đặt vấn đề tổng quát với toàn bộ 13 z trào lƣu văn học: “ Toàn bộ văn học xã hội- dân chủ phải thành văn học có tính Đảng”[30,96]. Bài báo của Lê nin “Tổ chức Đảng và văn học có tính Đảng” đăng ngày 13/4/1905 trên báo Đời mới đã nêu lên những nguyên tắc căn bản nhất của văn học. Những nguyên tắc đó đã thúc đẩy cho văn học cách mạng Nga trở thành một nền văn học lớn và có một ảnh hƣởng vô cùng sâu sắc đối với nền văn học Việt Nam giai đoạn 1945-1975. Văn học cách mạng Việt Nam giai đoạn 1945-1975 dƣới sự lãnh đạo của Đảng với nhiệm vụ chủ yếu là phê phán đấu tranh những quan điểm thù địch,đƣợc xác định và xác lập cả về hai mặt tƣ tƣởng và tổ chức, đƣợc quán triệt ở hai lĩnh vực tu dƣỡng nhà văn và hoạt động sáng tác.Theo quan điểm của Đảng, nền văn học thấm nhuần tính Đảng cộng sản là nền văn học phải trở thành một bộ phận hữu cơ trong sự nghiệp đấu tranh của Đảng : “ Sự nghiệp văn học phải trở thành một bộ phận trong sự nghiệp chung của giai cấp vô sản, phải thành một bánh xe nhỏ và một cái đinh ốc nhỏ trong bộ máy xã hội- dân chủ vĩ đại, thống nhất, do toàn đội tiên phong giác ngộ của toàn bộ giai cấp công nhân điều khiển”[30,96].
Ở Việt Nam giai đoạn 1945-1975, trong quá trình lãnh đạo đƣờng lối văn nghệ, Hồ Chủ tịch khẳng định: “Văn hóa, nghệ thuật cũng là một mặt trận…Văn hóa, nghệ thuật cũng nhƣ các hoạt động khác không thể đứng ngoài mà phải ở trong kinh tế, chính trị”[43]. Đồng chí Trƣờng Chinh viết “ Học thuyết Mác Lê nin cho rằng trong xã hội có giai cấp thì văn nghệ phản ánh cuộc đấu tranh giai cấp, có giai cấp rõ rệt và phục vụ một đƣờng lối chính trị rõ rệt…Văn nghệ của chúng ta đứng hẳn về quyền lợi dân tộc, của nhân dân lao động và thừa nhận sự lãnh đạo của Đảng lao động Việt Nam. Đó chính là một đặc điểm của phong trào văn nghệ Việt Nam trong thời đại của chúng ta ngày nay. Đó chính là Đảng tính (hay tinh thần Đảng) của văn nghệ nƣớc Việt Nam dân chủ cộng hòa”[8].
Tính Đảng trƣớc hết biểu hiện ở tính 14 z khuynh hƣớng sâu sắc, tập trung và có ý thức, chủ yếu là khuynh hƣớng tƣ tƣởng chính trị. Tính Đảng vô sản trong văn học thể hiện ở khuynh hƣớng cách mạng triệt để. Nó xuất phát từ hệ tƣ tƣởng Mác- Lê nin từ thế giới quan khoa học và nhân sinh quan cộng sản. Nó phục vụ đƣờng lối chính sách của Đảng tiền phong của giai cấp công nhân.
Tính Đảng gắn bó chặt chẽ với các nguyên lý tính giai cấp, tính nhân dân, tính dân tộc, đồng thời nó còn liên quan chặt chẽ đến các vấn đề nội dung, tƣ tƣởng , phƣơng pháp sáng tác…Tính Đảng trƣớc hết biểu hiện ở tính khuynh hƣớng.Văn học cách mạng dƣới sự lãnh đạo của Đảng là văn học có khuynh hƣớng rõ ràng, khuynh hƣớng đó là triệt để phục vụ các nhiệm vụ chiến lƣợc, sách lƣợc trong từng giai đoạn cách mạng. Đảng đã vận dụng quan điểm của Ăng ghen về tính khuynh hƣớng và quan điểm của Lê nin về tính Đảng trong việc hƣớng văn học đi theo đƣờng lối của Đảng. Tính Đảng đã quán triệt sâu sắc thế giới quan trong sáng tác của nhà văn, yêu cầu nhà văn phản ánh hiện thực đời sống, dùng sáng tác của mình làm vũ khí chiến đấu. Vậy nên tính Đảng là biểu hiện cao nhất, tập trung nhất của tính giai cấp, tính nhân dân, tính dân tộc trong văn học cách mạng 1945-1975.
