Ảnh hưởng của khai thác trắng rừng trồng keo thuần loài đến xói mòn và dòng chảy mặt tại huyện lương sơn tỉnh hòa bình

Ảnh hưởng của khai thác trắng rừng keo thuần loài đến xói mòn và dòng chảy mặt tại Lương Sơn, Hòa Bình. Tìm hiểu tác động môi trường.

Trường đại học

Đại học Lâm Nghiệp

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa luận tốt nghiệp

2019

59
1
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Rừng keo và thách thức xói mòn đất tại Lương Sơn Hòa Bình

Huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình, với điều kiện tự nhiên huyện Lương Sơn đặc thù là vùng chuyển tiếp giữa đồng bằng và miền núi, có nhiều tiềm năng phát triển rừng trồng sản xuất. Trong đó, cây keo, đặc biệt là rừng keo lairừng keo tai tượng, đã trở thành cây trồng chủ lực, mang lại hiệu quả kinh tế cao cho người dân địa phương. Tuy nhiên, việc phát triển trồng rừng thuần loài theo chu kỳ ngắn và áp dụng phương thức khai thác trắng đang đặt ra những thách thức nghiêm trọng về môi trường. Khi toàn bộ thảm thực vật bị chặt hạ, bề mặt đất không còn lớp che phủ bảo vệ, trực tiếp hứng chịu tác động từ các yếu tố thời tiết, đặc biệt là mưa lớn. Nghiên cứu thực tế tại Lương Sơn đã chỉ ra rằng, sau khi chặt trắng rừng, dòng chảy bề mặt tăng lên đáng kể, kéo theo quá trình xói mòn đất diễn ra mạnh mẽ. Tình trạng này không chỉ làm mất đi lớp đất mặt màu mỡ, gây rửa trôi chất dinh dưỡng và dẫn đến thoái hóa đất, mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến chu trình thủy văn của khu vực, làm tăng nguy cơ lũ lụt và sạt lở đất ở vùng hạ lưu. Việc hiểu rõ mức độ ảnh hưởng của phương thức khai thác này là cơ sở khoa học cấp thiết để đề xuất các giải pháp quản lý rừng bền vững, đảm bảo hài hòa giữa phát triển kinh tế và bảo vệ môi trường sinh thái.

1.1. Tổng quan về rừng trồng sản xuất keo thuần loài tại Lương Sơn

Tại Lương Sơn, Hòa Bình, diện tích đất lâm nghiệp chiếm một tỷ lệ đáng kể, trong đó mô hình rừng trồng sản xuất với cây keo thuần loài chiếm ưu thế. Người dân chủ yếu trồng các giống rừng keo lairừng keo tai tượng vì chu kỳ sinh trưởng ngắn, khả năng thích nghi tốt và mang lại giá trị kinh tế ổn định. Các khu rừng keo này thường được trồng với mật độ cao, tạo thành các hệ sinh thái đơn giản, thiếu sự đa dạng về loài cây. Chu kỳ khai thác thường kéo dài từ 5-7 năm, sau đó toàn bộ diện tích sẽ được khai thác trắng để chuẩn bị cho vụ trồng mới. Mặc dù mô hình này giúp tối đa hóa sản lượng gỗ trong thời gian ngắn, việc trồng rừng thuần loài liên tục trên một diện tích đất trong nhiều chu kỳ có thể dẫn đến suy giảm độ phì nhiêu của đất, làm nghèo kiệt dinh dưỡng và giảm sức đề kháng của hệ sinh thái trước sâu bệnh và biến đổi khí hậu.

1.2. Điều kiện tự nhiên và nguy cơ xói mòn tiềm ẩn tại địa phương

Điều kiện tự nhiên huyện Lương Sơn có địa hình đồi núi thấp, độ dốc phổ biến từ 15-25 độ, là một yếu tố làm tăng nguy cơ xói mòn đất. Khí hậu khu vực mang đặc trưng nhiệt đới gió mùa, với mùa mưa tập trung từ tháng 5 đến tháng 10, thường xuyên xuất hiện những trận mưa lớn với cường độ cao. Mối quan hệ giữa lượng mưa và xói mòn là rất chặt chẽ; khi mưa lớn đổ xuống các sườn dốc không có độ che phủ thảm thực vật, năng lượng của hạt mưa phá vỡ kết cấu đất, và dòng chảy bề mặt cuốn trôi lớp đất mặt. Các nghiên cứu tại khu vực chỉ ra rằng, ngay cả trong điều kiện tự nhiên, đất đai ở đây đã có nguy cơ xói mòn. Khi kết hợp với hoạt động canh tác trên đất dốc và đặc biệt là chặt trắng rừng keo, nguy cơ này trở nên nghiêm trọng hơn, đe dọa trực tiếp đến tính bền vững của sản xuất nông lâm nghiệp.

