt động truyền hình diễn ra dưới nhiều hình thức tinh vi. Phổ biến nhất là hành vi sao chép và phát sóng lại chương trình mà không có sự cho phép của chủ sở hữu, thường được gọi là “kéo sóng” hoặc phát lậu trên các nền tảng Internet. Theo đạo diễn Lại Văn Sinh, “Tình trạng chương trình của đài truyền hình này bị sử dụng không phép ở đài khác hoặc in sao ra đĩa hay phát tán tràn lan trên internet là chuyện thường ngày”. Nguyên nhân của tình trạng này đến từ nhận thức pháp luật còn hạn chế và ý thức tuân thủ pháp luật chưa cao. Một số đơn vị cố tình vi phạm vì lợi ích kinh tế trước mắt. Việc xử lý các hành vi này còn gặp nhiều khó khăn, chế tài chưa đủ sức răn đe, góp phần tạo ra một môi trường cạnh tranh thiếu công bằng.

II. Thách thức từ độc quyền bản quyền cạnh tranh không lành mạnh

Độc quyền bản quyền truyền hình đang tạo ra những thách thức nghiêm trọng cho sự phát triển lành mạnh của ngành. Khi một nhà cung cấp dịch vụ nắm giữ độc quyền phát sóng các nội dung thiết yếu, họ có khả năng áp đặt mức giá thuê bao cao bất hợp lý, buộc người tiêu dùng phải trả tiền cho những gói kênh không mong muốn. Tình trạng này không chỉ gây thiệt hại cho người xem mà còn bóp nghẹt các đối thủ cạnh tranh. Các doanh nghiệp nhỏ hơn, dù có chất lượng dịch vụ tốt, cũng không thể cạnh tranh nổi vì không tiếp cận được nguồn nội dung “vàng”. Đây là biểu hiện rõ nét của hành vi cạnh tranh không lành mạnh, lạm dụng vị thế thống lĩnh thị trường để loại bỏ đối thủ. Luật Cạnh tranh của Việt Nam định nghĩa doanh nghiệp có vị trí thống lĩnh thị trường khi chiếm từ 30% thị phần trở lên. Việc một đơn vị độc quyền nội dung quan trọng có thể dễ dàng đạt được và lạm dụng vị thế này. Hậu quả là thị trường bị phân mảnh, sự sáng tạo bị kìm hãm, và cuối cùng người tiêu dùng là đối tượng chịu thiệt thòi nhiều nhất. Chính sách quản lý nhà nước cần có những biện pháp can thiệp kịp thời để điều tiết thị trường, đảm bảo một sân chơi bình đẳng cho tất cả các doanh nghiệp.

2.1. Nguyên nhân dẫn đến độc quyền bản quyền truyền hình

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng độc quyền bản quyền. Thứ nhất là sự chênh lệch lớn về tiềm lực kinh tế giữa các doanh nghiệp. Các “ông lớn” với nguồn vốn dồi dào sẵn sàng chi những khoản tiền khổng lồ để thâu tóm các gói bản quyền giá trị, đặc biệt là bản quyền thể thao. Thứ hai, hệ thống pháp luật, cụ thể là Luật Cạnh tranh, còn thiếu các quy định kiểm soát độc quyền chuyên biệt cho lĩnh vực báo chí, truyền hình. Thứ ba, sự phụ thuộc vào các đối tác bán bản quyền nước ngoài. Họ thường có xu hướng bán độc quyền cho đơn vị trả giá cao nhất, tạo điều kiện cho hành vi thâu tóm. Cuối cùng, chính sự cạnh tranh thiếu lành mạnh đã thúc đẩy các doanh nghiệp tìm mọi cách để độc quyền, xem đó là con đường duy nhất để tồn tại và thống trị thị trường truyền hình trả tiền.

