Chương 1: MỐI QUAN HỆ BIỆN CHỨNG GIỮA KINH TẾ VÀ CHÍNH TRỊ TRONG CHÍNH SÁCH KINH TẾ MỚI CỦA V. LÊNIN VÀ LÝ LUẬN CHUNG VỀ NỀN KINH TẾ THỊ TRƢỜNG 1. Hoàn cảnh ra đời chính sách kinh tế mới của V. Tình hình nƣớc Nga Xô viết trƣớc khi áp dụng chính sách kinh tế mới Cách mạng tháng Mười nổ ra và một đất nước CNXH đầu tiên trong lịch sử đã ra đời ở nước Nga- Xô viết; đã biến những lý luận về CNXH của Mác- Ănghen thành hiện thực.
Tuy nhiên, một đất nước còn non trẻ, lại là một nước Xã hội chủ nghĩa (XHCN) đầu tiên trên thế giới nên luôn phải đương đầu với những chống phá từ bên trong và bên ngoài. Bởi vậy, từ khi cách mạng tháng Mười thành công vang khắp năm châu, từ 1914 đến đầu năm 1921, trải qua 7 năm tồn tại, nước Nga Xô viết bị tàn phá nặng nề và lâm vào khủng hoàng trầm trọng. Đó là do hai nguyên nhân chủ yếu là chiến tranh và thực hiện chính sách “cộng sản thời chiến”. Nguyên nhân thứ nhất: Sự tàn phá nặng nề của chiến tranh.
Sau cách mạng tháng Mười, nước Nga Xô viết chưa kịp bắt tay vào xây dựng CNXH đã phải đối đầu với chiến tranh liên miên. Trong cuộc chiến tranh thế giới lần I (1914- 1918), nước Nga đã bị tàn phá nặng nề. Sau đó, nước Nga chỉ có được 4 tháng ( từ tháng 3 đến tháng 7 năm 1918) là thời gian ngừng chiến để ký hoà ước Brét và củng cố lại lực lượng. Nhưng ngay sau đó, từ tháng 7/ 1918 đến tháng 3/ 1919 nước Nga phải đối mặt với cuộc nội chiến.
Lúc này, yêu cầu trước mắt là cần phòng thủ đất nước, động viên toàn bộ sức người, sức của để chống bọn phản cách mạng. Điều quan trọng là phải đảm bảo lương thực đầy đủ cho quân đội và nhân dân thành phố, những người trực tiếp tham gia chiến tranh. Mùa hè năm 1919, giới cầm quyền ở Mỹ, Anh, Pháp và các nước khác của khối đồng minh lại mở một cuộc tiến công quân sự mới chống nước Nga Xô viết mà đứng đầu là kẻ phản cách mạng Đênikin. Lúc này, nhân dân Xô viết phải đẩy lùi hai cuộc chiến tranh (nội chiến và can thiệp của nước ngoài) trong tình thế kinh tế hết sức khó khăn: thiếu nguyên nhiên liệu, giao thông rối loạn, dịch bệnh hoành hoành.
Đầu năm 1920, nước Nga Xô viết về cơ bản đã lâm vào tình trạng kinh tế suy sụp nghiêm trọng do 4 năm chiến tranh đế quốc và 2 năm can thiệp vũ trang nước ngoài và nội chiến gây ra. Chưa kịp bắt tay vào xây dựng, tháng 5/ 1920 đến tháng 11/ 1920, nước Nga Xô viết phải đối đầu với cuộc tấn công của khối đồng minh nhằm đè bẹp hoàn toàn nước XHCN non trẻ, trong khi, trong nước cuộc nội chiến vẫn chưa 11 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com kết thúc. Nước Nga Xô viết non trẻ từ sau cách mạng tháng Mười phải liên tiếp đối đầu với 4 năm chiến tranh thế giới I và 3 năm nội chiến và can thiệp của nước ngoài. Đến cuối năm 1920 chính phủ tư sản Ba Lan đã kí kết đình chiến.
