Chương 1: TỔNG QUAN VỀ ĐỐI TƯỢNG NGHIÊN CỨU, LỊCH SỬ NGHIÊN CỨU VẤN ĐỀ VÀ CÁC TIẾN ĐỀ LÝ THUYẾT 1. Tổng quan về địa bàn và đối tượng nghiên cứu 1. Điều kiện tự nhiên, kinh tế, xã hội và quá trình đô thị hóa ở Sa Pa 1. Điều kiện tự nhiên Sa Pa là một huyện vùng cao nằm ở phía Tây Nam của tỉnh Lào Cai, thuộc vùng núi Tây Bắc của Việt Nam.
Từ thành phố Lào Cai, theo đường Quốc lộ 4D đi lên khoảng gần 40km là đến thị trấn Sa Pa - trung tâm của huyện Sa Pa. Từ lâu nay, Sa Pa nổi tiếng là một điểm du lịch hấp dẫn với thắng cảnh thiên nhiên thơ mộng, huyền ảo và bản sắc văn hóa tộc người độc đáo. Chính những nét đẹp này đã thu hút một lượng khách du lịch lớn trong và ngoài nước đến Sa Pa hàng năm, nó tạo cho địa phương một nguồn thu nhập khá lớn từ du lịch và nhiều cơ hội để phát triển kinh tế. Về địa - hành chính: Sa Pa thuộc vùng núi triền Đông của dãy Hoàng Liên Sơn với toạ độ địa lí khoảng 22o20’ vĩ độ Bắc và 103o52’ kinh độ Đông.
Giới hạn hành chính của huyện Sa Pa như sau: phía Bắc giáp huyện Bát Xát, phía Nam giáp huyện Văn Bàn, phía Đông giáp huyện Bảo Thắng và thị xã Cam Đường, phía Tây giáp huyện Than Uyên và huyện Phong Thổ (Lai Châu). Sa Pa có vị trí địa lý thuận lợi cho hoạt động giao lưu với các khu vực xung quanh, là nơi tiếp xúc của nhiều luồng di cư trong lịch sử. Điều đó tạo cho địa phương những đặc thù về cảnh quan và văn hóa.1 Địa hình Sa Pa chủ yếu là các đồi núi và các thung lũng nhỏ hẹp. Có nhiều núi cao thuộc dãy Hoàng Liên Sơn, trong đó có đỉnh Phan Xi Păng (cao 3.143m) được coi là nóc nhà của Đông Dương.
Các dãy núi liên kết tạo nên địa hình đồi núi cắt xẻ và các thung lũng nhỏ hẹp đặc trưng cho điều kiện tự nhiên của vùng. Đồi núi trùng điệp, bao quanh các thung lũng 1 Xem thêm các tập bản đồ hành chính Lào Cai, Xem cuốn Lịch sử đảng bộ Sa Pa, tập I của Đảng bộ huyện Sa Pa (1995). CTQG, Hà Nội. 9 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com bị cắt xẻ mạnh đã cản trở hoạt động giao thông và nhiều điều kiện phát triển khác của địa phương.
Nhưng bù lại, với đặc điểm địa hình đặc trưng đã tạo ra cảnh quan hùng vĩ của Sa Pa. Ở các sườn đồi thấp nhiều đất Feralit vàng đỏ, đất đá Branit và đất mùn Alít… rất thích hợp để trồng các cây công nghiệp, cây ăn quả và các loài cây dược liệu khác. Ở các thung lũng chủ yếu là đất thịt trung tính, ít chua, lượng mùn tuy thấp, độ dinh dưỡng không cao nhưng có thể trồng được các vựa lúa để nuôi sống đồng bào các dân tộc trong huyện. Các thung lũng thường là nơi tập trung khá đông các dân tộc thiểu số.
Về khí hậu: Sa Pa nằm trong vành đai khí hậu cận nhiệt đới, á ôn đới của Bắc bán cầu, có mùa hè mát mẻ với nhiệt độ không quá 20 oC, mùa đông và xuân thì lạnh giá, nhiều khi nhiệt độ xuống dưới 0 oC nên có hiện tượng tuyết rơi. Đó là một điều diệu kỳ ở vùng khí hậu cận nhiệt đới như nước ta. Độ cao trung bình của Sa Pa so với mặt nước biển là khoảng 1.700m, nhiệt độ trung bình hàng năm từ 15-16oC, lượng mưa trung bình năm khoảng 2.860mm, độ ẩm trung bình khoảng 88%. Khí hậu Sa Pa phân hóa và thay đổi thường xuyên.