II. Khai thác trắng rừng keo Nguyên nhân chính gây thoái hóa đất

Hoạt động khai thác trắng là việc chặt hạ toàn bộ cây cối trên một diện tích rừng xác định, để lại một khoảng đất trống trơ trọi. Đây là phương pháp phổ biến đối với rừng trồng sản xuất keo do tính tiện lợi và hiệu quả kinh tế tức thời. Tuy nhiên, hậu quả môi trường của nó lại vô cùng nghiêm trọng. Việc loại bỏ hoàn toàn độ che phủ thảm thực vật khiến đất mất đi "tấm lá chắn" tự nhiên. Lớp thảm mục và rễ cây, vốn có vai trò như một lớp đệm xốp giúp giữ nước và ổn định kết cấu đất, cũng bị phá hủy. Khi mưa xuống, các hạt mưa với động năng lớn tác động trực tiếp lên bề mặt, phá vỡ cấu trúc đất, làm bịt kín các mao quản, giảm khả năng thấm nước và làm tăng tốc độ hình thành dòng chảy bề mặt. Dòng chảy này cuốn theo các hạt đất mịn và chất hữu cơ, gây ra hiện tượng xói mòn đất. Quá trình này lặp đi lặp lại qua nhiều mùa mưa sẽ dẫn đến tình trạng thoái hóa đất không thể phục hồi, đất trở nên chai cứng, trơ sỏi đá, mất khả năng sản xuất, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đa dạng sinh học và sự ổn định của hệ sinh thái.

2.1. Tác động của việc chặt trắng rừng đến độ che phủ thảm thực vật

Trước khi khai thác, một khu rừng keo trưởng thành có độ che phủ thảm thực vật cao, bao gồm cả tán cây cao và lớp thực bì, cây bụi bên dưới. Lớp che phủ này đóng vai trò quyết định trong việc điều hòa chu trình thủy văn. Tán lá cây cản bớt lực rơi của hạt mưa, trong khi lớp thảm mục dưới mặt đất hoạt động như một miếng bọt biển khổng lồ, từ từ thấm và giữ nước. Hoạt động chặt trắng rừng đã loại bỏ hoàn toàn lớp bảo vệ này. Nghiên cứu tại Lương Sơn cho thấy, sau khai thác, độ che phủ giảm đột ngột về gần như bằng 0. Bề mặt đất trống phải chịu toàn bộ tác động của thời tiết, đặc biệt là bức xạ mặt trời và những trận mưa lớn. Điều này không chỉ làm thay đổi tính chất vật lý của đất mà còn là nguyên nhân trực tiếp làm gia tăng dòng chảy bề mặtxói mòn đất.

2.2. Hậu quả của thoái hóa đất và rửa trôi chất dinh dưỡng

Khi dòng chảy bề mặt gia tăng do khai thác trắng, nó không chỉ cuốn đi các hạt đất mà còn mang theo một lượng lớn chất dinh dưỡng hòa tan. Hiện tượng rửa trôi chất dinh dưỡng, bao gồm đạm, lân, kali và các vi chất thiết yếu, làm cho đất đai nhanh chóng bị bạc màu, suy kiệt. Đây là một trong những biểu hiện rõ rệt nhất của thoái hóa đất. Theo thời gian, lớp đất mặt màu mỡ bị mất đi, chỉ còn lại tầng đất phía dưới nghèo dinh dưỡng và có kết cấu kém ổn định. Hậu quả là năng suất cây trồng ở các chu kỳ sau giảm sút, đòi hỏi phải đầu tư nhiều hơn cho phân bón hóa học, làm tăng chi phí sản xuất và tiềm ẩn nguy cơ ô nhiễm môi trường. Về lâu dài, thoái hóa đất có thể dẫn đến sa mạc hóa cục bộ, làm mất vĩnh viễn khả năng canh tác.