Mưu toan của bọn đế quốc tất cả các nước liên kết với bọn phản cách mạng trong nước hòng tiêu diệt nhà nước Xô viết đã hoàn toàn bị thất bại. Như vậy, từ năm 1914 đến 1920, nước Nga Xô viết liên tiếp xảy ra chiến tranh. Thời gian tạm ngừng chiến chỉ đủ cho nước Nga Xô viết củng cố lại quân đội, thu dọn lại những đống đổ nát để tiếp tục chiến đấu, không còn thời gian cho việc xây dựng lại cơ sở hạ tầng cũng như chăm lo đời sống vật chất của nhân dân. Lúc đó, cả nước Nga như một chiến trường và mọi người dân là những người chiến sỹ.
Đó là thời kỳ vô cùng khó khăn và túng quẫn. Người ta chỉ có thể nghĩ làm sao để sống, để qua khỏi cuộc chiến tranh này, để chiến thắng một cách anh dũng, bảo vệ thành quả cách mạng chứ chưa thể nghĩ tới làm kinh tế như thế nào. Lênin đã nhấn mạnh “nước Nga ra khỏi chiến tranh trong một tình cảnh giống như một người đã bị đánh gần chết, trong 7 năm trời, nó bị đánh khắp mình mẩy và may mà nó vẫn có thể chống nạng mà đi được” [60,81]. Trong các nước bị lôi cuốn vào cuộc chiến tranh đế quốc, không có một nước nào phải chịu đau khổ bằng nước Nga.
Trong đó, cuộc nội chiến đã làm nước Nga bị tàn phá và hoang tàn nhiều hơn, tai hại hơn cuộc chiến tranh với nước ngoài. Do vậy, Lênin khẳng định chiến tranh “ là nguồn gốc chủ yếu gây ra những khó khăn mà chúng ta đang phải chịu đựng lúc này, lúc mà một lần nữa, vấn đề chủ chốt, vấn đề cơ bản của cách mạng lại là vấn đề quân sự, vấn đề chiến đấu…nhân dân đã bị chiến tranh làm cho mệt mỏi và hơn bao giờ hết chiến tranh đã làm cho họ kiệt quệ hoàn toàn…là nguồn gốc chính của những khó khăn to lớn mà chúng ta đang phải chịu đựng”[54,17]. Thời kỳ này có thể nhấn mạnh là thời kỳ biểu hiện mối quan hệ chặt chẽ giữa chính trị và quân sự và nhiệm vụ của thời kỳ này cũng là chính trị và quân sự. Nguyên nhân thứ hai: Những hạn chế của chính sách “cộng sản thời chiến” được bộc lộ một cách rõ ràng sau chiến tranh.
Trong 7 năm chiến tranh, để giúp nước Nga vừa có thể đương đầu chống lại thù trong, giặc ngoài, vừa xây dựng đất nước, Lênin đã dùng đến chính sách “cộng sản thời chiến”, một chính sách mà ngay cái tên của nó đã toát lên toàn bộ ý nghĩa: đây là chính sách của những người cộng sản nhằm bảo vệ đất nước trong thời chiến. Nội dung của chính sách “cộng sản thời chiến” nổi bật bao gồm việc thực hiện chế độ trưng thu lương thực thừa. Chính sách này buộc những người nông dân phải 12 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com nộp tất cả sản phẩm thừa, đôi khi cả sản phẩm nông nghiệp cần thiết của họ cho Nhà nước. Việc thực hiện chính sách này về trước mắt sẽ có lương thực cho quân lính và người công nhân sản xuất và bảo vệ tổ quốc.
Đây cũng là điểm đặc biệt trong chính sách “cộng sản thời chiến”. Nếu không làm như vậy thì theo Lênin “ chúng ta đã không thể thắng được bọn địa chủ và tư bản trong cái nước tiểu nông bị tàn phá này” [60, 264]. Người còn khẳng định thêm: “ và việc chúng ta đã thắng…chẳng những chứng tỏ rằng công nhân và nông dân đều có khả năng làm những việc anh dũng phi thường trong cuộc đấu tranh để tự giải phóng mà còn chứng tỏ rằng bọn men-sê-vích, bọn xã hội chủ nghĩa- cách mạng, Cau-xky và bè lũ đã đóng vai trò đầy tớ của giai cấp tư sản, khi chúng trách chung ta về cái “chế độ cộng sản thời chiến” ấy. Nhưng đó lại là thành tích của chúng ta” [60, 264-265].
