Chương 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI 1. Các công trình nghiên cứu về hoạt động giáo dục đạo đức cho học sinh trung học cơ sở Đạo đức là một phạm trù trung tâm của mọi học thuyết giáo dục, là một phẩm chất không thể thiếu của con người. Từ xưa tới nay, đã có nhiều công trình nghiên cứu về đạo đức và giáo dục đạo đức với những hướng tiếp cận khác nhau. Trong các công trình nghiên cứu, giáo dục đạo đức được coi là gần nghĩa và gắn liền với giáo dục công dân hay giáo dục tôn giáo.
Hầu hết các công trình nghiên cứu về đạo đức dưới góc độ giáo dục đều hướng vào tìm lời giải cho hai câu hỏi chủ yếu như sau: Đạo đức là gì? Làm thế nào để giáo dục đạo đức? Và vấn đề luôn được đặt ra có tính cấp thiết cho mọi công trình nghiên cứu về đạo đức là làm thế nào để giáo dục đạo đức đạt được hiệu quả tốt nhất? Vấn đề giáo dục con người được các nhà triết học cổ đại như Arixtốt, Đemôcơrít. xem xét ở góc độ tự nhiên. Các ông cho rằng muốn giáo dục con người phải xuất phát từ đặc điểm tự nhiên và nhu cầu phát triển của trẻ. Theo các ông, trẻ em phát triển qua các thời kì và mỗi lứa tuổi có những đặc điểm phát triển riêng về sinh lý và tâm lý nên phải có nội dung, phương pháp và hình thức giáo dục thích hợp, trong đó ông đặc biệt nhấn mạnh đến tuổi 14 (tuổi dậy thì) với những biến động lớn lao về sinh lý và tâm lý để nhà giáo dục phải quan tâm tới nó mới có thể thành công trong công tác giáo dục, và giúp cho trẻ vượt qua tuổi khủng hoảng này.
Và giáo dục cần được kết hợp với lao động và cuộc sống sinh hoạt của trẻ em [31]. Ở phương Đông, Khổng Tử (551 - 479 TCN), nhà triết học lớn, nhà giáo dục vĩ đại của Trung Quốc, đã khai sinh ra Nho giáo với quan điểm bồi dưỡng người có “đức nhân”, người “quân tử” có đủ phẩm cách và năng lực thi hành “đạo lớn”. Ông đã viết tác phẩm bất hủ “Dịch, Thi, Thư, Lễ, Nhạc, Xuân Thu”, trong đó rất xem trọng việc giáo dục đạo đức. Ở phương Tây, Nhà triết học Socrate (470 – 399 TCN) coi cái gốc của đạo đức là tính thiện, đạo đức và sự hiểu biết qui định nhau, tức là có đạo đức là nhờ sự hiểu biết và con người sau khi có hiểu biết mới trở thành đạo đức [62].
luan an 16 Một quan niệm khác ở Phương Tây được nhiều triết gia và các nhà sư phạm nghiên cứu về giáo dục đạo đức đề cao đó là vai trò của xã hội. Jan Amot Comenxki trong tác phẩm "Phép giảng dạy lớn" (1632) đã trình bày những quan điểm giáo dục mới mẻ của mình: coi con người là một thực thể tự nhiên, mà tự nhiên diễn ra theo quy luật nên việc giáo dục con người cũng phải tuân theo quy luật, và để việc giáo dục trẻ em đạt kết quả tốt cần cải tạo môi trường giáo dục và phải được giáo dục bằng tấm gương của mọi người xung quanh nhằm đạt được những ấn tượng ban đầu tốt đẹp lên trẻ em. Rút-xô, với hai tác phẩm nổi tiếng: “Khế ước xã hội” (1753) và “Emin hay vấn đề giáo dục”(1762), quan tâm tới giáo dục phải thích ứng với môi trường hay “Giáo dục tự nhiên và tự do”. Theo ông, con người là một thực thể tự nhiên nên việc giáo dục con người cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên.