III. Phương pháp nghiên cứu ảnh hưởng của khai thác trắng đến đất

Để đánh giá một cách định lượng tác động của khai thác trắng rừng trồng keo thuần loài đến xói mòndòng chảy mặt, một phương pháp nghiên cứu thực nghiệm đã được triển khai tại huyện Lương Sơn. Cốt lõi của phương pháp này là thiết lập các ô tiêu chuẩn (OTC) để quan trắc và so sánh. Cụ thể, hai ô nghiên cứu có điều kiện về địa hình, độ dốc, loại đất tương đồng đã được lựa chọn. Một ô được giữ nguyên trạng thái rừng keo (ô đối chứng, trước khai thác), và ô còn lại được tiến hành khai thác trắng (ô thực nghiệm, sau khai thác). Hệ thống thu gom nước và đất được lắp đặt ở chân mỗi ô để đo lường chính xác lượng dòng chảy bề mặt và khối lượng đất bị xói mòn sau mỗi trận mưa. Bên cạnh đó, các yếu tố liên quan như lượng mưa và cường độ mưa cũng được ghi nhận bằng ống đo mưa chuyên dụng đặt tại hiện trường. Các mẫu đất được thu thập định kỳ để phân tích các tính chất vật lý của đất như dung trọng, độ xốp, qua đó hiểu rõ sự thay đổi của cấu trúc đất dưới tác động của việc mất đi thảm thực vật. Phương pháp này cung cấp số liệu trực quan, tin cậy, làm cơ sở vững chắc để kết luận về mức độ ảnh hưởng của hoạt động khai thác.

3.1. Thiết kế ô tiêu chuẩn để đo lường dòng chảy và xói mòn

Nghiên cứu đã sử dụng phương pháp lập ô tiêu chuẩn (OTC) với kích thước 5x3m trên sườn đồi. Mỗi ô được bao quanh bởi các tấm tôn chôn sâu xuống đất để ngăn nước từ bên ngoài chảy vào và đảm bảo toàn bộ lượng dòng chảy bề mặt và đất xói mòn phát sinh bên trong ô được thu gom. Dưới chân mỗi ô, một hệ thống máng và ống dẫn được thiết kế để hứng toàn bộ nước và vật chất lắng đọng chảy vào các thùng chứa có thể tích lớn. Sau mỗi trận mưa, lượng nước trong thùng được đo đạc cẩn thận để xác định thể tích dòng chảy mặt. Lượng đất lắng đọng trong máng và trong thùng chứa được thu lại, sấy khô và cân để xác định khối lượng đất bị xói mòn. Thiết kế này cho phép so sánh trực tiếp và chính xác sự khác biệt giữa trạng thái có rừng và đất trống sau khai thác trắng.

3.2. Quan trắc lượng mưa và phân tích tính chất vật lý của đất

Song song với việc đo dòng chảy mặtxói mòn, các yếu tố khí tượng và thổ nhưỡng cũng được quan trắc chặt chẽ. Một ống đo mưa được lắp đặt tại khu vực nghiên cứu để ghi lại tổng lượng mưa và thời gian mưa, từ đó tính toán cường độ mưa cho mỗi trận. Dữ liệu này rất quan trọng để phân tích mối quan hệ giữa lượng mưa và xói mòn. Ngoài ra, các mẫu đất được lấy ở cả hai ô trước và sau thí nghiệm bằng ống dung trọng để phân tích tính chất vật lý của đất. Các chỉ tiêu chính bao gồm dung trọng (khối lượng đất trên một đơn vị thể tích) và độ xốp (tỷ lệ phần trăm khe hở trong đất). Những chỉ số này phản ánh khả năng thấm và giữ nước của đất, giúp giải thích tại sao đất sau khai thác trắng lại dễ bị xói mòn hơn.