2.2. Tác động của độc quyền đến thị phần và các dịch vụ OTT

Độc quyền bản quyền tác động trực tiếp đến thị phần truyền hình trả tiền. Doanh nghiệp nắm độc quyền sẽ nhanh chóng gia tăng lượng thuê bao, như trường hợp K+ tăng gần gấp đôi thuê bao sau khi sở hữu bản quyền Ngoại hạng Anh. Tuy nhiên, điều này tạo ra sự mất cân đối nghiêm trọng. Các nhà cung cấp khác mất dần thị phần, thậm chí phải đối mặt với nguy cơ phá sản. Đối với các dịch vụ OTT (Over-the-top), độc quyền nội dung truyền thống là một rào cản lớn. Mặc dù OTT có lợi thế về công nghệ và sự linh hoạt, việc không có các nội dung thể thao, phim ảnh ăn khách khiến họ khó thu hút người dùng trả phí. Điều này làm chậm quá trình chuyển đổi số và đa dạng hóa các loại hình dịch vụ truyền thông tại Việt Nam, đi ngược lại xu thế chung của thế giới.

III. Top giải pháp pháp lý chống độc quyền bản quyền truyền hình

Để giải quyết tình trạng độc quyền, cần có một hệ thống giải pháp đồng bộ, trong đó các biện pháp pháp lý đóng vai trò nền tảng. Việc cấp thiết nhất là hoàn thiện khung pháp lý, đặc biệt là Luật Cạnh tranhLuật Sở hữu trí tuệ Việt Nam. Cần bổ sung các quy định cụ thể để kiểm soát hành vi lạm dụng vị thế thống lĩnh thị trường trong lĩnh vực truyền hình, ngăn chặn việc mua gom bản quyền nhằm mục đích loại bỏ đối thủ. Chính sách quản lý nhà nước phải đóng vai trò kiến tạo một môi trường cạnh tranh bình đẳng. Điều này bao gồm việc quy định mức giá trần cho các dịch vụ chứa nội dung độc quyền, yêu cầu công khai, minh bạch chi phí mua và giá bán bản quyền. Tham khảo kinh nghiệm quốc tế chống độc quyền là vô cùng cần thiết. Nhiều quốc gia có quy định bắt buộc các sự kiện thể thao lớn, mang tầm ảnh hưởng quốc gia phải được phát sóng trên kênh quảng bá để mọi người dân đều có thể tiếp cận. Vai trò của các cơ quan như Bộ Thông tin và Truyền thôngCục Bản quyền tác giả cần được nâng cao trong việc giám sát, thanh tra và xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, đảm bảo bảo hộ quyền tác giả đi đôi với việc chống lạm dụng độc quyền.

3.1. Hoàn thiện Luật Cạnh tranh và các quy định liên quan

Luận văn đề xuất cần bổ sung, hoàn thiện Luật Cạnh tranh theo hướng nhận diện rõ các hành vi cạnh tranh không lành mạnh đặc thù trong lĩnh vực truyền hình. Cần có định nghĩa rõ ràng về “nội dung thiết yếu” (essential content) và quy định cơ chế chia sẻ bắt buộc đối với các nội dung này nếu một đơn vị nắm độc quyền. Các quy định về kiểm soát tập trung kinh tế cần được áp dụng chặt chẽ đối với các thương vụ mua bán, sáp nhập trong ngành truyền hình trả tiền để tránh hình thành các “siêu doanh nghiệp” có khả năng lũng đoạn thị trường. Đồng thời, cần tăng mức xử phạt đối với các hành vi lạm dụng vị trí độc quyền để đảm bảo tính răn đe, ngăn chặn các doanh nghiệp có ý định vi phạm.

