CHƯƠNG 1: TIỂU THUYẾT LÊ LỰU TRONG BỐI CẢNH CHUNG CỦA TIỂU THUYẾT VIỆT NAM SAU 1975 1.1 Khái lược chung về tiểu thuyết 1.1 Khái niệm tiểu thuyết Tiểu thuyết là một thể loại thuộc phương thức tự sự. Mặc dù ra đời muộn song tiểu thuyết lại được coi là “máy cái của văn học” bởi nó luôn giữ vị trí then chốt trong đời sống văn học của toàn nhân loại. Tuy nhiên, tiểu thuyết là một cấu trúc ngôn từ “động”, không hoàn kết, không đứng yên, một thể loại văn chương đang biến chuyển và còn chưa định hình. Vì vậy, việc đưa ra những định nghĩa có tính chất quy phạm cho thể loại này là không hề đơn giản.
Mỗi người tùy cách nhìn nhận, đánh giá của bản thân cùng với những quan niệm riêng của môi trường xã hội mà đưa ra những khái niệm không hoàn toàn giống nhau về tiểu thuyết. Trong Bàn về tiểu thuyết, nhà văn Phạm Quỳnh cho rằng: “Tiểu thuyết là một truyện viết bằng văn xuôi đặt ra để tả tình tự người ta, phong tục xã hội hay là những sự lạ tích kì đủ làm cho người đọc hứng thú”, hay nói cách khác, đó là một “truyện bịa đặt thú vị” [dẫn theo 75,10]. Định nghĩa này một thời đã đặt nền tảng quan niệm cho cả người sáng tác lẫn giới phê bình văn học. Nói tới tiểu thuyết, người ta nghĩ ngay tới một tác phẩm văn xuôi kể lại một câu chuyện lí thú bằng cách hư cấu để phản ánh hiện thực, miêu tả các sự kiện, biến cố, phong tục tập quán, phân tích tâm lí, tình cảm… Trong cuốn Từ điển thuật ngữ văn học, các tác giả Lê Bá Hán, Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi đã định nghĩa: Tiểu thuyết là một “tác phẩm tự sự cỡ lớn có khả năng phản ánh hiện thực đời sống ở mọi giới hạn của không gian và thời gian.
Tiểu thuyết có thể phản ánh số phận của nhiều cuộc đời, 10 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com những bức tranh phong tục, đạo đức xã hội, miêu tả các điều kiện sinh hoạt giai cấp, tái hiện nhiều tính cách đa dạng”[17, 328]. Điểm chung gặp gỡ của các quan điểm là đều khẳng định tính chất đặc biệt của tiểu thuyết: phản ánh bức tranh hiện thực đời sống với quy mô lớn trong đó chứa đựng nhiều vấn đề sâu sắc của đời sống xã hội, của số phận con người. Định nghĩa của các tác giả trong cuốn “Lý luận văn học”có lẽ mang tính chất tổng quát hơn cả về thể loại này: “Tiểu thuyết là một thể loại lớn nằm trong phương thức tự sự có khả năng phản ánh hiện thực đời sống một cách bao quát ở mọi giới hạn không gian và thời gian, khả năng khám phá một cách sâu sắc những vấn đề thuộc thân phận con người thông qua những tính cách đa dạng, phức tạp và khả năng tái hiện những bức tranh mang tính tổng thể rộng lớn về đời sống xã hội”[11]. Nếu truyện ngắn là một thể loại tự sự cỡ nhỏ, khả năng bao quát hiện thực đời sống, thể hiện số phận cá nhân chỉ giới hạn trong một phạm vi nào đó, ít thể hiện nhân vật trong quá trình vận động mà chủ yếu thể hiện như một lát cắt, một khoảnh khắc, quan tâm đến cái chốc lát thì tiểu thuyết là một dòng chảy theo chiều dọc số phận con người.