Tính Đảng và các thuộc tính của văn học (tính dân tộc, tính nhân dân, tính giai cấp). Tính Đảng cộng sản là đòi hỏi cao nhất, song cũng chỉ là một tính qui định của nền văn học vô sản. Do đó thật sự muốn xác định thực chất của tính Đảng, không thể không đặt nó trong mối tƣơng quan với các khái niệm hữu quan và bản chất xã hội của văn học nhƣ tính nhân dân, tính dân tộc, tính giai cấp… Tính Đảng với tính nhân dân: Trong lịch sử phát triển của một dân tộc, nhân dân bao giờ cũng là ngƣời chủ nhân chân chính của đất nƣớc. Nói đến nhân dân là nói đến những lực lƣợng xã hội đông đảo trong xã hội quần chúng 15 z nhân dân lao động, những ngƣời sáng tạo ra mọi giá trị vật chất và giá trị tinh thần cho xã hội.
Họ là lực lƣợng chính của lịch sử. Ngoài ra nhân dân còn là những thành phần xã hội khác mang xu thế tiến bộ của thời đại. Đứng về mặt pháp luật thì những ngƣời đƣợc thừa nhận quyền công dân đều là thành phần trong nhân dân. Văn học cách mạng giai đoạn 1945-1975, thái độ nhà văn đối với hiện thực liên quan một cách mật thiết đến thái độ của nhà văn đối với nhân dân.
Nhƣng vấn đề tính nhân dân chỉ đƣợc đặt ra một cách đúng đắn từ khi có Đảng lãnh đạo theo quan điểm của chủ nghĩa Mác- Lênin. Lênin đã từng chỉ rõ: “Nghệ thuật là của nhân dân. Nó phải bắt rễ hết sức sâu xa trong quảng đại quần chúng lao động, nó phải đƣợc quần chúng ấy hiểu và ƣa thích. Nó phải liên hợp đƣợc tình cảm, ý chí của quần chúng ấy và nâng họ lên một trình độ cao hơn”[30].
Tính nhân dân là một trong những phẩm chất của văn học. Một mặt nó thể hiện ý thức và sự gắn bó của nhà văn đối với nhân dân. Mặt khác nó phản ánh tƣ tƣởng, tình cảm và quyền lợi của nhân dân cùng với những ƣớc mơ, hoài bão của họ. Những nhà văn lớn trong lịch sử đều biểu thị sự tôn trọng nhân dân và phấn đấu để tác phẩm gắn bó với tƣ tƣởng, tình cảm, ƣớc vọng của nhân dân.
Đảng đã khẳng định vai trò to lớn của nhân dân trong lịch sử và phê phán những quan điểm của giai cấp tƣ sản về quần chúng nhân dân. Nhân dân là động lực chính, góp phần quyết định sự phát triển của dân tộc, do đó nghệ thuật phải gắn bó với nhân dân. Đảng đã đề ra yêu cầu đối với văn học: Văn học phải tiếp nhận những giá trị to lớn của nhân dân, mặt khác văn học phải góp phần nâng cao trình độ của quần chúng.Tính nhân dân trong một tác phẩm văn học đƣợc biểu hiện qua nhiều yếu tố. Trƣớc hết tác phẩm văn học phải đề cập đến những vấn đề thiết thân của nhân dân, những vấn đề cơ bản của thời đại: đó là công cuộc trƣờng chiến chống thực dân và đế quốc mà nhân dân là ngƣời tham dự vào sự kiện lịch sử xã hội đó.Những tác phẩm 16 z thực sự có giá trị không bao giờ né tránh những vấn đề cơ bản nhất, bản chất nhất, quan trọng nhất của thời đại họ đang sống.