IV. Kết quả Khai thác trắng làm tăng dòng chảy mặt xói mòn

Kết quả nghiên cứu thực địa tại Lương Sơn, Hòa Bình đã cung cấp những bằng chứng định lượng rõ ràng về tác động tiêu cực của việc khai thác trắng rừng keo thuần loài. Dữ liệu quan trắc cho thấy một sự khác biệt rất lớn về dòng chảy bề mặtxói mòn đất giữa hai trạng thái trước và sau khi khai thác. Cụ thể, trên diện tích đất trống sau khi chặt trắng rừng, lượng dòng chảy mặt phát sinh sau các trận mưa cao hơn đáng kể so với diện tích có rừng che phủ. Hệ số dòng chảy (tỷ lệ giữa lượng nước chảy trên mặt và tổng lượng mưa) ở ô sau khai thác cao hơn hẳn, cho thấy khả năng giữ nước của đất đã suy giảm nghiêm trọng. Tương ứng với sự gia tăng dòng chảy là sự gia tăng đột biến của lượng đất bị cuốn trôi. So sánh trực tiếp cho thấy, lượng đất bị xói mòn ở khu vực khai thác trắng cao gấp nhiều lần so với khu vực đối chứng. Phân tích hồi quy cũng chỉ ra mối tương quan tuyến tính chặt chẽ giữa lượng mưa và xói mòn: khi cường độ mưa càng lớn, sự chênh lệch về lượng đất mất đi giữa hai ô càng trở nên rõ rệt. Những kết quả này khẳng định khai thác trắng là một trong những nguyên nhân chính gây ra thoái hóa đất và làm mất ổn định chu trình thủy văn tại khu vực.

4.1. Phân tích sự gia tăng đột biến của dòng chảy bề mặt sau khai thác

Dữ liệu từ các ô tiêu chuẩn cho thấy, sau khi khai thác trắng, ngưỡng lượng mưa để bắt đầu phát sinh dòng chảy bề mặt thấp hơn nhiều so với khi còn rừng. Ở trạng thái có rừng, một phần lớn nước mưa được tán lá giữ lại và lớp thảm mục thấm hút, làm chậm quá trình hình thành dòng chảy. Ngược lại, trên đất trống, nước mưa nhanh chóng bão hòa lớp mặt và tạo thành dòng chảy. Kết quả cụ thể chỉ ra, dòng chảy mặt lớn nhất ở điều kiện sau khai thác đạt 19.37 mm/trận, cao gấp gần 9 lần so với mức 2.22 mm/trận ở điều kiện trước khai thác. Phương trình hồi quy tuyến tính thể hiện xu hướng gia tăng mạnh mẽ của dòng chảy sau khai thác (y = 0.8656x) so với trước khai thác (y = 0.50x), chứng tỏ tác động mạnh mẽ của việc mất độ che phủ thảm thực vật.

4.2. So sánh lượng đất mất đi do xói mòn trước và sau khai thác

Tương tự như dòng chảy, lượng xói mòn đất cũng tăng vọt sau khi khai thác trắng. Dữ liệu tổng hợp từ 64 trận mưa cho thấy tổng lượng đất xói mòn ở ô sau khai thác là 11913g, trong khi ở ô trước khai thác chỉ là 2973.3g. Lượng đất xói mòn trung bình mỗi trận mưa ở trạng thái đất trống (245 g/trận) cao hơn nhiều so với trạng thái có rừng (135 g/trận). Sự khác biệt này minh chứng vai trò không thể thay thế của rừng trong việc bảo vệ đất. Khi không còn rễ cây để giữ đất và tán lá để giảm lực xung kích của hạt mưa, lớp đất mặt dễ dàng bị phá vỡ và cuốn trôi theo dòng chảy bề mặt, dẫn đến nguy cơ thoái hóa đấtsạt lở đất.