3.2. Vai trò của Bộ Thông tin và Truyền thông trong quản lý

Bộ Thông tin và Truyền thông (Bộ TT&TT) có vai trò then chốt trong việc điều tiết thị trường. Nguyên Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn nhấn mạnh sự cần thiết của việc quản lý chặt chẽ hơn. Bộ TT&TT cần ban hành các quy định cụ thể về việc đàm phán bản quyền các giải đấu lớn, có thể thành lập một ban đàm phán quốc gia hoặc chỉ định một đơn vị đại diện đứng ra mua bản quyền rồi phân phối lại cho các đài. Biện pháp này không chỉ giúp giảm chi phí mua bản quyền mà còn ngăn chặn tình trạng một đơn vị duy nhất thâu tóm. Ngoài ra, Bộ cần giám sát chặt chẽ việc tuân thủ các quy định về biên tập, phát sóng và giá cước dịch vụ của các nhà đài, bảo vệ quyền lợi chính đáng của người tiêu dùng.

IV. Phương pháp xây dựng cơ chế hợp tác chia sẻ bản quyền

Bên cạnh các giải pháp pháp lý, việc xây dựng cơ chế hợp tác và chia sẻ nội dung giữa các đơn vị cung cấp dịch vụ truyền hình là một hướng đi bền vững. Thay vì cạnh tranh hủy diệt để giành giật độc quyền phát sóng, các nhà đài có thể liên minh để cùng mua và khai thác bản quyền. Mô hình này không chỉ giúp giảm áp lực tài chính cho từng đơn vị mà còn tối ưu hóa việc khai thác giá trị của bản quyền, mang lại lợi ích cho cả doanh nghiệp và khán giả. Để thực hiện điều này, cần xây dựng một hiệp hội hoặc cơ quan chuyên trách đóng vai trò trung gian. Cơ quan này sẽ đại diện cho các nhà đài trong nước để đàm phán bản quyền với các đối tác quốc tế, đảm bảo mức giá hợp lý và các điều khoản công bằng. Sau khi mua được bản quyền, cơ chế chia sẻ sẽ được áp dụng, cho phép nhiều đơn vị cùng phát sóng, tạo ra sự đa dạng trong lựa chọn cho người xem. Vai trò của truyền thông trong việc thúc đẩy và giám sát quá trình này cũng rất quan trọng, góp phần tạo ra áp lực dư luận để các bên hướng tới một thỏa thuận chung vì lợi ích của cả cộng đồng.

4.1. Xây dựng cơ quan chuyên trách hiệp hội về bản quyền

Luận văn đề xuất thành lập một cơ quan chuyên trách, có thể là một hiệp hội như Hiệp hội truyền hình trả tiền Việt Nam (VnpayTV), với vai trò và quyền lực thực chất hơn. Hiệp hội này sẽ là đầu mối duy nhất đứng ra đàm phán các gói bản quyền truyền hình lớn, đặc biệt là bản quyền thể thao quốc tế. Việc tập hợp sức mạnh của nhiều doanh nghiệp sẽ tạo ra vị thế đàm phán tốt hơn, tránh bị các đối tác nước ngoài ép giá. Hiệp hội cũng sẽ chịu trách nhiệm xây dựng quy chế chia sẻ bản quyền một cách công bằng, minh bạch dựa trên các tiêu chí như thị phần, năng lực hạ tầng của mỗi đơn vị. Mô hình này đã được áp dụng thành công ở một số quốc gia, giúp thị trường phát triển ổn định và lành mạnh.

4.2. Xây dựng cơ chế hợp tác chia sẻ nội dung thể thao

Nội dung thể thao, đặc biệt là bóng đá, là tâm điểm của các cuộc chiến độc quyền. Một cơ chế chia sẻ riêng cho mảng nội dung này là cực kỳ cần thiết. Theo đó, sau khi gói bản quyền được mua về, nó sẽ được “chia nhỏ” để nhiều đài cùng khai thác. Ví dụ, một đài có thể phát sóng các trận đấu ngày thứ Bảy, đài khác phát sóng các trận ngày Chủ Nhật, hoặc chia sẻ quyền phát sóng trên các nền tảng khác nhau (vệ tinh, cáp, OTT). Điều này đảm bảo khán giả của mọi nhà cung cấp đều có thể theo dõi các giải đấu yêu thích, xóa bỏ tình trạng người dùng phải lắp đặt nhiều đầu thu hoặc chuyển đổi nhà cung cấp chỉ để xem một giải đấu. Điều này giúp bình ổn giá cước và thúc đẩy các nhà đài cạnh tranh bằng chất lượng dịch vụ thay vì chỉ bằng nội dung độc quyền.

