mở đầu cho việc đưa ra một khái niệm cho thuật ngữ ở Việt Nam là Hoàng Xuân Hãn. Trong cuốn “Danh từ khoa học” của ông, xuất bản 1942, ông đã định nghĩa thuật ngữ như sau: “Thuật ngữ hay danh từ khoa học là những từ ngữ biểu thị một khái niệm xác định thuộc hệ thống những khái niệm của một ngành khoa học nhất định”. Từ đó có rất nhiều nhà khoa học Việt Nam đã đi sâu nghiên cứu thuật ngữ ở Việt Nam như Nguyễn Văn Tu, Đỗ Hữu Châu, Lê Khả Kế, Lưu Văn Lăng, Như Ý, Nguyễn Thiện Giáp, NguyễnVăn Khang…và gần đây là Hà Quang Năng. Trong cuốn “Khái luận ngôn ngữ học” Nguyễn Văn Tu đã định nghĩa:“Thuật ngữ là từ hoặc nhóm từ dùng trong ngành khoa học, kỹ thuật, chính trị, ngoại giao, nghệ thuật… và có một ý nghĩa đặc biệt biểu thị chính xác các khái niệm và tên các sự vật thuộc ngành nói trên” [40, tr.
Và đến năm 1968, ông cũng đưa ra nhận định tiếp theo: “Thuật ngữ là những từ hoặc cụm từ cố định để chỉ những khái niệm của một ngành khoa học nào đó, ngành sản xuất và ngành văn hoá nào đó…Đặc điểm của thuật ngữ là những từ chỉ có một nghĩa, không có từ đồng nghĩa, không có sắc thái tình cảm, có thể có tính chất quốc tế tuỳ từng ngành” [41, tr. Trong “Giáo trình từ vựng học tiếng Việt” – tái bản năm 1998, Nguyễn Thiện Giáp đã đưa ra quan điểm rõ ràng, súc tích về những đặc trưng của thuật ngữ, ông viết: “Thuật ngữ là một bộ phận từ ngữ đặc biệt của ngôn ngữ. 16 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Nó bao gồm những từ và cụm từ cố định là tên gọi chính xác của các loại khái niệm và các đối tượng thuộc các lĩnh vực chuyên môn của con người” [8, tr. Đỗ Hữu Châu thì nhấn mạnh đặc điểm của thuật ngữ không chỉ biểu thị khoa học mà còn chỉ tên sự vật, một hiện tượng khoa học nhất định trong cuốn “Giáo trình tiếng Việt, tập 2”: “Thuật ngữ là những từ chuyên môn được sử dụng trong phạm vi một ngành khoa học, một nghề nghiệp hoặc một ngành kỹ thuật nào đấy.
Có thuật ngữ của ngành vật lý, ngành hoá học, toán học, thương mại, ngoại giao… Đặc tính của những từ này là phải cố gắng chỉ có một nghĩa, biểu thị một khái niệm hay chỉ tên một sự vật, một hiện tượng khoa học nhất định” [3, tr. Định nghĩa đề cập tới đặc điểm chức năng của thuật ngữ như một từ vựng được đưa ra bởi Hoàng Văn Hành:“Thuật ngữ là những từ dùng để biểu thị một khái niệm xác định thuộc hệ thống thuật ngữ của các ngành khoa học hợp thành vốn thuật ngữ của ngôn ngữ” [12, tr. Cũng tương tự như nhận xét trên, Lưu Văn Lăng, Nguyễn Như Ý cũng đã định nghĩa về thuật ngữ như sau: “Thuật ngữ là bộ phận ngôn ngữ (từ vựng) biểu đạt các khái niệm khoa học, kỹ thuật chính trị, tức là những lĩnh vực xã hội đã được tổ chức một cách có trí tuệ” [16, tr. Có thể nói quan niệm về thuật ngữ của các nhà khoa học Việt Nam cơ bản thống nhất với quan niệm về thuật ngữ của các nhà khoa học trên thế giới.