V. Top 5 giải pháp quản lý rừng bền vững giảm thiểu xói mòn đất

Từ những kết quả nghiên cứu về tác động của khai thác trắng, việc áp dụng các giải pháp quản lý rừng bền vững là yêu cầu cấp thiết để giảm thiểu xói mòn đất tại Lương Sơn. Thay vì chặt trắng rừng, cần chuyển đổi sang các phương thức khai thác chọn lọc hoặc khai thác theo băng, dải. Các biện pháp lâm sinh này giúp duy trì một phần độ che phủ thảm thực vật liên tục trên mặt đất, hạn chế tác động trực tiếp của mưa và gió. Song song đó, việc áp dụng các kỹ thuật canh tác trên đất dốc là vô cùng quan trọng. Xây dựng hệ thống ruộng bậc thang, đào rãnh và làm bờ theo đường đồng mức giúp chia cắt dòng chảy, giảm tốc độ nước và tăng cường khả năng thấm vào đất. Trồng xen các băng cây xanh, đặc biệt là cây họ đậu, không chỉ có tác dụng ngăn xói mòn mà còn giúp cải tạo đất, tăng cường rửa trôi chất dinh dưỡng. Ngoài ra, việc phát triển các mô hình nông lâm kết hợp, trồng xen cây nông nghiệp dưới tán rừng hoặc kết hợp cây lâm nghiệp với cây ăn quả, cũng là một hướng đi hiệu quả. Cuối cùng, việc nâng cao nhận thức cho người dân về tác hại của khai thác trắng và lợi ích của các biện pháp bảo vệ đất là yếu tố then chốt để các giải pháp được áp dụng thành công trong thực tế.

5.1. Các biện pháp lâm sinh thay thế cho phương thức khai thác trắng

Để thực hiện quản lý rừng bền vững, cần có những biện pháp lâm sinh tiên tiến hơn thay thế cho khai thác trắng. Khai thác chọn là phương pháp chỉ chặt hạ những cây đã đạt tiêu chuẩn, để lại các cây nhỏ hơn tiếp tục phát triển, giúp duy trì cấu trúc và độ che phủ của rừng. Khai thác theo băng, dải là việc chặt các dải rừng hẹp xen kẽ với các dải rừng được giữ lại, tạo thành một hệ thống đệm tự nhiên ngăn cản dòng chảy bề mặtxói mòn. Sau khi khai thác, cần nhanh chóng trồng lại rừng và áp dụng các biện pháp xúc tiến tái sinh tự nhiên để rút ngắn thời gian đất bị phơi trống. Việc lựa chọn loài cây trồng phù hợp, ưu tiên các loài bản địa hoặc trồng hỗn giao nhiều loài cũng góp phần tăng cường đa dạng sinh học và khả năng chống chịu của hệ sinh thái.

5.2. Kỹ thuật canh tác trên đất dốc và mô hình nông lâm kết hợp

Đối với những diện tích đất dốc, việc áp dụng các kỹ thuật canh tác trên đất dốc là bắt buộc để ngăn chặn thoái hóa đất. Các kỹ thuật như làm ruộng bậc thang, trồng cây theo đường đồng mức, hay tạo các bờ đá, bờ cỏ có tác dụng làm giảm độ dốc bề mặt, chặn và giữ lại đất, nước. Mô hình nông lâm kết hợp là một giải pháp toàn diện, kết hợp trồng cây lâm nghiệp (như keo) với các loại cây nông nghiệp ngắn ngày (sắn, ngô, đậu) hoặc cây ăn quả. Mô hình này không chỉ đa dạng hóa thu nhập cho người nông dân mà còn giúp duy trì độ che phủ thảm thực vật quanh năm, cải thiện tính chất vật lý của đất, và giảm thiểu tối đa nguy cơ xói mòn đấtrửa trôi chất dinh dưỡng.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

ĐẶT VẤN ĐỀ Đất đai là tài nguyên vô cùng quý giá, là tƣ liệu, thành phần quan trọng của môi trƣờng sống. Có thể nói, đất đai là tƣ liệu chính của ngành Nông – Lâm nghiệp. Tuy nhiên theo số liệu của Bộ Nông nghiệp, đất đồi núi khu vực miền Bắc nƣớc ta hàng năm bị mất xói mòn khoảng 1cm tầng đất mặt. Đặc biệt là khu vực Tây Bắc, mất tới 3cm tầng đất mặt, tƣơng đƣơng khoảng 150 – 300 tấn đất/ha (Đào Châu Thu, 2006).

