chương I đã định nghĩa “Khách du lịch là người đi du lịch hoặc kết hợp đi du lịch, trừ trường hợp đi học, làm việc hoặc hành nghề để nhận thu nhập ở nơi đến”. Theo điều 20, chương IV của pháp lệnh du lịch của Việt Nam thì khách du lịch được coi là bao gồm khách du lịch nội địa và khách du lịch quốc tế: Khách du lịch quốc tế là những người từ nước ngoài, người Việt Nam định cư ở nước ngoài vào Việt Nam du lịch và công dân Việt Nam, người nước ngoài cư trú tại Việt Nam ra nước ngoài du lịch. Khách du lịch nội địa: là công dân Việt Nam và những người nước ngoài cư trú tại Việt Nam đi du lịch trong phạm vi lãnh thổ Việt Nam. Nghiên cứu hình ảnh điểm đến với mục đích đạt được thông tin cho các quyết định marketing cải thiện hình ảnh điểm đến đối với khách du lịch quốc tế, khái niệm khách du lịch quốc tế được xem xét theo quan điểm định nghĩa của các hội nghị và các tổ chức quốc tế liên quan đến du lịch.
Trên cơ sở đó, khách du lịch quốc tế theo quan điểm nghiên cứu này là tất cả những người khởi hành đến để giải trí, vì những nguyên 10 nhân gia đình, vì sức khỏe; những người khởi hành để gặp gỡ, trao đổi các mối quan hệ về khoa học, ngoại giao, tôn giáo, thể thao, công việc; những người khởi hành vì mục đích kinh doanh, học tập; những người cập bến từ các chuyến hành trình du ngoạn trên biển, thậm chí họ dừng lại trong khoảng thời gian ít hơn 24 giờ.4 Điểm đến du lịch Điểm đến du lịch là địa điểm mà khách đi đến du lịch thì được gọi là điểm đến du lịch. Điểm đến du lịch có thể là trong hoặc ngoài nước. Điểm đến du lịch tiếng anh là Tourism Destibation. Theo Tổ chức Du lịch Thế giới thì điểm đến du lịc được định nghĩa là một vùng không gian địa lý mà khách du lịch ở lại ít nhất một đêm.
Tại đây quý khách có thể sử dụng các sản phẩm du lịch, các dịch vụ cug cấp như: nhà nghỉ, khách sạn, quán ăn, dịch vụ vui chơi giải trí… Rubies (2001) cho rằng, điểm đến du lịch là một vị trí địa lý trong đó bao gồm các nguồn lực về du lịch, các yếu tố taọ sự hấp dẫn, cơ sở hạ tầng, thiết bị, nhà cung cấp dịch vụ, lĩnh vực hỗ trợ khác và các tổ chức quản lý hoạt động để cung cấp cho du khách các trải nghiệm mà họ mong đợi, lựa chọn hay điểm đến là nơi có nguồn tài nguyên du lịch hấp dẫn có khả năng thu hút và đáp ứng được những nhu cầu của du khách (Hà Nam Khánh Giao, 2011). Theo định nghĩa của Tổ chức Du lịch Thế giới UNWTO năm 2007, “ Điểm đến du lịch là vùng không gian mà khách du lịch ở lại ít nhất một đêm, bao gồm các sản phẩm du lịch, dịch vụ cung cấp, các tài nguyên du lịch thu hút khách, có ranh giới hành chính để quản lý và có sự nhận diện về hình ảnh để xác định khả năng cạnh tranh trên thị trường” (Nguyễn Xuân Thanh, 2016). Theo Bordas (2001), điểm đến là một khu vực địa lý trong đó chứa đựng một nhóm các nguồn lực về du lịch và các yếu tố thu hút, cơ sở hạ tầng, thiết bị, các nhà cung cấp dịch vụ, các lĩnh vực hỗ trợ khác và các tổ chức quản lý mà họ tương tác và phối hợp các hoạt động để cung cấp cho du khách các trải nghiệm họ mong đợi tại điểm đến mà họ lựa chọn. Từ phương diện cầu, các điểm đến là những địa điểm mà nó thu hút du khách đến nghỉ tạm thời và nó có thể có phạm vi từ một lục địa, một quốc gia, một tiểu bang, một tỉnh, 11 một thành phố hay ngôi làng, một khu nghỉ dưỡng cho đến một hoang đảo (Pike, 2008).