Tuy nhiên, tiểu thuyết luôn phát triển và biến đổi, nó có khả năng “tung hoành” vô bờ, có “sức chứa” và “sức chở” hiện thực rất lớn. Tiểu thuyết mô tả hiện thực đời sống ở cả bề rộng lẫn chiều sâu. Xác định nội hàm khái niệm tiểu thuyết, giúp ta nhận được những đặc điểm thi pháp cơ bản của thể loại. Trên cơ sở đó, khám phá về quan niệm nghệ thuật của người nghệ sĩ cũng như cách thức kiến tạo các yếu tố thời gian và không gian nghệ thuật trong tác phẩm văn học.
Đồng thời hiểu được qui luật vận động và phát triển của thể loại văn học đặc biệt này.2 Đặc trưng cơ bản của tiểu thuyết 11 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Trong mối tương quan với các thể loại khác, tiểu thuyết là thể loại có dung lượng phản ánh hiện thực, “sức chứa” hiện thực lớn: không chỉ có khả năng bao quát hiện thực rộng lớn theo xu thế “hướng ngoại”, tiểu thuyết còn “hướng nội” - tập trung khám phá những bí ẩn, phức tạp, đa chiều trong đời sống tâm hồn con người – đây thực sự là yếu tố cốt tủy tạo nên sức hấp dẫn bền vững của thể loại này. Tiểu thuyết nổi bật ở khả năng phản ánh một cách “toàn vẹn và sinh động” bức tranh mang tính tổng thể của hiện thực đời sống. Đây là một trong những đặc trưng cơ bản, là ưu thế lớn tạo nên tầm vóc, quy mô hiện thực cho thể loại tiểu thuyết. Là một thể loại tiêu biểu cho phương thức tự sự, tiểu thuyết có khả năng bao quát lớn về chiều rộng của không gian cũng như chiều dài của thời gian.
Tuy nhiên, khuynh hướng chủ yếu của tiểu thuyết là tiếp cận cuộc sống ở góc nhìn đời tư. Đây là điểm khác biệt với thể loại sử thi (quan tâm đến vấn đề dân tộc, cộng đồng, ít đề cập đến số phận cá nhân). Nói như nhà phê bình Pôxpêlôp: “Tiểu thuyết là tác phẩm tự sự mà nhân vật chính của nó, một con người cá nhân riêng biệt trong một giai đoạn nào đó đã bộc lộ sự phát triển tính cách do mâu thuẫn giữa lợi ích với địa vị hay lợi ích với chuẩn mực đời sống xã hội”[62]. Các nhà tiểu thuyết cảm nhận, miêu tả hình ảnh con người trong những mối quan hệ xã hội, gia đình và bản thân một cách đa chiều với những trạng thái tâm lí, tình cảm phức tạp nhằm khắc họa một bức tranh hiện thực chân thật và sống động.
Tiểu thuyết có xu hướng dần xóa bỏ khoảng cách giữa người trần thuật và đối tượng trần thuật. Trong tiểu thuyết, khoảng cách giữa người trần thuật và nhân vật được rút ngắn, thậm chí xóa bỏ. Chính đặc điểm này làm cho tiểu thuyết trở thành một thể loại dân chủ. Nhà văn có thể thâm nhập vào đời sống bên trong của con người để khám phá, miêu tả và lí giải.
Đối tượng phản ánh vì vậy luôn bao quát hơn, đa diện hơn. Nhân vật cũng có thể ngồi ngang hàng 12 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com với tác giả, “đối thoại với tác giả”, ở đó chân lí thuộc về tất cả, không ai có quyền phán xét hay áp đặt. Từ đây xuất hiện loại ngôn ngữ đối thoại trong tiểu thuyết. Đây cũng chính là cái “tính đa thanh, phức điệu” mà M.Bakhtin từng gọi là “cái thần tình của thể loại”.
