Khóa luận tốt nghiệp thể luận trong văn học trung đại việt nam giai đoạn nửa cuối thế kỷ xix

Khóa luận tốt nghiệp phân tích thể luận trong văn học trung đại Việt Nam giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX, làm rõ đặc điểm và giá trị văn chương thời kỳ này.

Chuyên ngành

Văn học Việt Nam

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa luận tốt nghiệp đại học

2018

73
1
0

Phí lưu trữ

30 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CẢM ƠN

LỜI CAM ĐOAN

MỞ ĐẦU

0.1. Lý do chọn đề tài

0.2. Lịch sử nghiên cứu vấn đề

0.3. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu

0.4. Đối tượng nghiên cứu

0.5. Phạm vi nghiên cứu

0.6. Phương pháp nghiên cứu

0.7. Đóng góp của khóa luận

0.8. Bố cục khóa luận

1. CHƯƠNG 1: NHỮNG VẤN ĐỀ CHUNG

1.1. Thể luận trong văn học trung đại Việt Nam

1.1.1. Nguồn gốc, khái niệm

1.2. Thể luận trong văn học trung đại Việt Nam giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX

1.2.1. Tình hình lịch sử xã hội, văn hóa tư tưởng Việt Nam giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX

1.3. Hai tác giả tiêu biểu

1.3.1. Nguyễn Trường Tộ

1.3.2. Nguyễn Lộ Trạch

1.4. Tiểu kết chương 1

2. CHƯƠNG 2: HỆ THỐNG VẤN ĐỀ BÀN LUẬN CHỦ YẾU TRONG THỂ LUẬN VIỆT NAM GIAI ĐOẠN NỬA CUỐI THẾ KỶ XIX

2.1. Kế sách canh tân đất nước

2.1.1. Về chính trị, quân sự

2.1.2. Về kinh tế

2.2. Kế sách chống chọi với kẻ thù

2.3. Tiểu kết chương 2

3. CHƯƠNG 3: MỘT SỐ PHƯƠNG DIỆN NGHỆ THUẬT

3.1. Kết cấu và lập luận

3.2. Tiểu kết chương 3

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Khóa luận tốt nghiệp và văn học trung đại Việt Nam

Khóa luận tốt nghiệp của Khúc Thị Hà tập trung vào thể luận văn học trung đại Việt Nam giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX. Nghiên cứu này nhằm khám phá diện mạo, đặc trưng nội dung và nghệ thuật của thể luận, đồng thời khẳng định vai trò của nó trong văn học trung đại Việt Nam. Thể luận là một thể văn quan trọng, xuất hiện từ thời kỳ văn học cổ điển và phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn lịch sử đầy biến động của thế kỷ 19. Nghiên cứu này không chỉ làm rõ khái niệm mà còn phân tích sâu các tác phẩm tiêu biểu của hai tác giả Nguyễn Trường TộNguyễn Lộ Trạch.

1.1. Nguồn gốc và khái niệm thể luận

Thể luận có nguồn gốc từ văn học cổ điển Trung Quốc, du nhập vào Việt Nam từ thế kỷ XIII. Theo Trần Đình Sử, luận là thể văn phân tích sự lí, phán đoán đúng sai, và tổ chức các ý kiến để làm sáng rõ một chân lí. Nguyễn Đức Thăng cũng nhấn mạnh rằng luận bắt đầu từ Khổng Tử, với mục đích thuyết minh lí lẽ, đạo đức. Trong văn học trung đại Việt Nam, thể luận đạt thành tựu lớn vào nửa cuối thế kỷ XIX, với các tác phẩm của Nguyễn Trường TộNguyễn Lộ Trạch.

1.2. Diện mạo thể luận trong văn học trung đại

Thể luận xuất hiện từ thời nhà Trần với các tác phẩm như Khóa Hư Lục của Trần Thái TôngSử luận của Lê Văn Hưu. Tuy nhiên, thể loại này không phát triển liên tục mà chỉ đạt đỉnh cao vào nửa cuối thế kỷ XIX. Các tác phẩm tiêu biểu như Tế cấp luận, Giáo môn luận, và Thiên hạ phân hợp đại thể luận của Nguyễn Trường Tộ đã phản ánh tư tưởng canh tân đất nước. Nguyễn Lộ Trạch cũng đóng góp với Thời vụ sách thượngThời vụ sách hạ, thể hiện tinh thần yêu nước và khát vọng đổi mới.

