Luận án Tiến sĩ: Quá trình Tái thiết nước Mỹ (1863 - 1877)

Luận án tiến sĩ nghiên cứu quá trình tái thiết nước mỹ 1863 1877, phân tích chuyên sâu, xây dựng mô hình lý thuyết, đề xuất giải pháp khoa học cho vấn đề thực tiễn.

Chuyên ngành

Lịch Sử Thế Giới

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Án Tiến Sĩ

2020

214
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan luận án tiến sĩ về quá trình Tái thiết nước Mỹ

Luận án tiến sĩ về quá trình Tái thiết nước Mỹ 1863-1877 phân tích một giai đoạn bản lề trong lịch sử Hoa Kỳ, thường được gọi là Kỷ nguyên Tái thiết (Reconstruction Era). Giai đoạn này bắt đầu từ trong Nội chiến Hoa Kỳ và kéo dài hơn một thập kỷ sau đó, đánh dấu nỗ lực tái hợp quốc gia, xác định lại địa vị của người Mỹ gốc Phi và tái cấu trúc xã hội-chính trị miền Nam. Đây không chỉ là quá trình hàn gắn vết thương chiến tranh mà còn là một cuộc cách mạng chính trị - xã hội sâu sắc, đặt nền móng cho các giá trị Mỹ hiện đại. Sau bốn năm xung đột đẫm máu, Liên bang được bảo toàn và chế độ nô lệ bị xóa bỏ. Tuy nhiên, hàng loạt câu hỏi cấp bách được đặt ra: 11 tiểu bang ly khai sẽ có địa vị pháp lý như thế nào? Bốn triệu người Mỹ gốc Phi vừa được giải phóng sẽ có quyền công dân ra sao? Hệ thống lao động nào sẽ thay thế cho kinh tế đồn điền? Luận án tập trung làm rõ cuộc đấu tranh chính trị quyết liệt giữa Tổng thống và Quốc hội trong việc định hình các chính sách tái thiết, từ kế hoạch khoan dung của Abraham Lincoln đến sự đối đầu gay gắt dưới thời Andrew Johnson và cuối cùng là sự tiếp quản của Đảng Cộng hòa cấp tiến. Việc nghiên cứu giai đoạn này, thông qua các nguồn sử liệu sơ cấp thời Tái thiết, cung cấp một góc nhìn hệ thống về những thành tựu, hạn chế và tác động lâu dài của một trong những thử nghiệm dân chủ phức tạp nhất trong lịch sử Hoa Kỳ sau nội chiến.

1.1. Bối cảnh lịch sử và yêu cầu Tái thiết sau Nội chiến

Bối cảnh của quá trình Tái thiết nước Mỹ được định hình bởi hậu quả tàn khốc của Nội chiến Hoa Kỳ (1861-1865). Cuộc chiến không chỉ cướp đi sinh mạng của hơn 600.000 binh sĩ mà còn tàn phá nặng nề nền kinh tế và cơ sở hạ tầng miền Nam. Nền kinh tế đồn điền sụp đổ hoàn toàn sau khi chế độ nô lệ bị bãi bỏ. Về mặt chính trị, câu hỏi về việc tái hòa nhập các tiểu bang miền Nam trở thành thách thức trung tâm. Tổng thống Abraham Lincoln cho rằng ly khai là bất hợp hiến, do đó các bang miền Nam chưa bao giờ thực sự rời khỏi Liên bang và quá trình tái hòa nhập cần diễn ra nhanh chóng. Ngược lại, nhiều thành viên Quốc hội, đặc biệt là phái Đảng Cộng hòa cấp tiến, coi các bang này như những lãnh thổ bị chinh phục và phải đáp ứng các điều kiện nghiêm ngặt trước khi được chấp nhận trở lại. Về mặt xã hội, việc giải phóng bốn triệu nô lệ đặt ra bài toán khổng lồ về quyền công dân của người Mỹ gốc Phi. Địa vị pháp lý, quyền bầu cử, và cơ hội kinh tế của họ là những vấn đề gây tranh cãi gay gắt, định hình toàn bộ diễn biến của Kỷ nguyên Tái thiết.