Ông chủ trương đưa trẻ em về nông thôn để giáo dục, cải tạo tính nết của các em vì ông quan niệm nông thôn không có những tệ nạn xấu, là nơi có môi trường giáo dục đạo đức tốt hơn thành thị. Quan điểm của J. Rút xô đã chỉ cho chúng ta rằng, không thể giáo dục đạo đức thành công nếu không kết hợp giữa nhà trường với xã hội. Chịu ảnh hưởng từ tư tưởng trong các tác phẩm của Rút xô, Johann Heinrich Pestalozz cho rằng mục đích giáo dục là làm phát triển mọi tiềm năng tự nhiên ở con người, nhiệm vụ trung tâm của giáo dục là giáo dục đạo đức (đức dục) cho trẻ em dựa trên cơ sở chung nhất là tình yêu về con người.
Theo Pestalozz, nhà giáo dục phải biết tổ chức, hướng dẫn mối quan hệ xã hội ấy trên cơ sở tình yêu đối với toàn nhân loại, phải giáo dục cho học sinh bằng cách rèn luyện chứ không được bằng cách cho trẻ nghe những bài triết lý về đạo đức [62]. Lênin, là nhà lý luận cách mạng, nhà tổ chức, quản lý kinh tế, quản lý xã hội - xã hội chủ nghĩa hiện thực đã đưa vào hầu hết các tác phẩm của mình ý nghĩa lý luận giáo dục, song “Nhiệm vụ liên đoàn thanh niên” - Diễn văn đọc tại Đại hội lần thứ III của Đoàn thanh niên Cộng sản vào năm 1920 có ý nghĩa lý luận và thực tiễn giáo dục lớn lao cho tới ngày nay. Theo quan điểm của Lênin, con người toàn diện là sản phẩm của toàn bộ quá trình tác động xã hội, giáo dục của nhà trường, gia đình đoàn thể và tự rèn luyện của thế hệ trẻ. Người khẳng định đạo đức của giai cấp vô sản là tiến bộ nhất của xã hội loài người.
Giáo dục đạo đức Cộng sản chủ nghĩa luan an 17 cho thế hệ trẻ được ông xác định trước hết là trách nhiệm của nhà trường Xô Viết, của Đoàn thanh niên, Đội thiếu niên tiền phong, của đội ngũ thầy cô giáo, cán bộ Đảng, cán bộ Đoàn, các thế hệ cách mạng lớn tuổi phải tỏ ra xứng đáng là tấm gương trong sáng cho thế hệ trẻ [45]. Nhà sư phạm vĩ đại người Ukraina A. Makarenko trong tác phẩm “Bài ca sư phạm” và các tác phẩm của ông đã nhấn mạnh vai trò của giáo dục đạo đức, của các biện pháp giáo dục đạo đức đúng đắn. Ông đã phân tích sâu sắc mối quan hệ biện chứng giữa gia đình và xã hội, vai trò của gia đình, của giáo dục gia đình, của cha mẹ trong toàn bộ quá trình giáo dục nhân cách con người Xô Viết.
Đối với giáo dục đạo đức cho học sinh trung học cơ sở, các tác giả Shields (1922), Dahlberg và Moss (2005) đã có bài viết về giáo dục đạo đức trong các trường THCS tại các quốc gia trên thế giới gồm Anh, Đức, Pháp, Canada, Mỹ, Nhật Bản, Bỉ, Đan Mạch và chỉ ra các nội dung cơ bản của giáo dục đạo đức cũng như các hình thức thực hiện giáo dục đạo đức. Ví dụ như tại Đức, Bỉ và Đan Mạch, giáo dục tôn giáo là môn học bắt buộc trong các trường công lập. Trong khi đó tại Anh, Mỹ hay Nhật Bản, trong khung chương trình học của học sinh trung học cơ sở không có môn giáo dục tôn giáo. Vấn đề giáo dục đạo đức được lồng ghép vào các hoạt động thực tế và các quy định hành vi ứng xử tại trường học [70, tr.