V. Phân tích thực tiễn K độc quyền bài học kinh nghiệm

Vụ việc K+ mua độc quyền phát sóng giải bóng đá Ngoại hạng Anh (EPL) trong nhiều năm là một nghiên cứu tình huống điển hình về độc quyền bản quyền tại Việt Nam. Bằng việc chi hàng chục triệu USD, K+ đã nắm trong tay nội dung hấp dẫn nhất đối với khán giả Việt, qua đó thu hút một lượng lớn thuê bao mới và tạo ra lợi thế cạnh tranh tuyệt đối. Kết thúc năm 2014, K+ đã tăng lượng thuê bao lên gần 800.000. Tuy nhiên, mặt trái của chiến lược này cũng rất rõ ràng. Chi phí bản quyền khổng lồ đã khiến K+ liên tục thua lỗ trong nhiều năm (bảng 2.4 cho thấy con số thua lỗ từ 2010-2014). Để bù đắp, K+ đã tăng giá cước và yêu cầu người dùng mua bộ thiết bị đắt đỏ, gây ra phản ứng tiêu cực từ dư luận. Vụ việc này đã bộc lộ những lỗ hổng trong chính sách quản lý nhà nước và sự yếu thế của các đơn vị cung cấp dịch vụ truyền hình khác. Bài học rút ra là độc quyền không phải lúc nào cũng mang lại lợi nhuận bền vững và có thể gây ra những hệ lụy tiêu cực cho cả doanh nghiệp và xã hội. Cần có sự can thiệp từ Bộ Thông tin và Truyền thông để điều tiết các thương vụ tương tự trong tương lai.

5.1. Bài học từ vụ việc K độc quyền bản quyền Ngoại hạng Anh

Vụ việc K+ độc quyền Ngoại hạng Anh cho thấy việc chạy đua mua bản quyền bằng mọi giá là một chiến lược đầy rủi ro. Mặc dù giúp tăng trưởng thuê bao trong ngắn hạn, nó lại tạo ra gánh nặng tài chính khổng lồ và áp lực phải tăng giá dịch vụ, có thể làm mất lòng khách hàng. Bài học lớn nhất là cần có sự cân bằng giữa mục tiêu kinh doanh và lợi ích của người tiêu dùng. Các doanh nghiệp cần tính toán kỹ lưỡng hiệu quả đầu tư thay vì lao vào cuộc chiến bản quyền một cách mù quáng. Về phía cơ quan quản lý, bài học là sự cần thiết phải có cơ chế giám sát và can thiệp sớm vào các thương vụ có dấu hiệu gây độc quyền, bảo vệ môi trường cạnh tranh lành mạnh.

5.2. Vai trò của Cục Bản quyền tác giả và các cơ quan liên quan

Trong các tranh chấp và vấn đề độc quyền, vai trò của Cục Bản quyền tác giả và các cơ quan pháp luật là rất quan trọng. Cục cần phối hợp chặt chẽ với Cục Quản lý cạnh tranh để xác định các hành vi lạm dụng quyền sở hữu trí tuệ gây hạn chế cạnh tranh. Đồng thời, cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền, nâng cao nhận thức về pháp luật bảo hộ quyền tác giảquyền liên quan cho cả doanh nghiệp và người dân. Khi xảy ra tranh chấp, các cơ quan này phải là trọng tài công tâm, xử lý nghiêm minh các hành vi vi phạm bản quyền cũng như hành vi lạm dụng độc quyền, góp phần làm trong sạch hóa thị trường truyền hình trả tiền.

