Tài liệu: Đặc điểm lâm sàng cận lâm sàng và kết quả điều trị ở người bệnh

Nghiên cứu đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng và đánh giá kết quả điều trị dị vật đường thở qua phân tích các triệu chứng và phương pháp can thiệp.

Trường đại học

Trường Đại học Y Hà Nội

Chuyên ngành

Nội khoa

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn Thạc sĩ Y học

2023

121
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan về dị vật đường thở và các yếu tố nguy cơ

Dị vật đường thở (DVĐT) là một tình trạng cấp cứu y khoa nghiêm trọng, xảy ra khi vật lạ rơi vào đường hô hấp và mắc kẹt tại thanh quản, khí quản hoặc phế quản. Tình trạng này có thể gây tắc nghẽn đường thở, dẫn đến suy hô hấp cấp và tử vong nếu không được xử trí kịp thời. Theo các nghiên cứu, dị vật đường thở thường gặp nhất ở trẻ em dưới 4 tuổi và người cao tuổi. Ở trẻ em, nguyên nhân chủ yếu do hệ thần kinh chưa phát triển hoàn thiện, các phản xạ đóng mở thanh quản khi nuốt và hít thở chưa phối hợp nhịp nhàng. Thói quen ngậm đồ chơi, vừa ăn vừa khóc hoặc cười đùa làm tăng nguy cơ sặc dị vật. Ở người lớn tuổi, các nguyên nhân thường liên quan đến suy giảm phản xạ nuốt, bệnh lý thần kinh, hoặc tai biến do thủ thuật y tế như nhổ răng. Bản chất dị vật rất đa dạng, bao gồm dị vật hữu cơ (hạt thực vật, mẩu xương, thịt) và dị vật vô cơ (đồ chơi nhựa, kim băng, pin). Dị vật hữu cơ, đặc biệt là các loại hạt có dầu như hạt lạc, thường gây ra phản ứng viêm nhiễm nặng nề và sớm hơn. Trong khi đó, các dị vật đường thở bỏ quên, tức là các trường hợp không được chẩn đoán ngay sau khi hít phải, có thể gây ra các biến chứng mạn tính nguy hiểm. Việc nhận diện sớm các yếu tố nguy cơ và hiểu rõ cơ chế bệnh sinh là bước đầu tiên và quan trọng nhất trong việc phòng ngừa và xử trí hiệu quả tai nạn này.

1.1. Phân loại dị vật đường thở theo bản chất và vị trí

Việc phân loại dị vật đường thở giúp định hướng chẩn đoán và tiên lượng điều trị. Dựa vào bản chất, dị vật được chia thành hai nhóm chính: dị vật hữu cơ và vô cơ. Dị vật hữu cơ (thịt, xương, hạt dưa, hạt lạc) có xu hướng gây viêm nhiễm sớm và nặng do quá trình phân hủy, giải phóng hóa chất gây kích ứng niêm mạc. Ngược lại, dị vật vô cơ (kim loại, nhựa, pin) ít gây viêm hơn nhưng có thể gây tổn thương cơ học do sắc nhọn. Về vị trí, dị vật được phân loại thành dị vật thanh quản, dị vật khí quản và dị vật phế quản. Dị vật thanh quản thường có kích thước lớn, gây tắc nghẽn hoàn toàn và có thể gây tử vong nhanh chóng. Dị vật khí quản thường di động, gây ra tiếng "lật phật cờ bay" đặc trưng khi nghe phổi. Dị vật phế quản là loại phổ biến nhất, thường rơi vào phế quản gốc phải do cấu trúc giải phẫu dốc và rộng hơn bên trái.

1.2. Cơ chế bệnh sinh và các yếu tố thuận lợi gây hóc dị vật

Cơ chế chính gây hóc dị vật là sự rối loạn tạm thời của phản xạ nuốt. Bình thường, khi nuốt, nắp thanh môn sẽ đóng kín lối vào đường thở. Tuy nhiên, khi có các yếu tố thuận lợi như cười, khóc, nói chuyện, hốt hoảng đột ngột trong khi ăn, phản xạ này bị gián đoạn. Bệnh nhân sẽ có động tác hít vào sâu và đột ngột, khiến thanh môn mở ra và dị vật đang có trong miệng hoặc hầu họng bị hút vào đường thở. Ở trẻ em, cơ khép thanh quản chưa hoàn chỉnh là yếu tố chính. Ở người cao tuổi, các bệnh lý thần kinh hoặc tình trạng suy giảm ý thức làm mất phản xạ bảo vệ đường thở. Các thủ thuật y khoa như nha khoa, đặt nội khí quản cũng có thể vô tình gây ra tai nạn này. Hiểu rõ cơ chế này giúp nhấn mạnh tầm quan trọng của việc cẩn trọng trong ăn uống và sinh hoạt để phòng ngừa hiệu quả.