Điểm đến được coi là nơi chứa đựng tập hợp các sản phẩm du lịch kết hợp với nhau để du khách trải nghiệm. Tuy nhiên, điểm đến không chỉ phục vụ nhu cầu tham quan, nghĩ dưỡng, tìm hiểu, khám phá… của khách du lịch mà còn phục vụ nhiều nhóm khác. Điều kiện tự nhiên, cơ sở vật chất, các dịch vụ vui chơi giải trí tại điểm đến phục vụ cả người dân địa phương quanh năm trong khi du khách từ nơi khác đến chỉ sử dụng tạm thời. Điều này có thể dẫn đến mâu thuẫn giữa du khách và cư dân sinh sống tại điểm đến.
Vì vậy, điều quan trọng là phải tích hợp hoạt động của du khách vào các hoạt động của cộng đồng địa phương thông qua việc lên kế hoạch du lịch theo định hướng cộng đồng. Trong nghiên cứu này, điểm đến du lịch là vị trí địa lý mà du khách thực hiện đến đó để thoả mãn nhu cầu theo mục đích của chuyến đi.2 Hình ảnh điểm đến, ý định quay lại 2.1 Định nghĩa hình ảnh điểm đến và ý định quay lại của du khách 2.1 Định nghĩa hình ảnh điểm đến Hình ảnh điểm đến là lý thuyết được nhiều nhà nghiên cứu quan tâm và đưa ra các định nghĩa khác nhau. Tuy nhiên, các định nghĩa không dựa vào một dấu hiệu cụ thể nào, một định nghĩa có thể dựa vào các thuộc tính hoặc dựa vào các thành phần tổng thể hoặc cả hai. Nghiên cứu của Hunt (1975) định nghĩa, hình ảnh điểm đến là sự nhận thức của du khách tiềm năng về một khu vực.
Gartnervà và Hunt (1987) cho rằng hình ảnh điểm đến là những ấn tượng mà một người có được về một nơi mà họ không có ở đó. Hình ảnh điểm đến du lich là sự phản ánh đặc điểm về các vật thể hoặc văn hóa (phi vật thể) của một nơi mà khách du lịch cảm thấy đáp ứng một khía cạnh nhu cầu tò mò, thượng ngoạn, hiểu biết tài nguyên hoặc giải trí của mình (Trần Tiến Dũng, 2006). 12 Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng có một sự tương quan giữa hình ảnh điểm đến và sự hài lòng của du khách sau khi trải nghiệm các sản phẩm và dịch vụ du lịch (Ibrahim và Gill, 2005). Hơn nữa, hình ảnh điểm đến có tác động trực tiếp đến hành vi du lịch và chiếm một vai trò rất quan trọng trong quá trình lựa chọn điểm đến trong hiện tại và tương lai.
Nói cách khác, hình ảnh điểm đến có ảnh hưởng đến sự trung thành (ý định lại và truyền miệng tích cực) của du khách (Tasci và Kozak, 2006). Có nhiều định nghĩa khác nhau về hình ảnh điểm đến và nhiều tác giả đã cố gắng để hiểu được về nó một cách cơ bản, nhưng vẫn chưa thống nhất.Do đó, định nghĩa: Hình ảnh điểm đến là tổng thể niềm tin, ấn tượng và suy nghĩ mà một người có được về một điểm đến (Crompton, 1979). Nghiên cứu của Kock và cộng sự (2016) và nghiên cứu của Lai và cộng sự (2019) cho rằng hình ảnh điểm đến bao gồm hình ảnh quốc gia, các yếu tố tinh thần của cá nhân; yếu tố khuyến khích tham khảo các vấn đề bên ngoài hữu hình, kích thích ý tưởng vô hình và kinh nghiệm liên quan qua cảm nhận của khách du lịch, trong khi yếu tố cá nhân tham khảo các đặc điểm của khách du lịch tương tự như tình trạng xã hội, kinh tế, nhân cách, nhận thức du lịch. Hay Marques và cộng sự (2021) đã xác định “Hình ảnh điểm đến bao gồm tất cả những nhận thức của du khách, nét độc đáo, sự yêu tích ấn tượng, suy nghĩ cảm xúc của một người hoặc một nhóm người về một nơi đặc biệt”.