1.2. Mục tiêu và phạm vi nghiên cứu của luận án lịch sử

Mục đích chính của các tài liệu tham khảo luận án lịch sử về chủ đề này là làm rõ vị trí, vai trò và tác động của quá trình Tái thiết (1863 - 1877) trong tiến trình lịch sử nước Mỹ. Luận án xem giai đoạn này là một cuộc cách mạng chính trị - xã hội, là cơ sở cho sự xác lập và phát triển các giá trị cốt lõi của Hoa Kỳ. Phạm vi nghiên cứu được xác định từ năm 1863, khi Tổng thống Lincoln ban hành Tuyên bố giải phóng nô lệ, một văn kiện thay đổi bản chất cuộc chiến và đặt ra những nội dung căn bản cho Tái thiết. Giai đoạn này kết thúc vào năm 1877 với Thỏa hiệp 1877, khi quân đội Liên bang rút khỏi miền Nam, chấm dứt sự bảo hộ của chính quyền trung ương đối với quyền của người Mỹ gốc Phi. Luận án tập trung phân tích các kế hoạch tái thiết khác nhau, sự xung đột giữa nhánh hành pháp và lập pháp, và những biến đổi sâu sắc trong Hiến pháp Hoa Kỳ, đặc biệt là ba Tu chính án Tái thiết.

II. Thách thức cốt lõi trong Kỷ nguyên Tái thiết nước Mỹ

Những thách thức trong Kỷ nguyên Tái thiết mang tính đa chiều và vô cùng phức tạp, đòi hỏi sự nỗ lực phi thường để giải quyết. Thách thức lớn nhất là vấn đề chính trị: làm thế nào để tái hòa nhập các tiểu bang miền Nam vào Liên bang một cách công bằng nhưng vẫn đảm bảo sự trung thành và ngăn chặn sự trỗi dậy của tầng lớp chủ nô cũ. Sự bất đồng sâu sắc về thẩm quyền giữa Tổng thống và Quốc hội đã biến quá trình này thành một cuộc chiến quyền lực. Tổng thống Andrew Johnson muốn một quá trình phục hồi nhanh chóng và khoan dung, trong khi Quốc hội do phe Cộng hòa kiểm soát lại yêu cầu một cuộc tái cấu trúc toàn diện xã hội miền Nam. Thách thức thứ hai là vấn đề kinh tế. Miền Nam là một đống tro tàn, hệ thống lao động dựa trên nô lệ đã biến mất, cần phải xây dựng một hệ thống lao động tự do mới. Tổ chức Freedmen's Bureau được thành lập để hỗ trợ quá trình chuyển đổi này, nhưng gặp phải vô vàn khó khăn. Thách thức xã hội cũng không kém phần gay gắt, đó là xác định vị thế của bốn triệu người da đen vừa được giải phóng. Mặc dù được tự do, họ phải đối mặt với sự thù địch, bạo lực và các bộ luật phân biệt đối xử như Luật lệ Da đen (Black Codes). Cuộc đấu tranh cho quyền công dân của người Mỹ gốc Phi là trọng tâm của mọi nỗ lực và xung đột trong suốt giai đoạn này.

2.1. Vấn đề địa vị pháp lý của các tiểu bang ly khai miền Nam

Câu hỏi về địa vị pháp lý của 11 bang ly khai là trung tâm của các cuộc tranh luận chính trị ngay từ khi Nội chiến Hoa Kỳ sắp kết thúc. Có nhiều quan điểm đối lập nhau. Quan điểm của Tổng thống, khởi đầu bởi Abraham Lincoln và tiếp nối bởi Andrew Johnson, cho rằng các tiểu bang này không thể đơn phương ly khai một cách hợp pháp. Do đó, về mặt lý thuyết, họ chưa bao giờ rời khỏi Liên bang. Quá trình cần thiết chỉ là "phục hồi" (restoration) các chính quyền tiểu bang trung thành. Ngược lại, các thành viên Đảng Cộng hòa cấp tiến như Thaddeus Stevens và Charles Sumner lại đưa ra lập luận cứng rắn hơn. Họ cho rằng bằng hành động nổi loạn, các bang miền Nam đã từ bỏ mọi quyền lợi trong Hiến pháp và trở thành "các tỉnh bị chinh phục". Theo đó, Quốc hội có toàn quyền áp đặt các điều kiện để tái gia nhập, bao gồm cả việc đảm bảo quyền bầu cử cho người da đen và tái cấu trúc hoàn toàn xã hội miền Nam. Cuộc đối đầu về quan điểm này đã dẫn đến sự bế tắc chính trị và cuối cùng là chiến thắng của phe Quốc hội, định hình nên giai đoạn Tái thiết Cấp tiến.