II. Dấu hiệu lâm sàng của dị vật đường thở và biến chứng

Triệu chứng lâm sàng của dị vật đường thở rất đa dạng, phụ thuộc vào kích thước, hình dạng, vị trí dị vật và thời gian mắc kẹt. Giai đoạn đầu tiên và điển hình nhất là hội chứng xâm nhập (HCXN). Đây là phản xạ bảo vệ của cơ thể, biểu hiện bằng một cơn ho dữ dội, ho sặc sụa, khó thở, mặt đỏ bừng rồi tím tái. HCXN thường chỉ kéo dài vài phút và có giá trị chẩn đoán rất cao, xuất hiện ở hơn 90% các trường hợp. Sau giai đoạn này, nếu dị vật không được tống ra ngoài, bệnh nhân có thể bước vào giai đoạn im lặng, các triệu chứng tạm lắng xuống, dễ gây chẩn đoán bỏ sót. Tiếp theo là giai đoạn biến chứng, với các biểu hiện phụ thuộc vào vị trí dị vật. Dị vật ở khí quản có thể gây khó thở thanh quản, thở rít. Dị vật ở phế quản có thể gây ra các triệu chứng định khu như ran rít, ran ngáy một bên phổi. Các trường hợp dị vật đường thở bỏ quên thường được chẩn đoán nhầm với các bệnh lý hô hấp khác như hen phế quản, viêm phế quản mạn, hoặc lao phổi. Các biến chứng dị vật đường thở rất nghiêm trọng, bao gồm viêm phổi tái diễn, xẹp phổi, khí phế thũng, áp-xe phổi, giãn phế quản, thậm chí là ho ra máu nặng hoặc tử vong.

2.1. Hội chứng xâm nhập Dấu hiệu vàng để chẩn đoán sớm

Hội chứng xâm nhập là phản ứng tức thì của đường thở khi có vật lạ xâm nhập. Biểu hiện lâm sàng rất đột ngột và dữ dội: bệnh nhân đang sinh hoạt bình thường bỗng ho một cơn sặc sụa, khó thở dữ dội, mặt và môi tím tái, vã mồ hôi. Cơn này là kết quả của hai phản xạ đồng thời: co thắt thanh quản để ngăn dị vật xuống sâu và phản xạ ho mạnh để tống dị vật ra ngoài. Mặc dù cơn ho này có thể qua nhanh, nhưng nó là bằng chứng quan trọng nhất cho thấy đã có tai nạn sặc dị vật. Trong nhiều trường hợp, đặc biệt ở trẻ nhỏ, người lớn có thể không chứng kiến được HCXN, dẫn đến việc chẩn đoán muộn và hình thành dị vật đường thở bỏ quên. Do đó, việc khai thác kỹ tiền sử về một cơn ho sặc bất thường là cực kỳ quan trọng.

2.2. Các biến chứng nguy hiểm của dị vật đường thở bỏ quên

Khi dị vật không được lấy ra sớm, nó sẽ gây ra các biến chứng mạn tính tại đường thở. Viêm phổi tái diễn ở cùng một vị trí là một trong những hậu quả phổ biến nhất, do dị vật gây tắc nghẽn, ứ đọng dịch tiết và tạo môi trường cho vi khuẩn phát triển. Nếu dị vật gây tắc nghẽn hoàn toàn một nhánh phế quản, nó sẽ dẫn đến xẹp phổi. Ngược lại, nếu dị vật tạo cơ chế van một chiều (khí vào được nhưng không ra được), nó sẽ gây ra khí phế thũng khu trú. Lâu ngày, tình trạng viêm nhiễm mạn tính có thể phá hủy cấu trúc thành phế quản gây giãn phế quản không hồi phục, hình thành ổ áp-xe phổi. Các biến chứng này không chỉ làm suy giảm chức năng hô hấp mà còn khiến việc điều trị trở nên phức tạp và tốn kém hơn rất nhiều.