Ngoài việc thực hiện chính sách trưng thu lương thực thừa thì chính sách “cộng sản thời chiến” còn nhấn mạnh tới việc hạn thế thương nghiệp, phân phối chủ yếu bằng hiện vật, nhanh chóng quốc doanh hoá và quản lý tập trung cao độ. Chúng ta khoan hẵng bàn những hậu quả mà chính sách “cộng sản thời chiến” đã để lại. Đầu tiên phải nhận thấy rằng, trong cuộc chiến tranh ác liệt, một mất một còn, khó khăn chồng chất, cái chết luôn cận kề thì chính sách “cộng sản thời chiến” là chính sách duy nhất phù hợp, duy nhất đúng. Nó đã giúp nước Nga Xô viết sống sót ra khỏi chiến tranh, chiến thắng cả thù trong giặc ngoài, đã làm cho Chủ nghĩa tư bản (CNTB) phải biết kiềng nể và bọn phản động phải rút lui.
Vị thế của Nhà nước Xô viết được củng cố và đồng thời nó biểu lộ sự bất lực của lực lượng Tư bản thế giới. Tuy nhiên bên cạnh đó cần phải khẳng định, chính sách này tuyệt nhiên không phải là chính sách của Chủ nghĩa cộng sản (CNCS) đích thực. Chính khi nói về thời kỳ này, Lênin thường chủ yếu, mặc dù không thường xuyên sử dụng từ “Chủ nghĩa cộng sản” và tính từ “ thuộc về chủ nghĩa cộng sản” trong ngoặc kép. Là một người Mác xít có nhận thức sâu rộng, Người hiểu rõ tính hạn chế, tính ước lệ của những kết quả đạt được nhờ những biện pháp đó, bởi đó không phải là CNCS đích thực- chỉ có thể đạt được nhờ vào cơ sở vật chất- kỹ thuật phát triển cao và sản phẩm dồi dào.
Nước Nga Xô viết khi đó vẫn còn là một nước nghèo nàn lạc hậu, nền kinh tế nổi bật là sự quyện chặt giữa Tư bản độc quyền hiện đại và tàn tích phong kiến hay mâu thuẫn giữa một bên là chế độ sở hữu ruộng đất lạc hậu và một bên là CNTB công nghiệp tài chính tiên tiến nhất. Việc thực thi chính sách “cộng sản thời chiến” cũng nhận được sự đồng thuận trong dân chúng rất cao. Cần nhấn mạnh rằng việc chán ghét chiến tranh, mong muốn 13 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com sớm chấm dứt cuộc chiến tranh này đã tạo nên một sự phản kháng ác liệt của các giai cấp trong các lĩnh vực của đời sống khác nhau, từ kinh tế đến chính trị và quân sự, đã thúc đẩy chính sách “cộng sản thời chiến” được thực thi nhanh hơn, tương ứng với nó là có những biện pháp cách mạng kiên quyết trong những hoàn cảnh đặc biệt. Chính lòng nhiệt tình sôi sục của quần chúng nhân dân đã đẩy việc thực hiện chính sách “cộng sản thời chiến” lên cao trào.
Lúc đó “ được cao trào nhiệt tình lôi cuốn, chúng ta, những người đã từng thức tỉnh nhiệt tình của nhân dân, - trước hết là về mặt chính trị, rồi sau về mặt quân sự, - chúng ta đã tính là có thể dựa vào nhiệt tình đó mà trực tiếp thực hiện những nhiệm vụ kinh tế cũng to tát như những nhiệm vụ chính trị chung, như những nhiệm vụ quân sự” [61,189]. Lúc đó, hầu như mọi người dân đều khẳng định rằng bằng lòng nhiệt tình cách mạng thì điều gì cũng có thể làm được, muốn làm gì là có thể làm ngay được. Lúc đó, tất cả đều mong muốn có thể trực tiếp xây dựng nhà nước theo kiểu CSCN. Chính bởi vậy mà nhân dân, nhất là người nông dân, đã chấp nhận những chính sách có phần kỷ luật, nghiêm ngặt của chính quyền Xô viết, ngay cả chế độ trưng thu lương thực thừa.
Bởi họ mong mỏi được kết thúc chiến tranh, muốn sao cho mức sống tối thiểu của họ được cải thiện nhanh chóng.