2.2. Cuộc đấu tranh vì quyền tự do của người Mỹ gốc Phi

Mặc dù Tu chính án thứ 13 đã chính thức xóa bỏ chế độ nô lệ, cuộc đấu tranh vì tự do thực sự của người Mỹ gốc Phi chỉ mới bắt đầu. Ngay sau chiến tranh, các chính quyền tiểu bang miền Nam do Tổng thống Johnson phục hồi đã nhanh chóng ban hành Luật lệ Da đen (Black Codes). Đây là những bộ luật hà khắc nhằm kiểm soát người da đen, hạn chế quyền tự do đi lại, sở hữu tài sản và buộc họ phải làm việc trong các hợp đồng lao động với mức lương rẻ mạt, tái tạo lại một hình thái gần giống chế độ nô lệ. Phản ứng trước thực trạng này, Quốc hội đã thông qua Đạo luật Dân quyền 1866 và sau đó là Tu chính án thứ 14, định nghĩa lại quyền công dân và đảm bảo sự bảo vệ bình đẳng trước pháp luật. Tuy nhiên, việc thực thi những quyền này vấp phải sự kháng cự quyết liệt từ các tổ chức khủng bố như Ku Klux Klan (KKK), những kẻ sử dụng bạo lực để đe dọa và tước đi quyền bầu cử của người da đen, cho thấy con đường đến bình đẳng thực sự còn rất gian nan.

III. Phương pháp Tái thiết của Tổng thống Lincoln Johnson

Giai đoạn đầu của quá trình Tái thiết nước Mỹ được định hình bởi Chính sách Tái thiết của Tổng thống, khởi xướng bởi Abraham Lincoln và sau đó được kế thừa, điều chỉnh bởi Andrew Johnson. Cả hai vị tổng thống đều có chung mục tiêu là nhanh chóng thống nhất đất nước và hàn gắn vết thương chiến tranh với một chính sách hòa giải. Kế hoạch của Lincoln, được gọi là "Kế hoạch 10%", thể hiện rõ tinh thần khoan dung. Ông yêu cầu chỉ 10% cử tri của một bang miền Nam tuyên thệ trung thành với Liên bang là bang đó có thể thành lập chính quyền mới và được tái công nhận. Lincoln tin rằng một cách tiếp cận mềm mỏng sẽ khuyến khích sự trung thành và đẩy nhanh quá trình hòa hợp dân tộc. Sau khi Lincoln bị ám sát, Andrew Johnson tiếp tục chính sách này nhưng với một thái độ còn dễ dãi hơn đối với giới tinh hoa miền Nam cũ. Ông ân xá hàng loạt cho các cựu lãnh đạo Liên minh, cho phép họ nhanh chóng quay lại nắm quyền. Chính sự khoan dung quá mức này đã dẫn đến việc các bang miền Nam ban hành Luật lệ Da đen (Black Codes), gây ra sự phẫn nộ ở miền Bắc và tạo ra cuộc đối đầu trực diện với Quốc hội, mở đường cho một giai đoạn tái thiết cứng rắn hơn.

3.1. Kế hoạch 10 và tầm nhìn hòa giải của Abraham Lincoln

Tầm nhìn của Abraham Lincoln về Tái thiết được thể hiện qua "Tuyên bố Ân xá và Tái thiết" ngày 8 tháng 12 năm 1863, còn được gọi là "Kế hoạch 10%". Kế hoạch này đề xuất một con đường tương đối đơn giản để các bang ly khai quay trở lại Liên bang. Theo đó, Tổng thống sẽ ân xá toàn bộ cho những người miền Nam (trừ các quan chức cấp cao của Liên minh) nếu họ tuyên thệ trung thành với Hiến pháp Hoa Kỳ và tuân thủ các luật lệ về giải phóng nô lệ. Khi số lượng người tuyên thệ tại một bang đạt 10% tổng số cử tri của bang đó vào năm 1860, họ có thể thành lập một chính quyền tiểu bang mới. Chính quyền này sau đó sẽ được chính phủ Liên bang công nhận. Mục tiêu của Lincoln là kết thúc chiến tranh nhanh nhất có thể và bắt đầu quá trình hàn gắn. Ông muốn chứng minh rằng Liên bang sẵn sàng chào đón miền Nam trở lại một cách hòa bình. Tuy nhiên, kế hoạch này đã bị các thành viên Đảng Cộng hòa cấp tiến trong Quốc hội phản đối kịch liệt vì cho rằng nó quá khoan dung và không đảm bảo đủ quyền lợi cho người Mỹ gốc Phi.