III. Phương pháp chẩn đoán dị vật đường thở chính xác nhất

Chẩn đoán dị vật đường thở là một quá trình kết hợp giữa khai thác bệnh sử, thăm khám lâm sàng và các phương tiện cận lâm sàng. Bệnh sử có hội chứng xâm nhập là yếu tố gợi ý quan trọng nhất. Khám thực thể có thể phát hiện các dấu hiệu như rì rào phế nang giảm một bên, ran rít hoặc ran ngáy khu trú. Tuy nhiên, để chẩn đoán xác định, vai trò của các phương pháp cận lâm sàng là không thể thiếu. Chẩn đoán hình ảnh dị vật đường thở đóng vai trò then chốt. X-quang ngực là chỉ định đầu tay, có thể phát hiện các dị vật cản quang (kim loại, xương) hoặc các dấu hiệu gián tiếp như xẹp phổi, ứ khí một bên. Khi X-quang không rõ ràng, CT scan lồng ngực có độ nhạy và độ đặc hiệu cao hơn, giúp xác định chính xác vị trí, kích thước dị vật và đánh giá các tổn thương nhu mô phổi kèm theo. Mặc dù vậy, tiêu chuẩn vàng để chẩn đoán xác định dị vật đường thở chính là nội soi phế quản. Phương pháp này không chỉ cho phép quan sát trực tiếp dị vật mà còn là công cụ điều trị chính để gắp dị vật ra ngoài. Do đó, ngay cả khi chẩn đoán hình ảnh âm tính, nếu lâm sàng nghi ngờ cao, nội soi phế quản vẫn cần được chỉ định.

3.1. Giá trị của X quang ngực và CT scan lồng ngực

X-quang ngực thẳng và nghiêng là xét nghiệm cơ bản và nhanh chóng. Nó có giá trị cao trong việc phát hiện dị vật cản quang. Đối với các dị vật không cản quang (hầu hết là dị vật hữu cơ), X-quang có thể cho thấy các dấu hiệu gián tiếp như hình ảnh ứ khí ở một thùy hoặc một bên phổi (thấy rõ ở thì thở ra), hình ảnh xẹp phổi do tắc nghẽn hoàn toàn, hoặc thâm nhiễm nhu mô do viêm phổi tái diễn. Tuy nhiên, có khoảng 10-20% trường hợp X-quang ngực hoàn toàn bình thường. Trong những ca này, CT scan lồng ngực đa lát cắt với khả năng tái tạo hình ảnh 3D (nội soi phế quản ảo) là công cụ cực kỳ hữu ích. CT scan có thể phát hiện các dị vật nhỏ, không cản quang và mô tả chi tiết các biến chứng như giãn phế quản, áp-xe phổi.

3.2. Nội soi phế quản Tiêu chuẩn vàng để chẩn đoán xác định

Nội soi phế quản (NSPQ) được xem là tiêu chuẩn vàng vì nó cho phép quan sát trực tiếp lòng khí-phế quản. Thủ thuật này không chỉ xác định chắc chắn sự hiện diện của dị vật mà còn cung cấp thông tin quý giá về loại dị vật, vị trí chính xác, và tình trạng niêm mạc xung quanh (phù nề, mô hạt, chảy máu). Dựa trên kết quả nội soi, bác sĩ sẽ lên kế hoạch can thiệp gắp dị vật phù hợp. Có hai loại nội soi chính: nội soi ống mềmnội soi ống cứng. Mỗi loại có ưu và nhược điểm riêng, và việc lựa chọn phụ thuộc vào tình trạng bệnh nhân, đặc điểm dị vật và kinh nghiệm của bác sĩ. Về cơ bản, khi lâm sàng có nghi ngờ cao về dị vật đường thở, chỉ định nội soi là bắt buộc, kể cả khi các phương tiện hình ảnh học khác cho kết quả âm tính.

IV. Hướng dẫn gắp dị vật đường thở qua nội soi phế quản

Phương pháp điều trị chính và hiệu quả nhất cho dị vật đường thởgắp dị vật đường thở qua nội soi. Mục tiêu là lấy bỏ dị vật một cách an toàn, nhanh chóng và hạn chế tối đa tổn thương đường thở. Hai kỹ thuật chính được sử dụng là nội soi phế quản ống cứngnội soi phế quản ống mềm. Nội soi phế quản ống cứng (NSPQ ống cứng) thường được ưu tiên ở trẻ em và các trường hợp dị vật lớn, sắc nhọn hoặc có nguy cơ chảy máu cao. Ưu điểm của phương pháp này là kiểm soát đường thở tốt, kênh thao tác rộng cho phép sử dụng nhiều loại dụng cụ gắp dị vật chuyên dụng. Tuy nhiên, kỹ thuật này đòi hỏi phải gây mê toàn thân và không tiếp cận được các nhánh phế quản nhỏ, xa. Ngược lại, nội soi phế quản ống mềm (NSPQ ống mềm) linh hoạt hơn, có thể thực hiện dưới gây tê tại chỗ hoặc tiền mê, và có khả năng đi sâu vào các phế quản ngoại vi. Đây thường là lựa chọn đầu tay cho người lớn với các dị vật nhỏ, nằm ở vị trí xa. Tỷ lệ thành công của việc gắp dị vật qua nội soi rất cao, đạt trên 90% tại các trung tâm có kinh nghiệm. Trong một số ít trường hợp thất bại hoặc có biến chứng không thể phục hồi, phẫu thuật mở lồng ngực có thể được chỉ định.