Một tác phẩm có tính nhân dân phải nói lên đƣợc tƣ tƣởng tiến bộ nhất trong từng thời kì lịch sử, cách đánh giá của ngƣời dân trƣớc hiện tƣợng xã hội. Văn học Việt Nam giai đoạn 1945-1975, là một nền văn học gắn bó sâu sắc với đời sống cách mạng và kháng chiến, hƣớng tới đại chúng, phản ánh sức mạnh của quần chúng nhân dân, thể hiện niềm tự hào dân tộc và niềm tin vào tƣơng lai tất thắng của cuộc kháng chiến. Tính nhân dân trong văn học cách mạng 1945-1975 là sự liên hệ với nhân dân, là sự phản ánh cuộc sống của nhân dân, là sự biểu hiện tƣ tƣởng, tình cảm, nguyện vọng và lợi ích của ngƣời lao động trong sản xuất, chiến đấu. Việc biểu hiện đó theo quan điểm của giai cấp vô sản dƣới sự lãnh đạo của Đảng.
Chính vì vậy tính nhân dân và tính Đảng cộng sản có quan hệ mật thiết trong nền văn học cách mạng Việt Nam giai đoạn này. Do đó không phải tính giai cấp nào cũng gắn liền với tính nhân dân, mặc dù tính nhân dân của bất kỳ loại văn học nào cũng mang nội dung giai cấp cụ thể. Trong một thời kỳ lịch sử nhất định, tính nhân dân cao nhất đƣợc biểu hiện tập trung ở giai cấp tiên phong. Các giai cấp khác sẽ đƣợc đánh giá về tính nhân dân tùy theo vai trò của mình trong hàng ngũ nhân dân.
Nhƣ thế cũng có nghĩa là những tiêu chuẩn tƣ tƣởng - thẩm mỹ cao nhất của tính nhân dân trong văn học cũng biến đổi tùy theo sự thay đổi vị trí của các giai cấp tiên phong trong lịch sử. Tính đảng cộng sản và tính nhân dân thống nhất với nhau trong văn học cách mạng 1945-1975. Vì tính đảng đƣợc coi là tính giai cấp tiến bộ nhất, giác ngộ nhất trong nhân dân lao động. Hơn nữa đảng cộng sản Việt Nam "ngoài lợi ích của nhân dân ra Ðảng ta không có một lợi ích nào khác"( Hồ Chí Minh).
Vì thế lấy tiêu chuẩn tính nhân dân để đánh giá các tác phẩm hiện nay thì nó đã bao hàm tính đảng rồi - tính đảng là biểu hiện cao độ của tính 17 z nhân dân (tiêu chuẩn tính nhân dân cao nhất mọi thời kỳ phải đo bằng lực lƣợng xã hội tiên tiến nhất thời kỳ đó).Tuy nhiên, không thể đồng nhất tính nhân dân và tính đảng.Cách mạng có quy luật phát triển không đều, ở đâu giai cấp vô sản chƣa nắm đƣợc chính quyền thì ở đó văn chƣơng vô sản chƣa ở mức quy mô, công khai hợp pháp, toàn dân. Hơn nữa đề ra tính đảng là đề ra một tiêu chuẩn cao nhất cho sáng tác.Tính nhân dân là dấu hiệu quan trọng nhất nói lên sức sống lâu bền, phi thƣờng và bất diệt của nghệ thuật, là niềm tự hào chân chính của các thế hệ nhà văn, chỉ có liên hệ một cách sâu xa, rộng lớn, lâu bền với nhân dân thì văn chƣơng nghệ thuật mới đƣợc tồn tại và phát triển lành mạnh. Dƣới chế độ xã hội xã hội chủ nghĩa, với tính đảng vô sản, văn chƣơng có điều kiện khắc phục những hạn chế của văn chƣơng nhân dân quá khứ và phát triển mạnh mẽ, toàn diện tính nhân dân của mình. Tóm lại đối với mỹ học Mac- Lê nin, tính Đảng cộng sản gắn chặt với tính nhân dân trong sáng tạo nghệ thuật.
Vì văn học có tính Đảng là văn học liên hệ chặt chẽ với đời sống của nhân dân, phục vụ lợi ích của nhân dân, và văn nghệ là sự nghiệp của nhân dân. Tính Đảng với tính dân tộc: Tính dân tộc là một đặc tính chung của một cộng đồng ngƣời có chung một lãnh thổ, một ngôn ngữ, phƣơng thức sản xuất và chế độ chính trị qua sự phát triển lâu dài của lịch sử.