Trong một ngày ta cũng có thể cảm nhận được khí hậu của các mùa khác nhau. Đặc biệt, ở Sa Pa rất nhiều sương mù, số ngày có sương mù trung bình trong năm lên đến gần 140 ngày 2. Điều này tạo cho Sa Pa một không khí huyền ảo làm say lòng nhiều khách du lịch. Khí hậu Sa Pa thích hợp để trồng nhiều cây công nghiệp, cây ăn quả (đào, mận, nho…) cây dược liệu và các cây nông nghiệp quan trọng như lúa, ngô, rau… Nó cho phép phát triển một nền nông nghiệp với cơ cấu cây trồng đa dạng.
2 Các số liệu về khí hậu Sa Pa xin xem thêm Trần Thị Huệ (2004): Tác động của du lịch đối với đời sống một số dân tộc ở huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai. LV-TS Dân tộc học, Khoa Lịch Sử, ĐH KHXH&NV Hà Nội. 10 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail. Tình hình kinh tế - xã hội và cơ cấu dân tộc ở Sa Pa Cơ cấu kinh tế chủ yếu của Sa Pa là nông - lâm nghiệp, dịch vụ du lịch, thương mại, công nghiệp.
Nền nông nghiệp truyền thống khép kín, tự cấp tự túc và mang tính đặc trưng của các dân tộc. Nông nghiệp cũng là ngành kinh tế chính của đồng bào các dân tộc trên địa bàn. Dịch vụ du lịch và thương mại phát triển tương đối mạnh, nhất là trong vài thập niên qua, trở thành nguồn thu quan trọng và ngày càng chiếm tỷ trọng cao trong cơ cấu kinh tế. Công nghiệp trên địa bàn phát triển chậm, chủ yếu là công nghiệp xây dựng cơ bản, tỷ trọng công nghiệp đang ngày càng thu hẹp lại cùng nông - lâm nghiệp.
Nhưng trong tương lai, một số ngành công nghiệp nhẹ và công nghiệp chế biến sẽ được chú trọng phát triển để đáp ứng nhu cầu của nhân dân. Về cơ cấu dân tộc: Huyện Sa Pa là địa bàn có nhiều dân tộc cùng sinh sống. Theo các vết tích lịch sử thì từ hàng nghìn năm trước đã có người sinh sống ở nơi đây (những dấu vết ở bãi đá cổ chứng minh điều này, dù rằng đến nay, các nhà khoa học vẫn chưa đọc được ý nghĩa của các ký hiệu trên bãi đá cổ). Hiện nay, trên địa bàn Sa Pa có 6 dân tộc cùng sinh sống.
Trong đó, người Hmông, Dao và Kinh là chủ yếu, còn các dân tộc như Giáy, Tày, Xá Phó thì số lượng ít hơn. Các dân tộc hiện nay chủ yếu sống định canh định cư, tình trạng du canh du cư gần như được giải quyết. Đời sống của đồng bào tương đối ổn định và ngày càng được nâng cao. Cơ cấu dân tộc ở huyện Sa Pa năm 2014 Dân Dân tộc Tổng Hmông Dao Kinh Tày Giáy Xá Phó tộc khác Dân số 61.752 981 712 81 (người) Tỷ lệ 100,0 51,0 25,0 18,2 2,9 1,6 1,2 0,01 (%) Nguồn: Số liệu thống kê của Ủy ban nhân dân huyện Sa Pa cuối năm 2014 11 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Với cơ cấu dân tộc đa dạng đã tạo cho Sa Pa một một bức tranh văn hóa phong phú, đây là điều kiện thuận lợi nếu biết cách khai thác hợp lý về phương diện du lịch văn hóa tộc người.