Lƣợng đất mất đi, các chất dinh dƣỡng có trong đất đồng thời cũng bị giảm bớt, ảnh hƣởng tới chất lƣợng rừng trồng của ngƣời dân, kéo theo là thiệt hại kinh tế - xã hội. Dòng chảy mặt phát sinh khi cƣờng độ mƣa lớn hơn cƣờng độ thấm. Mặt khác khi dòng chảy mặt xuất hiện thƣờng kéo theo xói mòn đất, vì thế quá trình phát sinh dòng chảy mặt có những ảnh hƣởng nhất định tới lƣợng đất xói mòn. Ngoài gây xói mòn và ô nhiễm nƣớc, dòng chảy mặt là nguyên nhân chính gây lũ lụt đô thị dẫn đến thiệt hại tài sản.

Xói mòn đất là quá trình phá huỷ lớp thổ nhƣỡng (bao gồm cả phá huỷ thành phần cơ, lý, hoá, chất dinh dƣỡng… của đất) dƣới tác động của các nhân tố tự nhiên và nhân sinh làm giảm độ phì của đất, gây ra bạc màu, thoái hoá đất, laterit hoá, trơ sỏi đá…, ảnh hƣởng trực tiếp tới sự sống và phát triển của thảm thực vật rừng, thảm cây trồng khác. Quá trình phát sinh dòng chảy mặt và xói mòn đất là quá trình phức tạp, thƣờng phụ thuộc vào các đặc điểm nhƣ địa hình, mƣa, đất, thảm thực vật và hoạt động khai thác, canh tác của ngƣời dân. Nhƣ chúng ta đã biết hoạt động khai thác trắng rừng trồng thuần loài ảnh hƣởng trực tiếp đến dòng chảy mặt và xói mòn. Hoạt động trên làm tăng dòng chảy mặt, tăng nguy cơ xói mòn đất.

Xã Trƣờng Sơn, huyện Lƣơng Sơn, tỉnh Hòa Bình có tổng diện tích tự nhiên là 3.060 ha; trong đó đất nông - lâm nghiệp là 2.728 ha; đất phi nông nghiệp 152 ha; đất chƣa sử dụng là 180 ha. Có lợi thế về vị trí địa lí, là đầu mối giao lƣu kinh tế, văn hóa – xã hội giữa miền núi Tây bắc với vùng đồng bằng sông Hồng ( cũng nhƣ Thủ đô Hà Nội). Về địa hình: huyện Lƣơng Sơn thuộc vùng trung du – nơi chuyển tiếp giữa đồng bằng và miền núi, nên địa hình rất đa 1 dạng. Địa hình đồi núi thấp có độ cao trung bình khoảng 200 – 400m đƣợc hình thành bởi đá macma, đá vôi và các trầm tích lục nguyên, có mạng lƣới sông, suối khá dày đặc.

Xã Lƣơng Sơn, huyện Lƣơng Sơn, tỉnh Hòa Bình là vùng đất có điều kiện tự nhiên rất thích hợp để phát triển trồng rừng Keo thuần loài. Trao đổi với ngƣời dân và các cán bộ UBND xã Trƣờng Sơn cho biết: “Phần lớn ngƣời dân trong xóm sống dựa vào nghề trồng rừng, hiện nay trong xóm có một xƣởng bóc gỗ thu mua gỗ của bà con và sơ chế rồi bán đi nơi khác nên việc vận chuyển gỗ của bà con đơn giản hơn trƣớc rất nhiều. Hiện xóm có có 75 hộ, 322 khẩu chủ yếu sống dựa vào việc trồng rừng”. Keo là loại cây lâm nghiệp có giá trị cao, đƣợc nhiều ngƣời dân tin tƣởng lựa chọn và trồng trên diện rộng.

Song trên một nơi nếu trồng nhiều chu kì liên tục có thể dẫn tới đất bị bạc màu, nghèo dinh dƣỡng, khi đó sẽ ảnh hƣởng tới năng suất cây trồng. Ngoài ra tại nhiều nơi trên thực tế, phƣơng thức khai thác đối với rừng keo đa số là khai thác trắng, nhƣ vậy sẽ có một khoảng thời gian dài đất bị bỏ trống và không đủ độ che phủ. Trong thời gian rừng phục hồi độ che phủ, đất dễ bị rửa trôi, xói mòn qua những trận mƣa và chu kì mƣa kéo dài. Xuất phát từ thực tế đó, đề tài “Ảnh hƣởng của khai thác trắng rừng trồng Keo thuần loài đến xói mòn và dòng chảy mặt tại huyện Lƣơng Sơn, tỉnh Hòa Bình” đã đƣợc tiến hành.