VI. Hướng đi tương lai cho thị trường truyền hình trả tiền VN

Tương lai của thị trường truyền hình trả tiền Việt Nam phụ thuộc vào việc xây dựng được một môi trường cạnh tranh lành mạnh và bền vững. Xu hướng tất yếu là hướng tới sự hợp tác thay vì đối đầu. Các mô hình chia sẻ bản quyền, đồng khai thác nội dung sẽ trở nên phổ biến hơn, giúp giảm chi phí và rủi ro cho doanh nghiệp. Sự phát triển của công nghệ, đặc biệt là dịch vụ OTT, sẽ tiếp tục định hình lại thị trường, mang đến nhiều lựa chọn linh hoạt hơn cho người tiêu dùng. Để bắt kịp xu thế này, chính sách quản lý nhà nước cần tiếp tục được đổi mới, tạo điều kiện cho các loại hình dịch vụ mới phát triển nhưng vẫn đảm bảo kiểm soát chặt chẽ vấn đề vi phạm bản quyền và chống độc quyền. Vai trò của truyền thông trong việc giám sát, phản biện xã hội sẽ ngày càng quan trọng, góp phần thúc đẩy sự minh bạch và công bằng trên thị trường. Về lâu dài, một thị trường không độc quyền sẽ kích thích sự sáng tạo nội dung trong nước, giảm sự phụ thuộc vào bản quyền nước ngoài, và mang lại lợi ích hài hòa cho cả nhà cung cấp dịch vụ và người tiêu dùng.

6.1. Xu hướng phát triển bền vững và chống vi phạm bản quyền

Phát triển bền vững đòi hỏi các doanh nghiệp phải cạnh tranh bằng chất lượng dịch vụ, sự đa dạng nội dung và đổi mới công nghệ, thay vì chỉ dựa vào độc quyền phát sóng. Cùng với đó, cuộc chiến chống vi phạm bản quyền cần được thực hiện quyết liệt hơn nữa. Khi bản quyền được tôn trọng, các nhà sản xuất nội dung sẽ có động lực để đầu tư, tạo ra các chương trình chất lượng cao. Điều này sẽ làm phong phú thêm thị trường, giúp các nhà đài có nhiều lựa chọn nội dung hơn thay vì chỉ tập trung vào một vài giải đấu hay bộ phim bom tấn. Đây là nền tảng cho một hệ sinh thái truyền hình trả tiền lành mạnh và phát triển.

6.2. Kinh nghiệm quốc tế chống độc quyền và bài học cho Việt Nam

Nghiên cứu kinh nghiệm quốc tế chống độc quyền cho thấy nhiều quốc gia đã áp dụng thành công các mô hình hiệu quả. Ví dụ, tại Anh, luật pháp quy định một danh sách các sự kiện thể thao quan trọng (listed events) phải được phát sóng miễn phí cho toàn dân. Tại Úc, luật “anti-siphoning” ngăn chặn các kênh truyền hình trả tiền mua độc quyền các sự kiện thể thao lớn trước khi các kênh quảng bá có cơ hội đàm phán. Việt Nam có thể học hỏi và áp dụng một cách linh hoạt các mô hình này, đặc biệt là với các sự kiện thể thao có đội tuyển quốc gia tham dự, nhằm đảm bảo quyền tiếp cận thông tin của người dân và hạn chế tác động tiêu cực của độc quyền.

05/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1: Lý luận chung về bản quyền và độc quyền bản quyền trong lĩnh vực truyền hình trả tiền. Chương 2: Thực trạng độc quyền bản quyền truyền hình tại Việt Nam. Chương 3: Kiến nghị một số giải pháp chống độc quyền bản quyền truyền hình trả tiền ở Việt Nam. 12 Chƣơng 1: LÝ LUẬN CHUNG VỀ BẢN QUYỀN VÀ ĐỘC QUYỀN BẢN QUYỀN TRONG LĨNH VỰC TRUYỀN HÌNH TRẢ TIỀN.