4.1. Kỹ thuật nội soi phế quản ống cứng Ưu và nhược điểm

Nội soi phế quản ống cứng là một ống kim loại thẳng, rỗng, được đưa qua miệng vào khí quản dưới gây mê toàn thân. Ưu điểm vượt trội của nó là khả năng thông khí và kiểm soát đường thở tuyệt vời trong suốt quá trình thủ thuật. Kênh làm việc lớn cho phép đưa các dụng cụ gắp (kìm, rọ) mạnh mẽ vào để xử lý các dị vật cứng, to hoặc bị kẹt chặt. Đây là phương pháp an toàn nhất cho các dị vật sắc nhọn vì dị vật có thể được rút vào trong lòng ống soi khi đưa ra ngoài, tránh làm rách thành khí quản. Nhược điểm chính là tính xâm lấn cao, đòi hỏi đội ngũ gây mê hồi sức chuyên nghiệp và khó tiếp cận các phế quản thùy trên hoặc phế quản phân thùy nhỏ.

4.2. Kỹ thuật nội soi phế quản ống mềm Lựa chọn linh hoạt

Nội soi phế quản ống mềm sử dụng một ống soi nhỏ, dẻo, có gắn camera và kênh thủ thuật. Kỹ thuật này ít xâm lấn hơn, có thể thực hiện chỉ với gây tê tại chỗ. Sự linh hoạt của ống soi cho phép bác sĩ quan sát và tiếp cận hầu hết các nhánh phế quản trong phổi, kể cả những vị trí rất xa. Các dụng cụ như kìm sinh thiết, rọ, giỏ (basket) được luồn qua kênh thủ thuật để gắp dị vật. Đây là lựa chọn ưu tiên cho người lớn ổn định và khi nghi ngờ dị vật nằm ở ngoại vi. Tuy nhiên, nhược điểm của nó là khả năng kiểm soát đường thở kém hơn, và các dụng cụ gắp thường nhỏ và yếu hơn so với nội soi ống cứng, gây khó khăn với các dị vật lớn hoặc bị mô hạt bao bọc.

V. Kết quả điều trị và tiên lượng ở người bệnh dị vật

Kết quả điều trị dị vật đường thở phụ thuộc vào nhiều yếu tố như tuổi bệnh nhân, bản chất dị vật, thời gian từ khi bị hóc đến khi được can thiệp, và phương pháp điều trị được áp dụng. Nhìn chung, với sự phát triển của kỹ thuật nội soi phế quản, tiên lượng dị vật đường thở đã được cải thiện đáng kể. Tỷ lệ lấy dị vật thành công qua nội soi đạt rất cao, thường trên 95% trong các nghiên cứu gần đây. Các nghiên cứu chỉ ra rằng việc chẩn đoán và can thiệp sớm trong vòng 24 giờ đầu giúp giảm thiểu đáng kể các biến chứng dị vật đường thở. Ngược lại, các trường hợp dị vật đường thở bỏ quên thường có kết quả điều trị phức tạp hơn. Bệnh nhân có thể cần nhiều lần nội soi, phải điều trị nội khoa kéo dài bằng kháng sinh và corticoid để xử lý tình trạng viêm, mô hạt xung quanh dị vật trước khi gắp. Một số trường hợp có thể để lại di chứng lâu dài như giãn phế quản, sẹo hẹp phế quản mặc dù đã lấy được dị vật. Theo nghiên cứu của Nguyễn Thị Linh, việc sử dụng nội soi phế quản ống mềm là phương pháp hiệu quả và an toàn cho phần lớn các trường hợp ở người lớn, trong khi phẫu thuật chỉ dành cho những ca nội soi thất bại hoặc có biến chứng nặng.