2 CHƢƠNG 1 TỔNG QUAN VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU Trong những thập kỉ gần đây, dân số tăng nhanh nên nhu cầu về đất ở, lƣơng thực, thực phẩm và sản lƣợng ngày càng tăng. Mỗi năm ở vùng đồi núi nƣớc ta bị mất đi một khối lƣợng đất khổng lồ do hiện tƣợng xói mòn. Xói mòn đất làm mất đất, phá huỷ lớp thổ nhƣỡng bề mặt, làm giảm độ phì của đất, gây ra bạc màu, ảnh hƣởng trực tiếp tới sự sống và phát triển của thảm thực vật. Vấn đề xói mòn đất đã đƣợc đề cập đến trong các công trình nghiên cứu của nhiều tác giả trong và ngoài nƣớc từ nhiều thập niên nay.

Để giảm thiểu xói mòn đất ở khu vực miền vúi, hai vấn đề cần đƣợc nghiên cứu song song là thực trạng quá trình xói mòn đất, nguyên nhân, các yếu tố ảnh hƣởng và những giải pháp ngăn chặn xói mòn đất. Đã có rất nhiều những nghiên cứu trên thế giới cũng nhƣ ở Việt Nam nghiên cứu về vấn đề này. Dƣới đây là một số các nghiên cứu về vấn đề trên: 1. Trên thế giới 1.

Nghiên cứu về dòng chảy mặt Nghiên cứu về dòng chảy mặt chính là nghiên cứu về thủy văn rừng. Các nghiên cứu về thủy văn rừng đã đƣợc đề cập từ rất lâu tuy nhiên tới năm 1930 trở lại đây mới có những nghiên cứu định lƣợng cụ thể thì nghiên cứu này mới mang lại ý nghĩa rõ rệt. Dòng chảy mặt đất là thành phần quan trọng của tuần hoàn nƣớc trong hệ sinh thái rừng, phản ánh tốt nhất khả năng giữ nƣớc của rừng. Nhìn chung đất rừng tự nhiên có khả năng thấm nƣớc cao và ít xuất hiện dòng chảy mặt ( Douglass, 1997, Pritchett, 1979).

Mặt khác khi rừng bị chặt hạ trở nên thƣa thớt và độ dốc mặt đất lớn có thể tạo ra nhiều năng lƣợng nƣớc chảy bề mặt hơn ( Ruxton B P. 1967, Imeson A C và Vis, 1982). Năm 2006, tại Châu Phi J.chemelil đã tiến hành thí nghiệm đánh giá khả năng hạn chế dòng chảy mặt và mất đất thịt nhẹ bằng cỏ Hƣơng Bài và cỏ Voi. Kết quả cho thấy lƣợng dòng chảy mặt trên đất có cỏ Hƣơng Bài và cỏ Voi giảm tƣơng ứng là 54% và 12%.

Tuy nhiên phần lớn các kết quả đã 3 nghiên cứu chƣa đƣợc định lƣợng chính xác và chƣa đƣợc khái quát thành quy luật. Bằng phƣơng pháp tạo mƣa nhân tạo nhóm tác giả Tao Liang, Hao wang Hsiang – te Kung, Chao – Sheng Zang khi nghiên cứu ảnh hƣởng của 5 loại hình sử dụng đất (rừng tre, vƣờn trồng dâu tằm, rừng thông, mảnh đất trồng rau và ruộng lúa) đến sự mất đi các chất dinh dƣỡng từ phía tây khu vực Tiaoxi – Trung Quốc (2004) đã đƣa ra kết luận nhƣ sau: Khi cƣờng độ mƣa 2mm/phút, sau 10 phút dòng chảy mặt bắt đầu xuất hiện trên đất trồng rau còn 4 loại hình sử dụng đất còn lại tổng thời gian trung bình để xuất hiện dòng chảy mặt cần 2. Nghiên cứu về xói mòn đất Đến nay, có rất nhiều các định nghĩa, khái niệm khác nhau về xói mòn đất. Theo từ điển bách khoa toàn thƣ về khoa học đất, xói mòn xuất phát từ tiếng Latin là “erodere” chỉ sự ăn mòn dần, thuật ngữ xói mòn dùng để chỉ các quá trình liên quan đến các lớp đất, đá tơi ra và bị mang đi bởi các tác nhân nhƣ gió, nƣớc, băng, tuyết tan hoặc hoạt động của sinh vật.