Nguyễn Tiến Thành (2021) cho rằng, Hình ảnh điểm đến là sự ấn tượng, nhận thức và cảm xúc về một điểm đến trong tâm trí du khách khi du khách tham quan điểm đến đó. Như vậy, ta có thể thấy rằng: Hình ảnh điểm đến là một sự biểu hiện mang tính chân thực về sự mong đợi được trải nghiệm cho những nhu cầu du lịch của con người. Với đặc điểm sản phẩm, dịch vụ du lịch là phức tạp, đa lĩnh vực, vô hìn, và được đánh giá chủ quan nên khó khăn để có thể đưa ra các quan điểm, tiêu chuẩn hay đo lường về hình ảnh điểm đến. Vì vậy, tiến trình tạo lập nó có thể thay đổi theo từng bối cảnh nghiên cứu, theo thời gian và không gian.
Và hình ảnh điểm đến trong nghiên cứu này được tiếp cận theo hướng là những nhận thức về các thuộc tính đơn lẻ của điểm đến và 13 những suy nghĩ, cảm nhận, ấn tượng tổng thể, toàn diện của du khách về một điểm đến nào đó.2 Định nghĩa ý định quay lại của du khách Các khái niệm về ý định quay lại của du khách xuất phát từ ý định hành vi. Nghiên cứu Fishbein và Ajzen (1975) cho rằng "một hành vi được mong đợi hoặc lên kế hoạch trong tương lai". Nó gắn liền với hành vi thực tế quan sát được và một khi ý định được thiết lập, hành vi này sẽ được thực hiện sau. Trong lĩnh vực du lịch và vui chơi giải trí, ý định quay lại là hành vi của du khách lên kế hoạch quay lại điểm đến hay điểm thu hút du lịch.
Khi bàn luận về hoạt động du lịch, Song và Li (2008) cho rằng, hoạt động du lịch là sự tìm kiếm những trải nghiệm mới lạ và khác biệt với những trải nghiệm quen thuộc đã có ở nhà được thực hiện theo chu kỳ du lịch hay có thể mang tính thời vụ. Ngược lại, nhiều du khách rất thích thú khi lặp lại những trải nghiệm quen thuộc và một số khác lại thích tráo đổi sự quen thuộc giữa môi trường ở nhà với sự quen thuộc của kỳ nghỉ đã có tại một điểm đến (Franklin, 2003). Do đó, tìm kiếm sự quen thuộc thông qua hoạt động du lịch lặp lại càng quay nên rõ nét hơn, được biểu hiện qua nhiều nghiên cứu về ý định thăm viếng quay lại của du khách hơn hai thập kỷ qua (Molinillo và cộng sự, 2018; Leri và Theodoridis, 2019). Ý định thăm viếng quay lại là sự sẵn lòng quay lại một điểm đến mà du khách đã trải nghiệm (Leri và Theodoridis, 2019), hay đó là khả năng du khách quay lại thăm viếng một điểm đến được xác định trong một khoảng thời gian cụ thể (Molinillo và cộng sự, 2018).
Chủ đề này được quan tâm bởi 2 lý do sau: Thứ nhất, nghiên cứu ý định thăm viếng quay lại là cơ sở quan trọng cho các quyết định của nhà quản lý du lịch. Tiền đề quan trọng của ý định thăm viếng quay lại xuất phát từ sự hài lòng, từ giá trị cảm nhận, trải nghiệm du lịch đã có, lòng trung thành hay từ HADD.