5.1. Tỷ lệ thành công và các yếu tố ảnh hưởng đến kết quả

Tỷ lệ thành công của việc gắp dị vật đường thở qua nội soi phụ thuộc vào kinh nghiệm của đội ngũ y tế và trang thiết bị. Dị vật trơn, tròn, hoặc bị mô hạt viêm bao bọc chặt thường khó gắp hơn dị vật có góc cạnh. Vị trí dị vật cũng ảnh hưởng; dị vật ở các phế quản ngoại vi khó tiếp cận hơn. Thời gian là yếu tố quyết định. Can thiệp sớm khi niêm mạc chưa phù nề, viêm nhiễm nhiều giúp thủ thuật dễ dàng và an toàn hơn. Các nghiên cứu hồi cứu tại Bệnh viện Bạch Mai và Bệnh viện Đại học Y Hà Nội cho thấy tỷ lệ thành công cao khi kết hợp linh hoạt giữa nội soi ống mềmnội soi ống cứng, tùy thuộc vào từng ca bệnh cụ thể.

5.2. Điều trị nội khoa hỗ trợ và theo dõi sau gắp dị vật

Sau khi gắp dị vật đường thở thành công, việc điều trị chưa kết thúc. Bệnh nhân cần được theo dõi sát để phát hiện các biến chứng như chảy máu, phù nề thanh quản, hoặc co thắt phế quản. Điều trị nội khoa hỗ trợ có thể bao gồm kháng sinh để kiểm soát nhiễm trùng, đặc biệt trong các trường hợp dị vật đường thở bỏ quênviêm phổi tái diễn. Thuốc corticoid đường toàn thân hoặc khí dung có thể được chỉ định để giảm phản ứng viêm và phù nề niêm mạc đường thở. Hầu hết bệnh nhân hồi phục hoàn toàn sau khi lấy dị vật, nhưng một số trường hợp có biến chứng mạn tính như giãn phế quản cần được theo dõi và quản lý lâu dài tại chuyên khoa Hô hấp.

VI. Bí quyết sơ cứu hóc dị vật và cách phòng ngừa tai nạn

Phòng ngừa là biện pháp tốt nhất để đối phó với tai nạn dị vật đường thở. Đặc biệt đối với trẻ em, người lớn cần giám sát chặt chẽ, không cho trẻ chơi các đồ vật nhỏ, dễ nuốt. Cần tập cho trẻ thói quen ăn uống tốt: ăn chậm, nhai kỹ, không vừa ăn vừa nói chuyện, cười đùa hay chạy nhảy. Thức ăn cần được chế biến phù hợp với lứa tuổi, loại bỏ xương, cắt nhỏ. Đối với người lớn tuổi, đặc biệt là những người có vấn đề về nuốt, cần chú ý chế biến thức ăn mềm, dễ nuốt. Trong trường hợp không may xảy ra tai nạn hóc dị vật, việc trang bị kiến thức sơ cứu hóc dị vật là vô cùng quan trọng. Nghiệm pháp Heimlich là kỹ thuật cứu sống hiệu quả nhất cho các trường hợp tắc nghẽn đường thở hoàn toàn. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng mọi nạn nhân bị sặc dị vật, ngay cả khi đã ho bật được dị vật ra ngoài hoặc sau khi được sơ cứu thành công, đều cần được đưa đến cơ sở y tế để kiểm tra. Việc thăm khám này nhằm đảm bảo không còn mảnh dị vật nào sót lại trong đường thở, vốn có thể gây ra các biến chứng nguy hiểm về sau.

6.1. Hướng dẫn thực hiện nghiệm pháp Heimlich đúng cách

Nghiệm pháp Heimlich (vỗ lưng ấn ngực) được thực hiện khi nạn nhân có dấu hiệu tắc nghẽn đường thở hoàn toàn (không nói, không ho, không thở được, hai tay ôm cổ). Đối với người lớn, người cứu đứng sau lưng nạn nhân, vòng hai tay ra trước. Một tay nắm thành nắm đấm, đặt vào vùng bụng trên rốn, dưới xương ức. Tay kia ôm lấy nắm đấm. Giật mạnh và dứt khoát lên trên và vào trong 5 lần. Lặp lại cho đến khi dị vật được tống ra ngoài hoặc nạn nhân bất tỉnh. Đối với trẻ nhỏ, kỹ thuật có sự điều chỉnh để phù hợp và an toàn hơn. Việc học và thực hành đúng kỹ thuật này có thể cứu sống một mạng người trong gang tấc.