3.2. Chính sách Phục hồi của Andrew Johnson và phản ứng của Quốc hội

Sau cái chết của Lincoln, Andrew Johnson, một người miền Nam thuộc đảng Dân chủ, trở thành Tổng thống và đưa ra kế hoạch "Phục hồi" (Restoration) của riêng mình. Kế hoạch của Johnson còn khoan dung hơn cả Lincoln. Ông yêu cầu các bang miền Nam phải phê chuẩn Tu chính án thứ 13 nhưng lại dễ dàng cấp hàng ngàn lệnh ân xá cho các chủ đồn điền và cựu lãnh đạo Liên minh, cho phép họ nhanh chóng giành lại quyền kiểm soát chính trị. Hệ quả là các cơ quan lập pháp mới ở miền Nam đã thông qua các bộ Luật lệ Da đen (Black Codes) hà khắc. Điều này đã khiến phe Cộng hòa trong Quốc hội tức giận, họ xem đây là một nỗ lực trắng trợn nhằm tái lập chế độ nô lệ dưới một tên gọi khác. Quốc hội từ chối công nhận các đại biểu từ các chính quyền do Johnson lập nên, dẫn đến một cuộc đối đầu hiến pháp gay gắt. Sự xung đột này lên đến đỉnh điểm khi Quốc hội giành quyền kiểm soát quá trình tái thiết từ tay Tổng thống.

IV. Bí quyết Tái thiết của Quốc hội Xung đột và Cải cách

Khi xung đột với Tổng thống Johnson lên đến đỉnh điểm, Quốc hội đã nắm quyền kiểm soát quá trình Tái thiết nước Mỹ, mở ra một giai đoạn cải cách xã hội và chính trị triệt để hơn, được gọi là Tái thiết của Quốc hội hay Tái thiết Cấp tiến. Được dẫn dắt bởi Đảng Cộng hòa cấp tiến, Quốc hội đã bác bỏ các chính quyền do Johnson thành lập ở miền Nam và áp đặt những điều kiện nghiêm ngặt hơn nhiều. Nền tảng của giai đoạn này là các Đạo luật Tái thiết năm 1867, chia 10 bang miền Nam (trừ Tennessee) thành năm quân khu dưới sự quản lý của quân đội Liên bang. Để được tái hòa nhập, các bang này phải soạn thảo hiến pháp mới, trong đó phải đảm bảo quyền bầu cử cho nam giới Mỹ gốc Phi và phê chuẩn Tu chính án thứ 14. Giai đoạn này chứng kiến sự tham gia chính trị chưa từng có của người da đen, với hàng trăm người được bầu vào các cơ quan lập pháp tiểu bang và 16 người phục vụ tại Quốc hội. Tuy nhiên, chính sách này cũng vấp phải sự phản kháng dữ dội từ người da trắng miền Nam. Cuộc đối đầu giữa Tổng thống và Quốc hội cũng dẫn đến một sự kiện lịch sử: vụ luận tội Andrew Johnson, một nỗ lực bất thành nhằm phế truất ông khỏi chức vụ nhưng đã khẳng định quyền lực tối cao của Quốc hội trong việc định hình chính sách quốc gia thời hậu chiến.

4.1. Vai trò của Đảng Cộng hòa cấp tiến trong việc định hình lại miền Nam

Đảng Cộng hòa cấp tiến là một phe phái có ảnh hưởng lớn trong Quốc hội, bao gồm các chính trị gia như Thaddeus Stevens ở Hạ viện và Charles Sumner ở Thượng viện. Họ có một tầm nhìn khác biệt và triệt để về Tái thiết. Họ không chỉ muốn trừng phạt miền Nam vì đã ly khai mà còn có một cam kết mạnh mẽ về bình đẳng chủng tộc. Họ tin rằng Liên bang có nghĩa vụ đạo đức và hiến pháp phải bảo vệ các quyền cơ bản của những người mới được giải phóng. Chính họ là động lực đằng sau việc thông qua Tu chính án thứ 14Tu chính án thứ 15, những văn kiện đã định nghĩa lại khái niệm công dân và quyền bầu cử ở Mỹ. Họ cũng là người thúc đẩy các Đạo luật Tái thiết quân sự, coi đây là biện pháp cần thiết để phá vỡ quyền lực của tầng lớp chủ nô cũ và tạo điều kiện cho một xã hội dân chủ, đa sắc tộc thực sự ở miền Nam.

