Chương 1 LÝ LUẬN CHUNG VỀ CÔNG NGHIỆP HÓA, HIỆN ĐẠI HÓA 1. Tính tất yếu khách quan của công nghiệp hóa, hiện đại hóa Xã hội là một bộ phận đặc biệt của thế giới vật chất, lịch sử phát triển của nó hiện ra như là quá trình lịch sử - tự nhiên, đó chính là quá trình phát triển của nền sản xuất và tái sản xuất đời sống xã hội, đồng thời cũng là quá trình phát triển nền văn minh nhân loại. Quá trình đó được phát triển bằng những bước tiến tuần tự xen lẫn những bước ngoặt cách mạng (cách mạng nông nghiệp, cách mạng công nghiệp và công nghiệp hóa, cách mạng khoa học – kỹ thuật và hiện đại hóa). Thời thượng cổ, nhân loại sinh sống chủ yếu thành từng nhóm, từng bầy bằng nghề săn bắn thú rừng, hái lượm hoa quả và chăn giữ súc vật.000 năm trước đây, trên trái đất bắt đầu cuộc cách mạng nông nghiệp, công cụ sản xuất bằng kim loại bắt đầu xuất hiện thúc đẩy nghề trồng trọt và chăn nuôi.
Cuộc cách mạng này lần lượt đi qua các làng mạc, rừng núi, quốc gia, khu vực và dần dần bao trùm khắp hành tinh. Chính nó đã khai sinh ra nền văn minh nông nghiệp, mà đặc trưng cơ bản của nó là đất đai và sản xuất nông nghiệp là cơ sở của toàn bộ đời sống xã hội. Sự phát triển dần dần và tích lũy nhỏ nhặt của văn minh nông nghiệp trải qua nhiều thế kỷ đã tạo ra và chuẩn bị những điều kiện cần thiết (vật chất và tinh thần, con người và cơ chế…) cho sự ra đời và phát triển của nền văn minh công nghiệp. Cuộc cách mạng công nghiệp nổ ra vào những năm 70 của thế kỷ XVIII ở nước Anh, dựa trên phát minh ra máy hơi nước.
Trên cơ sở những thành tựu của cuộc cách mạng này diễn ra quá trình công nghiệp hóa. Từ nước Anh, công nghiệp hóa lan sang các quốc gia Châu Âu, Bắc Mỹ, cùng 10 các nơi khác và hiện nay nó đang tiếp tục phát huy sức mạnh của mình ở những nước nông nghiệp. Cuộc cách mạng công nghiệp và cùng với nó là quá trình công nghiệp hóa đã tạo ra nền văn minh công nghiệp với lực lượng sản xuất hiện đại, văn hóa và khoa học kỹ thuật tiên tiến… Nền văn minh công nghiệp, theo nhà tương lai học A.Toffler, với những đặc trưng vốn có của mình đã “mở tung luật lệ”, tạo ra những nguyên tắc mới mang tính “chuẩn mực”, được thể hiện trong tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội: “tiêu chuẩn hóa”, “đồng bộ hóa”, “tập quyền hóa”, “chuyên môn hóa”, “tối đa hóa”… Sự phát triển liên tục và mạnh mẽ của nền sản xuất công nghiệp hiện đại trong điều kiện thị trường và cạnh tranh đã thúc đẩy sự tăng lên không ngừng nhu cầu của con người và sự phát triển của khoa học, cùng với việc vận dụng chúng vào sản xuất; và đến lượt mình, khoa học, kỹ thuật lại phát huy tác dụng của mình để nâng cao năng suất lao động và mở rộng tái sản xuất xã hội… Tất cả những cái đó (và những cái khác…) là “đòn xeo” thúc đẩy sự ra đời và phát triển một cuộc cách mạng mới – cách mạng khoa học công nghệ và cùng với nó là quá trình hiện đại hóa xã hội. Như vậy, trên cơ sở những thành tựu của cuộc cách mạng khoa học – công nghệ được bắt đầu vào giữa những năm 50 của thế kỷ XX, mà hiện đại hóa được triển khai ở Mỹ, sau đó sang Anh, Pháp, Đức, Thụy Điển, Nhật Bản và một loạt nước khác.
Ở đây, đặc trưng cơ bản của hiện đại hóa thể hiện ở chỗ, nhiều phát minh khoa học cao, nhiều dạng công nghệ mới được áp dụng vào xã hội làm cho mọi lĩnh vực của đời sống xã hội luôn đổi mới, ngày càng hiện đại và hoạt động có hiệu quả hơn. Ngày nay, công nghiệp hóa, hiện đại hóa đã và đang lôi cuốn, tác động đến tất cả các nước, tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội. Sẽ không quá lời nếu nói rằng, tất cả các quốc gia trên thế giới hiện đang ở trong những giai 11 đoạn khác nhau và trên những trình độ không giống nhau của quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Ở những nước phát triển (những nước đã trải qua công nghiệp hóa, có nền công nghiệp hiện đại), hiện đại hóa chính là quá trình tiếp tục tạo ra và sử dụng những thành tựu khoa học – công nghệ mới nhất, hiện đại nhất vào mọi lĩnh vực của đời sống xã hội để thúc đẩy xã hội phát triển hiện đại hơn.