Khái quát về bản quyền và bản quyền truyền hình 1. Khái niệm về bản quyền và bản quyền truyền hình truyền hình Trong tiếng Latinh, Bản quyền là copyright và được ký hiệu bằng chữ cái C nằm trong vòng tròn dùng chỉ cho quyền sở hữu, sao chép tác phẩm của mình (copy tức là sao chép, right tức là quyền). Quyền này tương tự như quyền tác giả với tiếng Pháp là droit d'auteur; tiếng Đức là Urheberrecht. Theo Từ điển tiếng Việt do Viện Khoa học xã hội Việt Nam và Viện ngôn ngữ học biên soạn thì bản quyền có nghĩa là “ quyền tác giả hay nhà xuất bản về một tác phẩm, được luật pháp quay định” [14,tr.

Nếu nhìn nhận dưới góc độ luật học thì “Bản quyền là quyền tác giả, quyền liên quan, được quy định trong pháp luật. Nó được quy định là một dạng quyền độc quyền. Nó thuộc về một cá nhân, một tổ chức. Người sáng tạo ra tác phẩm, tổ chức là người sở hữu các sản phẩm đó.

Thường cái tổ chức sở hữu là đơn vị cấp kinh phí để tạo ra tác phẩm đó”. (Phỏng vấn sâu, LS. Quách Minh Trí, Hội Luật gia Việt Nam) Dưới góc độ thương mại thì “Việc xác định quyền sở hữu với sản phẩm của mình được gọi là bản quyền. Bản quyền nếu xét dưới góc độ thương mại thì cũng là một loại hàng hóa mà khi mua nó thì anh mua quyền sử dụng, quyền phân phối và những quyền khác từ người sáng tạo ra đã đăng ký bản quyền của mình”.(Phỏng vấn sâu, GĐ.

Nguyên Hạnh, Qnet) Quyền tác giả tại Việt Nam đã được quy định chi tiết trong Bộ luật Dân sự 2005, Luật Sở hữu trí tuệ và Nghị định 100/NĐ*CP/2006 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Bộ luật Dân sự, Luật Sở hữu trí tuệ về quyền tác giả và quyền liên quan. Theo đó, Quyền tác giả là quyền của tổ chức, cá nhân đối với tác phẩm do mình sáng tạo hoặc sở hữu, bao gồm các quyền sau đây [37]: 13 - Quyền Nhân thân: Đặt tên cho tác phẩm, đứng tên thật hoặc bút danh trên tác phẩm; Được nêu tên thật hoặc bút danh khi tác phẩm được công bố, sử dụng; Công bố tác phẩm hoặc cho phép người khác công bố tác phẩm; Bảo vệ sự toàn vẹn của tác phẩm, không cho người khác sửa chữa, cắt xén hoặc xuyên tạc tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào gây phương hại đến danh dự và uy tín của tác giả. - Quyền tài sản: Làm tác phẩm phái sinh; Biểu diễn tác phẩm trước công chúng; Sao chép tác phẩm; Phân phối, nhập khẩu bản gốc hoặc bản sao tác phẩm; Truyền đạt tác phẩm đến công chúng bằng phương tiện hữu tuyến, vô tuyến, mạng thông tin điện tử hoặc bất kỳ phương tiện kỹ thuật nào khác; Cho thuê bản gốc hoặc bản sao tác phẩm điện ảnh, chương trình máy tính. Tác phẩm được bảo hộ theo cơ chế quyền tác giả là các tác phẩm trong lĩnh vực văn học, khoa học và nghệ thuật.