4.2. Diễn biến và ý nghĩa của vụ luận tội Tổng thống Andrew Johnson

Vụ luận tội Andrew Johnson năm 1868 là đỉnh điểm của cuộc chiến quyền lực giữa Tổng thống và Quốc hội. Mâu thuẫn bắt nguồn từ việc Johnson liên tục phủ quyết các dự luật quan trọng của Quốc hội về Tái thiết, bao gồm cả Đạo luật Dân quyền và các dự luật tài trợ cho Freedmen's Bureau. Giọt nước tràn ly là khi Johnson sa thải Bộ trưởng Chiến tranh Edwin Stanton, vi phạm Đạo luật Nhiệm kỳ (Tenure of Office Act) mà Quốc hội đã thông qua để hạn chế quyền lực của ông. Hạ viện đã bỏ phiếu luận tội Johnson với 11 điều khoản, chủ yếu liên quan đến việc ông vi phạm luật và cản trở việc thực thi các Đạo luật Tái thiết. Mặc dù ông được Thượng viện tha bổng với cách biệt chỉ một phiếu, vụ luận tội đã làm suy yếu nghiêm trọng quyền lực của Johnson trong phần còn lại của nhiệm kỳ. Quan trọng hơn, nó đã khẳng định quyền lực của nhánh lập pháp trong việc chỉ đạo quá trình Tái thiết, đảm bảo rằng tầm nhìn của Quốc hội, chứ không phải của Tổng thống, sẽ được thực thi ở miền Nam.

V. Đánh giá kết quả quá trình Tái thiết Thành tựu Hạn chế

Đánh giá về quá trình Tái thiết nước Mỹ 1863-1877 cho thấy một bức tranh phức tạp của cả thành tựu và thất bại. Về mặt thành tựu, đây là một cuộc cách mạng hiến pháp. Ba tu chính án quan trọng đã được thông qua: Tu chính án thứ 13 xóa bỏ vĩnh viễn chế độ nô lệ; Tu chính án thứ 14 định nghĩa quyền công dân, đảm bảo sự bảo vệ bình đẳng trước pháp luật; và Tu chính án thứ 15 cấm tước quyền bầu cử dựa trên chủng tộc. Những sửa đổi này đã đặt nền móng pháp lý cho các phong trào dân quyền trong tương lai. Tái thiết cũng chứng kiến những bước tiến xã hội đáng kể, như việc thành lập các trường công lập đầu tiên cho cả người da trắng và da đen ở miền Nam, chủ yếu nhờ nỗ lực của Freedmen's Bureau. Tuy nhiên, hạn chế cũng rất rõ ràng. Tái thiết thất bại trong việc giải quyết vấn đề kinh tế cho người Mỹ gốc Phi; hầu hết họ không nhận được đất đai và bị mắc kẹt trong hệ thống lĩnh canh (sharecropping) nghèo đói. Về mặt chính trị, sự phản kháng của người da trắng miền Nam thông qua bạo lực của Ku Klux Klan (KKK) và các nhóm khác đã dần làm xói mòn thành quả dân chủ. Cuối cùng, sự mệt mỏi của miền Bắc và Thỏa hiệp 1877 đã chấm dứt kỷ nguyên này, mở đường cho sự tái lập quyền lực của người da trắng và gần một thế kỷ của luật lệ phân biệt chủng tộc Jim Crow.

5.1. Thành tựu Các Tu chính án và sự thay đổi hiến pháp

Thành tựu lâu dài và quan trọng nhất của Kỷ nguyên Tái thiết nằm ở việc sửa đổi Hiến pháp Hoa Kỳ. Tu chính án thứ 13 (1865) đã xóa bỏ chế độ nô lệ, hoàn thành mục tiêu trung tâm của Nội chiến. Tu chính án thứ 14 (1868) được coi là một trong những sửa đổi quan trọng nhất trong lịch sử Mỹ. Nó lần đầu tiên định nghĩa rõ ràng về quyền công dân ở cấp độ liên bang và tiểu bang, đồng thời đưa ra điều khoản "bảo vệ bình đẳng" và "quy trình hợp pháp", trở thành nền tảng cho nhiều phán quyết về dân quyền sau này. Cuối cùng, Tu chính án thứ 15 (1870) tuyên bố rằng quyền bầu cử không thể bị từ chối "dựa trên chủng tộc, màu da, hoặc tình trạng nô lệ trước đây". Cùng với nhau, ba tu chính án này đã chuyển đổi cơ bản mối quan hệ giữa chính quyền liên bang và các tiểu bang, trao cho chính phủ trung ương quyền lực mới để bảo vệ quyền của công dân.