Điều đó thể hiện tính tất yếu trong thời đại hiện nay - thời đại toàn cầu hoá, tính quốc tế trong ngôn ngữ không thể thiếu được. Sau này các nhà nghiên cứu như Đái Xuân Ninh, Nguyễn Đức Dân, Nguyễn Quang và Vương Toàn đã nhấn mạnh tính chính xác của thuật ngữ: “Thuật ngữ là một từ hoặc cụm từ biểu đạt chính xác khái niệm của một chuyên môn nào đó. Thuật ngữ nằm trong hệ thống từ vựng chung của một ngôn ngữ nhưng chỉ tồn tại trong một hệ thống thuật ngữ cụ thể, nghĩa là nó 17 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com chỉ được dùng trong ngôn ngữ chuyên môn. Toàn bộ các thuật ngữ của một lĩnh vực sản xuất, hoạt động, tri thức tạo nên một lớp từ đặc biệt tạo thành một hệ thống thuật ngữ”.
Như vậy, có thể thấy rằng quan niệm về thuật ngữ của các nhà nghiên cứu ngôn ngữ Việt Nam, cơ bản là khá thống nhất với nhau ở điểm: đều coi thuật ngữ thuộc danh từ (ngữ/ cụm danh từ), chỉ ra những khái niệm, được sử dụng trong một ngành khoa học, mặc dù cách định nghĩa của các học giả có lúc nhấn mạnh mặt từ loại, cấu tạo hay có lúc lại nhấn mạnh mặt nội dung nghĩa của thuật ngữ. Chẳng hạn, chỉ có Hoàng Xuân Hãn trực tiếp chỉ ra từ loại của thuật ngữ là danh từ. Còn các tác giả khác như Đỗ Hữu Châu, Nguyễn Thiện Giáp, Hoàng Văn Hành… thì không trực tiếp chỉ ra từ loại của thuật ngữ là từ loại nào, nhưng đều thống nhất cho rằng thuật ngữ biểu đạt “khái niệm khoa học/ khái niệm chuyên môn”, cũng tức là coi thuật ngữ là danh từ. Và như vậy, quan điểm của các học giả Việt Nam cũng khá thống nhất với học giả nước ngoài.
Quan niệm về thuật ngữ của luận văn: Từ những nghiên cứu về thuật ngữ của các nhà nghiên cứu ngôn ngữ trên thế giới và ở Việt Nam, chúng tôi thấy được những đặc điểm của thuật ngữ như sau: Thuật ngữ là từ hoặc cụm từ của ngôn ngữ chuyên ngành để biểu thị chính xác các khái niệm chuyên ngành và các đối tượng của nó. Nó là đơn vị từ vựng ngữ nghĩa có chức năng định nghĩa và được khu biệt một cách nghiêm ngặt bởi các đặc trưng như tính khoa học, tính quốc tế, tính đại chúng, tính dân tộc và tính ngắn gọn mà chúng tôi sẽ đề cập ở phía dưới của luận văn, ở thuật ngữ không có hiện tượng đồng âm, đa nghĩa trong phạm vi một khoa học hay lĩnh vực tri thức cụ thể. Nó có chức năng đặc biệt là gọi tên và định nghĩa. Thuật ngữ sẽ không còn chính xác nếu như nó là một từ hay cụm từ đa nghĩa.
Ví dụ như trong thuật ngữ lâm nghiệp ở lĩnh vực kỹ thuật lâm 18 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com sinh có thuật ngữ artificial ripening (chín nhân tạo) thì ta phải hiểu đây là hình thức làm chín sử dụng phương pháp nhân tạo. Phân biệt thuật ngữ và danh pháp Danh pháp có nhiều điểm chung với thuật ngữ, chúng đều là danh từ, đều định danh sự vật. Hơn nữa Hà Quang Năng còn đề cập đến một trong những đặc điểm chung đó là tính độc lập của danh pháp và của thuật ngữ khỏi ngữ cảnh và tính chất trung hòa về tu từ của chúng, tính mục đích rõ ràng trong sử dụng, tính bền vững và khả năng tái hiện trong lời nói [22, tr. Tuy nhiên, giữa chúng có những điểm khác biệt cơ bản.