Theo Ellison (1944), “Xói mòn là hiện tƣợng di chuyển đất bởi nƣớc mƣa, bởi gió dƣới tác động của trọng lực lên bề mặt của đất. Xói mòn đất đƣợc xem nhƣ là một hàm số với biến số là loại đất, độ dốc địa hình, mật độ che phủ của thảm thực vật, lƣợng mƣa và cƣờng độ mƣa”. Ngoài ra, theo Hudson (1968) xói mòn đất còn đƣợc xem là sự chuyển dời vật lý của lớp đất do nhiều tác nhân khác, nhau nhƣ lực đập của giọt nƣớc, gió, tuyết và bao gồm cả quá trình sạt lở do trọng lực. Theo FAO (1994), “Xói mòn là hiện tƣợng các phần tử mảnh, cục và có khi cả lớp bề mặt đất bị bào mòn, cuốn trôi do sức gió và sức nƣớc.

Ở Việt Nam Nƣớc ta nằm trong đới khí hậu nhiệt đới ẩm có lƣợng mƣa tƣơng đối lớn (800-2000mm). Tuy nhiên lƣợng mƣa lại phân bố không đồng đều giữa các tháng mà tập trung vào các tháng từ tháng 5 đến tháng 10, chính vì vậy những cơn mƣa có cƣờng độ lớn đã làm xói mòn và sạt lở đất ở những khu vực có độ dốc cao. Mặt khác do nạn khai thác rừng và phá rừng làm nƣơng rẫy bừa bãi của các hộ dân làm 4 mất đi độ che phủ lớn tạo ra những khoảng đất trống và trai lì bề mặt nên hiện tƣợng thoái hóa và xói mòn bề mặt ngày càng nghiêm trọng. Theo số liệu điều tra hiện trạng sử dụng đất năm 2008, Việt Nam có khoảng 25 triệu ha nên nguy cơ xảy ra xói mòn đất rất lớn.

Quan trắc ở 14 khu vực thuộc Phú Thọ, Bắc Cạn, Thái Nguyên, Đắk Lắk cho thấy tỷ lệ mất đất từ 1 - 2% năm. Kết quả nghiên cứu về xói mòn đất của Hội Khoa học đất ở Quỳnh Nhai – Sơn La cho ƣớc tính lƣợng đất mất hàng năm lên đến 800 nghìn tấn thiệt hại gần 15 tỷ đồng. Không những thế, số liệu nghiên cứu cho thấy 50% đất tự nhiên bị xói mòn (3.2 triệu đồng bằng, 13 triệu đất đồi núi). Có nhiều đề tài nghiên cứu về phát sinh dòng chảy mặt, xói mòn đất và các mối quan hệ giữa các yếu tố nhƣ độ dốc, thảm thực vật, rừng với xói mòn và phát sinh dòng chảy.

Nghiên cứu về phát sinh dòng chảy mặt Những nghiên cứu về dòng chảy mặt ở Việt Nam còn khá mới mẻ và thƣờng gắn liền với xói mòn đất. Công trình nghiên cứu về rừng với tác dụng dòng chảy đƣợc thực hiện bởi các tác giả Vũ Văn Tuấn (1993), Vũ Văn Tuấn và Phạm Thị Lan Hƣơng (1998) đã chỉ ra rằng với khả năng tiêu thụ một lƣợng nƣớc rất lớn của cây rừng đã góp phần làm giảm thiểu xói mòn cà dòng chảy. Bên cạnh đó rừng cũng là nhân tố quan trọng ảnh hƣởng rõ nét đến dòng chảy mặt. Sự khác nhau về tính chất, chủ yếu là tính chất vật lý của các loại đất sẽ ảnh hƣởng trực tiếp đến xói mòn đất và quá trình phát sinh dòng chảy.

Theo Đỗ Đinh Sâm, Ngô Đình Quế và Vũ Tấn Phƣơng (2002) và Phạm Văn Điển (2006) chỉ lƣu lƣợng dòng chảy tại nơi có đất rừng thấp thấp hơn từ 2.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