6.2. Các biện pháp phòng ngừa dị vật đường thở hiệu quả

Phòng ngừa là chìa khóa. Đối với trẻ em: để xa tầm tay các vật nhỏ như cúc áo, pin, đồ chơi nhỏ. Cắt thức ăn thành miếng nhỏ, loại bỏ xương cá, hạt trái cây. Không cho trẻ dưới 4 tuổi ăn các loại hạt cứng, kẹo cứng. Giám sát trẻ khi ăn và chơi. Đối với người lớn: ăn chậm, nhai kỹ. Tránh cười nói lớn tiếng khi ăn. Cẩn thận khi ăn các loại thực phẩm dễ hóc như thạch, xương. Đối với người cao tuổi có rối loạn nuốt, cần chế biến thức ăn dạng mềm hoặc xay nhuyễn. Nâng cao nhận thức cộng đồng về nguy cơ hóc dị vật và các biện pháp phòng tránh là chiến lược y tế công cộng quan trọng nhất.

07/12/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 TÔNG QI AN TÀI LIỆU 1. Dịnh nghĩa Dị vật đường thơ (lùng đè chi nhũng vật lạ rơi vảo dường hò hấp dưới rồi dims lại cãc vị tri khác nhau như thanh quân, klii quản hoặc phế quân vã cỏ thề gãy nên những biển chứng chết người nếu không chân đoán và xứ tri kịp thời.’ •10 16 Dây là một cấp cứu trong thực hãnh lâm sàng, thường xây ra ờ trê em và người giã. Trên thể giới DỊ vật đường thớ thưởng gập ờ tre em hơn người lớn. Theo số liệu đà được thòng báo cua Cơ quan An ninh Ọuổc gia Hoa Kỳ.

khoáng 80% sổ ca DVĐT xay ra ờ tre em từ dưới 15 tuổi. 20% cỏn lụi là trẽn 15 tuổi, số ca tir vong đo DVĐT đứng hàng thứ 4 trong các nguyên nhân tai nạn tụi nhà và ngoài cộng đổng tụi Hoa Kỳ với hơn 5000 ca chết bời DVĐT trong năm 2015.r Tư vong do DVĐTHP cao nhất ờ tre dưới 1 tuổi và người già trẽn 75 tuồi.151 20 Đổi với tre dưới 4 tuổi. DVĐTHP lã nguyên nhân gây tư vong dứng hãng thử 4 trong các tai nạn với hàng loạt các trưởng hợp dà dược báo cáo trong 1-2 nàm.s DVĐTIIP tương dồi hiểm gập ư tre lớn và người trong dộ tuồi lao động. Tuy nhiên, ti lộ gập DVĐTHP lại táng lên ớ người giã hơn 75 tuồi vã tư vong lại tâng cao ơ tuổi 85.21 Một số nghiên cứu cho thấy DVĐTHP ít gặp ờ người lỏn (khoáng 0.1119'° " 25 Một nghiên cứu hồi cứu tại 1 trung tâm.

trong thời gian 20 nảm. dã can thiệp lấy dị vật cho 89 người bệnh kin tuổi.29 Tương lự vậy. báo cão cua trung tâm Mayo Clinic xác nhận có 60 trưởng hợp được chắn đoán DVĐTHP trong 33 nam và 1 trung tâm ơ Dài Loan bảo cáo 43 trưởng hụp trong 15 năm. Tụi Mệt yam 1W uf> bjr H7C Y M >Cr 4 Tụi Việt Nam.

theo bão cáo cua Giáo sir Lương Sĩ cần nghiên cửu trong 478 trường hợp DVĐTHP dược thi có đen 75 % trê em dưới 4 tuổi.50 Các báo cáo cua các tác giã khác cùng cho kết quá tương tụ.12 S0 5! Thối quen ân uống anh hường đen nguy cơ bị DVĐTHP. Ti lộ bị DVĐTHP không liên quan den giới tinh. Tinh liinli nghiên cún (lị vật đưìmg 1110 1. Các nghiên cún trên thể giới Từ năm 1759.

Louis lẩn dầu tiên báo cáo phương pháp mờ khi quán de lấy dị vật dường thơ trên 28 trường hợp tại Học viện phẫu thuật Paris/ Nãm 1897. lần dầu tiên dị vật được lấy ra bằng phương pháp nội soi phế quan bới Gustav Killian, một bác sĩ Tai mùi họng làm việc tại Freiberg. Dire, õng đã dùng ổng soi thanh quan Kirstein de soi phế quán cho một bệnh nhàn 63 tuồi vá phát hiện dị vật là một manh xương nằm ơ phế quản gốc bên phai. Sau dó ỏng dũng ồng nội soi thực quan Mikulicz Rosenheim dè lầy dị vật ra sau khi đà gây tê bang Cocaine.