Thuật ngữ được xây dựng trên mối quan hệ với các hệ thống khoa học, biểu đạt bằng các đơn vị từ ngữ, còn danh pháp mang nặng ký hiệu, gọi tên sự vật và hiện tượng không có quan hệ trực tiếp logic với bản chất của sự vật mà nó gọi tên. Hơn nữa các nhà nghiên cứu cũng cho rằng, ở thuật ngữ, tính khái niệm là đặc trưng quan trọng nhất thì ở danh pháp, tính đối tượng mà nó gọi tên mới là quan trọng nhất. Nhiều nhà nghiên cứu trên thế giới đã đưa ra các quan điểm khác nhau về thuật ngữ và danh pháp.Thứ nhất phải kể đến đó là Vinokur, nhà thuật ngữ học đầu tiên có sáng kiến phân biệt thuật ngữ và danh pháp chỉ ra rằng: “Khác với thuật ngữ, danh pháp là một hệ thống phù hiệu hoàn toàn trừu tượng và ước lệ, công dụng duy nhất của nó là tạo ra những phương tiện thuận lợi nhất về mặt thực tiễn để biểu đạt những sự vật không có quan hệ trực tiếp với những nhu cầu của tư duy lý luận lấy sự vật làm căn cứ” [dẫn theo 22, tr. Hơn nữa theo ông thì tính ước lệ và tính trừu tượng là những đặc điểm cơ bản nhất của đa số các danh pháp.
Do đặc điểm này mà danh pháp gần với tên riêng, đặc biệt những danh pháp là tên gọi của những khái niệm đơn nhất. Một số lớn tên gọi của những khái niệm này là những tên riêng. Sự 19 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com tồn tại của những đơn vị danh pháp không quy định trực tiếp vị trí xác định của chúng trong hệ thống các khái niệm [dẫn theo 22, tr 200 - 201]. Còn theo Superanskaja: “So với hệ thuật ngữ, danh pháp là một phạm trù mới hơn rất nhiều.
Danh pháp của một ngành bất kì trong lịch sử tự nhiên cũng đều là tập hợp các tên gọi các loại (hay tiểu loại) của ngành đó. Khi chúng đã trở nên một tập hợp tương đối lớn, chúng đòi phải tổ chức lại một cách đặc biệt” [30, tr. Bà cũng quan niệm rằng : “Tính khái niệm là đặc trưng quan trọng nhất của thuật ngữ. Tính khái niệm ở danh pháp không thật rõ rệt như ở thuật ngữ.
Cái quan trọng đối với danh pháp là tính vật chất, hay tính đối tượng của nó, tùy thuộc vào các đặc trưng của đối tượng được gọi tên” [30, tr. Hà Quang Năng thì cho rằng: “Danh pháp có thể là tên gọi sản phẩm cụ thể của nền kinh tế quốc dân, gọi tên các khái niệm đơn nhất. Hầu hết các danh pháp kỹ thuật đều là tên gọi các nhãn hiệu của máy móc thiết bị, dụng cụ hoặc là tên các đối tượng nghiên cứu và các tác phẩm nghệ thuật (Ví dụ, XB – CB – 5 – 24)” [22, tr. Hơn nữa là, trong kỹ thuật, một cái máy có hàng nghìn chi tiết đều có tên gọi của nó thì đó thuộc về danh pháp chứ không phải thuật ngữ.
Trong địa lý học các từ như: biển, sông, núi , sa mạc v.v… là các thuật ngữ, còn các tên biển, tên sông, tên hồ v. cụ thể như sông Hồng, sông Đà, núi Trường Sơn, vịnh Cam Ranh, hồ Núi Cốc v. là danh pháp. Trong thực vật học, các từ cây, lá, cành v.
là thuật ngữ, còn tên các cây, các loại hoa, loại quả cụ thể là danh pháp. Hơn nữa các danh pháp liên hệ với các khái niệm liên quan đến chúng đều phải thông qua những thuật ngữ tương ứng. Theo Nguyễn Thiện Giáp thì:“Hệ thuật ngữ trước hết gắn với hệ thống các khái niệm của một khoa học nhất định. Còn danh pháp là toàn bộ những tên gọi được dùng trong một chuyên môn nào đó, không gắn trực tiếp với khái niệm của khoa học mà chỉ gọi tên các sự vật trong khoa học đó mà thôi” [8, 20 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.
Mặt khác, theo ông thì thuật ngữ có thể được cấu tạo trên cơ sở các từ hoặc hình vị có ý nghĩa sự vật cụ thể.