II. Thể luận trong bối cảnh lịch sử thế kỷ XIX

Nửa cuối thế kỷ XIX là giai đoạn đầy biến động trong lịch sử Việt Nam, với sự xâm lược của thực dân Pháp và sự suy yếu của triều đình nhà Nguyễn. Thể luận trong giai đoạn này không chỉ là công cụ bày tỏ tư tưởng mà còn là vũ khí đấu tranh chống lại sự xâm lược. Các tác phẩm của Nguyễn Trường TộNguyễn Lộ Trạch đã phản ánh sâu sắc tình hình xã hội, kinh tế, và chính trị đương thời, đồng thời đề xuất các kế sách canh tân đất nước.

2.1. Tình hình lịch sử và xã hội

Sự kiện thực dân Pháp xâm lược Việt Nam năm 1858 đã tạo ra bước ngoặt lớn trong lịch sử dân tộc. Xã hội Việt Nam chuyển từ phong kiến sang thuộc địa, với những mâu thuẫn giai cấp và dân tộc sâu sắc. Nền kinh tế sa sút, nông nghiệp và công thương nghiệp bị đình đốn. Các cuộc khởi nghĩa chống Pháp nổ ra khắp nơi, tiêu biểu là phong trào Cần Vương. Trong bối cảnh này, thể luận trở thành phương tiện để các sĩ phu bày tỏ tư tưởng yêu nước và khát vọng đổi mới.

2.2. Tư tưởng canh tân trong thể luận

Các tác phẩm thể luận của Nguyễn Trường TộNguyễn Lộ Trạch tập trung vào các kế sách canh tân đất nước. Nguyễn Trường Tộ đề xuất cải cách về chính trị, quân sự, và kinh tế, nhằm đối phó với sự xâm lược của thực dân Pháp. Nguyễn Lộ Trạch cũng đưa ra các đề xuất tương tự, nhấn mạnh sự cần thiết của việc học hỏi phương Tây để hiện đại hóa đất nước. Những tư tưởng này không chỉ phản ánh tinh thần yêu nước mà còn thể hiện tầm nhìn chiến lược của các nhà văn chính luận.

III. Phương diện nghệ thuật của thể luận

Thể luận trong văn học trung đại Việt Nam không chỉ có giá trị về mặt tư tưởng mà còn đạt được những thành tựu nghệ thuật đáng kể. Các tác phẩm được viết với lập luận chặt chẽ, ngôn ngữ sắc bén, và kết cấu logic. Nguyễn Trường TộNguyễn Lộ Trạch đã sử dụng hiệu quả các phương pháp lập luận, ví dụ thực tế, và hệ thống luận điểm để thuyết phục người đọc. Nghiên cứu này cũng chỉ ra rằng thể luận đã góp phần quan trọng trong việc hình thành và phát triển văn học chính luận Việt Nam.

3.1. Kết cấu và lập luận

Các tác phẩm thể luận thường có kết cấu chặt chẽ, với hệ thống luận điểm, luận cứ, và luận chứng rõ ràng. Nguyễn Trường Tộ sử dụng phương pháp lập luận logic, kết hợp với ví dụ thực tế để làm sáng tỏ các vấn đề chính trị và xã hội. Nguyễn Lộ Trạch cũng áp dụng cách tiếp cận tương tự, với ngôn ngữ sắc bén và lập luận thuyết phục. Những đặc điểm này không chỉ làm nổi bật giá trị tư tưởng mà còn khẳng định tài năng nghệ thuật của các tác giả.

3.2. Đóng góp của thể luận trong văn học

Thể luận đã để lại dấu ấn sâu sắc trong văn học trung đại Việt Nam, đặc biệt là trong giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX. Các tác phẩm của Nguyễn Trường TộNguyễn Lộ Trạch không chỉ phản ánh tinh thần yêu nước mà còn góp phần vào sự phát triển của văn học chính luận. Nghiên cứu này khẳng định rằng thể luận là một thể loại văn học có giá trị, đóng góp vào việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn học dân tộc.

12/02/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

mở đầu Sử luận. Ông không viết thành bài luận riêng mà dựa vào sự thực lịch sử mà vạch ra ý nghĩa của nó. Với tư cách là nhà Sử học, ông lấy trách nhiệm của Sử thần mà phát biểu ý kiến riêng, ý kiến này có giá trị độc lập tương đối so với việc chép sử. Ví dụ bài Luận về Hai Bà Trưng hay đoạn luận về việc nhà Lý sùng Phật.