5.2. Hạn chế Sự trỗi dậy của Ku Klux Klan và Thỏa hiệp 1877

Mặc cho những thành tựu trên giấy tờ, việc thực thi chúng gặp phải sự kháng cự dữ dội. Ku Klux Klan (KKK) và các nhóm khủng bố da trắng khác đã tiến hành một chiến dịch bạo lực có hệ thống nhằm vào người Mỹ gốc Phi và những người Cộng hòa da trắng ở miền Nam. Họ sử dụng các biện pháp đe dọa, đánh đập và ám sát để ngăn cản người da đen đi bầu cử và thực thi các quyền của mình. Chính quyền liên bang dưới thời Tổng thống Ulysses S. Grant đã cố gắng trấn áp KKK bằng các Đạo luật Thực thi (Enforcement Acts), nhưng nỗ lực này chỉ thành công một phần. Đến giữa những năm 1870, miền Bắc đã trở nên mệt mỏi với các vấn đề của miền Nam và chuyển sự chú ý sang các cuộc khủng hoảng kinh tế. Cuộc bầu cử tổng thống gây tranh cãi năm 1876 đã dẫn đến Thỏa hiệp 1877. Theo đó, đảng Cộng hòa được giữ lại Nhà Trắng, đổi lại họ phải rút toàn bộ quân đội liên bang còn lại khỏi miền Nam. Hành động này đã chính thức chấm dứt Tái thiết, bỏ mặc người Mỹ gốc Phi cho các chính quyền Dân chủ phân biệt chủng tộc cai trị.

05/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

chương 1 trở đi) chứ không phải chỉ “được thêm vào như một phần phụ” [78;5]. Chủ đề của luận án cũng được đề cập rõ nét trong chương 14,15,16 của tác phẩm. Trong đó, tác giả tập trung phân tích hậu quả của cuộc Nội chiến; các quan điểm về Tái thiết đất nước của mỗi Đảng phái trong xã hội Mỹ lúc bấy giờ và những diễn biến chính của quá trình Tái thiết. Từ đó tác giả rút ra nhận xét: những di sản của cuộc Nội chiến và Tái thiết ảnh hưởng đến nước Mỹ tận sau này.

Đối với các công trình nguyên bản bằng tiếng Anh, các công trình được viết dưới dạng thông sử của Mỹ như: “The Oxford History of the American People, Vol 1 & Vol 2” (Lịch sử dân tộc Mỹ, Tập 1 & 2) của Samuel Elliot Morison (Oxford University Press, Inc, 1965); “The United States 1830 - 1850: The Nation and its Sections” (Nước Mỹ từ năm 1830 đến năm 1850: Quốc gia và những bộ phận của nó) của Frederick Jackson Turner (W. Norton & Company, Inc, New York, 1965); “American People” (Con người Mỹ, California University press, 1976); “American - Past and Present” (Hoa Kỳ - quá khứ và hiện tại), (Scott, Foresman and Company, 1987) của 15 Robert A.William;“Nation of Nations (A Concise Narrative of The American Republic), Vol 1: To 1877” (Dân tộc của các dân tộc - Lược sử nền Cộng hòa Mỹ đến năm 1877), Tập 1) của James W. Trong nhóm công trình này, do phạm vi nghiên cứu rộng cả về thời gian và không gian, trên nhiều lĩnh vực khác nhau: dân cư, kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, quân sự v. Do đó, nội dung viết về quá trình Tái thiết (1863 - 1877) mới chỉ được đề cập một cách khái lược.

Phần lớn các tác phẩm này đã hệ thống hóa diễn tiến của quá trình Tái thiết, lấy đó là cơ sở để tập trung phân tích sự phát triển của nước Mỹ ở giai đoạn sau. Những công trình đề cập trực tiếp đến thời kỳ Tái thiết (1863 - 1877) 1. Công trình của học giả trong nước Cuốn “Lịch sử Hoa Kỳ giai đoạn lập quốc đến thế kỷ XIX” (Nxb Giáo dục, Hà Nội, 2015) của tác giả Nguyễn Thái Yên Hương gồm 5 chương diễn giải các vấn đề theo mạch phát triển của lịch sử nước Mỹ từ khi có cuộc phát kiến của Christopher Columbus (1492) đến thập niên cuối của thế kỷ XIX. Trong đó, tác giả dành thời lượng chương 4 và chương 5 đề cập đến cuộc Nội chiến Mỹ và công cuộc Tái thiết đất nước sau chiến tranh.