Như vậy có thể thấy rằng bản quyền là một tài sản xác định được sở hữu bởi một cá nhân cụ thể và cá nhân này là chủ thể có quyền định đoạt với tài sản do mình tạo ra. Để được luật pháp bảo vệ, chủ tài sản phải đăng ký bản quyền theo quy định của pháp luật.Việc sử dụng ký hiệu bản quyền sẽ thông tin cho công chúng biết tác phẩm được bảo hộ bản quyền, xác định chủ sở hữu bản quyền, và thể hiện năm xuất bản đầu tiên. Sử dụng ký hiệu bản quyền là trách nhiệm của chủ sở hữu bản quyền và không bắt buộc phải có sự cho phép trước hoặc đăng ký với Cục Bản quyền. Về nguồn gốc của bản quyền, từ khi con người có sự sở hữu về mặt vật chất thì việc xác định quyền sở hữu đã trở thành một việc quan trọng và đương nhiên.

Những vật dụng quen thuộc như dụng cụ sinh hoạt hàng ngày hay những sản phẩm có tính trí tuệ cao đều mang dấu ấn cá nhân của người tạo ra nó. Tuy nhiên, luôn có những cá nhân vì nguyên nhân chủ quan hoặc khách quan, do vô tình hay cố ý đã chiếm đoạt những sản phẩm không thuộc sở hữu của họ. Và những việc làm này được quy vào tội trộm cắp và bị xử 14 phạt rất nặng. Đây cũng có thể coi là một hình thức “bản quyền” sơ khai được công nhận bởi cộng đồng và những vi phạm về “bản quyền” này cũng được xử lý bởi cả cộng đồng chứ không riêng chủ sở hữu tài sản.

Theo Bộ luật Hồng Đức, tội trộm cắp tài sản là tội phạm có tính chất và mức độ nguy hiểm cao trong các tội phạm xảy ra trong xã hội phong kiến. Người phạm tội trộm cắp tài sản trong một số trường hợp cụ thể bị đe dọa áp dụng hình phạt cao nhất là chém đầu. Trong chương “Đạo tặc” của Bộ luật Hồng Đức, tội trộm cắp tài sản được quy định sau các tội xâm phạm an ninh quốc gia, tội xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự nhân phẩm con người như các tội mưu làm phản, tội mưu đại nghịch, tội phản nước theo giặc, tội giết người, tội làm người bị thương, tội hiếp dâm [58]. Như vậy, theo cách sắp xếp này thì tính chất và mức độ nguy hiểm cho xã hội của tội trộm cắp tài sản chỉ thấp hơn các tội xâm phạm an ninh quốc gia và các tội xâm phạm tính mạng, sức khoẻ, danh dự nhân phẩm con người.

Có thể thấy việc xác định quyền sở hữu cá nhân là điều hết sức quan trọng trong cộng đồng, xã hội. Trên thế giới, khởi nguồn của bản quyền được cho là xuất hiện ở Vương quốc Anh. Theo Kard Erick Tallo, tác giả cuốn sách về lịch sử truyền hình The History of Copyright: A Critical Overview thì năm 1709 Quốc hội Anh ban hành Điều lệ Anne một đạo luật cho Khuyến khích học tập, bằng cách trao bản quyền của sách cho tác giả hoặc người mua bản quyền này. Tên của đạo luật được đặt theo tên của nữ hoàng Anh , Scotland và Ireland- Anne người đăng quang vào ngày 08-03- 1702[105,tr.

Anne là đạo luật đầu tiên cung cấp cho bản quyền theo quy định của chính phủ và tòa án, chứ không phải do các bên tư nhân. Đạo luật này có hiệu lực vào ngày 10-04-1710. Đạo luật Anne quy định những vi phạm bản quyền phải trả tiền phạt một xu cho mỗi tờ của cuốn sách, số tiền phạt được trích một nửa cho tác giả còn lại sung vào ngân quỹ quốc gia. Tuy nhiên, vì cho rằng các đạo luật chủ yếu nhằm 15 khuyến khích học tập cộng đồng và để điều chỉnh thương mại bản quyền sách, nên lợi ích của tác giả vẫn chưa được thực sự coi trọng.