Chính vì vậy, trên thế giới đang xuất hiện những đặc trưng mới, tính chất mới của xã hội hiện đại với những tên gọi khác nhau như: xã hội thông tin, xã hội hậu – công nghiệp, xã hội hậu – hiện đại… Đối với những nước đang phát triển (những nước chưa trải qua công nghiệp hóa, có nền kinh tế nông nghiệp) cần triển khai quá trình công nghiệp hóa đồng thời và gắn bó với quá trình hiện đại hóa. Ở đây công nghiệp hóa, hiện đại hóa là quá trình sử dụng những thành tựu khoa học – công nghệ hiện đại để đổi mới về căn bản bộ mặt kinh tế, chính trị, văn hóa, khoa học – kỹ thuật và tinh thần của xã hội nhằm đưa xã hội lên trình độ hiện đại. Như vậy, công nghiệp hóa, hiện đại hóa là xu thế lịch sử phát triển từ thấp đến cao của quá trình văn minh. Đặc trưng lịch sử của chúng được quy định bởi tính độc đáo của bước chuyển từ xã hội truyền thống lên xã hội hiện đại, và từ xã hội hiện đại lên một xã hội hiện đại hơn.
Tiến hành công nghiệp hóa, hiện đại hóa để phát triển kinh tế - xã hội là con đường của mọi quốc gia. Tất cả các nước công nghiệp phát triển hiện nay đều đã trải qua quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa ở những thời điểm khác nhau, với những quy mô tốc độ khác nhau, những điều kiện kinh tế - xã hội khác nhau. Với hầu hết các nước đang phát triển, hiện nay công nghiệp hóa, hiện đại hóa là một trong những chính sách chủ yếu và là một thách thức lớn. Khi trên phạm vi toàn cầu, khoa học công nghệ đã trở thành bộ phận trực tiếp của lực lượng sản xuất và đang có những thay đổi vượt bậc, làm thay đổi diện mạo xã hội, thì vấn đề huy động các nguồn lực để nhanh chóng thực hiện công nghiệp 12 hóa, hiện đại hóa đối với các nước chậm phát triển là chủ trương mang tầm chiến lược.
Việt Nam ta hiện nay cũng không là ngoại lệ, công nghiệp hóa, hiện đại hóa không chỉ là quá trình mang tính tất yếu, khách quan mà còn là một đòi hỏi bức thiết. Bởi lẽ, từ một nền kinh tế tiểu nông phấn đấu đến mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”, chúng ta chỉ có một con đường là thực hiện công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Cho đến nay cả trên bình diện lý luận và thực tiễn, chúng ta điều khẳng định con đường này. Nước ta vốn là một nước nghèo, lại bị chiến tranh tàn phá nhiều năm, song dân ta vẫn một lòng theo Đảng làm cách mạng với khát vọng “độc lập tự do, dân giàu, nước mạnh”.
Với khát vọng này, chúng ta đã tạo nên động lực cho cả dân tộc ta đánh giặc ngoại xâm, giải phóng đất nước, giành độc lập tự do cho Tổ quốc. Vì vậy, giờ đây thực hiện công nghiệp hóa, hiện đại hóa để đạt tới trình độ “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” không những thể hiện tính quy luật tất yếu của quá trình phát triển kinh tế - xã hội ở nước ta, mà còn nhằm đáp ứng nhu cầu, lợi ích của các tầng lớp nhân dân và cả dân tộc. Con đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa ở nước ta hiện nay, như Đảng ta đã xác định tại Đại hội IX của Đảng là “cần và có thể rút ngắn thời gian, vừa có bước tuần tự vừa có bước nhảy vọt” [36, tr. Tại Hội nghị Trung ương bảy khóa VII (tháng 7 – 1994) và Đại hội VIII (tháng 6 – 1994), Đảng ta đã đưa ra một quan niệm mới về công nghiệp hóa, hiện đại hóa.
Khi xác định nhiệm vụ căn bản trong giai đoạn cách mạng mới ở nước ta hiện nay là tập trung mọi lực lượng, tranh thủ thời cơ, vượt qua thử thách đẩy mạnh công cuộc đổi mới một cách toàn diện và đồng bộ, tiếp tục phát triển nền kinh tế nhiều thành phần vận hành theo cơ chế thị trường, có sự quản lý của Nhà nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa, Đảng 13 ta đã coi đây là bước chuyển rất quan trọng của thời kỳ phát triển mới – thời kỳ “đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước”. Trong giai đoạn này, đối với một nước vẫn còn ở tình trạng nước nghèo như nước ta hiện nay, Đảng ta khẳng định, chúng ta không có con đường nào khác ngoài con đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Để nhanh chóng thoát khỏi đói nghèo, để tránh khỏi nguy cơ tụt hậu xa hơn so với các nước trong khu vực và đưa nước ta nhanh chóng đạt tới trình độ cao của một nước phát triển, chúng ta cần phải đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa với tư cách là “một cuộc cách mạng toàn diện và sâu sắc nhất trong tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội”. Coi đây là sự lựa chọn phù hợp với quy luật khách quan để chúng ta hội nhập vào tiến trình phát triển chung của quốc tế và khu vực, Đảng ta đã khẳng định, về thực chất, “công nghiệp hóa, hiện đại hóa là quá trình chuyển đổi căn bản, toàn diện các hoạt động sản xuất, kinh doanh, dịch vụ và quản lý kinh tế, xã hội từ sử dụng lao động thủ công là chính sang sử dụng một cách phổ biến sức lao động cùng với công nghệ, phương tiện và phương pháp tiên tiến, hiện đại, dựa trên sự phát triển của công nghiệp và tiến bộ khoa học – công nghệ, tạo ra năng suất lao động xã hội cao” [31, tr.
Thực vậy, công nghiệp hóa, hiện đại hóa là tất yếu khách quan ở nước ta. Quá trình này diễn ra trong điều kiện nước ta đang bị tụt hậu khá xa so với các nước phát triển, thua kém nhiều mặt so với các nước trong khu vực về trình độ, có nhiều khó khăn về vốn, thị trường, về kinh nghiệm vận hành nền kinh tế thị trường và quản lý sản xuất – kinh doanh theo cơ chế mới.