Giai đoạn từ thế kỷ XV - đến hết thế kỷ XVII: thời Lê Sơ nhà Sử học Ngô Sĩ Liên có Sử luận. Tác phẩm hoàn toàn theo quan điểm của nho gia, tin mệnh trời, xét đạo đức theo các phạm trù lễ, nghĩa, tín. Cuối triều Lê, Bùi Kỷ giới thiệu bài luận của ông tự làm là Thân thể luận. Giống như các thế hệ nhà nho trước kia, thơ văn Bùi Kỷ là nơi để nói chí, tỏ lòng, thể hiện thế giới 9 tinh thần của mình trong những nét thanh cao với nhiều ưu tư lo đời, thương đời, cũng là để răn mình, răn đời.

Giai đoạn nửa đầu thế kỷ XVIII - nửa đầu thế kỷ XIX thể luận không xuất hiện. Ở giai đoạn này nó đã vắng bóng. Trải qua gần chín thế kỷ có thể thấy thể luận của nước ta hiếm đến cỡ nào, không thấy để lại mẫu mực. Có lẽ điều đó ứng với nhận định của học giả thời nay: “Tổ tiên ta ít làm lý luận.

Không phải không có nhưng rất ít” [24; 257]. Giai đoạn cuối thế kỷ XIX khi đất nước rơi vào tình trạng khủng hoảng, họa ngoại xâm khó bề lẩn tránh, đất nước lạc hậu tiêu điều thì xuất hiện những bài luận. Ví như Hòa Nhung luận của Vũ Phạm Hàm (1807 - 1872). Dưới triều vua Tự Đức, Nguyễn Trường Tộ đã gửi triều đình Huế 58 bản điều trần và những bản văn xuất sắc Tế cấp luận (Bàn về những vấn đề khẩn cấp, 1863), Giáo môn luận (Bàn về tự do tôn giáo, 1863), đặc biệt, Thiên hạ phân hợp đại thế luận (Bàn về những thế lớn phân và hợp trong thiên hạ).

Sau đó, có thể kể đến Nguyễn Lộ Trạch với Thời vụ sách thượng, Thời vụ sách hạ, nhất là tập Thiên hạ đại thế luận (Bàn về thế lớn trong thiên hạ, cụ thể bàn về tình thế của các nước Đông Á trước nguy cơ thôn tính của phương Tây). Phải chăng khi xã hội có biến động lớn thì buộc người ta phải suy nghĩ, mới có nhiều điều phải luận. Bởi vậy giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX thể luận đã đạt được thành tựu tiêu biểu. Nhìn chung thể luận trong văn học trung đại Việt Nam xuất hiện từ triều đại nhà Trần và kết thúc khi thực dân Pháp xâm lược và cai trị Việt Nam.

Trải qua những thăng trầm trong lịch sử, thể loại luận đã để lại những tác phẩm giá trị, đạt giá trị cao về tư tưởng nghệ thuật trở thành những tác phẩm mang màu sắc cổ điển trong kho tàng văn học trung đại Việt Nam. Thể luận trong văn học trung đại Việt Nam giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX 1. Tình hình lịch sử xã hội, văn hóa tư tưởng Việt Nam giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX Trong tiến trình lịch sử Việt Nam, năm 1858 là mốc thời gian có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Cuộc xâm lăng do thực dân Pháp phát động đã đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử dân tộc.

Sự kiện này đã kéo theo những biến động ghê gớm, những đổi thay sâu sắc và toàn diện trên mọi lĩnh vực đời sống của nhân dân. Thực dân Pháp đã có ý đồ xâm lược nước ta từ lâu, từ cuối thế kỷ XVIII nhưng âm mưu này chưa thực hiện được. “Cuộc chiến bị chậm lại một mặt là do những biến động chính trị trong nội tình nước Pháp, mặt khác là bởi cung cách ứng xử của các vua Nguyễn” [20; 264]. Đến cuối thế kỷ XIX, thực dân Pháp lấy cớ triều đình nhà Nguyễn đã bắn giết các giáo sĩ và ngăn chặn thông thương nên đã chính thức xâm lược Việt Nam.

Chúng đã phải mất gần 40 năm mới đặt được ách thống trị trên đất nước ta và gần một thế kỷ nhân dân ta phải sống dưới sự cai trị của Pháp. Trong tình hình xã hội Việt Nam nửa cuối thế kỷ XIX thì sự kiện Pháp xâm lược Việt Nam là sự kiện quan trọng, nổi bật, chi phối các sự kiện khác và có ảnh hưởng rất lớn đến mọi tầng lớp người trong xã hội. Trước sự xâm lược của thực dân Pháp, xã hội Việt Nam đã có những biến chuyển to lớn. Việt Nam từ một xã hội phong kiến đã biến thành một xã hội thuộc địa, mặc dù thực dân còn duy trì một phần tính chất phong kiến.