Từ các sự kiện trên dà mơ ra một ky nguyên về kháo sát cây khi phể quàn bàng nội soi và ông dược coi là cha de cua kỳ thuật nội soi phe quan. Kỳ thuật này dược phát tricn hơn bơi hai người học trô cua ỏng lã William Bruenỉngs và Carl von Eiken. Chevalier Jackson, một bác sì tai mùi họng ơ Philadelphia, được coi là cha dẽ cùa nội soi phế quân - thực quan ớ Mỳ. Năm 1904, ông dã phát triến hộ thống quan sát trực tiếp, bao gồm một ống chiêu sàng và ống hút gắn với một ống soi thực quản cúng.

lần dầu tiên ỏng mò tà một trường họp DVĐT là I cái dinh ốc nằm trong phế quán 20 năm. theo báo cáo cùa Vaneiken. tỵ lệ diet do dị vật là 13% trong tồng sổ 300 trường hợp vã ty lệ này giâm xuống 2% vào nám 1938. Năm 1930 Tournier cùng thông báo một trướng họp dị vật lá một chiếc nhản nầm trong lỏng phế quan 30 nảm.

Đồng thòi Aytac A và cộng sự cùng thòng báo về trường hụp dị vật là xương lọn nằm trong lõng phế quán 6 tháng. Tại Hoa Kỳ. sự phát tricn cua phương pháp nội soi phe quán cứng ban dầu 1W ut> w H7C Y M >>y 5 nhờ sự cai tiến quan trọng cua Chevalier Jackson vã nhã sân xuất dụng cụ cũa ỏng, George p. Thục tập sinh cũa Jackson.

Broyles đà giới thiệu ống kính thiên ván đe nội soi phể quan (1940), kẹp quang học (1948) và kỳ thuật chiếu sáng bằng sợi quang (1962). Năm 1940, việc sư dụng dụng cụ quang học do Mounter Kuhn dề ra đà giám tý lệ tứ vong xuống còn 1%. Nội soi phế quán ống cứng có nhùng thành công vượt bậc nhờ có sự đóng góp cua các nhá nghiên cứu khác như Paul H. Holinger cho chụp anh nội soi phế quan.

Neel và Sanderson cho phương pháp áp lạnh nội phế quàn. Laforet để sư dụng laser CO2 trên khí quan vào năm 1976. và Hooper vã Jackson cho phẫu thuật điện nội phố quan vào năm 1985. Năm 1997, đàng trên tạp chi Hội Lồng ngực.H và cộng sự dã phân tích 43 ca bệnh dị vật dường thờ dưới ỡ người lớn tại Trung Quốc, trong dó có nhiều trường hợp có biến chững như viêm phổi, xẹp phôi, giãn phế quăn, áp xe phôi.

Tewari và cộng sự trình bày 2 trường hợp dị vật phế quán bo quên ơ người lớn, với nhùng triệu chứng dai dâng đường hỏ hấp. dà dược chắn đoán bệnh khác (viêm phôi) diều trị nhiều ih.it không khói. Lấy dị vật thành còng bang nội soi phế quan ống mèm. theo báo cáo cua nhóm bác sì Zhijun c.

Zingjing c thi tý lộ thanh công là 99.72% trong tỏng số 1428 trưởng họp. theo báo cáo cùa Nader Saki vã cs ty lệ thành cõng là 91.3% trong tồng sổ 1015 bệnh nhân DVDT. Khurshid Ahmad Dar vả cộng sự báo cáo 4 ca bệnh dị Vụt klú - pile quân bo quên, được lấy dị vặt bàng nội soi phế quan ống mềm.52 Các tác gia những nám gần dây cũng thường xuyên dàng tai các ca lãm sàng dược diều trị dị vật đường thớ nói chung vã dị vát phế quan nói riêng bằng nội soi phế quan ồng mềm. Tại Việt Nant 1W ut> w H7C Y M >>y 6 Năm 1955.

Trằn Hữu Tước. Ngô Mạnh Sơn và cs công bố một trường hợp hóc xương gà vào đường thơ > 1 tháng. Đan Đình Tước đà báo vệ thanh công luận án tốt nghiệp bác sĩ chuyên khoa II với đề lài “Dị vật đường thớ bị bo qua - rút kinh nghiệm về chân đoán". Lương Sĩ Cân đà phân tích 478 trưòng họp dị vật đường thơ trong nhiều nám điều trị ờ viện Tai mùi họng.