Trong suốt thế kỷ XVIII, các đạo luật như vậy phần lớn đều nhằm khuyến khích các nhà sách, chứ không phải là tác giả, trong khi bản quyền có nguồn gốc từ quyền tác giả cho các sản phẩm của lao động của mình. Theo sự phát triển của kinh tế xã hội với những biến động, thăng trầm của lịch sử thì quyền sở hữu tài sản cá nhân vẫn luôn được coi trọng, không chỉ với những sản phẩm hữu hình mà còn đối với những sản phẩm trí tuệ vô hình cũng được xác định là một“ bản quyền” và được luật pháp bảo vệ. Bản quyền truyền hình nói riêng cũng mang đầy đủ những đặc trưng của bản quyền nói chung về việc xác định quyền sở hữu, sử dụng với tác phẩm của cá nhân, tổ chức. Bên cạnh đó, “bản quyền truyền hình bao gồm bản quyền về kênh truyền hình và bản quyền về nội dung của chương trình truyền hình như chương trình phim chuyện, ca nhạc, thể thao, game show…Cá nhân, tổ chức phát sóng là chủ sở hữu đối với chương trình phát sóng do mình thực hiện hoặc là người được ủy quyền để phát sóng chương trình tại một tần số sóng truyền hình trên một địa bàn cụ thể.

(Phỏng vấn sâu,Ông Nguyễn Đức Hùng, GĐ Kênh Thể thao 24h) Cũng có ý kiến cho rằng bản quyền thực chất là một từ để chỉ đến quyền sở hữu, dấu ấn cá nhân của người sáng tạo ra tác phẩm và có sự bảo hộ của pháp luật hiện hành: “Bản quyền thể hiện dấu ấn cá nhân của tác giả tạo ra tác phẩm, thể hiện quyền sở hữu của tác giả được pháp luật bảo vệ”. (Phỏng vấn sâu, Nguyên Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn, Bộ TT&TT) Theo Luật sư Quách Minh Trí thì bản quyền truyền hình được bảo hộ bao gồm các quyền: + Quyền phát sóng, tái phát sóng chương trình phát sóng của mình; + Quyền phân phối đến công chúng chương trình phát sóng + Quyền định hình chương trình phát sóng của mình; 16 + Quyền sao chép chương trình phát sóng của mình. Với bản quyền truyền hình, dấu ấn bắt đầu từ vụ kiện Betamax tại Mỹ những năm 1980 khi Sony phát triển một lọai máy sử dụng cho băng video ở nhà. Loại máy đó sử dụng kỹ thuật Betamax, và đạt được doanh thu cao vào năm 1975.

Năm 1979, Universal Studios và Disney đã kiện hợp pháp Sony với lý do là Betamax đã xâm phạm bản quyền của những nhà sản xuất phim của hãng này[109,tr. Một số nhà chuyên môn cho rằng sự kiện đó đã gây một ấn tượng bất lợi cho việc Sony tiếp tục tiếp thị sản phẩm Betamax của mình, Betamax nhanh chóng đánh mất sự yêu mến của người tiêu dùng. Vấn đề bản quyền lúc đó đã được nhìn nhận một cách nghiêm túc và được sự ủng hộ của nhiều người dân. Bản quyền truyền hình là vấn đề then chốt trong kinh tế truyền hình và suy cho cùng “vấn đề kết nối nội dung chương trình truyền hình thực chất là vấn đề bản quyền”[100].

Chính vì vậy mà hầu hết các quốc gia trên thế giới đều có những quy định riêng để bảo hộ quyền tác giả, trong đó có quyền sở hữu của tác phẩm báo chí truyền hình. Phân loại bản quyền truyền hình 1. Bản quyền chương trình truyền hình Bản quyền nội dung chương trình truyền hình được xác định dựa trên đặc trưng của từng chương trình cụ thể. Mỗi một dạng chương trình được phát trên sóng truyền hình có những đặc điểm riêng, tuy nhiên đều bao gồm các yếu tố như âm nhạc, hình ảnh và lời bình.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