Song khi đã hình thành thuộc địa thì tất cả các mặt của xã hội đều nằm trong quỹ đạo chuyển động đó. Trong lòng chế độ thuộc địa của thực dân Pháp, ở Việt Nam đã hình thành những mâu thuẫn đan xen nhau, đó là mâu thuẫn dân tộc và mâu thuẫn 11 giai cấp. Tuy nhiên, mâu thuẫn cơ bản và chủ yếu là mâu thuẫn giữa dân tộc Việt Nam với thực dân Pháp và tay sai phản động. Trong tình hình đất nước lúc bấy giờ, nền kinh tế Việt Nam cũng chịu nhiều ảnh hưởng.

Nông nghiệp sa sút, nhiều cuộc khẩn hoang được tổ chức khá quy mô và cuối cùng đất đai khai khẩn lại rơi vào tay địa chủ. Hiện tượng dân lưu tán trở nên phổ biến, đê điều không được chăm sóc, nạn mất mùa, đói kém xảy ra liên miên. Công thương nghiệp bị đình đốn, xu hướng độc quyền công thương của nhà nước đã hạn chế sự phát triển của sản xuất và thương mại. Trước sự xâm lược của thực dân Pháp, nhân dân ta đã đấu tranh chống thực dân Pháp quyết liệt.

Giai cấp phong kiến lúc đầu còn chống đối nhưng ngày càng yếu ớt và cuối cùng thì nhượng bộ, thỏa hiệp, đầu hàng thực dân Pháp. Nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra khắp mọi nơi tiêu biểu là cuộc khởi nghĩa của nông dân chống triều đình phong kiến đầu hàng và chống Pháp xâm lược. Chẳng hạn như cuộc khởi nghĩa của Ba Cai Vàng, Ðoàn Hữu Trưng, Trần Tấn… Phong trào đấu tranh yêu nước của các sĩ phu, các lãnh binh đã lãnh đạo nhân dân chống Pháp dưới ngọn cờ Cần Vương cũng nổ ra rầm rộ kéo dài từ Bình Ðịnh, Quảng Bình ra đến Hưng Yên, Thái Bình, Tây Bắc. Các cuộc khởi nghĩa tiêu biểu như Phan Ðình Phùng, Ðinh Công Tráng, Tống Duy Tân, Nguyễn Thiện Thuật, Hoàng Hoa Thám… Phong trào chống Pháp tuy sôi nổi, đều khắp nhưng không có lực lượng hậu thuẫn làm nòng cốt nên cuối cùng phong trào đấu tranh chống Pháp của nhân dân ta bị thất bại.

Tuy thất bại nhưng chứng tỏ được tinh thần yêu nước nồng nàn, tinh thần dũng cảm của nhân dân và khẳng định phong trào đấu tranh mang tính nhân dân sâu sắc. Có thể nói, đây là giai đoạn lịch sử đau thương mà hùng tráng của dân tộc, nhiều hi sinh mất mát nhưng rất tự hào, giai đoạn Khổ nhục nhưng vĩ đại. 12 Trước những biến cố lớn lao, xã hội nước ta có sự phân hóa giai cấp sâu sắc. Mỗi tầng lớp bị phân hóa đều mang sắc thái tâm lý và thái độ chính trị riêng.

Giai cấp thống trị cũ của xã hội, thái độ của họ không giống nhau nhưng tâm lý chủ yếu của tầng lớp này là đầu hàng và thỏa hiệp. Bên cạnh đó một số sĩ phu, trí thức phong kiến thấy rõ quyền lợi của phong kiến cũng chỉ là quyền lợi làm tay sai cho đế quốc nên họ tiếp thu truyền thống yêu nước của dân tộc, sống gần gũi với nhân dân và hăng hái cùng với nhân dân chống giặc. Số khác là những nhà thơ, nhà văn yêu nước họ đã dùng ngòi bút để chiến đấu, để nói lên tâm tư, nguyện vọng và thái độ của mình trước cảnh nước mất, nhà tan. Bên cạnh lực lượng nho sĩ, nhiều tầng lớp mới xuất hiện như tư sản, tiểu tư sản và vô sản, quyền lợi đối lập nhau.