Nguyền Chi Làng và cs có bài viềt trẽn nội san lao và bệnh phối “Nhân một trường họp abces phối phế quan do dị vật bõ qua ơ người lớn", tác gia mỏ tã I trường hợp bệnh nhân tư vong do khái huyết nặng nguyên nhân ảp xe phôi do dị vật phe quàn bó qua. trong luận vản tốt nghiệp thạc sỹ. Nguyền Hữu phàm bao vệ đe tài "Dị vật đường thơ là hạt thực vật gặp tụi viện tai mùi họng Trung ương (1992 -1996)" 3 Nảm 2000. Nguyền Chi Lãng cỏ bãi " DỊ vật phế quản hít phai bo qua ơ người lớn" trên Nội san lao vã bệnh phổi.

tác gia Lê Ván Lợi dà xuầt ban cuốn sách "DỊ vật dương thớ - cẩp cứu tai mùi họng". Nguyền Đức Phú bao vệ thành công dể tài “Nghiên cứu dặc diêm lâm sàng, cận lâm sảng và kết qua diều trị dị vật dường ăn tại Bệnh viện Trung ương và Bệnh viện Trường Dại học Y Dược Hue". dăng trên lạp chi Y học Thành phố Hồ Chi Minh, tãc gia Phan Hĩm Nguyệt Diem trinh bày "Dặc diêm các trường hợp dị vụt dường thớ tre em tại Bệnh viện Nhi dồng I"/' Năm 2013. Hoàng Thị Lan Hương với bài báo ■‘Nhân 13 trường hợp lấy dị vặt phe quàn qua nội soi phe quan ống mèm tại Bệnh viện Trung ương I luc" trẽn tạp chi Tạp chi Y Dược học - Trường Dại học Y Dược Huế.

"Nghiên cứu lẳy dị vật phế quan qua soi phế quan ống mềm" 1W ut> w H7C Y M >>y 7 dang tai trẽn Y hục Thành phố Hỗ Chi Minh. dược thục hiện bời tác già Ngõ Thế Hoàng cùng các cộng sự Lê Hà Hồng Thạnh. Hứa Thị Ngọc Quỳnh. Dào Quốc Tôn.

Vù Thị Phương. Nguyền Lê Nhật Minh dã bao vệ thành còng luận vãn tốt nghiệp chuyên khoa cấp 2 với dề tài "Nghiên cứu dặc diem lâm sàng, cận lãm sàng và diều trị dị vật dường thơ lút phải bó qua ờ người lớn bằng nội soi phe quản ổng mem". tác già Lé Hoàn cùng cộng sự báo cão 2 trường hợp gắp dị VỘI phế quan bớ quên bằng nội soi phế quan ong mềm dâng trên tạp chi Y học Châu Ả.’ Ngành nội soi ngây càng phát tricn nhờ ứng dụng kịp thời các thiết bị quang học tiên tiền và kinh nghiệm của cãc chuyên khoa nội soi cùng như sự phơi hợp với ngành gãy mỏ hơi sức dà lãm tý lệ tư vong dơ DVĐT ngây cáng thấp. Sư lược giái phẫu vả sính lý khi - phế quán 1.

Giãi phẫu khi quân - Kin quan là một ống dần không khi năm ờ cố và ngục, tiếp theo thanh quan, bắt đầu từ bờ dưới sụn nhản, ơ ngang mire dot sống cổ C6. di xuống dưới và ra sau theo dường cong cua cột sống, tận cùng Ư trong lồng ngục bang cách chia dõi thành hai phe quan chinh, ờ ngang mức bờ dưới dot sóng ngực 4 hoặc bờ trên dốt sống ngục 5. khi quan nam sau dĩa ức 3 cam. ở trong ngục nên mơ khi quan ớ đoạn cao và trung binh thường thuận lợi hơn mơ đoạn thấp.

- về cáu trúc, khi quan gồm 16-20 vòng sụn hình chữ "C”. phần khuyết quay về phía sau. nối với nhau bảng các dây chằng vòng. Thành sau cua khi quán dược cấu trúc là màng trong dó bao gồm cảc sợi cơ trơn nối hai dầu tự do cua vòng sụn vã các sợi chun tạo thành bõ chạy dục từ buồng Morgani xuống tận phế quân gốc hai bên.

Chinh sự co giản thành sau cũa khi quân mã nó tham TMT ufk bjr K)C V M w 8 gia chũ yell hô hắp cùa dường thơ. - Kích thước khi quán: Nam giới trương thánh, khí quân dài khoang 12 cni. nừ khoang 11 cm. Đoạn cỗ dài 6 7 cm.

đoạn ngực kỉioáng 5 6 cm. Dường kính khi quan tâng dần từ trên xuống, đường kính trước sau lớn hơn dường kinh ngang. Khẩu kinh khi quán thay dổi tùy theo tuổi, giới và tùy theo từng người. trê 5 tuổi: s mm, trê 10 tuôi: lOmm, nam trướng thành: 16mm.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