Những vấn đề mà tác giả hướng tới giải quyết như: phân tích các vấn đề đặt ra cho Hoa Kỳ sau Nội chiến và những mục tiêu cơ bản của công cuộc Tái thiết; quá trình điều chỉnh và bổ sung nội dung “Kế hoạch Tái thiết” qua các nhiệm kỳ Tổng thống. Đồng thời, thực hiện đánh giá những chuyển biến của nước Mỹ trên các lĩnh vực kinh tế, xã hội và ý nghĩa của chúng đối với sự phát triển của nước Mỹ. Mặc dù thời lượng của chương còn khá khiêm tốn (26 trang) song những nội dung được đề cập là cơ sở gợi mở giúp người viết định hướng nội dung nghiên cứu về giai đoạn Tái thiết - “một thời kỳ được sử sách Mỹ bàn đến khá nhiều” [42;217]. Bài viết “Hòa giải dân tộc sau nội chiến của Hoa Kỳ: những điều nên suy ngẫm cho các xung đột dân tộc trên thế giới hiện nay” của tác giả Đỗ Thị Diệu Ngọc, Tạp chí Châu Mỹ ngày nay (số 5/2013) bước đầu tiếp cận việc tìm hiểu giai đoạn Tái thiết dưới góc độ nỗ lực hòa giải dân tộc.

Trong bài viết, tác giả tập trung phân tích những hoạt động của chính quyền Lincoln sau khi Nội chiến kết thúc: công bằng với cả hai bên, viện dẫn tôn giáo để thu phục nhân tâm, đặt tiền đề để 16 bên thắng cuộc giúp đỡ bên thua cuộc. Từ đó, rút ra những bài học kinh nghiệm để giải quyết những xung đột dân tộc trên thế giới hiện nay. Tuy nhiên, trong khuôn khổ một bài nghiên cứu, tác giả chưa đi sâu lý giải những khó khăn, phức tạp của công cuộc Tái thiết cũng như chưa tiếp cận đến nội dung cốt lõi nhất của quá trình này là sự thích ứng của miền Nam và cả nước Mỹ khi chế độ nô lệ chấm dứt. Công trình của học giả nước ngoài So với các công trình nghiên cứu của Việt Nam thì các công trình của học giả nước ngoài nghiên cứu trực tiếp về thời kỳ Tái thiết rất phong phú và đa dạng, trong đó nhiều nhất là các công trình của học giả Mỹ.

Các nhà nghiên cứu Mỹ thường đi đầu trong việc sản sinh ra các trường phái hay các luận thuyết để giải thích một hiện tượng hay một giai đoạn lịch sử nhất định. Mỗi thế hệ viết lịch sử cho phù hợp với nhu cầu của mình hoặc phục vụ mục đích tranh luận. Vì vậy, khi khám phá các sự kiện và quá trình lịch sử từ góc độ văn hóa chính trị ở những giai đoạn khác nhau, có thể mang lại những nhận thức mới về các hiện tượng và quá trình đó. Đúng như lời nhận xét của Fernand Brandel: “sử học không ngừng bị căn vặn, buộc phải đổi mới, cần thiết phải có những lần trẻ lại liên tiếp” [21;6].

Tuy nhiên trên thực tế, không có giai đoạn nào trong lịch sử nước Mỹ lại trải qua một sự “đánh giá lại” phức tạp hơn thời kỳ Tái thiết. Hệ thống các quan điểm “đồng thuận” từng thống trị nền học thuật Mỹ, định hướng cách nhìn nhận của người Mỹ về thời kỳ Tái thiết trong suốt một thời gian dài bị xóa bỏ. Trên cơ sở những nguồn tư liệu mới, cách tiếp cận mới và phương pháp nghiên cứu mới khiến những hiểu biết về thời kỳ này hiện nay đã có sự thay đổi đáng kể. Theo hướng tiếp cận nội dung, kết hợp với tư duy phản biện (critical thinking), luận án tiến hành hệ thống hóa các trường phái nghiên cứu về thời kỳ Tái thiết như sau: Trường phái Dunning (The Dunning school): Từ đầu thế kỷ XX, các nhà sử học Mỹ có những công trình đầu tiên tìm hiểu về quá trình Tái thiết.

Người khởi xướng là giáo sư WilliamA. Theo Dunning, khi Nội chiến chấm dứt, miền Nam đã chấp nhận thất bại và sẵn 17 sàng hội nhập lại Liên bang theo kế hoạch “khoan dung” của Tổng thống Lincoln và sau đó là của Tổng thống Andrew Johnson đưa ra. Nhưng chính phủ miền Bắc đầy thù hận dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng hòa tìm cách phá hoại quá trình trên. Giai đoạn Tái thiết dưới sự lãnh đạo của Quốc hội cấp tiến (1867-1877) được xem là “thời kỳ nhớp nhúa bẩn thỉu” [124;46] do tình trạng tham nhũng và quản lý yếu kém của chính phủ diễn ra tràn lan.