Giai cấp tư sản mới hình thành nên chưa đủ sức mạnh để chống lại tư sản chính quốc, cũng chưa đủ sức để vươn cao ngọn cờ yêu nước. Giai cấp vô sản đa số xuất thân từ giai cấp nông dân, giai cấp này lớn mạnh nhanh chóng nhất là sau chiến tranh thế giới I. Tuy nhiên, sáng tác văn học giai đoạn này vẫn thuộc về giai cấp cũ nên văn học vẫn chịu sự chi phối của ý thức hệ phong kiến. Đến giữa thế kỉ XIX, cùng với sự hèn yếu của triều đình nhà Nguyễn, sự xâm lược của thực dân Pháp và bước đầu tiếp cận với nền văn minh phương Tây, tầng lớp nho sĩ ở nước ta đã phân hóa sâu sắc.

Lúc này, ở Việt Nam diễn ra sự va chạm giữa hai nền văn minh Á - Âu, giữa văn hóa Nho giáo và văn hóa Thiên chúa giáo du nhập từ phương Tây. Trước đây, nền tảng xã hội là Nho giáo, nó là gốc rễ của mọi hệ tư tưởng. Hiện tại, khi thực dân Pháp xâm lược, Nho giáo đã không thể giữ vững vị trí độc tôn và lãnh đạo dân tộc được nữa. Biểu hiện rõ nhất là việc xuất hiện những nhóm sĩ phu tiến bộ có đầu óc canh tân đất nước.

Những nhân vật điển hình có thể kể đến là: Nguyễn Trường Tộ (1830 - 1871), Nguyễn Lộ Trạch (1853 - 1895). Đây là 13 những sĩ phu có đầu óc canh tân đầu tiên trong lịch sử nước ta, đặt nền móng cho cuộc vận động giải phóng dân tộc vào cuối thế kỉ XIX đầu thế kỉ XX. Khi đối diện với vấn đề xâm lược của Pháp, họ phân hóa thành ba khuynh hướng: chủ chiến, chủ hòa và không chiến cũng không hòa. “Trong giai đoạn đầu của cuộc chiến, vấn đề được quan tâm nhiều nhất, có ý nghĩa sống còn là câu hỏi: chiến hay hòa?” [20; 267].

Chủ chiến có thể kể đến những cái tên như Đốc học Phạm Văn Nghị (1805 - 1884), Phan Đình Phùng, Nguyễn Xuân Ôn, Trần Xuân Soạn (1849 - 1923), Tôn Thất Thuyết (1839 - 1913)… trong phong trào Cần Vương. “Là người trí thức phong kiến, họ yêu nước, quyết tâm cứu nước thoát khỏi khổ nạn, nhưng lại cố làm sao cho hành động của mình vẫn nằm trong giới hạn cương thường” [20; 268]. Đó là những người có lòng yêu nước sâu sắc, họ sẵn sàng hi sinh tính mạng cứu nước. Tuy nhiên, do tư tưởng Nho giáo in sâu, họ không thoát khỏi sự bảo thủ đối với việc canh tân đất nước, xem đó là hành động đi sai luân thường đạo lí.

Về phía chủ hòa, chia thành chủ hòa hoàn toàn và chủ hòa để canh tân đất nước.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Khóa luận tốt nghiệp: Thể luận văn học trung đại Việt Nam nửa cuối thế kỷ XIX là một nghiên cứu chuyên sâu về các tác phẩm văn học trung đại Việt Nam trong giai đoạn nửa cuối thế kỷ XIX. Bài viết tập trung phân tích đặc điểm thể loại, ngôn ngữ, và bối cảnh lịch sử, giúp độc giả hiểu rõ hơn về sự phát triển và biến đổi của văn học giai đoạn này. Đồng thời, nghiên cứu cũng làm nổi bật giá trị văn hóa, tư tưởng và nghệ thuật của các tác phẩm, mang lại cái nhìn toàn diện cho những ai quan tâm đến văn học trung đại Việt Nam.

Để mở rộng kiến thức về các chủ đề liên quan, bạn có thể tham khảo Luận văn thạc sĩ Hán Nôm khảo luận thơ từ trong Hồng lâu mộng, nghiên cứu về thơ ca trong tác phẩm kinh điển Trung Quốc. Ngoài ra, Luận văn thạc sĩ ngữ văn vị từ tình thái trong Truyện Kiều của Nguyễn Du cung cấp góc nhìn sâu sắc về ngôn ngữ và tình thái trong tác phẩm nổi tiếng này. Cuối cùng, Luận án tiến sĩ dạy học thơ Nôm đường luật theo đặc điểm thi pháp thể loại ở trung học phổ thông sẽ giúp bạn hiểu thêm về phương pháp giảng dạy thơ Nôm trong giáo dục hiện đại.