Mặt khác, sự đa dạng tộc người cũng làm cho tình hình xã hội thêm phần phức tạp, dễ xảy ra xung đột tộc người và khó khăn trong việc quản lý. Nói chung, tình hình kinh tế - xã hội huyện Sa Pa có nhiều điều kiện thuận lợi để khai thác trong quá trình phát triển kinh tế. Sự ổn định về xã hội là một yếu tố quan trọng để phát triển kinh tế - xã hội nói chung và du lịch nói riêng. Tuy rằng đa dạng tộc người là một thuận lợi trong phát triển, nhưng cũng cần nhận thức được sự phức tạp của tình hình, phải có hiểu biết về văn hóa của các dân tộc để giải quyết các vấn đề phát sinh.
Quá trình đô thị hóa ở Sa Pa 1. Đô thị hóa miền núi Đô thị hóa (Urbanization) là một quy luật phổ biến trong quá trình phát triển kinh tế - xã hội của các quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. Đặc điểm và tốc độ của quá trình đô thị hóa ở mỗi quốc gia và vùng lãnh thổ khác nhau, tùy thuộc vào các điều kiện tự nhiên, kinh tế - xã hội và văn hóa. Và những nhận thức về quá trình đô thị hóa cũng không giống nhau.
Vậy, quá trình đô thị hóa là gì? Các nhà xã hội học xem quá trình đô thị hóa là một khái niệm được dùng với ba nghĩa khác nhau: 1). Chỉ sự tăng trưởng nhanh chóng và quá mức trung bình số những người sống ở đô thị so với toàn bộ dân cư của một nước hay một lục địa. Chỉ sự tăng trưởng về dân cư và/hoặc diện tích của các thành phố. Chỉ sự mở rộng văn hóa và lối sống đô thị.
Từ điển bách khoa Việt Nam định nghĩa: “Đô thị hóa là quá trình biến đổi và phân bố các lực lượng sản xuất, bố trí dân cư, những vùng không phải đô thị thành đô thị. Tiền đề cơ bản của đô thị hóa là sự phát 12 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com triển của công nghiệp, thương mại, dịch vụ… thu hút nhiều nhân lực từ nông thôn đến sinh sống, làm việc, làm cho tỷ trọng dân cư ở các đô thị tăng nhanh”. Định nghĩa này có vẻ hợp lý với trường hợp Việt Nam hơn. Nhưng vẫn chưa đầy đủ vì như ngoài sức hút và sự phát triển của đô thị (mà định nghĩa đã nêu) thì sự lan toả, mở rộng của lối sống đô thị, văn hóa đô thị tới các vùng không phải đô thị có phải là đô thị hóa không? Để hiểu rõ vấn đề này ta xem xét hai khái niệm quan trọng khác là đô thị hóa nông thôn và đô thị hóa ngoại vi: Đô thị hóa nông thôn “là quá trình phát triển nông thôn và phổ biến lối sống thành thị cho nông thôn, như xây dựng nhà ở, tạo các tiện nghi sinh hoạt, lập các hệ thống dịch vụ công cộng, tạo các ngành nghề mới, kể cả công nghiệp, tổ chức các sinh hoạt văn hóa, giáo dục” [83, Tr.
Đô thị hóa ngoại vi “là quá trình phát triển mạnh vùng ngoại vi của các thành phố lớn do kết quả của sự phát triển công nghiệp, cơ sở hạ tầng sản xuất và đời sống, hệ thống nhà ở, công trình công cộng, dịch vụ. Quá trình đô thị hóa ngoại vi các thành phố lớn sẽ hình thành những vùng đô thị rộng lớn, tạo ra các cụm đô thị, các liên đô thị. Đô thị hóa ngoại vi góp phần thúc đẩy nhanh đô thị hóa nông thôn và phổ biến lối sống thành thị” [83, Tr. Như vậy, ta có thể hiểu đô thị hóa là một quá trình chuyển đổi mà: Về kinh tế: Kinh tế tự cung, tự cấp truyền thống bị phá vỡ, nền kinh tế thị trường phát triển ngày càng nhanh chóng, cơ cấu kinh tế thay đổi theo hướng tỷ trọng nông nghệp giảm xuống và tỷ trọng các ngành phi nông nghiệp tăng lên.
Năng suất lao động tăng nhanh.