Ông lý giải nguyên nhân của tình trạng này là do những người da trắng miền Nam đã bị tước bỏ quyền lực quen thuộc, chính quyền mới ở các tiểu bang nằm trong tay bọn “Carpetbagger”3 từ miền Bắc và bọn “scalawags”4 da trắng vô đạo đức của miền Nam cùng với những “người da đen dốt nát, chưa sẵn sàng được tự do và thực thi những quyền lợi chính trị mà người phương Bắc áp đặt cho họ” [124;86]. Sau những chuỗi ngày đau khổ, cộng đồng da trắng miền Nam liên kết lại để lật đổ các chính quyền địa phương và tái lập lại quyền tối thượng của người da trắng (home rules). Việc trao quyền tự do và quyền bầu cử cho người da đen được xem là sai lầm nghiêm trọng. Do đó, Tái thiết được xem là thời kỳ tăm tối nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Quan điểm của Dunning nhận được sự đồng tình của John Burgess và nhiều sử gia thời kỳ đó. Dưới sự hướng dẫn của hai ông, nhiều công trình nghiên cứu quá trình Tái thiết ở từng tiểu bang đã ra đời. Tiêu biểu như: William Watson Davis với “The Civil War and Reconstruction in Florida” (1913); J.de Roulhac Hamilton với “Reconstruction in North Carolina” (1914); Walter Lynwood Fleming với “Civil War and Reconstruction in Alabama” (1905), James Wilford Garner: “Reconstruction in Mississippi” (1901); C.Ramsdell: “Reconstruction in Texas” (1910); J. Reynolds: “Reconstruction in South Carolina, 1865-1877” (1905); Thomas Staples: “Reconstruction in Arkansas, 1862-1874”(1923); C.

Mildred Thompson: “Reconstruction in Georgia” (1915); Claude Bowers: “The Tragic Era” (1929); E. Merton Coulter: The South During Reconstruction (1947). Hệ thống các tác phẩm trên tập hợp thành trường phái Dunning và có ảnh hưởng sâu rộng trong giới học thuật Mỹ suốt nửa đầu thế kỷ XX. Quan điểm này còn tiếp cận rộng rãi đến công chúng Mỹ thông qua các bộ phim như: “The Birth of 3 Thuật ngữ chỉ những người miền Bắc nghèo di cư vào miền Nam nước Mỹ sau thời kỳ Nội chiến, hòng trục lợi từ sự bất ổn và mất kiểm soát của chính quyền trong thời kỳ này.

Khi đi họ chỉ mang theo túi vải (carpet-bag) nhưng sau đó trở nên giàu có nhờ vơ vét của cải của miền Nam. 4 Thuật ngữ chỉ những người miền Nam “phản bội” khi họ phản đối ly khai, ủng hộ đảng Cộng hòa, hợp tác với chính quyền mới vì quyền lợi cá nhân. 18 a Nation” (Sự ra đời của một quốc gia) của đạo diễn D.Griffith’s5; “Gone with the wind” (Cuốn theo chiều gió). Nhà sử học Bradley nhận xét: “Trường phái Dunning lên án Tái thiết là một âm mưu của Đảng Cộng hòa nhằm trả thù triệt để và chinh phục hoàn toàn người da trắng miền Nam, sử dụng quân đội Liên bang cho việc xây dựng nhà nước tham nhũng, do liên minh xấu xa của carpetbaggers, scalawags và người tự do” [99;268].

Họ bác bỏ hoàn toàn vai trò và lợi ích của cộng đồng người Mỹ gốc Phi trong đời sống chính trị Hoa Kỳ. Trên thực tế, những lập luận mà trường phái này đưa ra đã cung cấp cơ sở học thuật biện minh cho sự tồn tại của hệ thống phân biệt và kỳ thị chủng tộc Jim Crow tồn tại sâu rộng ở miền Nam những năm cuối thế kỷ XIX cho đến tận thập niên 60 của thế kỷ XX. Trường phái Beardian (The Beardian School): Vào những năm 20 - 30 của thế kỷ XX là giai đoạn đánh dấu sự phát triển mạnh mẽ của quan điểm sử dụng kinh tế để lý giải các vấn đề lịch sử. Người khởi xướng cho trường phái này là Charles Beard với tác phẩm: “The Rise of American Civilization” (New York: Macmillan, 1927).Trong đó, khi lý giải về nguyên nhân cuộc Nội chiến, tác giả cho rằng: “đó là cuộc đấu tranh giữa hai nền kinh tế có nguồn gốc từ lợi ích vật chất khác nhau” [92;238].

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