Ngoài ra, tác giả Petrova-Gjorgjeva (2009) đã so sánh giữa giáo dục đạo đức và giáo dục công dân tại nước Macedonia và cho rằng giáo dục đạo đức có phạm vi rộng hơn giáo dục công dân [79]. Hiện nay, ở trong nước cũng như trên thế giới, dường như chưa có tác giả nào thực hiện việc nghiên cứu về giáo dục đạo đức cho học sinh ở các xứ đạo Công giáo. Các nghiên cứu chủ yếu đề cập đến giáo dục tôn giáo hay vai trò của nhà thờ trong giáo dục đạo đức. Comenxki cho rằng con người cần phải có lòng tin tuyệt đối vào Chúa và phải nỗ lực phấn đấu để trở thành con người toàn diện như Chúa.
Comenxki đã xây dựng một nội dung giáo dục theo nguyên tắc “ngoài phạm vi giáo dục tôn giáo và giáo dục đạo đức, chỉ giáo dục cái có lợi ích tức thời mà thôi”. Còn Pestalozz lại luôn có niềm tin vào thượng đế mặc dù ông phê phán gay gắt nhà thờ và giới tăng lữ đương thời. Ông phê phán Giáo hội và tăng lữ như vậy nhưng ông lại thừa luan an 18 nhận cho phép tôn giáo có chỗ đứng trong nhà trường và giáo lý là nội dung của việc giáo dục đạo đức. Các tác giả Riegel và Kindermann (2016) đã thực hiện nghiên cứu về vai trò của các buổi đi thực tế đến nhà thờ ảnh hưởng như thế nào đến giáo dục đạo đức cho học sinh tiểu học và trung học cơ sở.
Kết quả nghiên cứu đã cho thấy đi thực tế tại nhà thờ giúp học sinh có điều kiện tiếp xúc và hiểu rõ hơn các vấn đề tôn giáo. Và đáng chú ý hơn là những học sinh ở các gia đình tín đồ Công giáo thì việc giáo dục đạo đức nói chung và giáo dục tôn giáo nói riêng được thực hiện thường xuyên hơn và giúp học sinh có nhận thức về đạo đức và hành vi ứng xử tốt hơn [79]. Cũng trong một nghiên cứu khác, Eremin và Osmachko (2017) đã xem xét sự biến chuyển của các hoạt động giáo dục được thực hiện trong các nhà thờ Chính thống và các không gian giao lưu văn hóa khác tại Liên bang Nga sau thời kỳ Xô Viết. Sự quan tâm đến tôn giáo ở Liên bang Nga hiện nay cho thấy một thực tế rõ ràng là các nhà thờ đã đóng vai trò rất quan trọng trong hoạt động giáo dục học sinh từ trước đến nay [76].
Singapore có một nền giáo dục tiên tiến. Ngoài việc đào tạo ra những người có trình độ học vấn cao, nội dung giáo dục còn thể hiện rõ việc đặt trọng tâm vào các giá trị nhân bản như việc xây dựng nếp sống văn minh tiên tiến theo các chuẩn mực quốc tế, đồng thời giữ vững bản sắc văn hóa đa sắc của người Singapore. Điều này được thể hiện rõ trong các chương trình giáo dục từ cấp tiểu học đến cấp đại học. Ở mỗi cấp học chương trình giáo dục đạo đức, pháp luật, văn hóa truyền thống và lối sống văn minh đô thị tiên tiến được đề cập trong chương trình chính.
Singapore đưa vào chương trình giảng dạy môn học được gọi là PSHE (Personal Scocial Health & Economic Education), là môn học mà thông qua đó, trẻ em và thanh thiếu niên có kiến thức, sự hiểu biết và kỹ năng cần thiết để quản lý cuộc sống của họ. PSHE còn giúp người học khơi dậy lòng dũng cảm, sự cảm thông với bạn bè. Theo các nhà giáo dục Singapore, mục đích của chương trình PSHE là thúc đẩy sự phát triển tinh thần, đạo đức, văn hóa và thể chất của học sinh.