Nếu thành phần chính của truyện ngắn và truyện vừa là cốt truyện và tính cách nhân vật thì tiểu thuyết còn quan tâm đến việc miêu tả về suy tư của nhân vật trước thế giới và đời người, phân tích cặn kẽ các diễn biến tình cảm, trình bày tường tận về tiểu sử nhân vật. Tiểu thuyết có khả năng đi sâu khai thác từng mảnh đời, từng góc khuất trong sâu thẳm tâm hồn con người. “Chúng ta tiếp thu các hình thức tiểu thuyết chính là để trở về xem xét con người Việt nam một cách sáng tỏ để đào xới về nó sâu hơn”(Nguyễn Minh Châu). Tiểu thuyết là một thể loại có cấu trúc hết sức linh hoạt.
“Ưu thế của thể loại không chỉ bộc lộ ở khả năng mở rộng đường biên hiện thực mà còn ở khả năng thâu tóm, dồn ép nhân vật, sự kiện vào một khoảng không gian ngắn, thời gian hẹp,… để tạo nên những bức tranh hiện thực có qui mô vừa và nhỏ. Trên nền của những bức tranh đời sống đã được thu hẹp đó, nhà văn thuận lợi hơn khi đi sâu vào những cảnh ngộ riêng của nhân vật” [dẫn theo 11, 193] Các sáng tác của các nhà văn hiện thực như: Tắt đèn (Ngô Tất Tố), Sống mòn (Nam Cao),… và của các nhà văn thời kì đổi mới như: Gặp gỡ cuối năm (Nguyễn Khải), Mùa lá rụng trong vườn (Ma Văn Kháng), Thời xa vắng (Lê Lựu), Thân phận của tình yêu (Bảo Ninh), Mảnh đất lắm người nhiều ma (Nguyễn Khắc Trường), Bến không chồng (Dương Hướng), Ăn mày dĩ vãng (Chu Lai),…đã thể hiện rõ điều đó. Ngoài khả năng tạo dựng bức tranh hiện thực rộng lớn, tiểu thuyết còn có khả năng phản ánh những vấn đề về số phận cá nhân và con người. Có thể cho rằng: tài năng lớn nhất của nhà văn cũng như sức ám ảnh lớn nhất của 13 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com tiểu thuyết là thuộc về nhân vật.
Nhân vật trong tiểu thuyết thường là những “con người nếm trải”. Đó là những con người luôn day dứt, suy nghĩ, đấu tranh nội tâm trước những thử thách của cuộc đời. Có thể tìm thấy những con người biết suy tư, trăn trở, tự ý thức về bản thân mình để vươn lên sống hoàn thiện hơn, thiên lương hơn trong những sáng tác của Nam Cao, Nguyên Hồng, Thạch Lam… Ngoài ra, tiểu thuyết còn là một thể loại mang bản chất tổng hợp. Có sự pha trộn đa dạng trong tiểu thuyết những phong cách nghệ thuật của các thể loại văn học khác như thơ, kịch, kí…và những thủ pháp nghệ thuật của các loại hình gần gũi như: điện ảnh, hội họa, âm nhạc, điêu khắc.
“Tiểu thuyết là thể loại sinh sau, đẻ muộn, vì vậy, nó tiếp thu những cái tốt đẹp mà các thể loại đã có (anh hùng ca, thơ, kịch.), sáng tạo thêm những yếu tố mới (…) Như một “đứa con lai” nó khỏe, nó đẹp, nó đầy sức sống” [38, 18]. Trong nhiều trường đoạn khác nhau, người viết tiểu thuyết có thể vận dụng một cách linh hoạt, sáng tạo nhiều phương thức: trữ tình, tự sự, kịch. Là một “thể loại đa thể loại” (Lưu Liên), tiểu thuyết có thể khai thác ưu thế của điện ảnh, điêu khắc, âm nhạc, hội họa trong việc lắp ghép các mảng không gian, đặc tả chi tiết, tạo hình nhân vật, phối âm, hòa sắc….